Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…
Chương 3
Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Tôi thật sự rất sốc, sốc nặng là đằng khác. Tôi cảm giác như mình đang ở giữa ranh giới thật và mơ vậy.Liệu rằng thế giới trong Twillingt có thật hay là tôi đã bước vào thế giới đó.Liệu rằng tôi có thể quay về cuộc sống bình thường bên bố mẹ không?- Này, Susan. Cháu không sao đấy chứ?Thấy tôi thất thần, Carlisle hỏi- À! Cháu... không sao. Nhưng... cháu có thể hỏi chú một số chuyện được không ạ?- Được thôiTôi nên bắt đầu từ đâu bây giờ. Tôi chỉ muốn về nhà. Tôi phải tìm cách trở về thôi.- Cháu muốn hỏi câu chuyện đã diễn ra tới đâu rồi ạ- Hả?Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Carlisle tôi chợt nhận ra câu hỏi vừa rồi có vấn đề. Tôi vội sửa lại- Không... Không... Ý cháu là... chú có biết Isabella Swan không ạ? - tôi không chắc lắm với câu hỏi của mìnhLiệu lúc này Bella có xuất hiện chưa. Liệu mình có vô tình làm thay đổi cốt truyện không?- Bella là con dâu của chúƠ, thế là Edward với Bella đám cưới rồi à?- Vậy... vậy còn Renesmee... đã ra đời chưa ạ?- Sao... sao cháu lại biết những chuyện này?Tôi chẳng để ý đến câu hỏi của Carlisle. Tôi bắt đầu hỏi dồn dập hơn- Còn Bella đã trở thành ma cà rồng chưa ạ? Rồi trận chiến với nhà Volturi đã kết thúc chưa?- Dừng lại, Susan. Sao...cháu lại biết những chuyện này? Cháu...chỉ là một con người thôi mà?Đúng, tôi chỉ là một con người thôi. Giờ tôi phải làm sao để giải thích cho họ biết đây? Hay là... tôi có nên nói hết sự thật cho họ biết. Rồi họ có thể tìm cách đưa tôi trở về.Nhưng lỡ đâu tôi biết quá nhiều chuyện, rồi bị thủ tiêu thì sao?Không được, Esther dù có chết mày cũng không được nói chuyện này ra.- Susan! Chú cần một lời giải thích!- Áaaa...! Đầu cháu đau quá! - tôi bắt đầu bộc lộ tài năng diễn xuất của mình - đầu cháu đau áaaa...Rồi tôi vờ như ngất điCarlisle có phần hốt hoảng với thái độ vừa rồi của tôi. Nhanh chóng ông ấy khám bệnh cho tôi rồi bỏ điDiễn xuất của tôi cũng chưa đến nỗi tệ, đúng chứ?Carlisle rời đi, để lại tôi một mình giữa căn phòng đơn độc này.Esther tôi trước giờ luôn tự hào rằng mình có thể sống độc lập mà không cần bố mẹ. Thế nên tôi mới quyết định một mình đến Forks.Nhưng giờ đây, tôi thật sự rất rất nhớ bố mẹ. Tôi nhớ rất rõ mùi vị của từng món ăn mẹ nấu. Nhớ những lần bố dạy tôi làm bài tập. Nhớ những bữa cơm mà cả nhà cùng quây quần bên nhau.Tôi bắt đầu nhớ cái nắng chói chang của Phoenix - thứ mà tôi sở dĩ rất ghét.Tôi nhớ tất cả.Tôi muốn về nhà.
Tôi thật sự rất sốc, sốc nặng là đằng khác. Tôi cảm giác như mình đang ở giữa ranh giới thật và mơ vậy.
Liệu rằng thế giới trong Twillingt có thật hay là tôi đã bước vào thế giới đó.
Liệu rằng tôi có thể quay về cuộc sống bình thường bên bố mẹ không?
- Này, Susan. Cháu không sao đấy chứ?
Thấy tôi thất thần, Carlisle hỏi
- À! Cháu... không sao. Nhưng... cháu có thể hỏi chú một số chuyện được không ạ?
- Được thôi
Tôi nên bắt đầu từ đâu bây giờ. Tôi chỉ muốn về nhà. Tôi phải tìm cách trở về thôi.
- Cháu muốn hỏi câu chuyện đã diễn ra tới đâu rồi ạ
- Hả?
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Carlisle tôi chợt nhận ra câu hỏi vừa rồi có vấn đề. Tôi vội sửa lại
- Không... Không... Ý cháu là... chú có biết Isabella Swan không ạ? - tôi không chắc lắm với câu hỏi của mình
Liệu lúc này Bella có xuất hiện chưa. Liệu mình có vô tình làm thay đổi cốt truyện không?
- Bella là con dâu của chú
Ơ, thế là Edward với Bella đám cưới rồi à?
- Vậy... vậy còn Renesmee... đã ra đời chưa ạ?
- Sao... sao cháu lại biết những chuyện này?
Tôi chẳng để ý đến câu hỏi của Carlisle. Tôi bắt đầu hỏi dồn dập hơn
- Còn Bella đã trở thành ma cà rồng chưa ạ? Rồi trận chiến với nhà Volturi đã kết thúc chưa?
