“Vậy là……. KẾT THÚC RỒIIII!!!!” “GUAAAAAAAAAAAA!!!!” Với toàn bộ sức mạnh, tôi đâm thanh kiếm của mình vào Quỷ Vương. Sau đó, tiếng hét của Qủy Vương vang vọng khắp tòa lâu đài. “Ta đây... thân là một quỷ vương, mà lại bị một tên con người đánh bại... nhưng ngươi tốt hơn nên nhớ điều này! Ta, chắc chắn, sẽ trở lại! Dù là hàng chục hay hằng trăm năm đi nữa, chỉ cần thế giới còn cái ác, ta thề sẽ trở lại! Cho đến thời khắc ấy, các ngươi hãy cứ tận hưởng sự bình yên khi còn có thể đi!!” Sau khi để lại những lời đó, Quỷ Vương biến mất. Cùng lúc, âm thanh ầm ầm vang lên. Đó là âm thanh báo hiệu cho sự sụp đổ của tòa lâu đài. “Mọi người! Tòa lâu đài sụp đổ rồi! Nhanh rời khỏi đây… thôi, eh?” Bằng cách nào đó, những người đồng đội vừa mới sát cánh cùng tôi giờ đây… đã biến đâu mất cả. Chỉ còn lại một mẩu giấy. Tôi lượm nó lên và đọc. Tóm lại, nội dung của lời nhắn như sau [Theo lệnh của Nhà Vua, hãy chôn vùi Dũng Giả cùng với Quỷ Vương.] Sau đó,[Thánh nữ sẽ làm đám cưới với Hoàng Tử.] Có…
Chương 3: Cựu Dũng Giả về làng
Cựu Dũng Giả Muốn Có Một Cuộc Sống Thanh BìnhTác giả: Kōji (こうじ )Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Light Novel, Truyện Thám Hiểm“Vậy là……. KẾT THÚC RỒIIII!!!!” “GUAAAAAAAAAAAA!!!!” Với toàn bộ sức mạnh, tôi đâm thanh kiếm của mình vào Quỷ Vương. Sau đó, tiếng hét của Qủy Vương vang vọng khắp tòa lâu đài. “Ta đây... thân là một quỷ vương, mà lại bị một tên con người đánh bại... nhưng ngươi tốt hơn nên nhớ điều này! Ta, chắc chắn, sẽ trở lại! Dù là hàng chục hay hằng trăm năm đi nữa, chỉ cần thế giới còn cái ác, ta thề sẽ trở lại! Cho đến thời khắc ấy, các ngươi hãy cứ tận hưởng sự bình yên khi còn có thể đi!!” Sau khi để lại những lời đó, Quỷ Vương biến mất. Cùng lúc, âm thanh ầm ầm vang lên. Đó là âm thanh báo hiệu cho sự sụp đổ của tòa lâu đài. “Mọi người! Tòa lâu đài sụp đổ rồi! Nhanh rời khỏi đây… thôi, eh?” Bằng cách nào đó, những người đồng đội vừa mới sát cánh cùng tôi giờ đây… đã biến đâu mất cả. Chỉ còn lại một mẩu giấy. Tôi lượm nó lên và đọc. Tóm lại, nội dung của lời nhắn như sau [Theo lệnh của Nhà Vua, hãy chôn vùi Dũng Giả cùng với Quỷ Vương.] Sau đó,[Thánh nữ sẽ làm đám cưới với Hoàng Tử.] Có… “Bằng cách nào đó, mình đã quay lại….”Sau khi trải qua quãng đường dài nửa năm trời, tôi lần theo con đường mà mình đã từng đi qua và cuối cùng cũng trở về quê hương tôi, làng Hanoi.Trên đường đi, tôi băng qua những ngôi làng và thị trấn mà mình đã từng đi qua trên con đường đánh bại Quỷ Vương và trên môi của mỗi người đều nở một nụ cười. Khi nhìn thấy điều này, tôi nhận ra những việc làm của mình cũng không hề vô ích. Tất nhiên là họ không hề nhận ra việc tôi chính là Dũng Giả nên họ đối đãi với tôi như bao du khách bình thường khác. Tôi muốn qua