1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 5
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Nữ chính trợn tròn mắt định nói gì đó nhưng miệng lại không phát ra được âm thanh.Huyền Ngật nắm tay ta đi ra ngoài: "Tiểu sư muội không phải muốn xuống núi chơi sao?Kẻ này hành tung bí ẩn, cứ giao cho người khác trong tông môn thẩm vấn là được rồi." Ta theo bản năng quay đầu nhìn nữ chính, thấy ta nhìn mình, nàng ta liền nở một nụ cười rạng rỡ với ta.Ta: "!!!" Không hổ là nữ chính được vạn người mê sau này!Nụ cười ngọt ngào và thái độ bình thản trước mọi biến cố này thật khiến người ta nể phục.Cái đùi này ta nhất định phải ôm cho bằng được!Đang mải suy nghĩ thì Huyền Ngật dừng bước: "Họa Họa." "Dạ?" Huyền Ngật đột ngột gọi tên cúng cơm khiến ta có chút không quen: "Có chuyện gì vậy sư huynh?" "Vì sao Họa Họa lại đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy?" "Hả?" Ta đối xử tốt với ai cơ?Chẳng lẽ ta không đối xử công bằng với tất cả mọi người sao?Ánh mắt Huyền Ngật nhìn ta khiến ta có chút không tự nhiên: "Đại sư huynh?" "Họa Họa chẳng hề có chút phòng bị nào với bất kỳ ai cả." Ta: "???" Dù sao thì ở trong môn phái, ta không bị ai đề phòng đã là tốt lắm rồi mà...Huynh ấy thở dài, lại xoa đầu ta: "Thôi bỏ đi, tóm lại ta sẽ bảo vệ Họa Họa thật tốt." "..." Bảo vệ ta sao?Chuyện này hình như không giống với những gì thoại bản viết cho lắm...Huyền Ngật, hình như huynh ấy có gì đó không đúng.7 Lúc xuống núi, Huyền Ngật không dùng ngự kiếm phi hành.Huynh ấy bảo phong cảnh trên đường xuống núi cũng rất đẹp."..." Ngoại trừ cá nướng, gà rừng nướng, thỏ rừng nướng...thì còn có phong cảnh sao?Thôi, chuyện đó không quan trọng.Cuộc sống của bách tính dưới chân núi thú vị hơn nhiều so với việc ngày ngày tu luyện trong tông môn.Huyền Ngật không dẫn ta đi hội ngộ với các sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước đó, mà thuê một cái sân nhỏ rồi cùng ta ở lại.Hằng ngày huynh ấy dẫn ta đi trải nghiệm cuộc sống thường nhật, từ chẻ củi, săn b·ắn đến trồng trọt, dệt vải, buôn bán...Thỉnh thoảng huynh ấy còn giao lưu, học hỏi kinh nghiệm từ các thím, các bà xung quanh.Huynh ấy nói tu luyện không phải là vứt bỏ hồng trần, những ngày tháng bình dị của bách tính cũng là một phần của tu luyện.Dù không hiểu lắm, nhưng huynh ấy bỏ tiền thỏa mãn mọi yêu cầu của ta, lại chăm sóc và bảo vệ ta chu đáo, nên huynh ấy muốn làm gì thì cứ làm đi, dù sao ta cũng thấy rất vui vẻ.Đôi khi ăn no rồi nằm sưởi nắng, ta cũng chợt nhớ đến cốt truyện trong thoại bản.Nhưng mà, nói theo cách của sư tôn ta, thì ta quá lười.Không phải vì đầu óc không tốt đâu nhé, chỉ là lười quá thôi.
Nữ chính trợn tròn mắt định nói gì đó nhưng miệng lại không phát ra được âm thanh.
Huyền Ngật nắm tay ta đi ra ngoài: "Tiểu sư muội không phải muốn xuống núi chơi sao?
Kẻ này hành tung bí ẩn, cứ giao cho người khác trong tông môn thẩm vấn là được rồi." Ta theo bản năng quay đầu nhìn nữ chính, thấy ta nhìn mình, nàng ta liền nở một nụ cười rạng rỡ với ta.
Ta: "!!!" Không hổ là nữ chính được vạn người mê sau này!
Nụ cười ngọt ngào và thái độ bình thản trước mọi biến cố này thật khiến người ta nể phục.
Cái đùi này ta nhất định phải ôm cho bằng được!
Đang mải suy nghĩ thì Huyền Ngật dừng bước: "Họa Họa." "Dạ?" Huyền Ngật đột ngột gọi tên cúng cơm khiến ta có chút không quen: "Có chuyện gì vậy sư huynh?" "Vì sao Họa Họa lại đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy?" "Hả?" Ta đối xử tốt với ai cơ?
Chẳng lẽ ta không đối xử công bằng với tất cả mọi người sao?
Ánh mắt Huyền Ngật nhìn ta khiến ta có chút không tự nhiên: "Đại sư huynh?" "Họa Họa chẳng hề có chút phòng bị nào với bất kỳ ai cả." Ta: "???" Dù sao thì ở trong môn phái, ta không bị ai đề phòng đã là tốt lắm rồi mà...
Huynh ấy thở dài, lại xoa đầu ta: "Thôi bỏ đi, tóm lại ta sẽ bảo vệ Họa Họa thật tốt." "..." Bảo vệ ta sao?
Chuyện này hình như không giống với những gì thoại bản viết cho lắm...
