Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…

Chương 32

Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 16 tháng 5 năm thứ nhấtTiến đến ‘Kiền Huyện’, khắp nơi trên đường bày đủ loại đàn tế lớn nhỏ, khắc họa chân thật cảnh dân chúng nóng lòng cầu mưa, nhưng lão trời già vẫn là một mảnh trong xanh lắm!Chúng tớ đi tới huyện nha, huyện trưởng cũng đang cầu mưa.Tớ nói với huyện trưởng: “Phí công vô ích, hãy để chúng ta cầu mưa, đại sư huynh chúng ta am hiểu phép thuật!”Huyện trưởng nhìn chúng tớ một chút rồi nói: “Làm phép cũng vô dụng! Tớ đắc tội với ngọc hoàng đại đế…. Đây là báo ứng a!”“Rõ hơn được chăng?” Đại sư huynh hỏi.“Ài! Toàn bộ do tớ trông mặt mà bắt hình dong…. Ba năm trước, ngọc hoàng đại đế cùng mấy vị tùy tùng đến huyện tớ cải trang vi hành, tớ được thư mật của cấp trên, nói mấy lãnh đạo lớn xuống, bảo tớ phải hầu hạ cho tốt. Vừa nhìn thấy bọn họ, tớ liền cảm thấy bốn người tướng mạo xấu xa, một đám đầu trộm đuôi cướp, ngực dô lưng vót, vừa nhìn chính là phường gian ác! Thật ra phải nói là người ác tâm! Chỉ có một người lớn tuổi còn coi được, có vẻ là người dẫn đầu, hơn nữa còn nghe bọn chúng gọi là ‘Trần bộ trưởng’. Cho nên, tớ liền nhận định ‘Trần bộ trưởng’ này chính là vị sếp tai to mặt lớn. Vì thế sau khi cơm tối xong, tớ liền dẫn Trần bộ trưởng đi chơi bời, để ba tên xấu xa kia ở lại trong nhà…”Nghe đến đây, đại sư huynh đã cười đến mức không nín được: “Tiểu tử ơi! Anh cười chết mất! ‘Trần bộ trưởng’ cái gì a… chính là ông chủ quầy tạp hóa thổ sản đối diện thiên cung– Trần Quảng Đông! Ha ha… Cái tên tướng mạo bỉ ổi nhất mới là ngọc đế! Ngươi thật là người trần mắt thịt a…”“Ài!Chính thế, ngọc đế không vui, từ đó hạ lệnh không cho mưa xuống huyện tớ.” Huyện trưởng lắc đầu nói, “Ngọc đế sao lại như vậy? Thật khiến người ta khó giải thích…”“Hắn à, trước giờ vốn thế!” Nhị sư huynh nói, “Trước một ngày mẹ hắn sinh hắn, đêm đó một hơi coi hết ba cuốn phim La Gia Anh(1).“Tốt lắm, tìm được nguyên nhân là dễ xử lý rồi!” Đại sư huynh nói, “Tớ sẽ đi mời ngọc đế xuống, ngươi dẫn hắn chơi bời một lần không phải là xong hết sao!”Đáp trúng có thưởng[I]Trong chương này, có nói đến cụm từ “, trước giờ vốn thế”, vậy cụm từ này có nghĩa gì?Đáp án có tại ngày 20 tháng 5 của nhật ký.Nếu trả lời đúng, bạn sẽ được 1 phần thưởng tương đương với đại lễ thế kỷ - được thần tượng Lâm Trường Trị (tác giả) hôn nồng nhiệt trong 30 giây~~[I]

Ngày 16 tháng 5 năm thứ nhất

Tiến đến ‘Kiền Huyện’, khắp nơi trên đường bày đủ loại đàn tế lớn nhỏ, khắc họa chân thật cảnh dân chúng nóng lòng cầu mưa, nhưng lão trời già vẫn là một mảnh trong xanh lắm!

Chúng tớ đi tới huyện nha, huyện trưởng cũng đang cầu mưa.

Tớ nói với huyện trưởng: “Phí công vô ích, hãy để chúng ta cầu mưa, đại sư huynh chúng ta am hiểu phép thuật!”

Huyện trưởng nhìn chúng tớ một chút rồi nói: “Làm phép cũng vô dụng! Tớ đắc tội với ngọc hoàng đại đế…. Đây là báo ứng a!”

“Rõ hơn được chăng?” Đại sư huynh hỏi.

“Ài! Toàn bộ do tớ trông mặt mà bắt hình dong…. Ba năm trước, ngọc hoàng đại đế cùng mấy vị tùy tùng đến huyện tớ cải trang vi hành, tớ được thư mật của cấp trên, nói mấy lãnh đạo lớn xuống, bảo tớ phải hầu hạ cho tốt. Vừa nhìn thấy bọn họ, tớ liền cảm thấy bốn người tướng mạo xấu xa, một đám đầu trộm đuôi cướp, ngực dô lưng vót, vừa nhìn chính là phường gian ác! Thật ra phải nói là người ác tâm! Chỉ có một người lớn tuổi còn coi được, có vẻ là người dẫn đầu, hơn nữa còn nghe bọn chúng gọi là ‘Trần bộ trưởng’. Cho nên, tớ liền nhận định ‘Trần bộ trưởng’ này chính là vị sếp tai to mặt lớn. Vì thế sau khi cơm tối xong, tớ liền dẫn Trần bộ trưởng đi chơi bời, để ba tên xấu xa kia ở lại trong nhà…”

