Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…

Chương 4

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Nỗi nhớ nhà của tôi lần lượt ùa về.Chẳng mấy chốc tôi lại chìm vào giấc ngủ.Tôi chẳng biết là bao lâu cho tới khi những âm thanh đánh thức tôi vậyTôi mơ màng nghe thấy tiếng nói chuyện- Là cô gái này?- Edward, con có đọc được suy nghĩ của con bé không?- Dạ khôngTôi khá chắc giọng nói này là của Edward. Trong tiểu thuyết giọng anh được miêu tả là mềm và mượt như nhung. Đúng là thật ha!- Vậy, Alice con có nhìn thấy gì không?- Không thưa chaCái gì? Tôi thật sự "đỉnh" thế sao? Alice không nhìn thấy tôi còn Edward thì không đọc được suy nghĩ của tôi.Vậy là tôi "đỉnh" hơn Bella rồi. Vui he!- Cha, hay là để con biến cô ta thành ma cà rồng nha!Một giọng nữ khác vang lên.Tôi đoán chắc là Bella hoặc Rosalie- Khoang, đợi cô ta tỉnh dậy trước đãTôi cảm nhận được trong căn phòng này có rất nhiều người. Chẳng lẽ là cả nhà Cullen?Thôi xong rồi!Lại nữa, mùi thuốc khử trùng lại sốc vào mũi của tôi. Tôi muốn hắt hơi.Không được Esther, mày phải ráng nhịn.Nhưng, nhưng,...- Hắt xì!!!!!Chết, lộ rồi!- Susan, cháu đã tỉnh rồi.Không ngoài dự đoán của tôi. Cả nhà Cullen đều ở đây.Người phụ nữ đứng kế Carlisle chắc là Esme - vợ của Carlisle. Đúng như miêu tả. Bà có mái tóc màu mâu hạt dẻ, gương mặt trông có vẻ dịu dàng và sắc sảo như trong trí tượng tưởng của tôi.Còn cô gái có vóc người thấp bé, mảnh khảnh,gương mặt nhỏ nhắn với mái tóc đen láy cắt ngắn kiểu tomboy hẳn là Alice. Cô cũng là con nuôi của Carlisle. Alice được miêu tả là cô gái cá tính và có khả năng tiên đoán trước tương lai.Cạnh Alice là một chàng trai gầy, hơi cao, có mái tóc màu vàng mật ong lãng tử và gương mặt lạnh lùng. Đây là Jesper, cũng giống Alice, anh cũng được Carlisle nhận nuôi.Tôi rất lấy làm ngưỡng mộ chuyện tình của Jesper và Alice. Mặc kệ miệng đời, họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau.Anh chàng to con, lực lưỡng, y như vận động viên cử tạ hạng nặng, tóc đen, quăn chắc hẳn là Emmett, anh cũng được nhà Cullen nhận nuôi. Anh ta có phần trẻ hơn tôi tưởng tượng.Đứng cạnh Emmett là cô gái có vẻ đẹp như tượng. Cô ấy sở hữu một thân hình và đường nét không khác những người mẫu trong các ảnh in trên trang bìa của Tạp chí thể thao. Tóc cô ấy màu vàng, ngọn tóc chấm ngang lưng hơi uốn dợt thành làn sóng. Cô ấy là Rosalie - con nuôi của nhà CullenRosalie là cô gái mà tôi thấy rất đáng thương. Cô ấy chỉ muốn làm một người bình thường, sống cuộc sống bình thường bên cạnh người mình yêu, cùng người ấy ngắm nhìn các con, các cháu rồi cùng nhau già đi.Nhưng đối với một ma cà rồng thì đó có lẽ là một ước muốn viễn vongHai người còn lại chắc chắn là Edward và Bella.Edward đúng là rất cao và trông trẻ hơn những người kia rất nhiều. Tóc anh ta màu đồng và hơi bù xù.Còn Bella thì đúng thật rất xinh đẹp. Gương mặt cô rất thích hợp để trở thành ma cà rồng. Nếu có người hỏi tôi ai ở đây trông giống ma cà rồng nhất thì xin thưa đó là BellaNhưng dù thế nào thì họ vẫn có một điểm chung đó là làn da trắng như sứ, trắng hơn bất kì ai ở thành phố không có ánh nắng mặt trời này. Họ còn trắng hơn cả tôi - kẻ có làn da không biết bắt nắng. Họ đều sỡ hữu đôi mắt màu vàng ánh kim sâu thẳm.Tất nhiên, vì đó là đặt trưng của ma cà rồng mà.

