Tác giả:

Quyển 1: Bắt đầu. Bóng tối bao trùm cả không gian rộng lớn 'Ầm..ầm..ầm..' Tiếng sét mạnh mẽ như xé toạt cả bầu trời, nương theo ánh sáng chớp lóe khung cảnh hoang tàn đầy máu tươi hiện ra. Hạ gia vừa trải qua một trận ác chiến giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, thi thể chồng chất khắp nơi. Phía sau Hạ gia nơi tụ tập gần trăm người của các đại tông môn cùng gia chủ Hạ gia. 'Ha ha, Hạ Gia Kỳ ngươi cũng có ngày hôm nay, mau ngoan ngoãn giao bản đồ tài nguyên ra đây, nếu không đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.'Lão giả đứng đầu nhóm người lên tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận, lão huy động hơn vạn người từ các đại tông phái, tổn thất gần hết giờ chỉ còn khoảng một trăm người mới miễn cưỡng tiêu diệt được Hạ gia, vậy mà Hạ Gia Kỳ còn ngoan cố không giao bản đồ ra. " Ha ha, ngươi đừng mơ tưởng nữa bản đồ đã bị ta tiêu hủy rồi" Hạ Gia Kỳcười nhạt. Thân thể tràn đầy thương tích máu nhuộm đỏ cả trường bào, thân thể dựa vào Thiên kiếm mới có thể đứng vững, nhưng vẫn không tỏ ra yếu thế trước kẻ thù…

Quyển 1 - Chương 12-1: Đóm sáng (1)

Xuyên Thư Chi Tu TiênTác giả: Võ NgânTruyện Tiên HiệpQuyển 1: Bắt đầu. Bóng tối bao trùm cả không gian rộng lớn 'Ầm..ầm..ầm..' Tiếng sét mạnh mẽ như xé toạt cả bầu trời, nương theo ánh sáng chớp lóe khung cảnh hoang tàn đầy máu tươi hiện ra. Hạ gia vừa trải qua một trận ác chiến giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, thi thể chồng chất khắp nơi. Phía sau Hạ gia nơi tụ tập gần trăm người của các đại tông môn cùng gia chủ Hạ gia. 'Ha ha, Hạ Gia Kỳ ngươi cũng có ngày hôm nay, mau ngoan ngoãn giao bản đồ tài nguyên ra đây, nếu không đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.'Lão giả đứng đầu nhóm người lên tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận, lão huy động hơn vạn người từ các đại tông phái, tổn thất gần hết giờ chỉ còn khoảng một trăm người mới miễn cưỡng tiêu diệt được Hạ gia, vậy mà Hạ Gia Kỳ còn ngoan cố không giao bản đồ ra. " Ha ha, ngươi đừng mơ tưởng nữa bản đồ đã bị ta tiêu hủy rồi" Hạ Gia Kỳcười nhạt. Thân thể tràn đầy thương tích máu nhuộm đỏ cả trường bào, thân thể dựa vào Thiên kiếm mới có thể đứng vững, nhưng vẫn không tỏ ra yếu thế trước kẻ thù… ' A,.. khụ ... ' Hạ Vân Du bật dậy, vuốt hết nước trên khuôn mặt, oán hận nhìn người trước mặt.' Một khắc?' Liếc mắt một lượt nhìn Hạ Vân Du, vẻ mặt xem thường không che dấu.' Người.... ' Hạ Vân Du gào thét trong lòng : ánh mắt đó là sao chứ? Sỉ nhục đây tuyệt đối là sỉ nhục.Có biết nó khó đi như thế nào không hả? Cứ đi thêm một bước thì sức nặng lại gấp đôi. Nàng có thể chạy một khắc là đã tốt lắm rồi.' Hửm? Không đúng sao?' Phạm lão nhướng mày nhìn Hạ Vân Du.' ... ...Con xin lỗi ' Thở dài, Hạ Vân Du cúi đầu, hạ giọng nói xin lỗi Phạm lão.Suy cho cùng thì cũng do nàng quá yếu thôi, không trách ai được.Thấy Hạ Vân Du như vậy, góp cuộc Phạm lão cũng nở nụ cười hài lòng, nhìn người đang cúi đầu giọng nói lại nghiêm khắc hơn:' Sau này, mỗi ngày ta lại đưa con đến đây, khi nào con đi như trên mặt đất thì thôi '' Vâng, con sẽ làm được '' Tốt, cầm lấy, đi lại con suối đằng kia ,thay quần áo bẩn ra rồi đi theo ta ' Phạm lão ghét bỏ nhìn Hạ Vân Du, xoay người bỏ đi.Nhìn bộ dáng chật vật của mình, Hạ Vân Du lại thở dài.--- ------ ------ ----Khu rừng âm u thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm, tiếng khằn khặc quỷ dị, xa xa lại truyền đến âm thanh ' ầm ầm ' mạnh mẽ càng làm tăng thêm cảm giác ghê rợn.Hạ Vân Du trong lòng gào thét hận không thể mọc cánh bay khỏi nơi quỷ quái này. Đi song song với Phạm lão gấp gáp hỏi: 'Chừng nào mới ra khỏi đây?'Phạm lão tức giận liếc Hạ Vân Du quát : ' Sắp tới rồi! ' bước chân nhanh hơn.' Câu này người đã nói hai lần rồi! ' Hạ Vân Du tức muốn phun máu. Đi hai canh giờ, nàng sắp không chịu nổi kiểu tra tấn thần kinh này rồi.' Không phải.... lạc đường chứ? ' Hạ Vân Du dừng lại cứng ngắt hỏi.Mặt Phạm lão từ từ đỏ lên, hắng giọng một tiếng: ' À, ùm..Thật ra gần ba trăm năm rồi ta chưa đến đây...'Ông trời! Giết nàng đi!.

