Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 30
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 3 tháng 5 năm thứ nhấtThục Chi Bỉ có 1 yêu quái huyện, tên là : “Cật Huyền”Theo bản ghi chép “Cật Huyền” huyện chí, từ xưa Cật Huyền ba đời đều vượng khí, yêu quái hầu hết là kẻ lắm tiền, rất chú trọng đến việc ăn uống, cho nên rất nổi tiếng.Vừa vào huyện thành, quả nhiên bất đồng, khách đ**m, tửu lâu to nhỏ dày đặc hai bên đường.Nhị sư huynh đột nhiên như thấy cái gì, hô lớn : “Nhìn kìa! Chiêu bài của kháchđiếm này là : ‘Bún thịt sư phụ cách thủy’!” Chúng tớ nhìn lại, quả nhiên trên cửa khách sạn viết “Bổn khách sạn long trọng bán Bún thịt Đường tăng hấp cách thủy”Sư phụ kinh hãi : “Cứ như vậy nấu ta? Thật là quá đáng mà! Ai da! Ta không phải vẫn sống sao chứ ? ”Tớ nói : “Sư phụ đừng sợ, chắc là yêu quái mong ăn thịt thầy đến điên lên rồi nên dùng thịt chó, thịt lừa giả dạng thịt của thầy …”Sư phụ không vui : “Ngộ Tịnh, con vừa mắng xéo thầy đấy à, thầy nhất quyết không ăn cơm ở khách đ**m này!”Gần trưa, dọc theo đường đi, tất cả khách đ**m đều chơi chiêu bài buôn bán thịt đường, nào là “sườn Đường tăng chiên” “Ruột già Đường tăng muối tiêu” “Bàn tọa (mông) Đường tăng nướng không vừng”, quả là đa dạng.Nhị sư huynh cuống quít nói : “Đói quá thầy ơi! Tìm đại nơi nào cũng được!”Sư phụ : “Không được, thế này chẳng phải bảo thầy ăn chính mình thầy à, việc này cũng có thể sao?”Lúc này, trước mắt tớ sáng ngời, tớ phát hiện đầu đường có 1 khách đ**m tên là “Bán đồ thế chấp”, ở cửa khách đ**m còn viết rất rõ : “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường tăng”Chúng tớ rất là kỳ quái nhưng đi vào khách đ**m. Lão bản là một con bọ hung tinh, rất nhiệt tình mời chúng tớ ngồi xuống, lão ấy đưa thực đơn lên, hỏi chúng tớ : “Các vị là khách quan từ xa đến muốn dùng gì?”Đại sư huynh hỏi lão bản : “Ông biết chúng tôi là người từ nơi khác đến à?”Lão bản cười nói : “Tôi liếc mắt là nhìn ra ngay, người địa phương nào có õng ẹo giống như các vị?”“Mả cha hắn – Lão chỉ là một con bọ hung tinh mà còn ngang nhiên nói chúng ông õng ẹo!” Tớ thiếu chút nữa thì cười thành tiếng.Sư phụ hỏi lão : “Các quán cơm nơi này đều bán thịt Đường Tăng, , có phải thật sự là thịt Đường Tăng chứ?”“Làm gì có nhiều thịt Đường Tăng thế, đều là hoa chiêu để mời chào khách hàng … Ngay từ lúc đầu có phong trào ăn thịt Đường Tăng, bởi vì không tìm được Đường Tam Tạng, nên đã xơi sạch tăng lữ Đường triều, càng về sau càng không có tăng lữ, lại đem trọc tử Đường triều ăn sạch. Hiện tại đều là thịt chó, thịt lừa …” Lão bản nóiMột lát sau, lão bản lại hỏi chúng ta : “Mấy vị từ nơi nào đến?”“Zimbabwe!”Chúng tớ đồng thanh nói.