1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…

Chương 6

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Có rất nhiều thứ ta không thể nhớ lâu được, dẫn đến việc nhiều tình tiết trong truyện ta đã quên gần hết.Nhưng bản tính ta vốn phóng khoáng, luôn tin vào chân lý "đến đâu hay đến đó" nên cũng không lo lắng quá nhiều.Dù sao vẫn còn sư tôn chống lưng mà, chỉ cần ta ngoan ngoãn, sư tôn sẽ không bỏ rơi ta đâu.Còn về phần Huyền Ngật, huynh ấy là đại sư huynh, bình thường đối xử với ta cũng rất tốt.Cộng thêm tình nghĩa lớn lên bên nhau từ nhỏ, chỉ cần ta không làm loạn như trong thoại bản, chắc huynh ấy sẽ không xử lý ta đâu.Ta gối hai tay sau đầu, nhắm mắt lại hưởng thụ sự thư thái.Với tư chất của ta, việc phi thăng là chuyện không tưởng.Nếu đã không thể, vậy thì cứ lười biếng đi thôi.Hưởng thụ được lúc nào hay lúc ấy.8 Nhưng lúc nào cũng có những kẻ "cuồng tu luyện" muốn lôi kéo ta theo.Huyền Ngật từ bên ngoài trở về, kéo ta dậy khỏi giường.Ta để mặc huynh ấy đội mũ che mặt cho mình: "Đại sư huynh, chúng ta đi đâu vậy ạ?" "Lần này dẫn nàng xuống núi, một là để thỏa mãn tâm nguyện cho nàng đi chơi, hai là vì bí cảnh phía Đông sắp mở, ta định dẫn nàng vào đó xem thử." Ta: "???" Trong thoại bản đâu có đoạn này.Tuy ít khi xuống núi nhưng ta đã nghe không ít lời đồn đại.Bí cảnh xưa nay luôn là nơi cực kỳ nguy hiểm.Tranh giành cơ duyên, g·iết người đoạt bảo, trở mặt thành thù, đánh lén sau lưng...Quá mức nguy hiểm!Nếu ta có thực lực mạnh mẽ như đại sư huynh, hoặc chí ít là có khả năng tự bảo vệ mình như các sư huynh sư tỷ nội môn khác, thì ta còn dám xông pha một chuyến.Đằng này ta chỉ là một phế vật!Vạn nhất bị thương, người đau là ta cơ mà."Sư huynh, muội không muốn đi." Huyền Ngật dường như không ngờ ta sẽ từ chối, bàn tay đang chỉnh sửa mũ cho ta khựng lại: "Vì sao?" "Không vì sao cả, sư huynh, muội ở đây đợi huynh về không được sao?Muội thề, muội nhất định sẽ ngoan ngoãn, không chạy lung tung đâu." Người vốn luôn chiều theo ý ta như Huyền Ngật, lúc này lại thái độ khác thường: "Không được." "..." Vẻ mặt Huyền Ngật quá đỗi nghiêm túc, ta đành từ bỏ ý định phản kháng.Ta có thể làm gì được chứ, ta có thoát khỏi sự kìm kẹp của huynh ấy được đâu.Lần này Huyền Ngật chọn ngự phi hành khí, tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc thong thả đi bộ.Dù bí cảnh chưa mở nhưng bên ngoài đã có rất nhiều người đứng đợi.Ta và Huyền Ngật thu hồi phi hành khí ở đằng xa rồi tìm một chỗ trống trải để chờ đợi.Xung quanh rất đông người, hai chúng ta cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.Nhìn các tông môn đang đóng quân quanh đây, ta có chút tò mò.

Có rất nhiều thứ ta không thể nhớ lâu được, dẫn đến việc nhiều tình tiết trong truyện ta đã quên gần hết.

Nhưng bản tính ta vốn phóng khoáng, luôn tin vào chân lý "đến đâu hay đến đó" nên cũng không lo lắng quá nhiều.

Dù sao vẫn còn sư tôn chống lưng mà, chỉ cần ta ngoan ngoãn, sư tôn sẽ không bỏ rơi ta đâu.

Còn về phần Huyền Ngật, huynh ấy là đại sư huynh, bình thường đối xử với ta cũng rất tốt.

Cộng thêm tình nghĩa lớn lên bên nhau từ nhỏ, chỉ cần ta không làm loạn như trong thoại bản, chắc huynh ấy sẽ không xử lý ta đâu.

Ta gối hai tay sau đầu, nhắm mắt lại hưởng thụ sự thư thái.

Với tư chất của ta, việc phi thăng là chuyện không tưởng.

Nếu đã không thể, vậy thì cứ lười biếng đi thôi.

Hưởng thụ được lúc nào hay lúc ấy.

8

 Nhưng lúc nào cũng có những kẻ "cuồng tu luyện" muốn lôi kéo ta theo.

Huyền Ngật từ bên ngoài trở về, kéo ta dậy khỏi giường.

Ta để mặc huynh ấy đội mũ che mặt cho mình: "Đại sư huynh, chúng ta đi đâu vậy ạ?" "Lần này dẫn nàng xuống núi, một là để thỏa mãn tâm nguyện cho nàng đi chơi, hai là vì bí cảnh phía Đông sắp mở, ta định dẫn nàng vào đó xem thử." Ta: "???" Trong thoại bản đâu có đoạn này.

Tuy ít khi xuống núi nhưng ta đã nghe không ít lời đồn đại.

