Trong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng…
Chương 19: C19: Nhưng từ dương là ai
Cửu Kiếm Giết ThầnTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng… Đối mặt với một quyền đập tới, Hạ Vũ không chút do dự mà đánh trả bằng cuốc, dùng cuốc nhọn sắc bén sáng như tuyết đánh vào Từ Dương!Nếu đổi thành người khác bị cuốc này đập trúng thì không chết cũng bị thương nặng.Nhưng Từ Dương là ai?Keng!Hắn ta lại dùng nắm đấm sắt của mình đối đầu với cuốc mũi nhọn, một tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang lên, tialửa văng khắp nơi, cuốc mũi nhọn trực tiếp văng ralGăng ngón tay của Từ Dương cũng được chế tạo từ linh thiết!"Chết đi!" Từ Dương nhe răng cười gắn, nắm đấm sắt còn lại nện vào mặt Hạ Vũ!"Tốt!" Trên lầu hai, đám người quản sự Từ gia đã nhịn không được lên tiếng khen ngợi.Gia chủ của gia tộc khác đều âm thầm kinh hãi, mặc dù Từ gia không có người tu hành, nhưng có ngọn núi sắt thép Từ Dương này thì có lẽ chỉ đứng thứ hai ở thành Liễu Kinh sau Hạ gia.Còn Hạ Vũ e là sắp bị một quyền này đấm chết."Tới tốt lắm!"Hạ Vũ cũng hơi giật mình, Từ Dương luyện linh khí ở ngoài thân thể đã mười mấy năm, sức mạnh thân xác này không phải chỉ trưng cho đẹp!So sức mạnh thì hắn tuyệt đối không bằng Từ Dương.Chân Hạ Vũ bước lệch qua một bên, bóng dáng như ma quỷ, lợi dụng thế yếu không linh hoạt của Từ Dương mà khế dao động một chút đã né tránh năm đấm sắt của Từ Dương rồi đi đến sau lưng hẳn ta."Không xong!" Có người của Từ gia gào lên.Chỉ thấy Hạ Vũ đột nhiên xuất hiện phía sau Từ Dương, giơ †ay giáng xuống một cuốc, dùng mặt trái như cái xẻng sắt của cuốc xúc thẳng vào gáy của Từ Dương!Mọi người trông thấy cảnh này đều sợ hãi trợn to đôi mắt.Nếu là người khác thì e là lần này đã bị xúc rơi nửa cái đầu, nhưng Từ Lão Hổ vẫn đứng ngạo nghề trên lầu hai. Ông ta có lòng tin với nhi tử của mình!Ẩm! Khi cuốc mũi nhọn nện lên gáy của Từ Dương thì chỉ nghe phịch một tiếng, cái cuốc lại nảy ngược lên, mà gáy hẳn taxuất hiện một cục thịt lớn!"Trời! Đây là tu luyện ra mình đồng da sắt!" Mọi người ở đây chấn động đến tột độ.Mình đồng da sắt đao thương bất nhập!Dù là bộ phận nào trên thân thể cũng có thể căng cứng lên, cường độ thân xác có thể đối kháng với sắt thép, thân thể của Từ Dương thật đáng kinh hãi!"Chết đi!"Mặc dù Từ Dương không bị tổn thương nhưng cũng rất đau, điều này khiến hẳn ta tiến vào trạng thái điên cuồng.Ầm! Hản ta tung ra một quyền, Hạ Vũ vội vàng nhảy ra.Chỉ thấy tảng đá trên mặt đất bị đánh vỡ nát, hình thành vô số gai nhọn san sát trên mặt đường.
Đối mặt với một quyền đập tới, Hạ Vũ không chút do dự mà đánh trả bằng cuốc, dùng cuốc nhọn sắc bén sáng như tuyết đánh vào Từ Dương!
Nếu đổi thành người khác bị cuốc này đập trúng thì không chết cũng bị thương nặng.
Nhưng Từ Dương là ai?
Keng!
Hắn ta lại dùng nắm đấm sắt của mình đối đầu với cuốc mũi nhọn, một tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang lên, tia
lửa văng khắp nơi, cuốc mũi nhọn trực tiếp văng ral
Găng ngón tay của Từ Dương cũng được chế tạo từ linh thiết!
"Chết đi!" Từ Dương nhe răng cười gắn, nắm đấm sắt còn lại nện vào mặt Hạ Vũ!
"Tốt!" Trên lầu hai, đám người quản sự Từ gia đã nhịn không được lên tiếng khen ngợi.
Gia chủ của gia tộc khác đều âm thầm kinh hãi, mặc dù Từ gia không có người tu hành, nhưng có ngọn núi sắt thép Từ Dương này thì có lẽ chỉ đứng thứ hai ở thành Liễu Kinh sau Hạ gia.
Còn Hạ Vũ e là sắp bị một quyền này đấm chết.
"Tới tốt lắm!"
Hạ Vũ cũng hơi giật mình, Từ Dương luyện linh khí ở ngoài thân thể đã mười mấy năm, sức mạnh thân xác này không phải chỉ trưng cho đẹp!
So sức mạnh thì hắn tuyệt đối không bằng Từ Dương.