“Thịt Đường tăng như vậy có mãi lực lớn vậy, tại sao ông lại treo biển “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường Tăng” thế? Sư phụ hỏi.“Ăn thịt Đường tăng chủ yếu là muốn trường sinh, khách hàng của tôi đều là người h*m m**n khám phá hồng trần, coi nhẹ chuyện sinh tử … Bọn họ chứng kiến hoặc là lão bà chạy theo người khác hoặc là buôn bán thất bại thì muốn chết còn không được ấy chứ, ai mà còn muốn bất tử? Ài! Nhân sinh như vậy …Sống càng lâu, phiền não càng nhiều …” Cái lão này nói chuyện còn triết lý thế nhỉ.“Vậy ông xem chúng tôi giống như coi thường tínhmạng lắm à?” Nhị sư huynh hỏi“Chính xác! Lớn lên xấu như vậy, không chán sống mới là lạ! ” Lão bản đáp.Quảng cáo côngHít thuốc phiện chẳng khác gì tự sát!Quý trọng tính mạng, rời xa m* t**, vươn đôi bàn tay ấm áp, dâng cao tình yêu bao la, đối với kẻ nghiện nói 1 tiếng : “Ta xyz ngươi con bà nó! Ngươi không thể không hút sao? Nhanh đến chỗ này của chúng ta đi, 3 tay còn thiếu 1 này, đang chờ ngươi đó”
Ngày 3 tháng 5 năm thứ nhất
Thục Chi Bỉ có 1 yêu quái huyện, tên là : “Cật Huyền”
Theo bản ghi chép “Cật Huyền” huyện chí, từ xưa Cật Huyền ba đời đều vượng khí, yêu quái hầu hết là kẻ lắm tiền, rất chú trọng đến việc ăn uống, cho nên rất nổi tiếng.
Vừa vào huyện thành, quả nhiên bất đồng, khách đ**m, tửu lâu to nhỏ dày đặc hai bên đường.
Nhị sư huynh đột nhiên như thấy cái gì, hô lớn : “Nhìn kìa! Chiêu bài của kháchđiếm này là : ‘Bún thịt sư phụ cách thủy’!” Chúng tớ nhìn lại, quả nhiên trên cửa khách sạn viết “Bổn khách sạn long trọng bán Bún thịt Đường tăng hấp cách thủy”
Sư phụ kinh hãi : “Cứ như vậy nấu ta? Thật là quá đáng mà! Ai da! Ta không phải vẫn sống sao chứ ? ”
Tớ nói : “Sư phụ đừng sợ, chắc là yêu quái mong ăn thịt thầy đến điên lên rồi nên dùng thịt chó, thịt lừa giả dạng thịt của thầy …”
Sư phụ không vui : “Ngộ Tịnh, con vừa mắng xéo thầy đấy à, thầy nhất quyết không ăn cơm ở khách đ**m này!”
Gần trưa, dọc theo đường đi, tất cả khách đ**m đều chơi chiêu bài buôn bán thịt đường, nào là “sườn Đường tăng chiên” “Ruột già Đường tăng muối tiêu” “Bàn tọa (mông) Đường tăng nướng không vừng”, quả là đa dạng.
Nhị sư huynh cuống quít nói : “Đói quá thầy ơi! Tìm đại nơi nào cũng được!”
Sư phụ : “Không được, thế này chẳng phải bảo thầy ăn chính mình thầy à, việc này cũng có thể sao?”
Lúc này, trước mắt tớ sáng ngời, tớ phát hiện đầu đường có 1 khách đ**m tên là “Bán đồ thế chấp”, ở cửa khách đ**m còn viết rất rõ : “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường tăng”
Chúng tớ rất là kỳ quái nhưng đi vào khách đ**m. Lão bản là một con bọ hung tinh, rất nhiệt tình mời chúng tớ ngồi xuống, lão ấy đưa thực đơn lên, hỏi chúng tớ : “Các vị là khách quan từ xa đến muốn dùng gì?”
Đại sư huynh hỏi lão bản : “Ông biết chúng tôi là người từ nơi khác đến à?”
