"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 282: Anh là ai?
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Châu Bình theo tiếng động nhìn sang, nhưng chỉ nhìn thấy một người thanh niên trẻ tuổi hơn anh ta, đang ở đó nói xăng nói bậy!Anh ta khế cau mày.“Anh là ai?”“Lý Cảnh Thiên.”Châu Bình cau mày càng sâu hơn, trên khuôn mặt cũng lộ ra một nụ cười đầy ẩný.“Thì ra là chàng công tử bột được Hạ Hầu gia nuôi. Nghe nói anh liên tiếp dụ dỗ mấy thiên kim thế gia, tôi khuyên anh, khẩu vị không tốt thì bớt ăn cơm mềm lại. Không có chuyện gì làm thì đọc sách nhiều lên, đừng có không có bản lĩnh lại còn thích thể hiện. Thế giới này. Chung quy vẫn phải dựa vào bản lĩnh của bản thân. Người đàn ông mà dựa vào phụ nữ thì....ˆAnh ta nói chưa nói hết lời thì liền nhìn Lý Cảnh Thiên với ánh mắt khinh thường.Hàm ý sỉ nhục là cực kỳ rõ ràng. Tê Thiên lúc này có chút không vui.Là hắn đưa Lý Cảnh Thiên tới nơi này, bây giờ lại bị người khác sỉ nhục như vậy!Nhưng hắn vừa định nói gì đó thì Lý Cảnh Thiên đã bước lên một bước ngồi xuống bên cạnh cây đàn dương cầm!Vậy mà anh lại biết đánh đàn Piano sao?Châu Bình nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh thì khóe miệng khế nhếch lên khinh miệt.“Tôi đã nghe nói đến anh, Lý Cảnh Thiên, chẳng qua là đồ đệ của một bác sĩ vùng quê, cả đời còn chưa vào được thành phố mấy lần, sợ là đến cây đàn piano. trông như thế nào anh còn không biết nhỉ? Cây đàn Piano này là cây đàn nổi tiếng đấy, giá trị trên trăm vạn! tôi khuyên anh, trước khi làm hỏng cây đàn này, mau chóng ra khỏi đó đi, tránh để đến lúc lại đền không nổi.”Nói xong, lại cười bổ sung thêm một câu: “Ồ, xin lỗi, tôi quên mất. Đền không nổi thì anh còn có thể tìm đám nữ nhân kia của anh mà nhỉ! Chỉ có điều là....không biết em nào sẽ thực sự cứu anh.”Nói xong thì mọi người xung quanh đều bật cười.Không có ai đứng ra giải vây cho Lý Cảnh Thiên, bọn họ đều hận không thể xem trò cười của anh.Từ khi bước xuống chuyên cơ của Kiều gia, một người không quyền không thế không tên tuổi như anh đã trở thành cái gai trong mắt đám người này.Một người có thân thế không bằng mình, vậy mà lại đồng thời bấu víu vào được nhiều gia đình có thế lực như vậy, chuyện này khiến trong lòng bọn họ làm sao có thể thoải mái được chứ?Đặc biệt là Châu Bình.Lần này đi tới tiểu đảo, anh ta đã hạ quyết tâm, nhất định phải bám víu vào Kiều Nguyệt Hàm. Vì chuyện này mà trước đó anh ta đã đặc biệt chuẩn bị rất nhiều. Nào ngờ anh ta còn chưa bắt đầu hành động thì nghe nói Kiều Nguyệt Hàm lại chủ động tiếp cận một nam nhân, lại còn dùng cả chuyên cơ riêng!Chuyện này khiến Châu Bình cảm thấy có nguy cơ rất lớn.Vốn nghĩ rằng bây giờ tìm kiếm chút danh tiếng ở chỗ này rồi đi tìm tên bụi đời pk, khiến hắn thấy khó mà bỏ cuộc. Nào ngờ chính bản thân hản lại đụng phải.Vừa đúng lúc!“Việc đánh đàn Piano ấy à, không phải là chuyện học nhanh mà thành được. Nếu như không có tám năm mười năm tích lũy kỹ năng, thì tuyệt đối....”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Châu Bình theo tiếng động nhìn sang, nhưng chỉ nhìn thấy một người thanh niên trẻ tuổi hơn anh ta, đang ở đó nói xăng nói bậy!
