Trong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng…

Chương 25: C25: Đi đi chứ

Cửu Kiếm Giết ThầnTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng… Khi Hạ Vũ đứng lên cũng ngay vào thời điểm Hạ Tài nguy cấp nhất.Mặc dù Hạ Tài là binh sĩ tinh anh trong quân, nhưng dù sao cũng rời khỏi quân doanh nhiều năm, sinh hoạt an nhàn, sao lại địch nổi với những sát thủ chuyên nghiệp này.Ẩm!Trường đao sáng như tuyết xẹt qua thân thể ông, vết thương xuất hiện, máu tươi văng tung tóe.Năm người áo đen đối diện giống như sói đói, không nói gì mà thay phiên tiến lên xuất đao, nhìn ra được đây là một loại thế trận được huấn luyện nghiêm chỉnh."Đi mau đi!" Hạ Tài biết lần này mình chết chắc. Chẳng qua ông cũng không hối hận.Cái mạng này vốn là Vũ thiếu gia cứu về, một mạng đổi một mạng, đời này Hạ Tài không nợ bất kỳ kẻ nào.Trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người trung nghĩa.Nhưng làm ông buồn bực là khi mình liều mạng tranh thủ thời gian mà đám người Hạ Vũ lại không đi.“Đi đi chứ!"Ông không có thời gian nhìn về phía sau, chỉ có thể rống giận, không muốn cái mạng này chết vô ích.Nhưng ngay khi ông mất tập trung thì một sát thủ đã nhìn thấy cơ hội, trường đao trong tay đột nhiên đâm ra từ một góc độ quỷ dị!Ánh đao chợt loé lên như rắn độc hung hấn.Khi Hạ Tài phản ứng lại thì đã trễ, đao kia mà đâm vào. phần eo thì những khí quan như thận lá lách đều tan nát, ông ta nhất định phải chết.Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó...Hạ Vũ đột nhiên đứng lên, quát to một tiếng: “Để ta nhìn xem là ai muốn tiễn ta lên đường?"Nói xong, hắn đưa tay quơ về hướng Hỏa Linh Kiếm trên mặt đất, linh kiếm hạ phẩm vốn thuộc về Từ Lão Hổ lại bị một sức mạnh dẫn dắt mà trực tiếp bay vào tay hẳn!Hai mắt hắn như điện, lập tức phát lực vung tay về phía trước một cái, Hỏa Linh Kiếm lập tức hóa thành một luồng ánh sáng.Vệt sáng óng ánh, nhất là trong đường hầm âm u này, tốc độ nhanh đến không gì sánh kịp, phát động sau mà lại chémđến trước.Mũi đao của tên sát thủ kia vừa đụng phải thân thể Hạ Tài thì lại thấy vệt sáng chói mắt lao thẳng tới trước mặt.Gã hoảng hốt, giơ trường đao trong tay lên muốn đón đỡ, cũng đã chậm một bước.OanhI Khi Hỏa Linh Kiếm xuyên thủng ngực gã thì một luồng linh hỏa cũng theo đó mà bùng cháy, ánh lửa nổ tung, cả người gã đột nhiên bị ngọn lửa hừng hực bao phủ.Gã như một trụ lửa mà đi về phía trước hai bước rồi ngã nhào xuống đất. 𝘛ìm‎ 𝘵𝐫𝘶yện‎ hay‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝘛𝐫ùm𝘛‎ 𝐫𝘶yện.vn‎ }"Trời ơi! Linh khí hạ phẩm!"Các sát thủ khác bị doạ đến biến säc nên đồng loạt lui lại.Những người này không trông thấy trận chiến giữa Từ Lão Hổ và Hạ Vũ, cho nên chúng đều không biết Hạ Vũ lấy một thanh linh kiếm hạ phẩm từ đâu ra.Quan trọng hơn là linh kiếm hạ phẩm nằm trong tay Hạ Vũ lại có thể cách không giết người!“Trở về!"Hạ Vũ đưa tay lại nằm vào hư không một cái.Hỏa Linh Kiếm đột nhiên rút ra từ thân thể sát thủ rồi bay ngược về, cuối cùng rơi vào tay Hạ Vũ."Con mẹ nó! Linh Tuyền Cảnh?" Những sát thủ còn lại đều muốn hộc máu.Bình thường dù võ giả lấy được linh kiếm cũng chỉ có thể cầm trong tay chém giết giống như Từ Lão Hổ.Nhưng Hạ Vũ thì khác, hẳn tu luyện trong mộng cảnh tám năm, tinh thần lực đã vượt qua một số người tu hành nên có thể trực tiếp khống chế linh kiếm phi hành chém giết.Cho nên những người này ngộ nhận Hạ Vũ là Linh Tuyền Cảnh.Tiến vào Linh Tuyền Cảnh đã không phải là võ giả, mà thuộc về phạm trù người tu hành!

