"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…

Chương 286: Hay cho một Lý Cảnh Thiên!

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lúc này Châu Bình mới nhận ra là mình đã hiểu lầm. Nghĩ đến chút tâm tư vừa rồi của bản thân, mặt hắn có chút nóng bừng lên.Chỉ là....hắn đàn hay như vậy, mà Kiều Nguyệt Hàm vẫn không nhớ tên của hắn! Lại chỉ chăm chăm nhìn Lý Cảnh Thiên!Hay cho một Lý Cảnh Thiên! Tới đâu cũng đều chống đối hắn ! Hắn lại muốn xem thử, rốt cuộc thì Lý Cảnh Thiên đàn có ra gì không?Hắn vội vàng đi tới rìa hội trường, ánh mắt như phun ra nọc độc nhìn về phía giữa hội trường, cuối cùng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười nham hiểm.Vừa rồi Lý Cảnh Thiên thừa nhận rằng vốn không biết đánh đàn cổ tranh.Huống hồ, ca khúc Phượng Cầu Hoàng lúc nãy mà hắn vừa đàn tấu đủ để làm tất cả mọi người lay động. Cho dù là lấy đi dự thi, cũng chắc chắn có được giải thưởng.Như thế, mà còn sợ đọ không lại một thằng công tử chỉ biết dựa hơi phụ nữ sao?Trong hội trường rộng lớn như thế, chỉ còn lại Lý Cảnh Thiên đang dùng tay quay điều chỉnh âm, rất lâu nhưng vẫn chưa bắt đầu.Trong đám có người bắt đầu mất kiên nhẫn, liền phàn nàn với Lý Cảnh Thiên “Làm bộ làm tịch như thế làm gì? Vừa nãy Kiều tiểu thư đã nói rồi, đàn tranhnói: của cô ấy căn bản không cần chỉnh âm, lỡ như lên đứt dây đàn thì anh đền có nổi không?”Đám người vang lên một trận cười chế giễu, nhưng sắc mặt Kiều Nguyệt Hàm lại lạnh tanh.“Lý tiên sinh chỉnh âm, tất nhiên là có dụng ý riêng của mình. Có gì đáng cười? Mấy người hiểu cổ tranh không? Không hiểu thì đừng có mở miệng!”???Châu Bình cảm thấy rất ấm ức!Vừa rồi lúc hắn chỉnh âm thì Kiều Nguyệt Hàm lại không hề nói như vậy!Đối diện với sự chất vấn của mọi người, Kiều Nguyệt Hàm lại dứt khoát đưa một cái ghế đến ngồi bên cạnh anh.Đây chính là chống lưng cho anh sao! Không ít người nhìn Châu Bình với đây sự cảm thông. Chỉ nhìn thái độ của Kiều Nguyệt Hàm thôi, Châu Bình cũng đã thua rồi.Ở giữa hội trường, Kiều Nguyệt Hàm trông giống như một người cực kỳ sùng đạo, khuỷu tay mảnh khảnh đặt lên phía trên đầu gối, tay phải khế v**t v* má.“Lý tiên sinh anh chuẩn bị đàn gì vậy?”Lý Cảnh Thiên vừa dùng tay quay chỉnh âm, vừa trả l gì?Kiều Nguyệt Hàm lập tức hết sức phấn khởi!“Thật sao? Vậy anh cũng đàn khúc Phượng Cầu Hoàng đi~”Trong lòng cô cực kỳ hạnh phúc.Từ khúc hay, những lời tâm tình êm tai, tất nhiên còn phải là người mình thích nói mới là tốt nhất!Ai ngờ Lý Cảnh Thiên lại cười nói: “Bản nhạc tán tỉnh dở tệ như thế có gì đáng nghe chứ, tôi đàn cho cô một khúc khác.”Lời vừa dứt, thần sắc Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên thay đổi! Ngón tay bắt đầuBạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Lúc này Châu Bình mới nhận ra là mình đã hiểu lầm. Nghĩ đến chút tâm tư vừa rồi của bản thân, mặt hắn có chút nóng bừng lên.

Chỉ là....hắn đàn hay như vậy, mà Kiều Nguyệt Hàm vẫn không nhớ tên của hắn! Lại chỉ chăm chăm nhìn Lý Cảnh Thiên!

Hay cho một Lý Cảnh Thiên! Tới đâu cũng đều chống đối hắn ! Hắn lại muốn xem thử, rốt cuộc thì Lý Cảnh Thiên đàn có ra gì không?

Hắn vội vàng đi tới rìa hội trường, ánh mắt như phun ra nọc độc nhìn về phía giữa hội trường, cuối cùng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười nham hiểm.

Vừa rồi Lý Cảnh Thiên thừa nhận rằng vốn không biết đánh đàn cổ tranh.

Huống hồ, ca khúc Phượng Cầu Hoàng lúc nãy mà hắn vừa đàn tấu đủ để làm tất cả mọi người lay động. Cho dù là lấy đi dự thi, cũng chắc chắn có được giải thưởng.

Như thế, mà còn sợ đọ không lại một thằng công tử chỉ biết dựa hơi phụ nữ sao?

Trong hội trường rộng lớn như thế, chỉ còn lại Lý Cảnh Thiên đang dùng tay quay điều chỉnh âm, rất lâu nhưng vẫn chưa bắt đầu.

Trong đám có người bắt đầu mất kiên nhẫn, liền phàn nàn với Lý Cảnh Thiên “Làm bộ làm tịch như thế làm gì? Vừa nãy Kiều tiểu thư đã nói rồi, đàn tranh

nói: của cô ấy căn bản không cần chỉnh âm, lỡ như lên đứt dây đàn thì anh đền có nổi không?”

