"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 292: Đúng rồi!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Giả?Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy Lý Cảnh Thiên đang khoanh tay, nheo mắt như chim ưng nhìn chằm chằm lên sân khấu.Kiều Nguyệt Hàm khó tin nhìn đồ bên trong hộp, lại nhìn Lý Cảnh Thiên.“Anh Lý, đồ này là giả ư?”Lý Cảnh Thiên cười cười:“1500 năm trước cả thiên hạ chỉ có một chiếc đàn sắt Phượng Hoàn, vô số người tranh đoạt. Sau một lần cuối cùng đã đánh rơi chiếc đàn đó xuống đất, dây đàn rời ra, mặt đàn cũng bị hỏng, ảnh hưởng đến âm sắc, giá trị hoàn toàn mất đi, không ai tranh nữa.”“Sau đó có một người thợ thủ công dùng gỗ đàn hương tu bổ lại, phỏng chế. dây đàn. Sau khi khôi phục lại, âm sắc cao hơn trước kia, linh hoạt kì ảo hơn hản, trong một đêm lại thành bảo vật người người tranh giành. Muốn phân biệt thật giả rất đơn giản, nhìn xem mặt bên có dấu vế tu sửa rồi không là được.”Đúng rồi!Kiều Nguyệt Hàm cũng không thèm để ý đến hình tượng, ngồi xổm xuống tìm dấu vết.Nhưng cô ấy thật sự thất vọng...Chiếc đàn này quá hoàn chỉnh, lớp sơn bên ngoài không bị hao tổn gì, cũng không bị oxi hoá...Từ từ... lớp sơn!Cô ấy hiểu ra, dùng tay cẩn thận vuốt v e cây đàn, ánh mắt dần lạnh như băng.“Anh Chu.” Xác định đáp án xong, cô ấy đứng lên nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi vì sao đàn Phượng Hoàng 1500 năm trước lại có lớp sơn bảo vệ?”Chu Bình giật mình!Tính đi tính lại nhưng quên mất điều này!Chột dạ và lo lắng khiến trán anh ta rịn mồ hôi.Gái đàn Phượng Hoàng này là giả.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Giả?
Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy Lý Cảnh Thiên đang khoanh tay, nheo mắt như chim ưng nhìn chằm chằm lên sân khấu.
Kiều Nguyệt Hàm khó tin nhìn đồ bên trong hộp, lại nhìn Lý Cảnh Thiên.
“Anh Lý, đồ này là giả ư?”
Lý Cảnh Thiên cười cười:
“1500 năm trước cả thiên hạ chỉ có một chiếc đàn sắt Phượng Hoàn, vô số người tranh đoạt. Sau một lần cuối cùng đã đánh rơi chiếc đàn đó xuống đất, dây đàn rời ra, mặt đàn cũng bị hỏng, ảnh hưởng đến âm sắc, giá trị hoàn toàn mất đi, không ai tranh nữa.”
“Sau đó có một người thợ thủ công dùng gỗ đàn hương tu bổ lại, phỏng chế. dây đàn. Sau khi khôi phục lại, âm sắc cao hơn trước kia, linh hoạt kì ảo hơn hản, trong một đêm lại thành bảo vật người người tranh giành. Muốn phân biệt thật giả rất đơn giản, nhìn xem mặt bên có dấu vế tu sửa rồi không là được.”
Đúng rồi!
Kiều Nguyệt Hàm cũng không thèm để ý đến hình tượng, ngồi xổm xuống tìm dấu vết.
Nhưng cô ấy thật sự thất vọng...
Chiếc đàn này quá hoàn chỉnh, lớp sơn bên ngoài không bị hao tổn gì, cũng không bị oxi hoá...
Từ từ... lớp sơn!
Cô ấy hiểu ra, dùng tay cẩn thận vuốt v e cây đàn, ánh mắt dần lạnh như băng.
“Anh Chu.” Xác định đáp án xong, cô ấy đứng lên nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi vì sao đàn Phượng Hoàng 1500 năm trước lại có lớp sơn bảo vệ?”
Chu Bình giật mình!
Tính đi tính lại nhưng quên mất điều này!
Chột dạ và lo lắng khiến trán anh ta rịn mồ hôi.
Gái đàn Phượng Hoàng này là giả.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Giả?Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy Lý Cảnh Thiên đang khoanh tay, nheo mắt như chim ưng nhìn chằm chằm lên sân khấu.Kiều Nguyệt Hàm khó tin nhìn đồ bên trong hộp, lại nhìn Lý Cảnh Thiên.“Anh Lý, đồ này là giả ư?”Lý Cảnh Thiên cười cười:“1500 năm trước cả thiên hạ chỉ có một chiếc đàn sắt Phượng Hoàn, vô số người tranh đoạt. Sau một lần cuối cùng đã đánh rơi chiếc đàn đó xuống đất, dây đàn rời ra, mặt đàn cũng bị hỏng, ảnh hưởng đến âm sắc, giá trị hoàn toàn mất đi, không ai tranh nữa.”“Sau đó có một người thợ thủ công dùng gỗ đàn hương tu bổ lại, phỏng chế. dây đàn. Sau khi khôi phục lại, âm sắc cao hơn trước kia, linh hoạt kì ảo hơn hản, trong một đêm lại thành bảo vật người người tranh giành. Muốn phân biệt thật giả rất đơn giản, nhìn xem mặt bên có dấu vế tu sửa rồi không là được.”Đúng rồi!Kiều Nguyệt Hàm cũng không thèm để ý đến hình tượng, ngồi xổm xuống tìm dấu vết.Nhưng cô ấy thật sự thất vọng...Chiếc đàn này quá hoàn chỉnh, lớp sơn bên ngoài không bị hao tổn gì, cũng không bị oxi hoá...Từ từ... lớp sơn!Cô ấy hiểu ra, dùng tay cẩn thận vuốt v e cây đàn, ánh mắt dần lạnh như băng.“Anh Chu.” Xác định đáp án xong, cô ấy đứng lên nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi vì sao đàn Phượng Hoàng 1500 năm trước lại có lớp sơn bảo vệ?”Chu Bình giật mình!Tính đi tính lại nhưng quên mất điều này!Chột dạ và lo lắng khiến trán anh ta rịn mồ hôi.Gái đàn Phượng Hoàng này là giả.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!