đêm tại một quán trọ nhưng đáng tiếc thay, tôi không có tiền nên tôi phải ngủ trong rừng. Còn về thức ăn, tôi săn vài con thú hoang và nấu chung với một số loại rau dại có thể ăn được và thế là đã có cái để ăn.Làng của tôi ở sâu trong núi, trên biên giới quốc gia. Một ngôi làng xa xôi điển hình được bao quanh bởi thiên nhiên. Có một ngã rẽ dẫn đến Thủ đô Hoàng gia nhưng tôi mặc kệ nó và đi vào vùng rừng núi. Tôi đã đến được làng dựa vào những kí ức của mình. Làng tôi, sau một thời gian dài tôi mới quay trở lại và rõ ràng là nó bị bỏ hoang.“Nó còn tệ cả trước khi mình bắt đầu cuộc hành trình”Cánh đồng thì hoang vắng, những tòa nhà thì đổ nát.“Vừa đủ để mình bắt đầu một cuộc sống mới”Tôi đi về phía nhà mình.“Con về rồi”Tất nhiên là không ai trả lời tôi rồi. Chà, cũng đúng thôi.Tôi tìm thấy một bức ảnh bụi bặm và bẩn thỉu trong góc phòng. Đó là bức ảnh chụp gia đình tôi khi tôi còn trẻ. Cha mẹ tôi là những mạo hiểm giả khá nổi tiếng. Cha tôi ban đầu là một Hiệp sĩ trưởng của một đất nước nào đó, và mẹ của tôi là con gái của một quý tộc nào đó. Tuy nhiên vì một lý do nào đó, cha tôi bị tống cổ ra khỏi Đội Hiệp sĩ và mẹ tôi bị cha mẹ bà ruồng bỏ. tôi chỉ biết việc bố mẹ mình là mạo hiểm giả, nên tôi không thực sự hiểu lắm khi nghe câu chuyện về họ vào thời điểm đó. Chúng tôi không hề giàu có nhưng cuộc sống ở đây lại rất hạnh phúc.Cha mẹ tôi cứ như vậy chết đi. Tôi đã luôn cô đơn kể từ đó nhưng tôi vẫn cố gắng làm việc thật chăm chỉ cho một tương lai khi mà tôi có thể tự lập trong khi nhận được sự chăm sóc của gia đình Stella.Một ngày, tôi được tổ quuốc gọi mời và được trao cho danh hiệu Anh Hùng, thế là tôi bắt đầu cuộc hành trình đánh bại Quỷ Vương cùng với những người đồng đội của mình.Và giờ, tôi đã quay trở lại.Cả làng đều đã di cư tới thủ đô. Sống ở đây thật là bất tiện. Nhưng tôi vẫn quay về đây. Không quan trọng rằng nơi đây bất tiện đến đâu, quan trọng là nó làm tôi cảm thấy thật ấm áp.***Trans: Kelvin_Key.Edit: Shuri.
“Bằng cách nào đó, mình đã quay lại….”
Sau khi trải qua quãng đường dài nửa năm trời, tôi lần theo con đường mà mình đã từng đi qua và cuối cùng cũng trở về quê hương tôi, làng Hanoi.
Trên đường đi, tôi băng qua những ngôi làng và thị trấn mà mình đã từng đi qua trên con đường đánh bại Quỷ Vương và trên môi của mỗi người đều nở một nụ cười. Khi nhìn thấy điều này, tôi nhận ra những việc làm của mình cũng không hề vô ích. Tất nhiên là họ không hề nhận ra việc tôi chính là Dũng Giả nên họ đối đãi với tôi như bao du khách bình thường khác. Tôi muốn qua đêm tại một quán trọ nhưng đáng tiếc thay, tôi không có tiền nên tôi phải ngủ trong rừng. Còn về thức ăn, tôi săn vài con thú hoang và nấu chung với một số loại rau dại có thể ăn được và thế là đã có cái để ăn.
