1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…

Chương 30

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Chương 30 10.  Lúc Ma Tôn mang tiểu sư muội đi khỏi tầm mắt mình, lần đầu tiên ta khao khát có được thực lực mạnh mẽ.  Mặc dù mọi người đều bảo ta tuổi trẻ tài cao, là thiên tài xuất chúng, nhưng ta vẫn còn quá yếu.  Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn, không muốn trơ mắt nhìn người khác mang nàng đi nữa, cho dù không có nguy hiểm gì chăng nữa.  Sư tôn nhận được tin, trấn an ta rằng tiểu sư muội sẽ không sao, bảo ta đừng lo lắng, người sẽ đón nàng về.  Làm sao mà không lo lắng cho được chứ.  Ma giới và tông môn vốn dĩ khác biệt, nàng dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, ngộ nhỡ nàng sợ hãi thì biết làm sao?11.  Tiểu sư muội đã trở về an toàn.  Không biết nàng và Ma Tôn có ước định gì, ngày sư tôn thành thân, nàng đi làm Tán Tài Đồng Tử.  Ma nữ do Ma Tôn mang tới trang điểm cho nàng một hồi, diện bộ đồ đỏ rực, búi hai cái củ tỏi nhỏ, trông vừa hớn hở vừa đáng yêu.  Nàng rất vui vẻ.  Dẫu cho tối hôm trước còn ôm ta khóc lóc, sợ sư tôn thành thân rồi sẽ không thương nàng nữa, nhưng sáng ra vẫn vui vẻ tung linh châu và tiền bạc mà Ma Tôn đưa cho, bảo rằng sư tôn vui là nàng vui.  Làm sao mà không yêu nàng cho được chứ!12.  Rất nhiều đệ tử đến dự lễ cứ lén nhìn nàng, thật là phiền phức.  Chỉ muốn buộc nàng vào thắt lưng của mình, để mọi người đều biết nàng là của ta.13.  Sư tôn thành thân xong thỉnh thoảng sẽ ở lại Ma tộc.  Tiểu sư muội vốn bám sư tôn, thỉnh thoảng cũng tới đó ở vài ngày.  Tính tình nàng hoạt bát, nhanh chóng kết thân được với đám người Ma tộc.  Nàng luôn tìm đến ta, kể rằng đã kết giao được nhiều bạn mới.  Ta: "..."  Ghen ghét thật đấy!  Thôi bỏ đi, ta có thể cảm nhận được đối với tiểu sư muội, ta là người đặc biệt.  Nàng thích kết bạn thì cứ để nàng kết bạn, ta nên rộng lượng một chút.14.  Lâu Khí tới tìm ta, ném cho ta một quyển điển tịch, bảo đây là hạ sách, còn thượng sách đã đưa cho tiểu sư muội rồi.  Hắn bảo ta hãy trông chừng tiểu sư muội cho kỹ, đừng để nàng cứ tìm sư tôn mãi.  Ta: "..."  Cái này thì thật sự ta không quản nổi.15.  Dạo gần đây tiểu sư muội khá thân thiết với đệ tử của đại trưởng lão.  Vị đệ tử đó...là một người không tồi, điểm nổi bật nhất là nàng ta luôn chủ động vun vén cho ta và tiểu sư muội.  Ta thường thấy nàng ta trốn trong bóng tối lén nhìn ta và tiểu sư muội với biểu cảm rất kỳ lạ.  Nhưng vì nàng ta không có ác ý nên ta cũng coi như không thấy.16.  Không biết vị đệ tử đó lại nói gì với tiểu sư muội mà nàng lại tới tìm ta.  Tuy ta đang tu luyện nhưng linh thức đã nhận ra rồi.  Nàng đứng ngoài sân viện lẩm bẩm, bảo là muốn quyến rũ ta, đoán chừng chắc là sẽ thành công thôi.  Ta thở dài, định bụng nói rằng thực ra nàng không cần quyến rũ đâu, ta sẽ tự nguyện cắn câu mà.  Ta cứ ngỡ lần này tiểu sư muội đã hạ quyết tâm muốn chiếm lấy ta, ta còn đang nghĩ xem nên phối hợp với nàng thế nào, kết quả là vào lúc mấu chốt nàng lại định bỏ chạy.  Như vậy sao được chứ.  Con cừu nhỏ đã tự dẫn xác đến cửa thì làm gì có đạo lý để nàng chạy thoát.17.  Ừm, lần đầu tiên phát hiện ra tu luyện cũng là một việc thú vị như thế.  Ta sẽ dạy nàng tu luyện thật tốt.  Cuộc đời này chỉ có hai chúng ta cùng tu luyện mà thôi.

