Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…

Chương 35

Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 25 tháng 5 năm thứ nhấtHôm nay mình cùng xú hầu tử đánh một trận!Tiểu tử này thật quá đáng, làm mất bàn chải đánh răng mà không đi mua, tự tiện dùng bản chải của tớ đánh răng. May là mình phát hiện kịp thời, nếu không mình lại sử dụng nó, chẳng phải là cùng con khỉ này gián tiếp hôn môi hay sao. Thật là tởm, nội chuyện nghĩ thôi cũng đã hãi rồi.Trên đời mình ghét nhất hai loại người: Một loại là giết người của đại ca mình. Một loại khác chính là dùng lại bản chải đánh răng của người khác!Mình mắng hắn: “Đồ không biết xấu hổ!” Hắn ta lại cười nói : “Không nên hẹp hòi chứ! Mọi người ai cũng sống chung dưới một mái nhà...”Mình tức không thể tả, ra sức kéo “tiểu đệ đệ” của hắn, sau đó lôi dài ra cố gắng cột thành 1 cái nút thắt.Hắn ta cũng nổi giận, kéo tóc rồi cắn lỗ tai mình, sau đó mình dùng móng tay cào lên mắt hắn, hắn lại nhổ nước bọt vào mặt mình....Bọn mình đánh rất hăng say, oanh oanh liệt liệt.Sư phụ đứng ở bên cạnh mà không lên tiếng, lặng thầm chuẩn bị cao dán, cuối cùng vẫn là nhị sư huynh can mình và đại sư huynh ra, mình nghĩ : “Từ nay về sau mình chẳng cần để ý đến con khỉ đầu chó mông thối này nữa”.Phải làm cho hắn không được chết tử tế! Bước một bước chết một bước! Ngủ một giấc ... ngủ khỏi tỉnh luôn (hê hê, sợ chưa, chỉ cần bước đi cũng chết đấy)Ngày 28 tháng 5 năm thứ nhấtBa ngày liền mình không thèm để ý đến hắn. Hắn giống như đã hết kiên nhẫn rồi.Hôm nay, lúc ăn cơm, hắn cố ý gắp cho mình thức ăn ngon.Mình đương nhiên không vì một chút lương tâm của hắn mà cùng hắn nói chuyện, hắn chính là loại người có tố chất thấp!Mình không thèm chấp những kẻ có tố chất thấp, huống chi đó chỉ là một con khỉ đầu chó mông thối!

Ngày 25 tháng 5 năm thứ nhất

Hôm nay mình cùng xú hầu tử đánh một trận!

Tiểu tử này thật quá đáng, làm mất bàn chải đánh răng mà không đi mua, tự tiện dùng bản chải của tớ đánh răng. May là mình phát hiện kịp thời, nếu không mình lại sử dụng nó, chẳng phải là cùng con khỉ này gián tiếp hôn môi hay sao. Thật là tởm, nội chuyện nghĩ thôi cũng đã hãi rồi.

Trên đời mình ghét nhất hai loại người: Một loại là giết người của đại ca mình. Một loại khác chính là dùng lại bản chải đánh răng của người khác!

Mình mắng hắn: “Đồ không biết xấu hổ!” Hắn ta lại cười nói : “Không nên hẹp hòi chứ! Mọi người ai cũng sống chung dưới một mái nhà...”

Mình tức không thể tả, ra sức kéo “tiểu đệ đệ” của hắn, sau đó lôi dài ra cố gắng cột thành 1 cái nút thắt.

Hắn ta cũng nổi giận, kéo tóc rồi cắn lỗ tai mình, sau đó mình dùng móng tay cào lên mắt hắn, hắn lại nhổ nước bọt vào mặt mình....

Bọn mình đánh rất hăng say, oanh oanh liệt liệt.

Sư phụ đứng ở bên cạnh mà không lên tiếng, lặng thầm chuẩn bị cao dán, cuối cùng vẫn là nhị sư huynh can mình và đại sư huynh ra, mình nghĩ : “Từ nay về sau mình chẳng cần để ý đến con khỉ đầu chó mông thối này nữa”.

Phải làm cho hắn không được chết tử tế! Bước một bước chết một bước! Ngủ một giấc ... ngủ khỏi tỉnh luôn (hê hê, sợ chưa, chỉ cần bước đi cũng chết đấy)

Ngày 28 tháng 5 năm thứ nhất

Ba ngày liền mình không thèm để ý đến hắn. Hắn giống như đã hết kiên nhẫn rồi.

Hôm nay, lúc ăn cơm, hắn cố ý gắp cho mình thức ăn ngon.

Mình đương nhiên không vì một chút lương tâm của hắn mà cùng hắn nói chuyện, hắn chính là loại người có tố chất thấp!

Mình không thèm chấp những kẻ có tố chất thấp, huống chi đó chỉ là một con khỉ đầu chó mông thối!

Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 25 tháng 5 năm thứ nhấtHôm nay mình cùng xú hầu tử đánh một trận!Tiểu tử này thật quá đáng, làm mất bàn chải đánh răng mà không đi mua, tự tiện dùng bản chải của tớ đánh răng. May là mình phát hiện kịp thời, nếu không mình lại sử dụng nó, chẳng phải là cùng con khỉ này gián tiếp hôn môi hay sao. Thật là tởm, nội chuyện nghĩ thôi cũng đã hãi rồi.Trên đời mình ghét nhất hai loại người: Một loại là giết người của đại ca mình. Một loại khác chính là dùng lại bản chải đánh răng của người khác!Mình mắng hắn: “Đồ không biết xấu hổ!” Hắn ta lại cười nói : “Không nên hẹp hòi chứ! Mọi người ai cũng sống chung dưới một mái nhà...”Mình tức không thể tả, ra sức kéo “tiểu đệ đệ” của hắn, sau đó lôi dài ra cố gắng cột thành 1 cái nút thắt.Hắn ta cũng nổi giận, kéo tóc rồi cắn lỗ tai mình, sau đó mình dùng móng tay cào lên mắt hắn, hắn lại nhổ nước bọt vào mặt mình....Bọn mình đánh rất hăng say, oanh oanh liệt liệt.Sư phụ đứng ở bên cạnh mà không lên tiếng, lặng thầm chuẩn bị cao dán, cuối cùng vẫn là nhị sư huynh can mình và đại sư huynh ra, mình nghĩ : “Từ nay về sau mình chẳng cần để ý đến con khỉ đầu chó mông thối này nữa”.Phải làm cho hắn không được chết tử tế! Bước một bước chết một bước! Ngủ một giấc ... ngủ khỏi tỉnh luôn (hê hê, sợ chưa, chỉ cần bước đi cũng chết đấy)Ngày 28 tháng 5 năm thứ nhấtBa ngày liền mình không thèm để ý đến hắn. Hắn giống như đã hết kiên nhẫn rồi.Hôm nay, lúc ăn cơm, hắn cố ý gắp cho mình thức ăn ngon.Mình đương nhiên không vì một chút lương tâm của hắn mà cùng hắn nói chuyện, hắn chính là loại người có tố chất thấp!Mình không thèm chấp những kẻ có tố chất thấp, huống chi đó chỉ là một con khỉ đầu chó mông thối!

Chương 35