* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…
Chương 28: Vì sao không giết ta?
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… - Hệ thống tiếp tục thông báo.“ Ta vẫn còn nhiều thứ phải chuẩn bị, hệ thống, cho ta trì hoãn nhiệm vụ.” Lý Huyền nghĩ một lúc, lập tức liền lựa chọn quyết định thứ hai, nhưng hắn cũng chưa muốn rời đi thế giới này, hắn còn muốn hồi sinh lại Minato, Kushina, Jiraiya và tất cả những người đã chết bởi chiến tranh lần này, bao gồm cả kẻ gây ra chiến tranh Obito, hắn liền hướng hệ thống trì hoãn nhiệm vụ.Thấy trên tay của Lý Huyền đột ngột xuất hiện một thanh kiếm, Ootsutsuki Kaguya giật mình cảnh giác, nàng sợ rằng hắn sẽ một kiếm bổ về phía nàng nhưng rồi lại thả lỏng cảnh giác, nếu như Lý Huyền muốn giết nàng thì nàng không sống đến bay giờ.Thu hồi kiếm vào Không Gian Giới Chỉ, phất tay một cái, một ấm trà và hai cái chén hiện ra trên bàn, rót trà, cầm tách trà lên thưởng thức, Lý Huyền không khỏi khen: “ Đúng là trà ngon…Kaguya, mời uống.”Thấy Lý Huyền mời mình, Ootsutsuki Kaguya một đôi ngọc thủ cầm lên chén trà, hơi nước từ chén trà còn nóng bay vào mũi nàng, một cảm giác sảng khoải khó nói khiến nàng nhịn không được liền uống xong chén trà, nàng chưa bao giờ uống thứ gì ngon như vậy, không để ý Lý Huyền, nàng liền cầm ấm trà tu ừng ực, lập tức nói: “ Còn không!?”Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya liền hối hận về hành động vừa rồi, mặt trở nên đỏ vì xấu hổ, ngại ngùng không hỏi nữa ngồi xuống liền im lặng không nói gì. Một màn như vậy khiến Lý Huyền cũng không khỏi bật cười, sau đó tiếp tục pha trà, vừa pha vừa nói: “ Ta còn rất nhiều, nếu muốn uống cứ nói, không cần phải ngại.”Nghe được Lý Huyền không có vì hành động vừa nãy mà chê cười mình, Ootsutsuki Kaguya liền bình tĩnh, đồng thời cảm thấy Lý Huyền không phải là người xấu, rất tốt bụng, đồng thời nàng nghi hoặc hỏi: “ Tại sao ngươi không giết ta!?”
- Hệ thống tiếp tục thông báo.
“ Ta vẫn còn nhiều thứ phải chuẩn bị, hệ thống, cho ta trì hoãn nhiệm vụ.” Lý Huyền nghĩ một lúc, lập tức liền lựa chọn quyết định thứ hai, nhưng hắn cũng chưa muốn rời đi thế giới này, hắn còn muốn hồi sinh lại Minato, Kushina, Jiraiya và tất cả những người đã chết bởi chiến tranh lần này, bao gồm cả kẻ gây ra chiến tranh Obito, hắn liền hướng hệ thống trì hoãn nhiệm vụ.
Thấy trên tay của Lý Huyền đột ngột xuất hiện một thanh kiếm, Ootsutsuki Kaguya giật mình cảnh giác, nàng sợ rằng hắn sẽ một kiếm bổ về phía nàng nhưng rồi lại thả lỏng cảnh giác, nếu như Lý Huyền muốn giết nàng thì nàng không sống đến bay giờ.
Thu hồi kiếm vào Không Gian Giới Chỉ, phất tay một cái, một ấm trà và hai cái chén hiện ra trên bàn, rót trà, cầm tách trà lên thưởng thức, Lý Huyền không khỏi khen: “ Đúng là trà ngon…Kaguya, mời uống.”
Thấy Lý Huyền mời mình, Ootsutsuki Kaguya một đôi ngọc thủ cầm lên chén trà, hơi nước từ chén trà còn nóng bay vào mũi nàng, một cảm giác sảng khoải khó nói khiến nàng nhịn không được liền uống xong chén trà, nàng chưa bao giờ uống thứ gì ngon như vậy, không để ý Lý Huyền, nàng liền cầm ấm trà tu ừng ực, lập tức nói: “ Còn không!?”
Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya liền hối hận về hành động vừa rồi, mặt trở nên đỏ vì xấu hổ, ngại ngùng không hỏi nữa ngồi xuống liền im lặng không nói gì. Một màn như vậy khiến Lý Huyền cũng không khỏi bật cười, sau đó tiếp tục pha trà, vừa pha vừa nói: “ Ta còn rất nhiều, nếu muốn uống cứ nói, không cần phải ngại.”
Nghe được Lý Huyền không có vì hành động vừa nãy mà chê cười mình, Ootsutsuki Kaguya liền bình tĩnh, đồng thời cảm thấy Lý Huyền không phải là người xấu, rất tốt bụng, đồng thời nàng nghi hoặc hỏi: “ Tại sao ngươi không giết ta!?”
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… - Hệ thống tiếp tục thông báo.“ Ta vẫn còn nhiều thứ phải chuẩn bị, hệ thống, cho ta trì hoãn nhiệm vụ.” Lý Huyền nghĩ một lúc, lập tức liền lựa chọn quyết định thứ hai, nhưng hắn cũng chưa muốn rời đi thế giới này, hắn còn muốn hồi sinh lại Minato, Kushina, Jiraiya và tất cả những người đã chết bởi chiến tranh lần này, bao gồm cả kẻ gây ra chiến tranh Obito, hắn liền hướng hệ thống trì hoãn nhiệm vụ.Thấy trên tay của Lý Huyền đột ngột xuất hiện một thanh kiếm, Ootsutsuki Kaguya giật mình cảnh giác, nàng sợ rằng hắn sẽ một kiếm bổ về phía nàng nhưng rồi lại thả lỏng cảnh giác, nếu như Lý Huyền muốn giết nàng thì nàng không sống đến bay giờ.Thu hồi kiếm vào Không Gian Giới Chỉ, phất tay một cái, một ấm trà và hai cái chén hiện ra trên bàn, rót trà, cầm tách trà lên thưởng thức, Lý Huyền không khỏi khen: “ Đúng là trà ngon…Kaguya, mời uống.”Thấy Lý Huyền mời mình, Ootsutsuki Kaguya một đôi ngọc thủ cầm lên chén trà, hơi nước từ chén trà còn nóng bay vào mũi nàng, một cảm giác sảng khoải khó nói khiến nàng nhịn không được liền uống xong chén trà, nàng chưa bao giờ uống thứ gì ngon như vậy, không để ý Lý Huyền, nàng liền cầm ấm trà tu ừng ực, lập tức nói: “ Còn không!?”Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya liền hối hận về hành động vừa rồi, mặt trở nên đỏ vì xấu hổ, ngại ngùng không hỏi nữa ngồi xuống liền im lặng không nói gì. Một màn như vậy khiến Lý Huyền cũng không khỏi bật cười, sau đó tiếp tục pha trà, vừa pha vừa nói: “ Ta còn rất nhiều, nếu muốn uống cứ nói, không cần phải ngại.”Nghe được Lý Huyền không có vì hành động vừa nãy mà chê cười mình, Ootsutsuki Kaguya liền bình tĩnh, đồng thời cảm thấy Lý Huyền không phải là người xấu, rất tốt bụng, đồng thời nàng nghi hoặc hỏi: “ Tại sao ngươi không giết ta!?”