Chương 30

 

10.

  Lúc Ma Tôn mang tiểu sư muội đi khỏi tầm mắt mình, lần đầu tiên ta khao khát có được thực lực mạnh mẽ.  Mặc dù mọi người đều bảo ta tuổi trẻ tài cao, là thiên tài xuất chúng, nhưng ta vẫn còn quá yếu.  Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn, không muốn trơ mắt nhìn người khác mang nàng đi nữa, cho dù không có nguy hiểm gì chăng nữa.  Sư tôn nhận được tin, trấn an ta rằng tiểu sư muội sẽ không sao, bảo ta đừng lo lắng, người sẽ đón nàng về.  Làm sao mà không lo lắng cho được chứ.  Ma giới và tông môn vốn dĩ khác biệt, nàng dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, ngộ nhỡ nàng sợ hãi thì biết làm sao?

11.

  Tiểu sư muội đã trở về an toàn.  Không biết nàng và Ma Tôn có ước định gì, ngày sư tôn thành thân, nàng đi làm Tán Tài Đồng Tử.  Ma nữ do Ma Tôn mang tới trang điểm cho nàng một hồi, diện bộ đồ đỏ rực, búi hai cái củ tỏi nhỏ, trông vừa hớn hở vừa đáng yêu.  Nàng rất vui vẻ.  Dẫu cho tối hôm trước còn ôm ta khóc lóc, sợ sư tôn thành thân rồi sẽ không thương nàng nữa, nhưng sáng ra vẫn vui vẻ tung linh châu và tiền bạc mà Ma Tôn đưa cho, bảo rằng sư tôn vui là nàng vui.  Làm sao mà không yêu nàng cho được chứ!

12.

  Rất nhiều đệ tử đến dự lễ cứ lén nhìn nàng, thật là phiền phức.  Chỉ muốn buộc nàng vào thắt lưng của mình, để mọi người đều biết nàng là của ta.

13.

  Sư tôn thành thân xong thỉnh thoảng sẽ ở lại Ma tộc.  Tiểu sư muội vốn bám sư tôn, thỉnh thoảng cũng tới đó ở vài ngày.  Tính tình nàng hoạt bát, nhanh chóng kết thân được với đám người Ma tộc.  Nàng luôn tìm đến ta, kể rằng đã kết giao được nhiều bạn mới.  Ta: "..."  Ghen ghét thật đấy!  Thôi bỏ đi, ta có thể cảm nhận được đối với tiểu sư muội, ta là người đặc biệt.  Nàng thích kết bạn thì cứ để nàng kết bạn, ta nên rộng lượng một chút.

14.

  Lâu Khí tới tìm ta, ném cho ta một quyển điển tịch, bảo đây là hạ sách, còn thượng sách đã đưa cho tiểu sư muội rồi.  Hắn bảo ta hãy trông chừng tiểu sư muội cho kỹ, đừng để nàng cứ tìm sư tôn mãi.  Ta: "..."  Cái này thì thật sự ta không quản nổi.

15.

  Dạo gần đây tiểu sư muội khá thân thiết với đệ tử của đại trưởng lão.  Vị đệ tử đó...

là một người không tồi, điểm nổi bật nhất là nàng ta luôn chủ động vun vén cho ta và tiểu sư muội.  Ta thường thấy nàng ta trốn trong bóng tối lén nhìn ta và tiểu sư muội với biểu cảm rất kỳ lạ.  Nhưng vì nàng ta không có ác ý nên ta cũng coi như không thấy.

16.

  Không biết vị đệ tử đó lại nói gì với tiểu sư muội mà nàng lại tới tìm ta.  Tuy ta đang tu luyện nhưng linh thức đã nhận ra rồi.  Nàng đứng ngoài sân viện lẩm bẩm, bảo là muốn quyến rũ ta, đoán chừng chắc là sẽ thành công thôi.  Ta thở dài, định bụng nói rằng thực ra nàng không cần quyến rũ đâu, ta sẽ tự nguyện cắn câu mà.  Ta cứ ngỡ lần này tiểu sư muội đã hạ quyết tâm muốn chiếm lấy ta, ta còn đang nghĩ xem nên phối hợp với nàng thế nào, kết quả là vào lúc mấu chốt nàng lại định bỏ chạy.  Như vậy sao được chứ.  Con cừu nhỏ đã tự dẫn xác đến cửa thì làm gì có đạo lý để nàng chạy thoát.

17.

  Ừm, lần đầu tiên phát hiện ra tu luyện cũng là một việc thú vị như thế.  Ta sẽ dạy nàng tu luyện thật tốt.  Cuộc đời này chỉ có hai chúng ta cùng tu luyện mà thôi.