Chân Hạ Vũ bước lệch qua một bên, bóng dáng như ma quỷ, lợi dụng thế yếu không linh hoạt của Từ Dương mà khế dao động một chút đã né tránh năm đấm sắt của Từ Dương rồi đi đến sau lưng hẳn ta.
"Không xong!" Có người của Từ gia gào lên.
Chỉ thấy Hạ Vũ đột nhiên xuất hiện phía sau Từ Dương, giơ †ay giáng xuống một cuốc, dùng mặt trái như cái xẻng sắt của cuốc xúc thẳng vào gáy của Từ Dương!
Mọi người trông thấy cảnh này đều sợ hãi trợn to đôi mắt.
Nếu là người khác thì e là lần này đã bị xúc rơi nửa cái đầu, nhưng Từ Lão Hổ vẫn đứng ngạo nghề trên lầu hai. Ông ta có lòng tin với nhi tử của mình!
Ẩm! Khi cuốc mũi nhọn nện lên gáy của Từ Dương thì chỉ nghe phịch một tiếng, cái cuốc lại nảy ngược lên, mà gáy hẳn ta
xuất hiện một cục thịt lớn!
"Trời! Đây là tu luyện ra mình đồng da sắt!" Mọi người ở đây chấn động đến tột độ.
Mình đồng da sắt đao thương bất nhập!
Dù là bộ phận nào trên thân thể cũng có thể căng cứng lên, cường độ thân xác có thể đối kháng với sắt thép, thân thể của Từ Dương thật đáng kinh hãi!
"Chết đi!"
Mặc dù Từ Dương không bị tổn thương nhưng cũng rất đau, điều này khiến hẳn ta tiến vào trạng thái điên cuồng.
Ầm! Hản ta tung ra một quyền, Hạ Vũ vội vàng nhảy ra.
Chỉ thấy tảng đá trên mặt đất bị đánh vỡ nát, hình thành vô số gai nhọn san sát trên mặt đường.
Cửu Kiếm Giết ThầnTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng… Đối mặt với một quyền đập tới, Hạ Vũ không chút do dự mà đánh trả bằng cuốc, dùng cuốc nhọn sắc bén sáng như tuyết đánh vào Từ Dương!Nếu đổi thành người khác bị cuốc này đập trúng thì không chết cũng bị thương nặng.Nhưng Từ Dương là ai?Keng!Hắn ta lại dùng nắm đấm sắt của mình đối đầu với cuốc mũi nhọn, một tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang lên, tialửa văng khắp nơi, cuốc mũi nhọn trực tiếp văng ralGăng ngón tay của Từ Dương cũng được chế tạo từ linh thiết!"Chết đi!" Từ Dương nhe răng cười gắn, nắm đấm sắt còn lại nện vào mặt Hạ Vũ!"Tốt!" Trên lầu hai, đám người quản sự Từ gia đã nhịn không được lên tiếng khen ngợi.Gia chủ của gia tộc khác đều âm thầm kinh hãi, mặc dù Từ gia không có người tu hành, nhưng có ngọn núi sắt thép Từ Dương này thì có lẽ chỉ đứng thứ hai ở thành Liễu Kinh sau Hạ gia.Còn Hạ Vũ e là sắp bị một quyền này đấm chết."Tới tốt lắm!"Hạ Vũ cũng hơi giật mình, Từ Dương luyện linh khí ở ngoài thân thể đã mười mấy năm, sức mạnh thân xác này không phải chỉ trưng cho đẹp!So sức mạnh thì hắn tuyệt đối không bằng Từ Dương.Chân Hạ Vũ bước lệch qua một bên, bóng dáng như ma quỷ, lợi dụng thế yếu không linh hoạt của Từ Dương mà khế dao động một chút đã né tránh năm đấm sắt của Từ Dương rồi đi đến sau lưng hẳn ta."Không xong!" Có người của Từ gia gào lên.Chỉ thấy Hạ Vũ đột nhiên xuất hiện phía sau Từ Dương, giơ †ay giáng xuống một cuốc, dùng mặt trái như cái xẻng sắt của cuốc xúc thẳng vào gáy của Từ Dương!Mọi người trông thấy cảnh này đều sợ hãi trợn to đôi mắt.Nếu là người khác thì e là lần này đã bị xúc rơi nửa cái đầu, nhưng Từ Lão Hổ vẫn đứng ngạo nghề trên lầu hai. Ông ta có lòng tin với nhi tử của mình!Ẩm! Khi cuốc mũi nhọn nện lên gáy của Từ Dương thì chỉ nghe phịch một tiếng, cái cuốc lại nảy ngược lên, mà gáy hẳn taxuất hiện một cục thịt lớn!"Trời! Đây là tu luyện ra mình đồng da sắt!" Mọi người ở đây chấn động đến tột độ.Mình đồng da sắt đao thương bất nhập!Dù là bộ phận nào trên thân thể cũng có thể căng cứng lên, cường độ thân xác có thể đối kháng với sắt thép, thân thể của Từ Dương thật đáng kinh hãi!"Chết đi!"Mặc dù Từ Dương không bị tổn thương nhưng cũng rất đau, điều này khiến hẳn ta tiến vào trạng thái điên cuồng.Ầm! Hản ta tung ra một quyền, Hạ Vũ vội vàng nhảy ra.Chỉ thấy tảng đá trên mặt đất bị đánh vỡ nát, hình thành vô số gai nhọn san sát trên mặt đường.