Khi Hạ Vũ đứng lên cũng ngay vào thời điểm Hạ Tài nguy cấp nhất.

Mặc dù Hạ Tài là binh sĩ tinh anh trong quân, nhưng dù sao cũng rời khỏi quân doanh nhiều năm, sinh hoạt an nhàn, sao lại địch nổi với những sát thủ chuyên nghiệp này.

Ẩm!

Trường đao sáng như tuyết xẹt qua thân thể ông, vết thương xuất hiện, máu tươi văng tung tóe.

Năm người áo đen đối diện giống như sói đói, không nói gì mà thay phiên tiến lên xuất đao, nhìn ra được đây là một loại thế trận được huấn luyện nghiêm chỉnh.

"Đi mau đi!" Hạ Tài biết lần này mình chết chắc. Chẳng qua ông cũng không hối hận.

Cái mạng này vốn là Vũ thiếu gia cứu về, một mạng đổi một mạng, đời này Hạ Tài không nợ bất kỳ kẻ nào.

Trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người trung nghĩa.

Nhưng làm ông buồn bực là khi mình liều mạng tranh thủ thời gian mà đám người Hạ Vũ lại không đi.

“Đi đi chứ!"

Ông không có thời gian nhìn về phía sau, chỉ có thể rống giận, không muốn cái mạng này chết vô ích.

Nhưng ngay khi ông mất tập trung thì một sát thủ đã nhìn thấy cơ hội, trường đao trong tay đột nhiên đâm ra từ một góc độ quỷ dị!

Ánh đao chợt loé lên như rắn độc hung hấn.

Khi Hạ Tài phản ứng lại thì đã trễ, đao kia mà đâm vào. phần eo thì những khí quan như thận lá lách đều tan nát, ông ta nhất định phải chết.

Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó...

Hạ Vũ đột nhiên đứng lên, quát to một tiếng: “Để ta nhìn xem là ai muốn tiễn ta lên đường?"

Nói xong, hắn đưa tay quơ về hướng Hỏa Linh Kiếm trên mặt đất, linh kiếm hạ phẩm vốn thuộc về Từ Lão Hổ lại bị một sức mạnh dẫn dắt mà trực tiếp bay vào tay hẳn!

Hai mắt hắn như điện, lập tức phát lực vung tay về phía trước một cái, Hỏa Linh Kiếm lập tức hóa thành một luồng ánh sáng.

Vệt sáng óng ánh, nhất là trong đường hầm âm u này, tốc độ nhanh đến không gì sánh kịp, phát động sau mà lại chém

đến trước.

Mũi đao của tên sát thủ kia vừa đụng phải thân thể Hạ Tài thì lại thấy vệt sáng chói mắt lao thẳng tới trước mặt.

Gã hoảng hốt, giơ trường đao trong tay lên muốn đón đỡ, cũng đã chậm một bước.

OanhI Khi Hỏa Linh Kiếm xuyên thủng ngực gã thì một luồng linh hỏa cũng theo đó mà bùng cháy, ánh lửa nổ tung, cả người gã đột nhiên bị ngọn lửa hừng hực bao phủ.

