1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…

Chương 31

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… 1.  Đẩy thuyền cặp đôi mà đẩy tới tận trước mặt chính chủ luôn, còn ai bằng ta nữa không!2.  Ta là một sinh viên có oán khí lớn đến mức có thể nuôi sống cả Tà Kiếm Tiên.  Câu cửa miệng lớn nhất của ta chính là "phiền quá đi!".  Ta không hút thuốc, không uống rượu, không đi quẩy, không đánh bài, thú vui duy nhất là đọc mấy cuốn tiểu thuyết không thể miêu tả.  Gần đây ta đọc một cuốn truyện bệnh kiều ngọt sủng và nó leo thẳng lên vị trí đầu bảng trong lòng ta.  Ta say mê trong tình yêu hận thù giữa nam chính chiếm hữu và nữ chính ngây ngô, đẩy thuyền đến mức quên cả lối về.  Chỉ là...sau khi đọc xong một cuốn truyện hay mà không tìm được bộ nào tương tự để thay thế, cảm giác trống rỗng đó thật đáng sợ.  Đọc đi đọc lại vài lần không nhịn được, ta đã gửi một bình luận dài ngàn chữ thúc giục tác giả viết thêm.  Sau đó tác giả có trả lời không thì ta không biết, nhưng chuyện ta xuyên thư là thật.3.  Ta xuyên không cả người luôn, kiểu đang đi trên đường thì bất ngờ gặp tai nạn rồi xuyên qua ấy.  Thời điểm ta xuyên qua rất khéo, đúng lúc ngã ngay trước mặt tiểu sư muội và Huyền Ngật.  Nhìn ảo cảnh lạ lẫm xung quanh và hai gương mặt cực phẩm trước mắt, ta cảm thấy người mình chẳng còn đau tí nào nữa.  Hóa ra lời đồn gửi bình luận ngàn chữ thúc giục tác giả sẽ bị xuyên thư không phải là giả!4.  Tiểu sư muội!Thật xinh đẹp!Thật lương thiện!Thật đáng yêu!  Huyền Ngật, dù rất đẹp trai nhưng trông có vẻ hơi hung dữ.  Ách...được rồi, huynh ấy là kẻ tiêu chuẩn kép, chỉ dịu dàng với mỗi tiểu sư muội thôi.5.  Sau khi Huyền Ngật và tiểu sư muội rời đi, có người dẫn ta đi gặp trưởng lão.  Họ nghi ngờ ta là gián điệp của Ma tộc.  Tất nhiên là không phải rồi.  Họ bảo ta là thiên tài xuất chúng.  Cái này thì ta thấy có thể đúng đấy.6.  Ta được đại trưởng lão nhận làm đệ tử.  Hình như người biết lai lịch của ta nhưng chưa bao giờ hỏi nhiều.  Sư tôn đối xử với ta rất tốt, tốt hơn cả lão cha ruột sau khi mẹ ta qua đời thì cưới ngay mẹ kế, rồi chẳng thèm quan tâm ngó ngàng gì đến ta chẳng biết bao nhiêu lần.  Ta ở lại tông môn một thời gian.  Sau khi đã quen với cuộc sống ở đây, sư tôn cử đệ tử đưa ta xuống núi để mở mang kiến thức.  Người đưa ta xuống núi là Cửu sư huynh.  Huynh ấy nói rất nhiều, dọc đường luôn chủ động kể cho ta nghe về sở thích cũng như những điều kiêng kỵ của các sư huynh tỷ muội trong tông môn.Dù ta là một người xuyên thư đã nắm giữ góc nhìn của thượng đế và đọc đi đọc lại truyện vài lần, nhưng khi thực sự bước chân vào đây, ta mới cảm nhận được họ sống động đến nhường nào. 

1.

  Đẩy thuyền cặp đôi mà đẩy tới tận trước mặt chính chủ luôn, còn ai bằng ta nữa không!

2.