Bí cảnh xưa nay luôn là nơi cực kỳ nguy hiểm.

Tranh giành cơ duyên, g·iết người đoạt bảo, trở mặt thành thù, đánh lén sau lưng...

Quá mức nguy hiểm!

Nếu ta có thực lực mạnh mẽ như đại sư huynh, hoặc chí ít là có khả năng tự bảo vệ mình như các sư huynh sư tỷ nội môn khác, thì ta còn dám xông pha một chuyến.

Đằng này ta chỉ là một phế vật!

Vạn nhất bị thương, người đau là ta cơ mà.

"Sư huynh, muội không muốn đi." Huyền Ngật dường như không ngờ ta sẽ từ chối, bàn tay đang chỉnh sửa mũ cho ta khựng lại: "Vì sao?" "Không vì sao cả, sư huynh, muội ở đây đợi huynh về không được sao?

Muội thề, muội nhất định sẽ ngoan ngoãn, không chạy lung tung đâu." Người vốn luôn chiều theo ý ta như Huyền Ngật, lúc này lại thái độ khác thường: "Không được." "..." Vẻ mặt Huyền Ngật quá đỗi nghiêm túc, ta đành từ bỏ ý định phản kháng.

Ta có thể làm gì được chứ, ta có thoát khỏi sự kìm kẹp của huynh ấy được đâu.

Lần này Huyền Ngật chọn ngự phi hành khí, tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc thong thả đi bộ.

Dù bí cảnh chưa mở nhưng bên ngoài đã có rất nhiều người đứng đợi.

Ta và Huyền Ngật thu hồi phi hành khí ở đằng xa rồi tìm một chỗ trống trải để chờ đợi.

Xung quanh rất đông người, hai chúng ta cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.

Nhìn các tông môn đang đóng quân quanh đây, ta có chút tò mò.

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Có rất nhiều thứ ta không thể nhớ lâu được, dẫn đến việc nhiều tình tiết trong truyện ta đã quên gần hết.Nhưng bản tính ta vốn phóng khoáng, luôn tin vào chân lý "đến đâu hay đến đó" nên cũng không lo lắng quá nhiều.Dù sao vẫn còn sư tôn chống lưng mà, chỉ cần ta ngoan ngoãn, sư tôn sẽ không bỏ rơi ta đâu.Còn về phần Huyền Ngật, huynh ấy là đại sư huynh, bình thường đối xử với ta cũng rất tốt.Cộng thêm tình nghĩa lớn lên bên nhau từ nhỏ, chỉ cần ta không làm loạn như trong thoại bản, chắc huynh ấy sẽ không xử lý ta đâu.Ta gối hai tay sau đầu, nhắm mắt lại hưởng thụ sự thư thái.Với tư chất của ta, việc phi thăng là chuyện không tưởng.Nếu đã không thể, vậy thì cứ lười biếng đi thôi.Hưởng thụ được lúc nào hay lúc ấy.8 Nhưng lúc nào cũng có những kẻ "cuồng tu luyện" muốn lôi kéo ta theo.Huyền Ngật từ bên ngoài trở về, kéo ta dậy khỏi giường.Ta để mặc huynh ấy đội mũ che mặt cho mình: "Đại sư huynh, chúng ta đi đâu vậy ạ?" "Lần này dẫn nàng xuống núi, một là để thỏa mãn tâm nguyện cho nàng đi chơi, hai là vì bí cảnh phía Đông sắp mở, ta định dẫn nàng vào đó xem thử." Ta: "???" Trong thoại bản đâu có đoạn này.Tuy ít khi xuống núi nhưng ta đã nghe không ít lời đồn đại.Bí cảnh xưa nay luôn là nơi cực kỳ nguy hiểm.Tranh giành cơ duyên, g·iết người đoạt bảo, trở mặt thành thù, đánh lén sau lưng...Quá mức nguy hiểm!Nếu ta có thực lực mạnh mẽ như đại sư huynh, hoặc chí ít là có khả năng tự bảo vệ mình như các sư huynh sư tỷ nội môn khác, thì ta còn dám xông pha một chuyến.Đằng này ta chỉ là một phế vật!Vạn nhất bị thương, người đau là ta cơ mà."Sư huynh, muội không muốn đi." Huyền Ngật dường như không ngờ ta sẽ từ chối, bàn tay đang chỉnh sửa mũ cho ta khựng lại: "Vì sao?" "Không vì sao cả, sư huynh, muội ở đây đợi huynh về không được sao?Muội thề, muội nhất định sẽ ngoan ngoãn, không chạy lung tung đâu." Người vốn luôn chiều theo ý ta như Huyền Ngật, lúc này lại thái độ khác thường: "Không được." "..." Vẻ mặt Huyền Ngật quá đỗi nghiêm túc, ta đành từ bỏ ý định phản kháng.Ta có thể làm gì được chứ, ta có thoát khỏi sự kìm kẹp của huynh ấy được đâu.Lần này Huyền Ngật chọn ngự phi hành khí, tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc thong thả đi bộ.Dù bí cảnh chưa mở nhưng bên ngoài đã có rất nhiều người đứng đợi.Ta và Huyền Ngật thu hồi phi hành khí ở đằng xa rồi tìm một chỗ trống trải để chờ đợi.Xung quanh rất đông người, hai chúng ta cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý.Nhìn các tông môn đang đóng quân quanh đây, ta có chút tò mò.

Chương 6