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Chương 30 10.  Lúc Ma Tôn mang tiểu sư muội đi khỏi tầm mắt mình, lần đầu tiên ta khao khát có được thực lực mạnh mẽ.  Mặc dù mọi người đều bảo ta tuổi trẻ tài cao, là thiên tài xuất chúng, nhưng ta vẫn còn quá yếu.  Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn, không muốn trơ mắt nhìn người khác mang nàng đi nữa, cho dù không có nguy hiểm gì chăng nữa.  Sư tôn nhận được tin, trấn an ta rằng tiểu sư muội sẽ không sao, bảo ta đừng lo lắng, người sẽ đón nàng về.  Làm sao mà không lo lắng cho được chứ.  Ma giới và tông môn vốn dĩ khác biệt, nàng dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, ngộ nhỡ nàng sợ hãi thì biết làm sao?11.  Tiểu sư muội đã trở về an toàn.  Không biết nàng và Ma Tôn có ước định gì, ngày sư tôn thành thân, nàng đi làm Tán Tài Đồng Tử.  Ma nữ do Ma Tôn mang tới trang điểm cho nàng một hồi, diện bộ đồ đỏ rực, búi hai cái củ tỏi nhỏ, trông vừa hớn hở vừa đáng yêu.  Nàng rất vui vẻ.  Dẫu cho tối hôm trước còn ôm ta khóc lóc, sợ sư tôn thành thân rồi sẽ không thương nàng nữa, nhưng sáng ra vẫn vui vẻ tung linh châu và tiền bạc mà Ma Tôn đưa cho, bảo rằng sư tôn vui là nàng vui.  Làm sao mà không yêu nàng cho được chứ!12.  Rất nhiều đệ tử đến dự lễ cứ lén nhìn nàng, thật là phiền phức.  Chỉ muốn buộc nàng vào thắt lưng của mình, để mọi người đều biết nàng là của ta.13.  Sư tôn thành thân xong thỉnh thoảng sẽ ở lại Ma tộc.  Tiểu sư muội vốn bám sư tôn, thỉnh thoảng cũng tới đó ở vài ngày.  Tính tình nàng hoạt bát, nhanh chóng kết thân được với đám người Ma tộc.  Nàng luôn tìm đến ta, kể rằng đã kết giao được nhiều bạn mới.  Ta: "..."  Ghen ghét thật đấy!  Thôi bỏ đi, ta có thể cảm nhận được đối với tiểu sư muội, ta là người đặc biệt.  Nàng thích kết bạn thì cứ để nàng kết bạn, ta nên rộng lượng một chút.14.  Lâu Khí tới tìm ta, ném cho ta một quyển điển tịch, bảo đây là hạ sách, còn thượng sách đã đưa cho tiểu sư muội rồi.  Hắn bảo ta hãy trông chừng tiểu sư muội cho kỹ, đừng để nàng cứ tìm sư tôn mãi.  Ta: "..."  Cái này thì thật sự ta không quản nổi.15.  Dạo gần đây tiểu sư muội khá thân thiết với đệ tử của đại trưởng lão.  Vị đệ tử đó...là một người không tồi, điểm nổi bật nhất là nàng ta luôn chủ động vun vén cho ta và tiểu sư muội.  Ta thường thấy nàng ta trốn trong bóng tối lén nhìn ta và tiểu sư muội với biểu cảm rất kỳ lạ.  Nhưng vì nàng ta không có ác ý nên ta cũng coi như không thấy.16.  Không biết vị đệ tử đó lại nói gì với tiểu sư muội mà nàng lại tới tìm ta.  Tuy ta đang tu luyện nhưng linh thức đã nhận ra rồi.  Nàng đứng ngoài sân viện lẩm bẩm, bảo là muốn quyến rũ ta, đoán chừng chắc là sẽ thành công thôi.  Ta thở dài, định bụng nói rằng thực ra nàng không cần quyến rũ đâu, ta sẽ tự nguyện cắn câu mà.  Ta cứ ngỡ lần này tiểu sư muội đã hạ quyết tâm muốn chiếm lấy ta, ta còn đang nghĩ xem nên phối hợp với nàng thế nào, kết quả là vào lúc mấu chốt nàng lại định bỏ chạy.  Như vậy sao được chứ.  Con cừu nhỏ đã tự dẫn xác đến cửa thì làm gì có đạo lý để nàng chạy thoát.17.  Ừm, lần đầu tiên phát hiện ra tu luyện cũng là một việc thú vị như thế.  Ta sẽ dạy nàng tu luyện thật tốt.  Cuộc đời này chỉ có hai chúng ta cùng tu luyện mà thôi.

Chương 30