Gã như một trụ lửa mà đi về phía trước hai bước rồi ngã nhào xuống đất. 𝘛ìm‎ 𝘵𝐫𝘶yện‎ hay‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝘛𝐫ùm𝘛‎ 𝐫𝘶yện.vn‎ }

"Trời ơi! Linh khí hạ phẩm!"

Các sát thủ khác bị doạ đến biến säc nên đồng loạt lui lại.

Những người này không trông thấy trận chiến giữa Từ Lão Hổ và Hạ Vũ, cho nên chúng đều không biết Hạ Vũ lấy một thanh linh kiếm hạ phẩm từ đâu ra.

Quan trọng hơn là linh kiếm hạ phẩm nằm trong tay Hạ Vũ lại có thể cách không giết người!

“Trở về!"

Hạ Vũ đưa tay lại nằm vào hư không một cái.

Hỏa Linh Kiếm đột nhiên rút ra từ thân thể sát thủ rồi bay ngược về, cuối cùng rơi vào tay Hạ Vũ.

"Con mẹ nó! Linh Tuyền Cảnh?" Những sát thủ còn lại đều muốn hộc máu.

Bình thường dù võ giả lấy được linh kiếm cũng chỉ có thể cầm trong tay chém giết giống như Từ Lão Hổ.

Nhưng Hạ Vũ thì khác, hẳn tu luyện trong mộng cảnh tám năm, tinh thần lực đã vượt qua một số người tu hành nên có thể trực tiếp khống chế linh kiếm phi hành chém giết.

Cho nên những người này ngộ nhận Hạ Vũ là Linh Tuyền Cảnh.

Tiến vào Linh Tuyền Cảnh đã không phải là võ giả, mà thuộc về phạm trù người tu hành!