Làng của tôi ở sâu trong núi, trên biên giới quốc gia. Một ngôi làng xa xôi điển hình được bao quanh bởi thiên nhiên. Có một ngã rẽ dẫn đến Thủ đô Hoàng gia nhưng tôi mặc kệ nó và đi vào vùng rừng núi. Tôi đã đến được làng dựa vào những kí ức của mình. Làng tôi, sau một thời gian dài tôi mới quay trở lại và rõ ràng là nó bị bỏ hoang.
“Nó còn tệ cả trước khi mình bắt đầu cuộc hành trình”
Cánh đồng thì hoang vắng, những tòa nhà thì đổ nát.
“Vừa đủ để mình bắt đầu một cuộc sống mới”
Tôi đi về phía nhà mình.
“Con về rồi”
Tất nhiên là không ai trả lời tôi rồi. Chà, cũng đúng thôi.
Tôi tìm thấy một bức ảnh bụi bặm và bẩn thỉu trong góc phòng. Đó là bức ảnh chụp gia đình tôi khi tôi còn trẻ. Cha mẹ tôi là những mạo hiểm giả khá nổi tiếng. Cha tôi ban đầu là một Hiệp sĩ trưởng của một đất nước nào đó, và mẹ của tôi là con gái của một quý tộc nào đó. Tuy nhiên vì một lý do nào đó, cha tôi bị tống cổ ra khỏi Đội Hiệp sĩ và mẹ tôi bị cha mẹ bà ruồng bỏ. tôi chỉ biết việc bố mẹ mình là mạo hiểm giả, nên tôi không thực sự hiểu lắm khi nghe câu chuyện về họ vào thời điểm đó. Chúng tôi không hề giàu có nhưng cuộc sống ở đây lại rất hạnh phúc.
Cha mẹ tôi cứ như vậy chết đi. Tôi đã luôn cô đơn kể từ đó nhưng tôi vẫn cố gắng làm việc thật chăm chỉ cho một tương lai khi mà tôi có thể tự lập trong khi nhận được sự chăm sóc của gia đình Stella.
Một ngày, tôi được tổ quuốc gọi mời và được trao cho danh hiệu Anh Hùng, thế là tôi bắt đầu cuộc hành trình đánh bại Quỷ Vương cùng với những người đồng đội của mình.
Và giờ, tôi đã quay trở lại.
Cả làng đều đã di cư tới thủ đô. Sống ở đây thật là bất tiện. Nhưng tôi vẫn quay về đây. Không quan trọng rằng nơi đây bất tiện đến đâu, quan trọng là nó làm tôi cảm thấy thật ấm áp.
***
Trans: Kelvin_Key.
Edit: Shuri.
Cựu Dũng Giả Muốn Có Một Cuộc Sống Thanh BìnhTác giả: Kōji (こうじ )Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Light Novel, Truyện Thám Hiểm“Vậy là……. KẾT THÚC RỒIIII!!!!” “GUAAAAAAAAAAAA!!!!” Với toàn bộ sức mạnh, tôi đâm thanh kiếm của mình vào Quỷ Vương. Sau đó, tiếng hét của Qủy Vương vang vọng khắp tòa lâu đài. “Ta đây... thân là một quỷ vương, mà lại bị một tên con người đánh bại... nhưng ngươi tốt hơn nên nhớ điều này! Ta, chắc chắn, sẽ trở lại! Dù là hàng chục hay hằng trăm năm đi nữa, chỉ cần thế giới còn cái ác, ta thề sẽ trở lại! Cho đến thời khắc ấy, các ngươi hãy cứ tận hưởng sự bình yên khi còn có thể đi!!” Sau khi để lại những lời đó, Quỷ Vương biến mất. Cùng lúc, âm thanh ầm ầm vang lên. Đó là âm thanh báo hiệu cho sự sụp đổ của tòa lâu đài. “Mọi người! Tòa lâu đài sụp đổ rồi! Nhanh rời khỏi đây… thôi, eh?” Bằng cách nào đó, những người đồng đội vừa mới sát cánh cùng tôi giờ đây… đã biến đâu mất cả. Chỉ còn lại