Nghe đến đây, đại sư huynh đã cười đến mức không nín được: “Tiểu tử ơi! Anh cười chết mất! ‘Trần bộ trưởng’ cái gì a… chính là ông chủ quầy tạp hóa thổ sản đối diện thiên cung– Trần Quảng Đông! Ha ha… Cái tên tướng mạo bỉ ổi nhất mới là ngọc đế! Ngươi thật là người trần mắt thịt a…”

“Ài!Chính thế, ngọc đế không vui, từ đó hạ lệnh không cho mưa xuống huyện tớ.” Huyện trưởng lắc đầu nói, “Ngọc đế sao lại như vậy? Thật khiến người ta khó giải thích…”

“Hắn à, trước giờ vốn thế!” Nhị sư huynh nói, “Trước một ngày mẹ hắn sinh hắn, đêm đó một hơi coi hết ba cuốn phim La Gia Anh(1).

“Tốt lắm, tìm được nguyên nhân là dễ xử lý rồi!” Đại sư huynh nói, “Tớ sẽ đi mời ngọc đế xuống, ngươi dẫn hắn chơi bời một lần không phải là xong hết sao!”

Đáp trúng có thưởng

[I]

Trong chương này, có nói đến cụm từ “, trước giờ vốn thế”, vậy cụm từ này có nghĩa gì?

Đáp án có tại ngày 20 tháng 5 của nhật ký.

Nếu trả lời đúng, bạn sẽ được 1 phần thưởng tương đương với đại lễ thế kỷ - được thần tượng Lâm Trường Trị (tác giả) hôn nồng nhiệt trong 30 giây~~

[I]

Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 16 tháng 5 năm thứ nhấtTiến đến ‘Kiền Huyện’, khắp nơi trên đường bày đủ loại đàn tế lớn nhỏ, khắc họa chân thật cảnh dân chúng nóng lòng cầu mưa, nhưng lão trời già vẫn là một mảnh trong xanh lắm!Chúng tớ đi tới huyện nha, huyện trưởng cũng đang cầu mưa.Tớ nói với huyện trưởng: “Phí công vô ích, hãy để chúng ta cầu mưa, đại sư huynh chúng ta am hiểu phép thuật!”Huyện trưởng nhìn chúng tớ một chút rồi nói: “Làm phép cũng vô dụng! Tớ đắc tội với ngọc hoàng đại đế…. Đây là báo ứng a!”“Rõ hơn được chăng?” Đại sư huynh hỏi.“Ài! Toàn bộ do tớ trông mặt mà bắt hình dong…. Ba năm trước, ngọc hoàng đại đế cùng mấy vị tùy tùng đến huyện tớ cải trang vi hành, tớ được thư mật của cấp trên, nói mấy lãnh đạo lớn xuống, bảo tớ phải hầu hạ cho tốt. Vừa nhìn thấy bọn họ, tớ liền cảm thấy bốn người tướng mạo xấu xa, một đám đầu trộm đuôi cướp, ngực dô lưng vót, vừa nhìn chính là phường gian ác! Thật ra phải nói là người ác tâm! Chỉ có một người lớn tuổi còn coi được, có vẻ là người dẫn đầu, hơn nữa còn nghe bọn chúng gọi là ‘Trần bộ trưởng’. Cho nên, tớ liền nhận định ‘Trần bộ trưởng’ này chính là vị sếp tai to mặt lớn. Vì thế sau khi cơm tối xong, tớ liền dẫn Trần bộ trưởng đi chơi bời, để ba tên xấu xa kia ở lại trong nhà…”Nghe đến đây, đại sư huynh đã cười đến mức không nín được: “Tiểu tử ơi! Anh cười chết mất! ‘Trần bộ trưởng’ cái gì a… chính là ông chủ quầy tạp hóa thổ sản đối diện thiên cung– Trần Quảng Đông! Ha ha… Cái tên tướng mạo bỉ ổi nhất mới là ngọc đế! Ngươi thật là người trần mắt thịt a…”“Ài!Chính thế, ngọc đế không vui, từ đó hạ lệnh không cho mưa xuống huyện tớ.” Huyện trưởng lắc đầu nói, “Ngọc đế sao lại như vậy? Thật khiến người ta khó giải thích…”“Hắn à, trước giờ vốn thế!” Nhị sư huynh nói, “Trước một ngày mẹ hắn sinh hắn, đêm đó một hơi coi hết ba cuốn phim La Gia Anh(1).“Tốt lắm, tìm được nguyên nhân là dễ xử lý rồi!” Đại sư huynh nói, “Tớ sẽ đi mời ngọc đế xuống, ngươi dẫn hắn chơi bời một lần không phải là xong hết sao!”Đáp trúng có thưởng[I]Trong chương này, có nói đến cụm từ “, trước giờ vốn thế”, vậy cụm từ này có nghĩa gì?Đáp án có tại ngày 20 tháng 5 của nhật ký.Nếu trả lời đúng, bạn sẽ được 1 phần thưởng tương đương với đại lễ thế kỷ - được thần tượng Lâm Trường Trị (tác giả) hôn nồng nhiệt trong 30 giây~~[I]

Chương 32