Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 34
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 20 tháng 5 năm thứ nhấtCanh khuya hôm nay, chúng tớ ở lại nhà của một người nông dân.Bầu trời long lanh sao sáng, gió khuya lay lắt thổi về. Sư phụ ngẩng đầu lên, nhìn về nơi xa xăm, nói: “Các đệ tử, thầy muốn hỏi các con một câu, nhưng mà các con phải nói thật lòng nhé!”“Được! thầy cứ hỏi đi”Chúng tớ đồng thanh nói.Nếu như thầy, Như Lai và Quan Âm cùng nhau ngồi trên một chiếc thuyền đi thăm thú các nơi…”“Sư phụ, người rất quá đáng nha, đi thăm thú các nơi mà không dẫn theo chúng con….”“Thầy đang nói là nếu cơ mà, Bát Giới, con đừng nói leo!” -Sư phụ nói tiếp : “Đột nhiên, thuyền bị lật ngược, lúc này 03 người chúng ta chỉ là phàm nhân, không có phép thuật cũng chẳng rành bơi lội… Trùng hợp là, các con đang chèo thuyền qua nơi đây nhưng thuyền của các con chỉ có thể chở thêm một người nữa, vậy các con sẽ cứu ai?Tớ nói: “Đương nhiên là cứu Như Lai rồi, nếu có hắn giúp, chẳng phải chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra hay sao?”Vẻ mặt Sư phụ liền trầm xuống nhưng ngay lập tức lại tràn ngập hi vọng hướng về nhị sư huynh: “Bát Giới, con sẽ cứu ai?”Nhị sư huynh: “Quan Âm, dù thế nào thì nữ cũng nên được ưu tiên!”Sư phụ liền quay qua đại sư huynh, sắc mặt đã tối sầm: “Ngộ Không, con thì sao?”Đại sư huynh hiển nhiên là đang thả hồn nơi đâu đó, xoa mắt và nói: “Sư phụ, vấn đề này rất khó nói, trước khi trả lời câu hỏi này, con muốn hỏi người một vấn đề trước….” Đại sư huynh dừng lại một lúc rồi tiếp: “Lúc đó trong 3 người, ai mang nhiều bạc nhất?”
Ngày 20 tháng 5 năm thứ nhất
Canh khuya hôm nay, chúng tớ ở lại nhà của một người nông dân.
Bầu trời long lanh sao sáng, gió khuya lay lắt thổi về. Sư phụ ngẩng đầu lên, nhìn về nơi xa xăm, nói: “Các đệ tử, thầy muốn hỏi các con một câu, nhưng mà các con phải nói thật lòng nhé!”
“Được! thầy cứ hỏi đi”
Chúng tớ đồng thanh nói.
Nếu như thầy, Như Lai và Quan Âm cùng nhau ngồi trên một chiếc thuyền đi thăm thú các nơi…”
“Sư phụ, người rất quá đáng nha, đi thăm thú các nơi mà không dẫn theo chúng con….”
“Thầy đang nói là nếu cơ mà, Bát Giới, con đừng nói leo!” -
Sư phụ nói tiếp : “Đột nhiên, thuyền bị lật ngược, lúc này 03 người chúng ta chỉ là phàm nhân, không có phép thuật cũng chẳng rành bơi lội… Trùng hợp là, các con đang chèo thuyền qua nơi đây nhưng thuyền của các con chỉ có thể chở thêm một người nữa, vậy các con sẽ cứu ai?
Tớ nói: “Đương nhiên là cứu Như Lai rồi, nếu có hắn giúp, chẳng phải chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra hay sao?”
Vẻ mặt Sư phụ liền trầm xuống nhưng ngay lập tức lại tràn ngập hi vọng hướng về nhị sư huynh: “Bát Giới, con sẽ cứu ai?”
Nhị sư huynh: “Quan Âm, dù thế nào thì nữ cũng nên được ưu tiên!”
Sư phụ liền quay qua đại sư huynh, sắc mặt đã tối sầm: “Ngộ Không, con thì sao?”
Đại sư huynh hiển nhiên là đang thả hồn nơi đâu đó, xoa mắt và nói: “Sư phụ, vấn đề này rất khó nói, trước khi trả lời câu hỏi này, con muốn hỏi người một vấn đề trước….” Đại sư huynh dừng lại một lúc rồi tiếp: “Lúc đó trong 3 người, ai mang nhiều bạc nhất?”
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 20 tháng 5 năm thứ nhấtCanh khuya hôm nay, chúng tớ ở lại nhà của một người nông dân.Bầu trời long lanh sao sáng, gió khuya lay lắt thổi về. Sư phụ ngẩng đầu lên, nhìn về nơi xa xăm, nói: “Các đệ tử, thầy muốn hỏi các con một câu, nhưng mà các con phải nói thật lòng nhé!”“Được! thầy cứ hỏi đi”Chúng tớ đồng thanh nói.Nếu như thầy, Như Lai và Quan Âm cùng nhau ngồi trên một chiếc thuyền đi thăm thú các nơi…”“Sư phụ, người rất quá đáng nha, đi thăm thú các nơi mà không dẫn theo chúng con….”“Thầy đang nói là nếu cơ mà, Bát Giới, con đừng nói leo!” -Sư phụ nói tiếp : “Đột nhiên, thuyền bị lật ngược, lúc này 03 người chúng ta chỉ là phàm nhân, không có phép thuật cũng chẳng rành bơi lội… Trùng hợp là, các con đang chèo thuyền qua nơi đây nhưng thuyền của các con chỉ có thể chở thêm một người nữa, vậy các con sẽ cứu ai?Tớ nói: “Đương nhiên là cứu Như Lai rồi, nếu có hắn giúp, chẳng phải chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra hay sao?”Vẻ mặt Sư phụ liền trầm xuống nhưng ngay lập tức lại tràn ngập hi vọng hướng về nhị sư huynh: “Bát Giới, con sẽ cứu ai?”Nhị sư huynh: “Quan Âm, dù thế nào thì nữ cũng nên được ưu tiên!”Sư phụ liền quay qua đại sư huynh, sắc mặt đã tối sầm: “Ngộ Không, con thì sao?”Đại sư huynh hiển nhiên là đang thả hồn nơi đâu đó, xoa mắt và nói: “Sư phụ, vấn đề này rất khó nói, trước khi trả lời câu hỏi này, con muốn hỏi người một vấn đề trước….” Đại sư huynh dừng lại một lúc rồi tiếp: “Lúc đó trong 3 người, ai mang nhiều bạc nhất?”