Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 31
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 15 tháng 5 năm thứ nhấtMẹ kiếp! Trời sao nóng như vậy chứ! Nước uống hết, bốn người chúng ta nóng đến mức cởi hết quần áo! (dùng loạn tính từ cũng không phạm pháp a)“Sư phụ, lúc này chúng ta chết chắc rồi!” Nhị sư huynh chỉ vào tấm bia nói với sư phụ, “Tiến vào ranh giới ‘Kiền huyện’!”(Kiền huyện : huyện khô nóng, không có nước).Sư phụ nói: “Các đồ nhi, đừng lo lắng, phải phấn chấn lên! Tục ngữ nói rất phải:Sơn cùng thủy tận, tưởng không lối/ Liễu rủ, hoa giăng lại thấy thôn.Đường không tự nhiên mà có, đi nhiều sẽ thành đường thôi…”“Người có thể tiết kiệm bớt một chút nước miếng hay không!” Đại sư huynh tức giận nói, “Người nói nhiều thế!”Sư phụ l**m l**m môi nói với tớ: “Ngộ Tĩnh, xem bao hành lý, cái gì có thể giải khát được đều lấy ra cho thầy!”Tớ lườm lão một cái rồi nói: “Còn cái mốc xì! Đây dư một bịch hạt dưa rang muối, người có muốn hay không?”Đột nhiên, sư phụ ở trên ngựa kêu to: “Woa! Tùng xèng, tùng xèng, tùng tùng xèng!(1)...... Có một mảng rừng cây ăn trái!”“Ông khinh, còn muốn cho chúng ông ‘Ăn bánh vẽ’ sao! Sớm lỗi thời rồi!” Nhị sư huynh nói.“Tùng tùng xèng, xèng tùng tùng! Thật mà!” Vẻ mặt sư phụ rất xúc động…Đại sư huynh bay lên không trung, vừa nhìn: "Long quai quai! quai quai long! Rừng cây ăn trái, một mảng thật lớn!” (2)Vì thế chúng tớ theo sư phụ chạy như điên năm dặm, thật sự đứng ở trong rừng cây ăn trái.Vừa nhìn, toàn bộ trợn tròn mắt…Quả trên cây kết thành toàn là túi và túi, bọc lẫn bọc, nhãn hiệu “Đậu phộng ngũ vị”!Một lão đầu nhìn cánh rừng nói: “Ài! Huyện chúng tôi ba năm rồi chưa có một giọt mưa, vốn trên cây này kết phải là ‘Hộp đào mật rưới nước đường’, hiện tại do thiếu nước nên mới đổi thành kết cái thứ này…”(1) Tiếng gõ chiêng trong trò múa lân.(2) con rồng trong trò múa lân.Quảng cáo công[I]Tôn sùng khoa học, phản đối mê tín!Người làm sai lệch lý lẽ, nói xằng bậy sẽ không được chết tử tế!Người truyền bá tư tưởng tà giáo sẽ bị rắm đánh bể gót chân, uống nước lạnh bị bỏng chết!…Văn phòng giáo dục khoa học Trung Hoa .
Ngày 15 tháng 5 năm thứ nhất
Mẹ kiếp! Trời sao nóng như vậy chứ! Nước uống hết, bốn người chúng ta nóng đến mức cởi hết quần áo! (dùng loạn tính từ cũng không phạm pháp a)
“Sư phụ, lúc này chúng ta chết chắc rồi!” Nhị sư huynh chỉ vào tấm bia nói với sư phụ, “Tiến vào ranh giới ‘Kiền huyện’!”
(Kiền huyện : huyện khô nóng, không có nước).
Sư phụ nói: “Các đồ nhi, đừng lo lắng, phải phấn chấn lên! Tục ngữ nói rất phải:
Sơn cùng thủy tận, tưởng không lối/ Liễu rủ, hoa giăng lại thấy thôn.
Đường không tự nhiên mà có, đi nhiều sẽ thành đường thôi…”
“Người có thể tiết kiệm bớt một chút nước miếng hay không!” Đại sư huynh tức giận nói, “Người nói nhiều thế!”
Sư phụ l**m l**m môi nói với tớ: “Ngộ Tĩnh, xem bao hành lý, cái gì có thể giải khát được đều lấy ra cho thầy!”
Tớ lườm lão một cái rồi nói: “Còn cái mốc xì! Đây dư một bịch hạt dưa rang muối, người có muốn hay không?”
Đột nhiên, sư phụ ở trên ngựa kêu to: “Woa! Tùng xèng, tùng xèng, tùng tùng xèng!(1)...... Có một mảng rừng cây ăn trái!”