Cửu Kiếm Giết ThầnTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng đào như lửa, có một thiếu niên đang luyện kiếm. Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, môi đỏ răng trắng, kiếm khí tung hoành lên tận trời, hắn không ai khác chính là người đã hôn mê suốt tám năm, Hạ Vũ. Đúng vậy, nơi này chính là mộng cảnh của hắn;./! Ở Vân Đình bên cạnh rừng đào, một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp mỉm cười gọi hắn: "Tiểu Vũ, dừng chút đi!" "Mỹ Nhân sư tôn!" Hạ Vũ vui vẻ, vội vàng thu kiếm đi qua đó. Mỹ Nhân sư tôn có dáng người yêu kiều, gương mặt đẹp như tranh, xinh đẹp nhưng lại có chút lười biếng. Nàng mặc váy voan mỏng dài, không xuyên thấu nhưng đủ để khoe hết vóc dáng của mình. Người còn đẹp hơn cả hoa đào. "Ngồi xuống đi." Mỹ Nhân sư tôn bảo Hạ Vũ ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Tiểu Vũ, mộng cảnh tám năm, cuối cùng vẫn phải từ biệt. Ngươi đã học thành Đại Mộng Trảm Tiên Quyết, cũng tới lúc nên tỉnh lại rồi." "Tỉnh lại." Hai mắt Hạ Vũ sáng ngời. Nhưng nghĩ đến lúc ly biệt, nhìn Mỹ Nhân sư tôn xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, Hạ Vũ lại có chút không đành lòng… Khi Hạ Vũ đứng lên cũng ngay vào thời điểm Hạ Tài nguy cấp nhất.Mặc dù Hạ Tài là binh sĩ tinh anh trong quân, nhưng dù sao cũng rời khỏi quân doanh nhiều năm, sinh hoạt an nhàn, sao lại địch nổi với những sát thủ chuyên nghiệp này.Ẩm!Trường đao sáng như tuyết xẹt qua thân thể ông, vết thương xuất hiện, máu tươi văng tung tóe.Năm người áo đen đối diện giống như sói đói, không nói gì mà thay phiên tiến lên xuất đao, nhìn ra được đây là một loại thế trận được huấn luyện nghiêm chỉnh."Đi mau đi!" Hạ Tài biết lần này mình chết chắc. Chẳng qua ông cũng không hối hận.Cái mạng này vốn là Vũ thiếu gia cứu về, một mạng đổi một mạng, đời này Hạ Tài không nợ bất kỳ kẻ nào.Trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người trung nghĩa.Nhưng làm ông buồn bực là khi mình liều mạng tranh thủ thời gian mà đám người Hạ Vũ lại không đi.“Đi đi chứ!"Ông không có thời gian nhìn về phía sau, chỉ có thể rống giận, không muốn cái mạng này chết vô ích.Nhưng ngay khi ông mất tập trung thì một sát thủ đã nhìn thấy cơ hội, trường đao trong tay đột nhiên đâm ra từ một góc độ quỷ dị!Ánh đao chợt loé lên như rắn độc hung hấn.Khi Hạ Tài phản ứng lại thì đã trễ, đao kia mà đâm vào. phần eo thì những khí quan như thận lá lách đều tan nát, ông ta nhất định phải chết.Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó...Hạ Vũ đột nhiên đứng lên, quát to một tiếng: “Để ta nhìn xem là ai muốn tiễn ta lên đường?"Nói xong, hắn đưa tay quơ về hướng Hỏa Linh Kiếm trên mặt đất, linh kiếm hạ phẩm vốn thuộc về Từ Lão Hổ lại bị một sức mạnh dẫn dắt mà trực tiếp bay vào tay hẳn!Hai mắt hắn như điện, lập tức phát lực vung tay về phía trước một cái, Hỏa Linh Kiếm lập tức hóa thành một luồng ánh sáng.Vệt sáng óng ánh, nhất là trong đường hầm âm u này, tốc độ nhanh đến không gì sánh kịp, phát động sau mà lại chémđến trước.Mũi đao của tên sát thủ kia vừa đụng phải thân thể Hạ Tài thì lại thấy vệt sáng chói mắt lao thẳng tới trước mặt.Gã hoảng hốt, giơ trường đao trong tay lên muốn đón đỡ, cũng đã chậm một bước.OanhI Khi Hỏa Linh Kiếm xuyên thủng ngực gã thì một luồng linh hỏa cũng theo đó mà bùng cháy, ánh lửa nổ tung, cả người gã đột nhiên bị ngọn lửa hừng hực bao phủ.Gã như một trụ lửa mà đi về phía trước hai bước rồi ngã nhào xuống đất. 𝘛ìm‎ 𝘵𝐫𝘶yện‎ hay‎ 𝘵ại‎ {‎ 𝘛𝐫ùm𝘛‎ 𝐫𝘶yện.vn‎ }"Trời ơi! Linh khí hạ phẩm!"Các sát thủ khác bị doạ đến biến säc nên đồng loạt lui lại.Những người này không trông thấy trận chiến giữa Từ Lão Hổ và Hạ Vũ, cho nên chúng đều không biết Hạ Vũ lấy một thanh linh kiếm hạ phẩm từ đâu ra.Quan trọng hơn là linh kiếm hạ phẩm nằm trong tay Hạ Vũ lại có thể cách không giết người!“Trở về!"Hạ Vũ đưa tay lại nằm vào hư không một cái.Hỏa Linh Kiếm đột nhiên rút ra từ thân thể sát thủ rồi bay ngược về, cuối cùng rơi vào tay Hạ Vũ."Con mẹ nó! Linh Tuyền Cảnh?" Những sát thủ còn lại đều muốn hộc máu.Bình thường dù võ giả lấy được linh kiếm cũng chỉ có thể cầm trong tay chém giết giống như Từ Lão Hổ.Nhưng Hạ Vũ thì khác, hẳn tu luyện trong mộng cảnh tám năm, tinh thần lực đã vượt qua một số người tu hành nên có thể trực tiếp khống chế linh kiếm phi hành chém giết.Cho nên những người này ngộ nhận Hạ Vũ là Linh Tuyền Cảnh.Tiến vào Linh Tuyền Cảnh đã không phải là võ giả, mà thuộc về phạm trù người tu hành!

Chương 25: C25: Đi đi chứ