Nỗi nhớ nhà của tôi lần lượt ùa về.

Chẳng mấy chốc tôi lại chìm vào giấc ngủ.

Tôi chẳng biết là bao lâu cho tới khi những âm thanh đánh thức tôi vậy

Tôi mơ màng nghe thấy tiếng nói chuyện

- Là cô gái này?

- Edward, con có đọc được suy nghĩ của con bé không?

- Dạ không

Tôi khá chắc giọng nói này là của Edward. Trong tiểu thuyết giọng anh được miêu tả là mềm và mượt như nhung. Đúng là thật ha!

- Vậy, Alice con có nhìn thấy gì không?

- Không thưa cha

Cái gì? Tôi thật sự "đỉnh" thế sao? Alice không nhìn thấy tôi còn Edward thì không đọc được suy nghĩ của tôi.

Vậy là tôi "đỉnh" hơn Bella rồi. Vui he!

- Cha, hay là để con biến cô ta thành ma cà rồng nha!

Một giọng nữ khác vang lên.

Tôi đoán chắc là Bella hoặc Rosalie

- Khoang, đợi cô ta tỉnh dậy trước đã

Tôi cảm nhận được trong căn phòng này có rất nhiều người. Chẳng lẽ là cả nhà Cullen?Thôi xong rồi!

Lại nữa, mùi thuốc khử trùng lại sốc vào mũi của tôi. Tôi muốn hắt hơi.

Không được Esther, mày phải ráng nhịn.

Nhưng, nhưng,...

- Hắt xì!!!!!

Chết, lộ rồi!

- Susan, cháu đã tỉnh rồi.

Không ngoài dự đoán của tôi. Cả nhà Cullen đều ở đây.

Người phụ nữ đứng kế Carlisle chắc là Esme - vợ của Carlisle. Đúng như miêu tả. Bà có mái tóc màu mâu hạt dẻ, gương mặt trông có vẻ dịu dàng và sắc sảo như trong trí tượng tưởng của tôi.

Còn cô gái có vóc người thấp bé, mảnh khảnh,gương mặt nhỏ nhắn với mái tóc đen láy cắt ngắn kiểu tomboy hẳn là Alice. Cô cũng là con nuôi của Carlisle. Alice được miêu tả là cô gái cá tính và có khả năng tiên đoán trước tương lai.

Cạnh Alice là một chàng trai gầy, hơi cao, có mái tóc màu vàng mật ong lãng tử và gương mặt lạnh lùng. Đây là Jesper, cũng giống Alice, anh cũng được Carlisle nhận nuôi.

Tôi rất lấy làm ngưỡng mộ chuyện tình của Jesper và Alice. Mặc kệ miệng đời, họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau.

Anh chàng to con, lực lưỡng, y như vận động viên cử tạ hạng nặng, tóc đen, quăn chắc hẳn là Emmett, anh cũng được nhà Cullen nhận nuôi. Anh ta có phần trẻ hơn tôi tưởng tượng.

Đứng cạnh Emmett là cô gái có vẻ đẹp như tượng. Cô ấy sở hữu một thân hình và đường nét không khác những người mẫu trong các ảnh in trên trang bìa của Tạp chí thể thao. Tóc cô ấy màu vàng, ngọn tóc chấm ngang lưng hơi uốn dợt thành làn sóng. Cô ấy là Rosalie - con nuôi của nhà Cullen

Rosalie là cô gái mà tôi thấy rất đáng thương. Cô ấy chỉ muốn làm một người bình thường, sống cuộc sống bình thường bên cạnh người mình yêu, cùng người ấy ngắm nhìn các con, các cháu rồi cùng nhau già đi.

Nhưng đối với một ma cà rồng thì đó có lẽ là một ước muốn viễn vong

Hai người còn lại chắc chắn là Edward và Bella.

Edward đúng là rất cao và trông trẻ hơn những người kia rất nhiều. Tóc anh ta màu đồng và hơi bù xù.

Còn Bella thì đúng thật rất xinh đẹp. Gương mặt cô rất thích hợp để trở thành ma cà rồng. Nếu có người hỏi tôi ai ở đây trông giống ma cà rồng nhất thì xin thưa đó là Bella

Nhưng dù thế nào thì họ vẫn có một điểm chung đó là làn da trắng như sứ, trắng hơn bất kì ai ở thành phố không có ánh nắng mặt trời này. Họ còn trắng hơn cả tôi - kẻ có làn da không biết bắt nắng. Họ đều sỡ hữu đôi mắt màu vàng ánh kim sâu thẳm.

Tất nhiên, vì đó là đặt trưng của ma cà rồng mà.