' A,.. khụ ... ' Hạ Vân Du bật dậy, vuốt hết nước trên khuôn mặt, oán hận nhìn người trước mặt.

' Một khắc?' Liếc mắt một lượt nhìn Hạ Vân Du, vẻ mặt xem thường không che dấu.

' Người.... ' Hạ Vân Du gào thét trong lòng : ánh mắt đó là sao chứ? Sỉ nhục đây tuyệt đối là sỉ nhục.

Có biết nó khó đi như thế nào không hả? Cứ đi thêm một bước thì sức nặng lại gấp đôi. Nàng có thể chạy một khắc là đã tốt lắm rồi.

' Hửm? Không đúng sao?' Phạm lão nhướng mày nhìn Hạ Vân Du.

' ... ...Con xin lỗi ' Thở dài, Hạ Vân Du cúi đầu, hạ giọng nói xin lỗi Phạm lão.

Suy cho cùng thì cũng do nàng quá yếu thôi, không trách ai được.

Thấy Hạ Vân Du như vậy, góp cuộc Phạm lão cũng nở nụ cười hài lòng, nhìn người đang cúi đầu giọng nói lại nghiêm khắc hơn:

' Sau này, mỗi ngày ta lại đưa con đến đây, khi nào con đi như trên mặt đất thì thôi '

' Vâng, con sẽ làm được '

' Tốt, cầm lấy, đi lại con suối đằng kia ,thay quần áo bẩn ra rồi đi theo ta ' Phạm lão ghét bỏ nhìn Hạ Vân Du, xoay người bỏ đi.

Nhìn bộ dáng chật vật của mình, Hạ Vân Du lại thở dài.

--- ------ ------ ----

Khu rừng âm u thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm, tiếng khằn khặc quỷ dị, xa xa lại truyền đến âm thanh ' ầm ầm ' mạnh mẽ càng làm tăng thêm cảm giác ghê rợn.

Hạ Vân Du trong lòng gào thét hận không thể mọc cánh bay khỏi nơi quỷ quái này. Đi song song với Phạm lão gấp gáp hỏi: 'Chừng nào mới ra khỏi đây?'

Phạm lão tức giận liếc Hạ Vân Du quát : ' Sắp tới rồi! ' bước chân nhanh hơn.

' Câu này người đã nói hai lần rồi! ' Hạ Vân Du tức muốn phun máu. Đi hai canh giờ, nàng sắp không chịu nổi kiểu tra tấn thần kinh này rồi.

' Không phải.... lạc đường chứ? ' Hạ Vân Du dừng lại cứng ngắt hỏi.

Mặt Phạm lão từ từ đỏ lên, hắng giọng một tiếng: ' À, ùm..Thật ra gần ba trăm năm rồi ta chưa đến đây...'

Ông trời! Giết nàng đi!.

