* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…
Chương 29: Lý do
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Cầm chén trà trên tay, vừa uống vừa nghe được Ootsutsuki Kaguya hỏi, Lý Huyền không vội vàng, uống xong đặt chén trà xuống, nhìn về phía nàng, Lý Huyền nói: “ Thứ nhất, ta chỉ giết kẻ đáng chết, kẻ muốn chết…Thứ hai, rất đơn giản, bởi vì ta thích thì ta không giết..”Thực ra còn có lý do thứ ba, đó chính là Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đều không phải người của thế giới này… Cả hai đều cô độc, không người thân, không có thân thích gì cả. Không những vậy, Ootsutsuki Kaguya bị chính con trai của mình phong ấn, đó là sự tình rất đau lòng, đứa con mình nuôi nấng từ bé lại phải bội chính mình,… Lý Huyền hắn cũng thấy rất tội nghiệp cho nàng, hắn thấy nàng và hắn cũng có thể làm bạn được với nhau.Câu trả lời của Lý Huyền làm Ootsutsuki Kaguya im lặng, Lý Huyền ánh mắt nhìn nàng có chút thương cảm, Ootsutsuki Kaguya không khỏi có chút thất thần, đồng thời nàng nghĩ rằng còn một lý do nữa hắn còn giấu mình, bình tĩnh lại, nàng nhìn hắn hỏi: “ Tựa hồ còn lý do nữa, ngươi đang che dấu?”“ Không có.” Lý Huyền bị tiếng nói của Ootsutsuki Kaguya làm giật mình chút, sau đó vội vàng nói.Hỏi cũng chẳng có ích gì, dù sao Lý Huyền không muốn nói thì nàng cũng chẳng nhiều lời.Cả hai trầm mặc một lúc, sau đó Lý Huyền mở miệng: “ Kaguya, ngươi có muốn rời đi thế giới này với ta không!?”Ootsutsuki Kaguya đột nhiên nghe vậy liền giật mình, nàng không hiểu sao Lý Huyền lại nói vậy, do dự một hồi lâu, nàng liền nói: “ Ta đã là người của ngươi, tùy theo ý kiến của ngươi.”“ Không! Ootsutsuki Kaguya, ta nói rồi, chúng ta là đồng bạn, ta tôn trọng ý kiến của ngươi, 3 tháng sau ta sẽ rời đi thế giới này, ngươi có thời gian 3 tháng suy nghĩ. Nếu như chọn đi với ta, ngươi và ta sẽ có thể đi tìm kiếm được sức mạnh to lớn hơn, ngươi sẽ thấy được những gì ngươi đã và đang cố gắng đạt được rất nhỏ bé, ngươi sẽ nhận ra rằng chính mình chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng… Ngươi có thể không ngừng cố gắng truy cầu được sức mạnh mới, mạnh mẽ hơn! Còn nếu như chọn ở lại thế giới này, ngươi phải hứa với ta, sẽ không làm hại người nào, trừ khi kẻ đó tấn công ngươi trước, ta không mong muốn ngươi phá hủy hòa bình thế giới này. Nếu ngươi làm như vậy, ta sẽ ngay lập tức g**t ch*t ngươi.” Lý Huyền vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt nhìn Ootsutsuki Kaguya không chớp mắt.Trầm mặc một lúc, Ootsutsuki Kaguya ánh mắt kiên định nói: “ Ta đi theo ngươi, ngươi hãy nhớ, chúng ta là đồng bạn!”“ Ngươi không cần phải lo lắng! Nếu như ta không coi ngươi là đồng bạn vậy thì nãy ta mời trà người làm gì? Thậm chí còn cùng ngươi ngồi ngang hàng ở đây.” Nghe được Lý Huyền lời nói Ootsutsuki Kaguya liền vui vẻ, sau đó hai người nói chuyện tàm phào một lúc.Lý Huyền cũng kể một số truyện cười cho nàng nghe, Ootsutsuki Kaguya không biết bao nhiêu năm rồi không cùng người nói chuyện, vì vậy nàng nói chuyện với Lý Huyền rất hăng hái, không còn bộ dáng lạnh lùng, cao ngạo khi ở trên chiến trường kia nữa. Cả hai nói từ sáng đến tối, nói không biết mệt.Dường như cả hai đã quên mất bên kia chiến trường đang rất náo nhiệt, tất cả mọi người thoát khỏi ảo thuật đang không ngừng hò hét kêu la, Sasuke và Naruto cũng bắt đầu đánh nhau sứt đầu mẻ trán, chiến đấu kịch liệt không phân thắng bại.