Anh ta khế cau mày.
“Anh là ai?”
“Lý Cảnh Thiên.”
Châu Bình cau mày càng sâu hơn, trên khuôn mặt cũng lộ ra một nụ cười đầy ẩný.
“Thì ra là chàng công tử bột được Hạ Hầu gia nuôi. Nghe nói anh liên tiếp dụ dỗ mấy thiên kim thế gia, tôi khuyên anh, khẩu vị không tốt thì bớt ăn cơm mềm lại. Không có chuyện gì làm thì đọc sách nhiều lên, đừng có không có bản lĩnh lại còn thích thể hiện. Thế giới này. Chung quy vẫn phải dựa vào bản lĩnh của bản thân. Người đàn ông mà dựa vào phụ nữ thì....ˆ
Anh ta nói chưa nói hết lời thì liền nhìn Lý Cảnh Thiên với ánh mắt khinh thường.
Hàm ý sỉ nhục là cực kỳ rõ ràng. Tê Thiên lúc này có chút không vui.
Là hắn đưa Lý Cảnh Thiên tới nơi này, bây giờ lại bị người khác sỉ nhục như vậy!
Nhưng hắn vừa định nói gì đó thì Lý Cảnh Thiên đã bước lên một bước ngồi xuống bên cạnh cây đàn dương cầm!
Vậy mà anh lại biết đánh đàn Piano sao?
Châu Bình nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh thì khóe miệng khế nhếch lên khinh miệt.
“Tôi đã nghe nói đến anh, Lý Cảnh Thiên, chẳng qua là đồ đệ của một bác sĩ vùng quê, cả đời còn chưa vào được thành phố mấy lần, sợ là đến cây đàn piano. trông như thế nào anh còn không biết nhỉ? Cây đàn Piano này là cây đàn nổi tiếng đấy, giá trị trên trăm vạn! tôi khuyên anh, trước khi làm hỏng cây đàn này, mau chóng ra khỏi đó đi, tránh để đến lúc lại đền không nổi.”
Nói xong, lại cười bổ sung thêm một câu: “Ồ, xin lỗi, tôi quên mất. Đền không nổi thì anh còn có thể tìm đám nữ nhân kia của anh mà nhỉ! Chỉ có điều là....không biết em nào sẽ thực sự cứu anh.”
Nói xong thì mọi người xung quanh đều bật cười.
Không có ai đứng ra giải vây cho Lý Cảnh Thiên, bọn họ đều hận không thể xem trò cười của anh.
Từ khi bước xuống chuyên cơ của Kiều gia, một người không quyền không thế không tên tuổi như anh đã trở thành cái gai trong mắt đám người này.
Một người có thân thế không bằng mình, vậy mà lại đồng thời bấu víu vào được nhiều gia đình có thế lực như vậy, chuyện này khiến trong lòng bọn họ làm sao có thể thoải mái được chứ?
Đặc biệt là Châu Bình.
Lần này đi tới tiểu đảo, anh ta đã hạ quyết tâm, nhất định phải bám víu vào Kiều Nguyệt Hàm. Vì chuyện này mà trước đó anh ta đã đặc biệt chuẩn bị rất nhiều. Nào ngờ anh ta còn chưa bắt đầu hành động thì nghe nói Kiều Nguyệt Hàm lại chủ động tiếp cận một nam nhân, lại còn dùng cả chuyên cơ riêng!
Chuyện này khiến Châu Bình cảm thấy có nguy cơ rất lớn.
Vốn nghĩ rằng bây giờ tìm kiếm chút danh tiếng ở chỗ này rồi đi tìm tên bụi đời pk, khiến hắn thấy khó mà bỏ cuộc. Nào ngờ chính bản thân hản lại đụng phải.
Vừa đúng lúc!
“Việc đánh đàn Piano ấy à, không phải là chuyện học nhanh mà thành được. Nếu như không có tám năm mười năm tích lũy kỹ năng, thì tuyệt đối....”