một mẩu giấy. Tôi lượm nó lên và đọc. Tóm lại, nội dung của lời nhắn như sau [Theo lệnh của Nhà Vua, hãy chôn vùi Dũng Giả cùng với Quỷ Vương.] Sau đó,[Thánh nữ sẽ làm đám cưới với Hoàng Tử.] Có… “Bằng cách nào đó, mình đã quay lại….”Sau khi trải qua quãng đường dài nửa năm trời, tôi lần theo con đường mà mình đã từng đi qua và cuối cùng cũng trở về quê hương tôi, làng Hanoi.Trên đường đi, tôi băng qua những ngôi làng và thị trấn mà mình đã từng đi qua trên con đường đánh bại Quỷ Vương và trên môi của mỗi người đều nở một nụ cười. Khi nhìn thấy điều này, tôi nhận ra những việc làm của mình cũng không hề vô ích. Tất nhiên là họ không hề nhận ra việc tôi chính là Dũng Giả nên họ đối đãi với tôi như bao du khách bình thường khác. Tôi muốn qua đêm tại một quán trọ nhưng đáng tiếc thay, tôi không có tiền nên tôi phải ngủ trong rừng. Còn về thức ăn, tôi săn vài con thú hoang và nấu chung với một số loại rau dại có thể ăn được và thế là đã có cái để ăn.Làng của tôi ở sâu trong núi, trên biên giới quốc gia. Một ngôi làng xa xôi điển hình được bao quanh bởi thiên nhiên. Có một ngã rẽ dẫn đến Thủ đô Hoàng gia nhưng tôi mặc kệ nó và đi vào vùng rừng núi. Tôi đã đến được làng dựa vào những kí ức của mình. Làng tôi, sau một thời gian dài tôi mới quay trở lại và rõ ràng là nó bị bỏ hoang.“Nó còn tệ cả trước khi mình bắt đầu cuộc hành trình”Cánh đồng thì hoang vắng, những tòa nhà thì đổ nát.“Vừa đủ để mình bắt đầu một cuộc sống mới”Tôi đi về phía nhà mình.“Con về rồi”Tất nhiên là không ai trả lời tôi rồi. Chà, cũng đúng thôi.Tôi tìm thấy một bức ảnh bụi bặm và bẩn thỉu trong góc phòng. Đó là bức ảnh chụp gia đình tôi khi tôi còn trẻ. Cha mẹ tôi là những mạo hiểm giả khá nổi tiếng. Cha tôi ban đầu là một Hiệp sĩ trưởng của một đất nước nào đó, và mẹ của tôi là con gái của một quý tộc nào đó. Tuy nhiên vì một lý do nào đó, cha tôi bị tống cổ ra khỏi Đội Hiệp sĩ và mẹ tôi bị cha mẹ bà ruồng bỏ. tôi chỉ biết việc bố mẹ mình là mạo hiểm giả, nên tôi không thực sự hiểu lắm khi nghe câu chuyện về họ vào thời điểm đó. Chúng tôi không hề giàu có nhưng cuộc sống ở đây lại rất hạnh phúc.Cha mẹ tôi cứ như vậy chết đi. Tôi đã luôn cô đơn kể từ đó nhưng tôi vẫn cố gắng làm việc thật chăm chỉ cho một tương lai khi mà tôi có thể tự lập trong khi nhận được sự chăm sóc của gia đình Stella.Một ngày, tôi được tổ quuốc gọi mời và được trao cho danh hiệu Anh Hùng, thế là tôi bắt đầu cuộc hành trình đánh bại Quỷ Vương cùng với những người đồng đội của mình.Và giờ, tôi đã quay trở lại.Cả làng đều đã di cư tới thủ đô. Sống ở đây thật là bất tiện. Nhưng tôi vẫn quay về đây. Không quan trọng rằng nơi đây bất tiện đến đâu, quan trọng là nó làm tôi cảm thấy thật ấm áp.***Trans: Kelvin_Key.Edit: Shuri.