Cầm chén trà trên tay, vừa uống vừa nghe được Ootsutsuki Kaguya hỏi, Lý Huyền không vội vàng, uống xong đặt chén trà xuống, nhìn về phía nàng, Lý Huyền nói: “ Thứ nhất, ta chỉ giết kẻ đáng chết, kẻ muốn chết…Thứ hai, rất đơn giản, bởi vì ta thích thì ta không giết..”
Thực ra còn có lý do thứ ba, đó chính là Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đều không phải người của thế giới này… Cả hai đều cô độc, không người thân, không có thân thích gì cả. Không những vậy, Ootsutsuki Kaguya bị chính con trai của mình phong ấn, đó là sự tình rất đau lòng, đứa con mình nuôi nấng từ bé lại phải bội chính mình,… Lý Huyền hắn cũng thấy rất tội nghiệp cho nàng, hắn thấy nàng và hắn cũng có thể làm bạn được với nhau.
Câu trả lời của Lý Huyền làm Ootsutsuki Kaguya im lặng, Lý Huyền ánh mắt nhìn nàng có chút thương cảm, Ootsutsuki Kaguya không khỏi có chút thất thần, đồng thời nàng nghĩ rằng còn một lý do nữa hắn còn giấu mình, bình tĩnh lại, nàng nhìn hắn hỏi: “ Tựa hồ còn lý do nữa, ngươi đang che dấu?”
“ Không có.” Lý Huyền bị tiếng nói của Ootsutsuki Kaguya làm giật mình chút, sau đó vội vàng nói.
Hỏi cũng chẳng có ích gì, dù sao Lý Huyền không muốn nói thì nàng cũng chẳng nhiều lời.
Cả hai trầm mặc một lúc, sau đó Lý Huyền mở miệng: “ Kaguya, ngươi có muốn rời đi thế giới này với ta không!?”
Ootsutsuki Kaguya đột nhiên nghe vậy liền giật mình, nàng không hiểu sao Lý Huyền lại nói vậy, do dự một hồi lâu, nàng liền nói: “ Ta đã là người của ngươi, tùy theo ý kiến của ngươi.”
“ Không! Ootsutsuki Kaguya, ta nói rồi, chúng ta là đồng bạn, ta tôn trọng ý kiến của ngươi, 3 tháng sau ta sẽ rời đi thế giới này, ngươi có thời gian 3 tháng suy nghĩ. Nếu như chọn đi với ta, ngươi và ta sẽ có thể đi tìm kiếm được sức mạnh to lớn hơn, ngươi sẽ thấy được những gì ngươi đã và đang cố gắng đạt được rất nhỏ bé, ngươi sẽ nhận ra rằng chính mình chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng… Ngươi có thể không ngừng cố gắng truy cầu được sức mạnh mới, mạnh mẽ hơn! Còn nếu như chọn ở lại thế giới này, ngươi phải hứa với ta, sẽ không làm hại người nào, trừ khi kẻ đó tấn công ngươi trước, ta không mong muốn ngươi phá hủy hòa bình thế giới này. Nếu ngươi làm như vậy, ta sẽ ngay lập tức g**t ch*t ngươi.” Lý Huyền vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt nhìn Ootsutsuki Kaguya không chớp mắt.
Trầm mặc một lúc, Ootsutsuki Kaguya ánh mắt kiên định nói: “ Ta đi theo ngươi, ngươi hãy nhớ, chúng ta là đồng bạn!”
“ Ngươi không cần phải lo lắng! Nếu như ta không coi ngươi là đồng bạn vậy thì nãy ta mời trà người làm gì? Thậm chí còn cùng ngươi ngồi ngang hàng ở đây.” Nghe được Lý Huyền lời nói Ootsutsuki Kaguya liền vui vẻ, sau đó hai người nói chuyện tàm phào một lúc.
Lý Huyền cũng kể một số truyện cười cho nàng nghe, Ootsutsuki Kaguya không biết bao nhiêu năm rồi không cùng người nói chuyện, vì vậy nàng nói chuyện với Lý Huyền rất hăng hái, không còn bộ dáng lạnh lùng, cao ngạo khi ở trên chiến trường kia nữa. Cả hai nói từ sáng đến tối, nói không biết mệt.
Dường như cả hai đã quên mất bên kia chiến trường đang rất náo nhiệt, tất cả mọi người thoát khỏi ảo thuật đang không ngừng hò hét kêu la, Sasuke và Naruto cũng bắt đầu đánh nhau sứt đầu mẻ trán, chiến đấu kịch liệt không phân thắng bại.