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Châu Bình theo tiếng động nhìn sang, nhưng chỉ nhìn thấy một người thanh niên trẻ tuổi hơn anh ta, đang ở đó nói xăng nói bậy!Anh ta khế cau mày.“Anh là ai?”“Lý Cảnh Thiên.”Châu Bình cau mày càng sâu hơn, trên khuôn mặt cũng lộ ra một nụ cười đầy ẩný.“Thì ra là chàng công tử bột được Hạ Hầu gia nuôi. Nghe nói anh liên tiếp dụ dỗ mấy thiên kim thế gia, tôi khuyên anh, khẩu vị không tốt thì bớt ăn cơm mềm lại. Không có chuyện gì làm thì đọc sách nhiều lên, đừng có không có bản lĩnh lại còn thích thể hiện. Thế giới này. Chung quy vẫn phải dựa vào bản lĩnh của bản thân. Người đàn ông mà dựa vào phụ nữ thì....ˆAnh ta nói chưa nói hết lời thì liền nhìn Lý Cảnh Thiên với ánh mắt khinh thường.Hàm ý sỉ nhục là cực kỳ rõ ràng. Tê Thiên lúc này có chút không vui.Là hắn đưa Lý Cảnh Thiên tới nơi này, bây giờ lại bị người khác sỉ nhục như vậy!Nhưng hắn vừa định nói gì đó thì Lý Cảnh Thiên đã bước lên một bước ngồi xuống bên cạnh cây đàn dương cầm!Vậy mà anh lại biết đánh đàn Piano sao?Châu Bình nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh thì khóe miệng khế nhếch lên khinh miệt.“Tôi đã nghe nói đến anh, Lý Cảnh Thiên, chẳng qua là đồ đệ của một bác sĩ vùng quê, cả đời còn chưa vào được thành phố mấy lần, sợ là đến cây đàn piano. trông như thế nào anh còn không biết nhỉ? Cây đàn Piano này là cây đàn nổi tiếng đấy, giá trị trên trăm vạn! tôi khuyên anh, trước khi làm hỏng cây đàn này, mau chóng ra khỏi đó đi, tránh để đến lúc lại đền không nổi.”Nói xong, lại cười bổ sung thêm một câu: “Ồ, xin lỗi, tôi quên mất. Đền không nổi thì anh còn có thể tìm đám nữ nhân kia của anh mà nhỉ! Chỉ có điều là....không biết em nào sẽ thực sự cứu anh.”Nói xong thì mọi người xung quanh đều bật cười.Không có ai đứng ra giải vây cho Lý Cảnh Thiên, bọn họ đều hận không thể xem trò cười của anh.Từ khi bước xuống chuyên cơ của Kiều gia, một người không quyền không thế không tên tuổi như anh đã trở thành cái gai trong mắt đám người này.Một người có thân thế không bằng mình, vậy mà lại đồng thời bấu víu vào được nhiều gia đình có thế lực như vậy, chuyện này khiến trong lòng bọn họ làm sao có thể thoải mái được chứ?Đặc biệt là Châu Bình.Lần này đi tới tiểu đảo, anh ta đã hạ quyết tâm, nhất định phải bám víu vào Kiều Nguyệt Hàm. Vì chuyện này mà trước đó anh ta đã đặc biệt chuẩn bị rất nhiều. Nào ngờ anh ta còn chưa bắt đầu hành động thì nghe nói Kiều Nguyệt Hàm lại chủ động tiếp cận một nam nhân, lại còn dùng cả chuyên cơ riêng!Chuyện này khiến Châu Bình cảm thấy có nguy cơ rất lớn.Vốn nghĩ rằng bây giờ tìm kiếm chút danh tiếng ở chỗ này rồi đi tìm tên bụi đời pk, khiến hắn thấy khó mà bỏ cuộc. Nào ngờ chính bản thân hản lại đụng phải.Vừa đúng lúc!“Việc đánh đàn Piano ấy à, không phải là chuyện học nhanh mà thành được. Nếu như không có tám năm mười năm tích lũy kỹ năng, thì tuyệt đối....”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!