Lão bản cười nói : “Tôi liếc mắt là nhìn ra ngay, người địa phương nào có õng ẹo giống như các vị?”
“Mả cha hắn – Lão chỉ là một con bọ hung tinh mà còn ngang nhiên nói chúng ông õng ẹo!” Tớ thiếu chút nữa thì cười thành tiếng.
Sư phụ hỏi lão : “Các quán cơm nơi này đều bán thịt Đường Tăng, , có phải thật sự là thịt Đường Tăng chứ?”
“Làm gì có nhiều thịt Đường Tăng thế, đều là hoa chiêu để mời chào khách hàng … Ngay từ lúc đầu có phong trào ăn thịt Đường Tăng, bởi vì không tìm được Đường Tam Tạng, nên đã xơi sạch tăng lữ Đường triều, càng về sau càng không có tăng lữ, lại đem trọc tử Đường triều ăn sạch. Hiện tại đều là thịt chó, thịt lừa …” Lão bản nói
Một lát sau, lão bản lại hỏi chúng ta : “Mấy vị từ nơi nào đến?”
“Zimbabwe!”
Chúng tớ đồng thanh nói.
“Thịt Đường tăng như vậy có mãi lực lớn vậy, tại sao ông lại treo biển “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường Tăng” thế? Sư phụ hỏi.
“Ăn thịt Đường tăng chủ yếu là muốn trường sinh, khách hàng của tôi đều là người h*m m**n khám phá hồng trần, coi nhẹ chuyện sinh tử … Bọn họ chứng kiến hoặc là lão bà chạy theo người khác hoặc là buôn bán thất bại thì muốn chết còn không được ấy chứ, ai mà còn muốn bất tử? Ài! Nhân sinh như vậy …Sống càng lâu, phiền não càng nhiều …” Cái lão này nói chuyện còn triết lý thế nhỉ.
“Vậy ông xem chúng tôi giống như coi thường tínhmạng lắm à?” Nhị sư huynh hỏi
“Chính xác! Lớn lên xấu như vậy, không chán sống mới là lạ! ” Lão bản đáp.
Quảng cáo công
Hít thuốc phiện chẳng khác gì tự sát!
Quý trọng tính mạng, rời xa m* t**, vươn đôi bàn tay ấm áp, dâng cao tình yêu bao la, đối với kẻ nghiện nói 1 tiếng : “Ta xyz ngươi con bà nó! Ngươi không thể không hút sao? Nhanh đến chỗ này của chúng ta đi, 3 tay còn thiếu 1 này, đang chờ ngươi đó”
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 3 tháng 5 năm thứ nhấtThục Chi Bỉ có 1 yêu quái huyện, tên là : “Cật Huyền”Theo bản ghi chép “Cật Huyền” huyện chí, từ xưa Cật Huyền ba đời đều vượng khí, yêu quái hầu hết là kẻ lắm tiền, rất chú trọng đến việc ăn uống, cho nên rất nổi tiếng.Vừa vào huyện thành, quả nhiên bất đồng, khách đ**m, tửu lâu to nhỏ dày đặc hai bên đường.Nhị sư huynh đột nhiên như thấy cái gì, hô lớn : “Nhìn kìa! Chiêu bài của kháchđiếm này là : ‘Bún thịt sư phụ cách thủy’!” Chúng tớ nhìn lại, quả nhiên trên cửa khách sạn viết “Bổn khách sạn long trọng bán Bún thịt Đường tăng hấp cách thủy”Sư phụ kinh hãi : “Cứ như vậy nấu ta? Thật là quá đáng mà! Ai da! Ta không phải vẫn sống sao chứ ? ”Tớ nói : “Sư phụ đừng sợ, chắc là yêu quái mong ăn thịt thầy đến điên lên rồi nên dùng thịt chó, thịt lừa giả dạng thịt của thầy …”Sư phụ không vui : “Ngộ Tịnh, con vừa