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Cầm chén trà trên tay, vừa uống vừa nghe được Ootsutsuki Kaguya hỏi, Lý Huyền không vội vàng, uống xong đặt chén trà xuống, nhìn về phía nàng, Lý Huyền nói: “ Thứ nhất, ta chỉ giết kẻ đáng chết, kẻ muốn chết…Thứ hai, rất đơn giản, bởi vì ta thích thì ta không giết..”Thực ra còn có lý do thứ ba, đó chính là Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đều không phải người của thế giới này… Cả hai đều cô độc, không người thân, không có thân thích gì cả. Không những vậy, Ootsutsuki Kaguya bị chính con trai của mình phong ấn, đó là sự tình rất đau lòng, đứa con mình nuôi nấng từ bé lại phải bội chính mình,… Lý Huyền hắn cũng thấy rất tội nghiệp cho nàng, hắn thấy nàng và hắn cũng có thể làm bạn được với nhau.Câu trả lời của Lý Huyền làm Ootsutsuki Kaguya im lặng, Lý Huyền ánh mắt nhìn nàng có chút thương cảm, Ootsutsuki Kaguya không khỏi có chút thất thần, đồng thời nàng nghĩ rằng còn một lý do nữa hắn còn giấu mình, bình tĩnh lại, nàng nhìn hắn hỏi: “ Tựa hồ còn lý do nữa, ngươi đang che dấu?”“ Không có.” Lý Huyền bị tiếng nói của Ootsutsuki Kaguya làm giật mình chút, sau đó vội vàng nói.Hỏi cũng chẳng có ích gì, dù sao Lý Huyền không muốn nói thì nàng cũng chẳng nhiều lời.Cả hai trầm mặc một lúc, sau đó Lý Huyền mở miệng: “ Kaguya, ngươi có muốn rời đi thế giới này với ta không!?”Ootsutsuki Kaguya đột nhiên nghe vậy liền giật mình, nàng không hiểu sao Lý Huyền lại nói vậy, do dự một hồi lâu, nàng liền nói: “ Ta đã là người của ngươi, tùy theo ý kiến của ngươi.”“ Không! Ootsutsuki Kaguya, ta nói rồi, chúng ta là đồng bạn, ta tôn trọng ý kiến của ngươi, 3 tháng sau ta sẽ rời đi thế giới này, ngươi có thời gian 3 tháng suy nghĩ. Nếu như chọn đi với ta, ngươi và ta sẽ có thể đi tìm kiếm được sức mạnh to lớn hơn, ngươi sẽ thấy được những gì ngươi đã và đang cố gắng đạt được rất nhỏ bé, ngươi sẽ nhận ra rằng chính mình chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng… Ngươi có thể không ngừng cố gắng truy cầu được sức mạnh mới, mạnh mẽ hơn! Còn nếu như chọn ở lại thế giới này, ngươi phải hứa với ta, sẽ không làm hại người nào, trừ khi kẻ đó tấn công ngươi trước, ta không mong muốn ngươi phá hủy hòa bình thế giới này. Nếu ngươi làm như vậy, ta sẽ ngay lập tức g**t ch*t ngươi.” Lý Huyền vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt nhìn Ootsutsuki Kaguya không chớp mắt.Trầm mặc một lúc, Ootsutsuki Kaguya ánh mắt kiên định nói: “ Ta đi theo ngươi, ngươi hãy nhớ, chúng ta là đồng bạn!”“ Ngươi không cần phải lo lắng! Nếu như ta không coi ngươi là đồng bạn vậy thì nãy ta mời trà người làm gì? Thậm chí còn cùng ngươi ngồi ngang hàng ở đây.” Nghe được Lý Huyền lời nói Ootsutsuki Kaguya liền vui vẻ, sau đó hai người nói chuyện tàm phào một lúc.Lý Huyền cũng kể một số truyện cười cho nàng nghe, Ootsutsuki Kaguya không biết bao nhiêu năm rồi không cùng người nói chuyện, vì vậy nàng nói chuyện với Lý Huyền rất hăng hái, không còn bộ dáng lạnh lùng, cao ngạo khi ở trên chiến trường kia nữa. Cả hai nói từ sáng đến tối, nói không biết mệt.Dường như cả hai đã quên mất bên kia chiến trường đang rất náo nhiệt, tất cả mọi người thoát khỏi ảo thuật đang không ngừng hò hét kêu la, Sasuke và Naruto cũng bắt đầu đánh nhau sứt đầu mẻ trán, chiến đấu kịch liệt không phân thắng bại.