Huyền Ngật, hình như huynh ấy có gì đó không đúng.
7
Lúc xuống núi, Huyền Ngật không dùng ngự kiếm phi hành.
Huynh ấy bảo phong cảnh trên đường xuống núi cũng rất đẹp.
"..." Ngoại trừ cá nướng, gà rừng nướng, thỏ rừng nướng...
thì còn có phong cảnh sao?
Thôi, chuyện đó không quan trọng.
Cuộc sống của bách tính dưới chân núi thú vị hơn nhiều so với việc ngày ngày tu luyện trong tông môn.
Huyền Ngật không dẫn ta đi hội ngộ với các sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước đó, mà thuê một cái sân nhỏ rồi cùng ta ở lại.
Hằng ngày huynh ấy dẫn ta đi trải nghiệm cuộc sống thường nhật, từ chẻ củi, săn b·ắn đến trồng trọt, dệt vải, buôn bán...
Thỉnh thoảng huynh ấy còn giao lưu, học hỏi kinh nghiệm từ các thím, các bà xung quanh.
Huynh ấy nói tu luyện không phải là vứt bỏ hồng trần, những ngày tháng bình dị của bách tính cũng là một phần của tu luyện.
Dù không hiểu lắm, nhưng huynh ấy bỏ tiền thỏa mãn mọi yêu cầu của ta, lại chăm sóc và bảo vệ ta chu đáo, nên huynh ấy muốn làm gì thì cứ làm đi, dù sao ta cũng thấy rất vui vẻ.
Đôi khi ăn no rồi nằm sưởi nắng, ta cũng chợt nhớ đến cốt truyện trong thoại bản.
Nhưng mà, nói theo cách của sư tôn ta, thì ta quá lười.
Không phải vì đầu óc không tốt đâu nhé, chỉ là lười quá thôi.
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Nữ chính trợn tròn mắt định nói gì đó nhưng miệng lại không phát ra được âm thanh.Huyền Ngật nắm tay ta đi ra ngoài: "Tiểu sư muội không phải muốn xuống núi chơi sao?Kẻ này hành tung bí ẩn, cứ giao cho người khác trong tông môn thẩm vấn là được rồi." Ta theo bản năng quay đầu nhìn nữ chính, thấy ta nhìn mình, nàng ta liền nở một nụ cười rạng rỡ với ta.Ta: "!!!" Không hổ là nữ chính được vạn người mê sau này!Nụ cười ngọt ngào và thái độ bình thản trước mọi biến cố này thật khiến người ta nể phục.Cái đùi này ta nhất định phải ôm cho bằng được!Đang mải suy nghĩ thì Huyền Ngật dừng bước: "Họa Họa." "Dạ?" Huyền Ngật đột ngột gọi tên cúng cơm khiến ta có chút không quen: "Có chuyện gì vậy sư huynh?" "Vì sao Họa Họa lại đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy?" "Hả?" Ta đối xử tốt với ai cơ?Chẳng lẽ ta không đối xử công bằng với tất cả mọi người sao?Ánh mắt Huyền Ngật nhìn ta khiến ta có chút không tự nhiên: "Đại sư huynh?" "Họa Họa chẳng hề có chút phòng bị nào với bất kỳ ai cả." Ta: "???" Dù sao thì ở trong môn phái, ta không bị ai đề phòng đã là tốt lắm rồi mà...Huynh ấy thở dài, lại xoa đầu ta: "Thôi bỏ đi, tóm lại ta sẽ bảo vệ Họa Họa thật tốt." "..." Bảo vệ ta sao?Chuyện này hình như không giống với những gì thoại bản viết cho lắm...Huyền Ngật, hình như huynh ấy có gì đó không đúng.7 Lúc xuống núi, Huyền Ngật không dùng ngự kiếm phi hành.Huynh ấy bảo phong cảnh trên đường xuống núi cũng rất đẹp."..." Ngoại trừ cá nướng, gà rừng nướng, thỏ rừng nướng...thì còn có phong cảnh sao?Thôi, chuyện đó không quan trọng.Cuộc sống của bách tính dưới chân núi thú vị hơn nhiều so với việc ngày ngày tu luyện trong tông môn.Huyền Ngật không dẫn ta đi hội ngộ với các sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước đó, mà thuê một cái sân nhỏ rồi cùng ta ở lại.Hằng ngày huynh ấy dẫn ta đi trải nghiệm cuộc sống thường nhật, từ chẻ củi, săn b·ắn đến trồng trọt, dệt vải, buôn bán...Thỉnh thoảng huynh ấy còn giao lưu, học hỏi kinh nghiệm từ các thím, các bà xung quanh.Huynh ấy nói tu luyện không phải là vứt bỏ hồng trần, những ngày tháng bình dị của bách tính cũng là một phần của tu luyện.Dù không hiểu lắm, nhưng huynh ấy bỏ tiền thỏa mãn mọi yêu cầu của ta, lại chăm sóc và bảo vệ ta chu đáo, nên huynh ấy muốn làm gì thì cứ làm đi, dù sao ta cũng thấy rất vui vẻ.Đôi khi ăn no rồi nằm sưởi nắng, ta cũng chợt nhớ đến cốt truyện trong thoại bản.Nhưng mà, nói theo cách của sư tôn ta, thì ta quá lười.Không phải vì đầu óc không tốt đâu nhé, chỉ là lười quá thôi.