mắng xéo thầy đấy à, thầy nhất quyết không ăn cơm ở khách đ**m này!”Gần trưa, dọc theo đường đi, tất cả khách đ**m đều chơi chiêu bài buôn bán thịt đường, nào là “sườn Đường tăng chiên” “Ruột già Đường tăng muối tiêu” “Bàn tọa (mông) Đường tăng nướng không vừng”, quả là đa dạng.Nhị sư huynh cuống quít nói : “Đói quá thầy ơi! Tìm đại nơi nào cũng được!”Sư phụ : “Không được, thế này chẳng phải bảo thầy ăn chính mình thầy à, việc này cũng có thể sao?”Lúc này, trước mắt tớ sáng ngời, tớ phát hiện đầu đường có 1 khách đ**m tên là “Bán đồ thế chấp”, ở cửa khách đ**m còn viết rất rõ : “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường tăng”Chúng tớ rất là kỳ quái nhưng đi vào khách đ**m. Lão bản là một con bọ hung tinh, rất nhiệt tình mời chúng tớ ngồi xuống, lão ấy đưa thực đơn lên, hỏi chúng tớ : “Các vị là khách quan từ xa đến muốn dùng gì?”Đại sư huynh hỏi lão bản : “Ông biết chúng tôi là người từ nơi khác đến à?”Lão bản cười nói : “Tôi liếc mắt là nhìn ra ngay, người địa phương nào có õng ẹo giống như các vị?”“Mả cha hắn – Lão chỉ là một con bọ hung tinh mà còn ngang nhiên nói chúng ông õng ẹo!” Tớ thiếu chút nữa thì cười thành tiếng.Sư phụ hỏi lão : “Các quán cơm nơi này đều bán thịt Đường Tăng, , có phải thật sự là thịt Đường Tăng chứ?”“Làm gì có nhiều thịt Đường Tăng thế, đều là hoa chiêu để mời chào khách hàng … Ngay từ lúc đầu có phong trào ăn thịt Đường Tăng, bởi vì không tìm được Đường Tam Tạng, nên đã xơi sạch tăng lữ Đường triều, càng về sau càng không có tăng lữ, lại đem trọc tử Đường triều ăn sạch. Hiện tại đều là thịt chó, thịt lừa …” Lão bản nóiMột lát sau, lão bản lại hỏi chúng ta : “Mấy vị từ nơi nào đến?”“Zimbabwe!”Chúng tớ đồng thanh nói.“Thịt Đường tăng như vậy có mãi lực lớn vậy, tại sao ông lại treo biển “Bổn đ**m tuyệt không bán thịt Đường Tăng” thế? Sư phụ hỏi.“Ăn thịt Đường tăng chủ yếu là muốn trường sinh, khách hàng của tôi đều là người h*m m**n khám phá hồng trần, coi nhẹ chuyện sinh tử … Bọn họ chứng kiến hoặc là lão bà chạy theo người khác hoặc là buôn bán thất bại thì muốn chết còn không được ấy chứ, ai mà còn muốn bất tử? Ài! Nhân sinh như vậy …Sống càng lâu, phiền não càng nhiều …” Cái lão này nói chuyện còn triết lý thế nhỉ.“Vậy ông xem chúng tôi giống như coi thường tínhmạng lắm à?” Nhị sư huynh hỏi“Chính xác! Lớn lên xấu như vậy, không chán sống mới là lạ! ” Lão bản đáp.Quảng cáo côngHít thuốc phiện chẳng khác gì tự sát!Quý trọng tính mạng, rời xa m* t**, vươn đôi bàn tay ấm áp, dâng cao tình yêu bao la, đối với kẻ nghiện nói 1 tiếng : “Ta xyz ngươi con bà nó! Ngươi không thể không hút sao? Nhanh đến chỗ này của chúng ta đi, 3 tay còn thiếu 1 này, đang chờ ngươi đó”