Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…

Chương 2

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Chính tôi cũng không biết nữa.Ngày tôi tỉnh lại có một chị y tá trông khá xinh "tiếp đón" tôi.- Cô bé, cuối cùng em cũng tỉnh lại. Em cảm thấy thế nào rồi?- Dạ, ổn ạ!Tôi đã nói dối đấy! Đau, rất đau, đau ê ẫm từ trên xuống dưới.- Em đó, sau này nhớ lái xe cẩn thận hơn nhe. Mạng em lớn lắm đó! Nếu không nhờ bác sĩ Cullen chắc em toi rồi- Bác... bác sĩ Cullen? - tôi ngạc nhiênChỉ là tình cờ thôi sao hay là...- Em có người nhà gì không để chị liên lạc giúp emChị y tá đó đã kéo tôi ra khỏi suy nghĩ kiểu như xuyên không vào tiểu thuyết ấy.Quả thật tôi cũng không tin vào xuyên không lắm đâu- Em sao? À em đến từ Phoenix, em chỉ đến Forks để du lịch hè thôi.- Ồ, trông em không giống người Phoenix lắm!- Haha - tôi cười trừTôi có làn da trắng mà hầu như các cô gái Phoenix thì làn da họ đều rám nắng cùng mái tóc màu đỏ quặngỞ Phoenix tôi thường bị người ta hiểu lầm là "kẻ ngoại lai" vì làn da không biết rám nắng của mình.Đó cũng là một trong những lý do khiến tôi ghét Phoenix- A! - nãy giờ tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng - chị à, chiếc xe vans của em đâu?- Ồ! Chiếc xe ấy hư hại hơi bị nặng đấy- Thế còn hành lý của em thì sao ạ?Xe bị gì tôi không quan tâm nhưng hành lý là quan trọng nhất vì tất cả tiền bạc tôi để dành cho chuyến du lịch lần này đều ở trông đấy- Hành lý thì không sao- Vậy chị có thể đi lấy chiếc balo nhỏ từng này, màu nâu đỏ giúp em được không ạ? - tôi vừa nói vừa miêu tả- Được thôi! Em đợi chị xíu nhé! Nếu em cần gì thì có thể gọi y tá hoặc bác sĩ đều đượcChị y tá đó rời đi.Ý nghĩ về bác sĩ Cullen lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.Nhưng không lâu sau tôi lại an ủi bản thân "Chỉ là trùng hợp thôi. Chỉ là trùng hợp thôi"- Cháu tỉnh rồi à? Sao nào, cảm thấy ổn hơn chưa?Một giọng nam trầm vang lên. Nghe cứ quen quen nhỉ. Nhìn như trong lúc hôn mê tôi đã nghe qua rồi. Chẳng lẽ...Tôi từ từ ngước mặt lênVị bác sĩ với mái tóc màu vàng óng, làn da trắng như đánh phấn, đôi môi có phần hơi đo đỏ, đặc biệt đôi mắt có màu vàng kim.Tôi thật sự chỉ thấy đôi mắt như thế ở trên phim mà thôi.Vị bác sĩ này... không ai khác chính là Carlisle Cullen - nhân vật mà tôi gần như quen thuộc- Chú là...? - tôi vẫn không tin suy nghĩ của mình nên đã hỏi lại lần nữa cho chắc- Carlisle Cullen, còn cháu?- Esther Susan. Nhưng... chú có phải là cha của Edward Cullen không ạ? - tôi có phần hơi do dự- Cha nuôiTôi bị sốc nặng

Tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Chính tôi cũng không biết nữa.

Ngày tôi tỉnh lại có một chị y tá trông khá xinh "tiếp đón" tôi.

- Cô bé, cuối cùng em cũng tỉnh lại. Em cảm thấy thế nào rồi?

- Dạ, ổn ạ!

Tôi đã nói dối đấy! Đau, rất đau, đau ê ẫm từ trên xuống dưới.

- Em đó, sau này nhớ lái xe cẩn thận hơn nhe. Mạng em lớn lắm đó! Nếu không nhờ bác sĩ Cullen chắc em toi rồi

- Bác... bác sĩ Cullen? - tôi ngạc nhiên

Chỉ là tình cờ thôi sao hay là...

- Em có người nhà gì không để chị liên lạc giúp em

Chị y tá đó đã kéo tôi ra khỏi suy nghĩ kiểu như xuyên không vào tiểu thuyết ấy.

Quả thật tôi cũng không tin vào xuyên không lắm đâu

- Em sao? À em đến từ Phoenix, em chỉ đến Forks để du lịch hè thôi.

- Ồ, trông em không giống người Phoenix lắm!

- Haha - tôi cười trừ

Tôi có làn da trắng mà hầu như các cô gái Phoenix thì làn da họ đều rám nắng cùng mái tóc màu đỏ quặng

Ở Phoenix tôi thường bị người ta hiểu lầm là "kẻ ngoại lai" vì làn da không biết rám nắng của mình.

Đó cũng là một trong những lý do khiến tôi ghét Phoenix

- A! - nãy giờ tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng - chị à, chiếc xe vans của em đâu?

- Ồ! Chiếc xe ấy hư hại hơi bị nặng đấy

- Thế còn hành lý của em thì sao ạ?