Xuyên Thư Chi Tu TiênTác giả: Võ NgânTruyện Tiên HiệpQuyển 1: Bắt đầu. Bóng tối bao trùm cả không gian rộng lớn 'Ầm..ầm..ầm..' Tiếng sét mạnh mẽ như xé toạt cả bầu trời, nương theo ánh sáng chớp lóe khung cảnh hoang tàn đầy máu tươi hiện ra. Hạ gia vừa trải qua một trận ác chiến giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, thi thể chồng chất khắp nơi. Phía sau Hạ gia nơi tụ tập gần trăm người của các đại tông môn cùng gia chủ Hạ gia. 'Ha ha, Hạ Gia Kỳ ngươi cũng có ngày hôm nay, mau ngoan ngoãn giao bản đồ tài nguyên ra đây, nếu không đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.'Lão giả đứng đầu nhóm người lên tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận, lão huy động hơn vạn người từ các đại tông phái, tổn thất gần hết giờ chỉ còn khoảng một trăm người mới miễn cưỡng tiêu diệt được Hạ gia, vậy mà Hạ Gia Kỳ còn ngoan cố không giao bản đồ ra. " Ha ha, ngươi đừng mơ tưởng nữa bản đồ đã bị ta tiêu hủy rồi" Hạ Gia Kỳcười nhạt. Thân thể tràn đầy thương tích máu nhuộm đỏ cả trường bào, thân thể dựa vào Thiên kiếm mới có thể đứng vững, nhưng vẫn không tỏ ra yếu thế trước kẻ thù… ' A,.. khụ ... ' Hạ Vân Du bật dậy, vuốt hết nước trên khuôn mặt, oán hận nhìn người trước mặt.' Một khắc?' Liếc mắt một lượt nhìn Hạ Vân Du, vẻ mặt xem thường không che dấu.' Người.... ' Hạ Vân Du gào thét trong lòng : ánh mắt đó là sao chứ? Sỉ nhục đây tuyệt đối là sỉ nhục.Có biết nó khó đi như thế nào không hả? Cứ đi thêm một bước thì sức nặng lại gấp đôi. Nàng có thể chạy một khắc là đã tốt lắm rồi.' Hửm? Không đúng sao?' Phạm lão nhướng mày nhìn Hạ Vân Du.' ... ...Con xin lỗi ' Thở dài, Hạ Vân Du cúi đầu, hạ giọng nói xin lỗi Phạm lão.Suy cho cùng thì cũng do nàng quá yếu thôi, không trách ai được.Thấy Hạ Vân Du như vậy, góp cuộc Phạm lão cũng nở nụ cười hài lòng, nhìn người đang cúi đầu giọng nói lại nghiêm khắc hơn:' Sau này, mỗi ngày ta lại đưa con đến đây, khi nào con đi như trên mặt đất thì thôi '' Vâng, con sẽ làm được '' Tốt, cầm lấy, đi lại con suối đằng kia ,thay quần áo bẩn ra rồi đi theo ta ' Phạm lão ghét bỏ nhìn Hạ Vân Du, xoay người bỏ đi.Nhìn bộ dáng chật vật của mình, Hạ Vân Du lại thở dài.--- ------ ------ ----Khu rừng âm u thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm, tiếng khằn khặc quỷ dị, xa xa lại truyền đến âm thanh ' ầm ầm ' mạnh mẽ càng làm tăng thêm cảm giác ghê rợn.Hạ Vân Du trong lòng gào thét hận không thể mọc cánh bay khỏi nơi quỷ quái này. Đi song song với Phạm lão gấp gáp hỏi: 'Chừng nào mới ra khỏi đây?'Phạm lão tức giận liếc Hạ Vân Du quát : ' Sắp tới rồi! ' bước chân nhanh hơn.' Câu này người đã nói hai lần rồi! ' Hạ Vân Du tức muốn phun máu. Đi hai canh giờ, nàng sắp không chịu nổi kiểu tra tấn thần kinh này rồi.' Không phải.... lạc đường chứ? ' Hạ Vân Du dừng lại cứng ngắt hỏi.Mặt Phạm lão từ từ đỏ lên, hắng giọng một tiếng: ' À, ùm..Thật ra gần ba trăm năm rồi ta chưa đến đây...'Ông trời! Giết nàng đi!.

Quyển 1 - Chương 12-1: Đóm sáng (1)