- Dừng lại, Susan. Sao...cháu lại biết những chuyện này? Cháu...chỉ là một con người thôi mà?
Đúng, tôi chỉ là một con người thôi. Giờ tôi phải làm sao để giải thích cho họ biết đây? Hay là... tôi có nên nói hết sự thật cho họ biết. Rồi họ có thể tìm cách đưa tôi trở về.
Nhưng lỡ đâu tôi biết quá nhiều chuyện, rồi bị thủ tiêu thì sao?
Không được, Esther dù có chết mày cũng không được nói chuyện này ra.
- Susan! Chú cần một lời giải thích!
- Áaaa...! Đầu cháu đau quá! - tôi bắt đầu bộc lộ tài năng diễn xuất của mình - đầu cháu đau áaaa...
Rồi tôi vờ như ngất đi
Carlisle có phần hốt hoảng với thái độ vừa rồi của tôi. Nhanh chóng ông ấy khám bệnh cho tôi rồi bỏ đi
Diễn xuất của tôi cũng chưa đến nỗi tệ, đúng chứ?
Carlisle rời đi, để lại tôi một mình giữa căn phòng đơn độc này.
Esther tôi trước giờ luôn tự hào rằng mình có thể sống độc lập mà không cần bố mẹ. Thế nên tôi mới quyết định một mình đến Forks.
Nhưng giờ đây, tôi thật sự rất rất nhớ bố mẹ. Tôi nhớ rất rõ mùi vị của từng món ăn mẹ nấu. Nhớ những lần bố dạy tôi làm bài tập. Nhớ những bữa cơm mà cả nhà cùng quây quần bên nhau.
Tôi bắt đầu nhớ cái nắng chói chang của Phoenix - thứ mà tôi sở dĩ rất ghét.
Tôi nhớ tất cả.
Tôi muốn về nhà.
Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Tôi thật sự rất sốc, sốc nặng là đằng khác. Tôi cảm giác như mình đang ở giữa ranh giới thật và mơ vậy.Liệu rằng thế giới trong Twillingt có thật hay là tôi đã bước vào thế giới đó.Liệu rằng tôi có thể quay về cuộc sống bình thường bên bố mẹ không?- Này, Susan. Cháu không sao đấy chứ?Thấy tôi thất thần, Carlisle hỏi- À! Cháu... không sao. Nhưng... cháu có thể hỏi chú một số chuyện được không ạ?- Được thôiTôi nên bắt đầu từ đâu bây giờ. Tôi chỉ muốn về nhà. Tôi phải tìm cách trở về thôi.- Cháu muốn hỏi câu chuyện đã diễn ra tới đâu rồi ạ- Hả?Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Carlisle tôi chợt nhận ra câu hỏi vừa rồi có vấn đề. Tôi vội sửa lại- Không... Không... Ý cháu là... chú có biết Isabella Swan không ạ? - tôi không chắc lắm với câu hỏi của mìnhLiệu lúc này Bella có xuất hiện chưa. Liệu mình có vô tình làm thay đổi cốt truyện không?- Bella là con dâu của chúƠ, thế là Edward với Bella đám cưới rồi à?- Vậy... vậy còn Renesmee... đã ra đời chưa ạ?- Sao... sao cháu lại biết những chuyện này?Tôi chẳng để ý đến câu hỏi của Carlisle. Tôi bắt đầu hỏi dồn dập hơn- Còn Bella đã trở thành ma cà rồng chưa ạ? Rồi trận chiến với nhà Volturi đã kết thúc chưa?- Dừng lại, Susan. Sao...cháu lại biết những chuyện này? Cháu...chỉ là một con người thôi mà?Đúng, tôi chỉ là một con người thôi. Giờ tôi phải làm sao để giải thích cho họ biết đây? Hay là... tôi có nên nói hết sự thật cho họ biết. Rồi họ có thể tìm cách đưa tôi trở về.Nhưng lỡ đâu tôi biết quá nhiều chuyện, rồi bị thủ tiêu thì sao?Không được, Esther dù có chết mày cũng không được nói chuyện này ra.- Susan! Chú cần một lời giải thích!- Áaaa...! Đầu cháu đau quá! - tôi bắt đầu bộc lộ tài năng diễn xuất của mình - đầu cháu đau áaaa...Rồi tôi vờ như ngất điCarlisle có phần hốt hoảng với thái độ vừa rồi của tôi. Nhanh chóng ông ấy khám bệnh cho tôi rồi bỏ điDiễn xuất của tôi cũng chưa đến nỗi tệ, đúng chứ?Carlisle rời đi, để lại tôi một mình giữa căn phòng đơn độc này.Esther tôi trước giờ luôn tự hào rằng mình có thể sống độc lập mà không cần bố mẹ. Thế nên tôi mới quyết định một mình đến Forks.Nhưng giờ đây, tôi thật sự rất rất nhớ bố mẹ. Tôi nhớ rất rõ mùi vị của từng món ăn mẹ nấu. Nhớ những lần bố dạy tôi làm bài tập. Nhớ những bữa cơm mà cả nhà cùng quây quần bên nhau.Tôi bắt đầu nhớ cái nắng chói chang của Phoenix - thứ mà tôi sở dĩ rất ghét.Tôi nhớ tất cả.Tôi muốn về nhà.