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Nỗi nhớ nhà của tôi lần lượt ùa về.Chẳng mấy chốc tôi lại chìm vào giấc ngủ.Tôi chẳng biết là bao lâu cho tới khi những âm thanh đánh thức tôi vậyTôi mơ màng nghe thấy tiếng nói chuyện- Là cô gái này?- Edward, con có đọc được suy nghĩ của con bé không?- Dạ khôngTôi khá chắc giọng nói này là của Edward. Trong tiểu thuyết giọng anh được miêu tả là mềm và mượt như nhung. Đúng là thật ha!- Vậy, Alice con có nhìn thấy gì không?- Không thưa chaCái gì? Tôi thật sự "đỉnh" thế sao? Alice không nhìn thấy tôi còn Edward thì không đọc được suy nghĩ của tôi.Vậy là tôi "đỉnh" hơn Bella rồi. Vui he!- Cha, hay là để con biến cô ta thành ma cà rồng nha!Một giọng nữ khác vang lên.Tôi đoán chắc là Bella hoặc Rosalie- Khoang, đợi cô ta tỉnh dậy trước đãTôi cảm nhận được trong căn phòng này có rất nhiều người. Chẳng lẽ là cả nhà Cullen?Thôi xong rồi!Lại nữa, mùi thuốc khử trùng lại sốc vào mũi của tôi. Tôi muốn hắt hơi.Không được Esther, mày phải ráng nhịn.Nhưng, nhưng,...- Hắt xì!!!!!Chết, lộ rồi!- Susan, cháu đã tỉnh rồi.Không ngoài dự đoán của tôi. Cả nhà Cullen đều ở đây.Người phụ nữ đứng kế Carlisle chắc là Esme - vợ của Carlisle. Đúng như miêu tả. Bà có mái tóc màu mâu hạt dẻ, gương mặt trông có vẻ dịu dàng và sắc sảo như trong trí tượng tưởng của tôi.Còn cô gái có vóc người thấp bé, mảnh khảnh,gương mặt nhỏ nhắn với mái tóc đen láy cắt ngắn kiểu tomboy hẳn là Alice. Cô cũng là con nuôi của Carlisle. Alice được miêu tả là cô gái cá tính và có khả năng tiên đoán trước tương lai.Cạnh Alice là một chàng trai gầy, hơi cao, có mái tóc màu vàng mật ong lãng tử và gương mặt lạnh lùng. Đây là Jesper, cũng giống Alice, anh cũng được Carlisle nhận nuôi.Tôi rất lấy làm ngưỡng mộ chuyện tình của Jesper và Alice. Mặc kệ miệng đời, họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau.Anh chàng to con, lực lưỡng, y như vận động viên cử tạ hạng nặng, tóc đen, quăn chắc hẳn là Emmett, anh cũng được nhà Cullen nhận nuôi. Anh ta có phần trẻ hơn tôi tưởng tượng.Đứng cạnh Emmett là cô gái có vẻ đẹp như tượng. Cô ấy sở hữu một thân hình và đường nét không khác những người mẫu trong các ảnh in trên trang bìa của Tạp chí thể thao. Tóc cô ấy màu vàng, ngọn tóc chấm ngang lưng hơi uốn dợt thành làn sóng. Cô ấy là Rosalie - con nuôi của nhà CullenRosalie là cô gái mà tôi thấy rất đáng thương. Cô ấy chỉ muốn làm một người bình thường, sống cuộc sống bình thường bên cạnh người mình yêu, cùng người ấy ngắm nhìn các con, các cháu rồi cùng nhau già đi.Nhưng đối với một ma cà rồng thì đó có lẽ là một ước muốn viễn vongHai người còn lại chắc chắn là Edward và Bella.Edward đúng là rất cao và trông trẻ hơn những người kia rất nhiều. Tóc anh ta màu đồng và hơi bù xù.Còn Bella thì đúng thật rất xinh đẹp. Gương mặt cô rất thích hợp để trở thành ma cà rồng. Nếu có người hỏi tôi ai ở đây trông giống ma cà rồng nhất thì xin thưa đó là BellaNhưng dù thế nào thì họ vẫn có một điểm chung đó là làn da trắng như sứ, trắng hơn bất kì ai ở thành phố không có ánh nắng mặt trời này. Họ còn trắng hơn cả tôi - kẻ có làn da không biết bắt nắng. Họ đều sỡ hữu đôi mắt màu vàng ánh kim sâu thẳm.Tất nhiên, vì đó là đặt trưng của ma cà rồng mà.

Chương 4