Đám người vang lên một trận cười chế giễu, nhưng sắc mặt Kiều Nguyệt Hàm lại lạnh tanh.

“Lý tiên sinh chỉnh âm, tất nhiên là có dụng ý riêng của mình. Có gì đáng cười? Mấy người hiểu cổ tranh không? Không hiểu thì đừng có mở miệng!”

???

Châu Bình cảm thấy rất ấm ức!

Vừa rồi lúc hắn chỉnh âm thì Kiều Nguyệt Hàm lại không hề nói như vậy!

Đối diện với sự chất vấn của mọi người, Kiều Nguyệt Hàm lại dứt khoát đưa một cái ghế đến ngồi bên cạnh anh.

Đây chính là chống lưng cho anh sao! Không ít người nhìn Châu Bình với đây sự cảm thông. Chỉ nhìn thái độ của Kiều Nguyệt Hàm thôi, Châu Bình cũng đã thua rồi.

Ở giữa hội trường, Kiều Nguyệt Hàm trông giống như một người cực kỳ sùng đạo, khuỷu tay mảnh khảnh đặt lên phía trên đầu gối, tay phải khế v**t v* má.

“Lý tiên sinh anh chuẩn bị đàn gì vậy?”

Lý Cảnh Thiên vừa dùng tay quay chỉnh âm, vừa trả l gì?

Kiều Nguyệt Hàm lập tức hết sức phấn khởi!

“Thật sao? Vậy anh cũng đàn khúc Phượng Cầu Hoàng đi~”

Trong lòng cô cực kỳ hạnh phúc.

Từ khúc hay, những lời tâm tình êm tai, tất nhiên còn phải là người mình thích nói mới là tốt nhất!

Ai ngờ Lý Cảnh Thiên lại cười nói: “Bản nhạc tán tỉnh dở tệ như thế có gì đáng nghe chứ, tôi đàn cho cô một khúc khác.”

Lời vừa dứt, thần sắc Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên thay đổi! Ngón tay bắt đầu

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lúc này Châu Bình mới nhận ra là mình đã hiểu lầm. Nghĩ đến chút tâm tư vừa rồi của bản thân, mặt hắn có chút nóng bừng lên.Chỉ là....hắn đàn hay như vậy, mà Kiều Nguyệt Hàm vẫn không nhớ tên của hắn! Lại chỉ chăm chăm nhìn Lý Cảnh Thiên!Hay cho một Lý Cảnh Thiên! Tới đâu cũng đều chống đối hắn ! Hắn lại muốn xem thử, rốt cuộc thì Lý Cảnh Thiên đàn có ra gì không?Hắn vội vàng đi tới rìa hội trường, ánh mắt như phun ra nọc độc nhìn về phía giữa hội trường, cuối cùng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười nham hiểm.Vừa rồi Lý Cảnh Thiên thừa nhận rằng vốn không biết đánh đàn cổ tranh.Huống hồ, ca khúc Phượng Cầu Hoàng lúc nãy mà hắn vừa đàn tấu đủ để làm tất cả mọi người lay động. Cho dù là lấy đi dự thi, cũng chắc chắn có được giải thưởng.Như thế, mà còn sợ đọ không lại một thằng công tử chỉ biết dựa hơi phụ nữ sao?Trong hội trường rộng lớn như thế, chỉ còn lại Lý Cảnh Thiên đang dùng tay quay điều chỉnh âm, rất lâu nhưng vẫn chưa bắt đầu.Trong đám có người bắt đầu mất kiên nhẫn, liền phàn nàn với Lý Cảnh Thiên “Làm bộ làm tịch như thế làm gì? Vừa nãy Kiều tiểu thư đã nói rồi, đàn tranhnói: của cô ấy căn bản không cần chỉnh âm, lỡ như lên đứt dây đàn thì anh đền có nổi không?”Đám người vang lên một trận cười chế giễu, nhưng sắc mặt Kiều Nguyệt Hàm lại lạnh tanh.“Lý tiên sinh chỉnh âm, tất nhiên là có dụng ý riêng của mình. Có gì đáng cười? Mấy người hiểu cổ tranh không? Không hiểu thì đừng có mở miệng!”???Châu Bình cảm thấy rất ấm ức!Vừa rồi lúc hắn chỉnh âm thì Kiều Nguyệt Hàm lại không hề nói như vậy!Đối diện với sự chất vấn của mọi người, Kiều Nguyệt Hàm lại dứt khoát đưa một cái ghế đến ngồi bên cạnh anh.Đây chính là chống lưng cho anh sao! Không ít người nhìn Châu Bình với đây sự cảm thông. Chỉ nhìn thái độ của Kiều Nguyệt Hàm thôi, Châu Bình cũng đã thua rồi.Ở giữa hội trường, Kiều Nguyệt Hàm trông giống như một người cực kỳ sùng đạo, khuỷu tay mảnh khảnh đặt lên phía trên đầu gối, tay phải khế v**t v* má.“Lý tiên sinh anh chuẩn bị đàn gì vậy?”Lý Cảnh Thiên vừa dùng tay quay chỉnh âm, vừa trả l gì?Kiều Nguyệt Hàm lập tức hết sức phấn khởi!“Thật sao? Vậy anh cũng đàn khúc Phượng Cầu Hoàng đi~”Trong lòng cô cực kỳ hạnh phúc.Từ khúc hay, những lời tâm tình êm tai, tất nhiên còn phải là người mình thích nói mới là tốt nhất!Ai ngờ Lý Cảnh Thiên lại cười nói: “Bản nhạc tán tỉnh dở tệ như thế có gì đáng nghe chứ, tôi đàn cho cô một khúc khác.”Lời vừa dứt, thần sắc Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên thay đổi! Ngón tay bắt đầuBạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 286: Hay cho một Lý Cảnh Thiên!