“Ông khinh, còn muốn cho chúng ông ‘Ăn bánh vẽ’ sao! Sớm lỗi thời rồi!” Nhị sư huynh nói.
“Tùng tùng xèng, xèng tùng tùng! Thật mà!” Vẻ mặt sư phụ rất xúc động…
Đại sư huynh bay lên không trung, vừa nhìn: "Long quai quai! quai quai long! Rừng cây ăn trái, một mảng thật lớn!” (2)
Vì thế chúng tớ theo sư phụ chạy như điên năm dặm, thật sự đứng ở trong rừng cây ăn trái.
Vừa nhìn, toàn bộ trợn tròn mắt…
Quả trên cây kết thành toàn là túi và túi, bọc lẫn bọc, nhãn hiệu “Đậu phộng ngũ vị”!
Một lão đầu nhìn cánh rừng nói: “Ài! Huyện chúng tôi ba năm rồi chưa có một giọt mưa, vốn trên cây này kết phải là ‘Hộp đào mật rưới nước đường’, hiện tại do thiếu nước nên mới đổi thành kết cái thứ này…”
(1) Tiếng gõ chiêng trong trò múa lân.
(2) con rồng trong trò múa lân.
Quảng cáo công
[I]Tôn sùng khoa học, phản đối mê tín!
Người làm sai lệch lý lẽ, nói xằng bậy sẽ không được chết tử tế!
Người truyền bá tư tưởng tà giáo sẽ bị rắm đánh bể gót chân, uống nước lạnh bị bỏng chết!
…Văn phòng giáo dục khoa học Trung Hoa .
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 15 tháng 5 năm thứ nhấtMẹ kiếp! Trời sao nóng như vậy chứ! Nước uống hết, bốn người chúng ta nóng đến mức cởi hết quần áo! (dùng loạn tính từ cũng không phạm pháp a)“Sư phụ, lúc này chúng ta chết chắc rồi!” Nhị sư huynh chỉ vào tấm bia nói với sư phụ, “Tiến vào ranh giới ‘Kiền huyện’!”(Kiền huyện : huyện khô nóng, không có nước).Sư phụ nói: “Các đồ nhi, đừng lo lắng, phải phấn chấn lên! Tục ngữ nói rất phải:Sơn cùng thủy tận, tưởng không lối/ Liễu rủ, hoa giăng lại thấy thôn.Đường không tự nhiên mà có, đi nhiều sẽ thành đường thôi…”“Người có thể tiết kiệm bớt một chút nước miếng hay không!” Đại sư huynh tức giận nói, “Người nói nhiều thế!”Sư phụ l**m l**m môi nói với tớ: “Ngộ Tĩnh, xem bao hành lý, cái gì có thể giải khát được đều lấy ra cho thầy!”Tớ lườm lão một cái rồi nói: “Còn cái mốc xì! Đây dư một bịch hạt dưa rang muối, người có muốn hay không?”Đột nhiên, sư phụ ở trên ngựa kêu to: “Woa! Tùng xèng, tùng xèng, tùng tùng xèng!(1)...... Có một mảng rừng cây ăn trái!”“Ông khinh, còn muốn cho chúng ông ‘Ăn bánh vẽ’ sao! Sớm lỗi thời rồi!” Nhị sư huynh nói.“Tùng tùng xèng, xèng tùng tùng! Thật mà!” Vẻ mặt sư phụ rất xúc động…Đại sư huynh bay lên không trung, vừa nhìn: "Long quai quai! quai quai long! Rừng cây ăn trái, một mảng thật lớn!” (2)Vì thế chúng tớ theo sư phụ chạy như điên năm dặm, thật sự đứng ở trong rừng cây ăn trái.Vừa nhìn, toàn bộ trợn tròn mắt…Quả trên cây kết thành toàn là túi và túi, bọc lẫn bọc, nhãn hiệu “Đậu phộng ngũ vị”!Một lão đầu nhìn cánh rừng nói: “Ài! Huyện chúng tôi ba năm rồi chưa có một giọt mưa, vốn trên cây này kết phải là ‘Hộp đào mật rưới nước đường’, hiện tại do thiếu nước nên mới đổi thành kết cái thứ này…”(1) Tiếng gõ chiêng trong trò múa lân.(2) con rồng trong trò múa lân.Quảng cáo công[I]Tôn sùng khoa học, phản đối mê tín!Người làm sai lệch lý lẽ, nói xằng bậy sẽ không được chết tử tế!Người truyền bá tư tưởng tà giáo sẽ bị rắm đánh bể gót chân, uống nước lạnh bị bỏng chết!…Văn phòng giáo dục khoa học Trung Hoa .