Xe bị gì tôi không quan tâm nhưng hành lý là quan trọng nhất vì tất cả tiền bạc tôi để dành cho chuyến du lịch lần này đều ở trông đấy

- Hành lý thì không sao

- Vậy chị có thể đi lấy chiếc balo nhỏ từng này, màu nâu đỏ giúp em được không ạ? - tôi vừa nói vừa miêu tả

- Được thôi! Em đợi chị xíu nhé! Nếu em cần gì thì có thể gọi y tá hoặc bác sĩ đều được

Chị y tá đó rời đi.

Ý nghĩ về bác sĩ Cullen lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.

Nhưng không lâu sau tôi lại an ủi bản thân "Chỉ là trùng hợp thôi. Chỉ là trùng hợp thôi"

- Cháu tỉnh rồi à? Sao nào, cảm thấy ổn hơn chưa?

Một giọng nam trầm vang lên. Nghe cứ quen quen nhỉ. Nhìn như trong lúc hôn mê tôi đã nghe qua rồi. Chẳng lẽ...

Tôi từ từ ngước mặt lên

Vị bác sĩ với mái tóc màu vàng óng, làn da trắng như đánh phấn, đôi môi có phần hơi đo đỏ, đặc biệt đôi mắt có màu vàng kim.

Tôi thật sự chỉ thấy đôi mắt như thế ở trên phim mà thôi.

Vị bác sĩ này... không ai khác chính là Carlisle Cullen - nhân vật mà tôi gần như quen thuộc

- Chú là...? - tôi vẫn không tin suy nghĩ của mình nên đã hỏi lại lần nữa cho chắc

- Carlisle Cullen, còn cháu?

- Esther Susan. Nhưng... chú có phải là cha của Edward Cullen không ạ? - tôi có phần hơi do dự

- Cha nuôi

Tôi bị sốc nặng

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Tôi đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Chính tôi cũng không biết nữa.Ngày tôi tỉnh lại có một chị y tá trông khá xinh "tiếp đón" tôi.- Cô bé, cuối cùng em cũng tỉnh lại. Em cảm thấy thế nào rồi?- Dạ, ổn ạ!Tôi đã nói dối đấy! Đau, rất đau, đau ê ẫm từ trên xuống dưới.- Em đó, sau này nhớ lái xe cẩn thận hơn nhe. Mạng em lớn lắm đó! Nếu không nhờ bác sĩ Cullen chắc em toi rồi- Bác... bác sĩ Cullen? - tôi ngạc nhiênChỉ là tình cờ thôi sao hay là...- Em có người nhà gì không để chị liên lạc giúp emChị y tá đó đã kéo tôi ra khỏi suy nghĩ kiểu như xuyên không vào tiểu thuyết ấy.Quả thật tôi cũng không tin vào xuyên không lắm đâu- Em sao? À em đến từ Phoenix, em chỉ đến Forks để du lịch hè thôi.- Ồ, trông em không giống người Phoenix lắm!- Haha - tôi cười trừTôi có làn da trắng mà hầu như các cô gái Phoenix thì làn da họ đều rám nắng cùng mái tóc màu đỏ quặngỞ Phoenix tôi thường bị người ta hiểu lầm là "kẻ ngoại lai" vì làn da không biết rám nắng của mình.Đó cũng là một trong những lý do khiến tôi ghét Phoenix- A! - nãy giờ tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng - chị à, chiếc xe vans của em đâu?- Ồ! Chiếc xe ấy hư hại hơi bị nặng đấy- Thế còn hành lý của em thì sao ạ?Xe bị gì tôi không quan tâm nhưng hành lý là quan trọng nhất vì tất cả tiền bạc tôi để dành cho chuyến du lịch lần này đều ở trông đấy- Hành lý thì không sao- Vậy chị có thể đi lấy chiếc balo nhỏ từng này, màu nâu đỏ giúp em được không ạ? - tôi vừa nói vừa miêu tả- Được thôi! Em đợi chị xíu nhé! Nếu em cần gì thì có thể gọi y tá hoặc bác sĩ đều đượcChị y tá đó rời đi.Ý nghĩ về bác sĩ Cullen lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.Nhưng không lâu sau tôi lại an ủi bản thân "Chỉ là trùng hợp thôi. Chỉ là trùng hợp thôi"- Cháu tỉnh rồi à? Sao nào, cảm thấy ổn hơn chưa?Một giọng nam trầm vang lên. Nghe cứ quen quen nhỉ. Nhìn như trong lúc hôn mê tôi đã nghe qua rồi. Chẳng lẽ...Tôi từ từ ngước mặt lênVị bác sĩ với mái tóc màu vàng óng, làn da trắng như đánh phấn, đôi môi có phần hơi đo đỏ, đặc biệt đôi mắt có màu vàng kim.Tôi thật sự chỉ thấy đôi mắt như thế ở trên phim mà thôi.Vị bác sĩ này... không ai khác chính là Carlisle Cullen - nhân vật mà tôi gần như quen thuộc- Chú là...? - tôi vẫn không tin suy nghĩ của mình nên đã hỏi lại lần nữa cho chắc- Carlisle Cullen, còn cháu?- Esther Susan. Nhưng... chú có phải là cha của Edward Cullen không ạ? - tôi có phần hơi do dự- Cha nuôiTôi bị sốc nặng

Chương 2