  Ta là một sinh viên có oán khí lớn đến mức có thể nuôi sống cả Tà Kiếm Tiên.  Câu cửa miệng lớn nhất của ta chính là "phiền quá đi!".  Ta không hút thuốc, không uống rượu, không đi quẩy, không đánh bài, thú vui duy nhất là đọc mấy cuốn tiểu thuyết không thể miêu tả.  Gần đây ta đọc một cuốn truyện bệnh kiều ngọt sủng và nó leo thẳng lên vị trí đầu bảng trong lòng ta.  Ta say mê trong tình yêu hận thù giữa nam chính chiếm hữu và nữ chính ngây ngô, đẩy thuyền đến mức quên cả lối về.  Chỉ là...

sau khi đọc xong một cuốn truyện hay mà không tìm được bộ nào tương tự để thay thế, cảm giác trống rỗng đó thật đáng sợ.  Đọc đi đọc lại vài lần không nhịn được, ta đã gửi một bình luận dài ngàn chữ thúc giục tác giả viết thêm.  Sau đó tác giả có trả lời không thì ta không biết, nhưng chuyện ta xuyên thư là thật.

3.

  Ta xuyên không cả người luôn, kiểu đang đi trên đường thì bất ngờ gặp tai nạn rồi xuyên qua ấy.  Thời điểm ta xuyên qua rất khéo, đúng lúc ngã ngay trước mặt tiểu sư muội và Huyền Ngật.  Nhìn ảo cảnh lạ lẫm xung quanh và hai gương mặt cực phẩm trước mắt, ta cảm thấy người mình chẳng còn đau tí nào nữa.  Hóa ra lời đồn gửi bình luận ngàn chữ thúc giục tác giả sẽ bị xuyên thư không phải là giả!

4.

  Tiểu sư muội!

Thật xinh đẹp!

Thật lương thiện!

Thật đáng yêu!  Huyền Ngật, dù rất đẹp trai nhưng trông có vẻ hơi hung dữ.  Ách...

được rồi, huynh ấy là kẻ tiêu chuẩn kép, chỉ dịu dàng với mỗi tiểu sư muội thôi.

5.

  Sau khi Huyền Ngật và tiểu sư muội rời đi, có người dẫn ta đi gặp trưởng lão.  Họ nghi ngờ ta là gián điệp của Ma tộc.  Tất nhiên là không phải rồi.  Họ bảo ta là thiên tài xuất chúng.  Cái này thì ta thấy có thể đúng đấy.

6.

  Ta được đại trưởng lão nhận làm đệ tử.  Hình như người biết lai lịch của ta nhưng chưa bao giờ hỏi nhiều.  Sư tôn đối xử với ta rất tốt, tốt hơn cả lão cha ruột sau khi mẹ ta qua đời thì cưới ngay mẹ kế, rồi chẳng thèm quan tâm ngó ngàng gì đến ta chẳng biết bao nhiêu lần.  Ta ở lại tông môn một thời gian.  Sau khi đã quen với cuộc sống ở đây, sư tôn cử đệ tử đưa ta xuống núi để mở mang kiến thức.  Người đưa ta xuống núi là Cửu sư huynh.  Huynh ấy nói rất nhiều, dọc đường luôn chủ động kể cho ta nghe về sở thích cũng như những điều kiêng kỵ của các sư huynh tỷ muội trong tông môn.

Dù ta là một người xuyên thư đã nắm giữ góc nhìn của thượng đế và đọc đi đọc lại truyện vài lần, nhưng khi thực sự bước chân vào đây, ta mới cảm nhận được họ sống động đến nhường nào. 

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… 1.  Đẩy thuyền cặp đôi mà đẩy tới tận trước mặt chính chủ luôn, còn ai bằng ta nữa không!2.  Ta là một sinh viên có oán khí lớn đến mức có thể nuôi sống cả Tà Kiếm Tiên.  Câu cửa miệng lớn nhất của ta chính là "phiền quá đi!".  Ta không hút thuốc, không uống rượu, không đi quẩy, không đánh bài, thú vui duy nhất là đọc mấy cuốn tiểu thuyết không thể miêu tả.  Gần đây ta đọc một cuốn truyện bệnh kiều ngọt sủng và nó leo thẳng lên vị trí đầu bảng trong lòng ta.  Ta say mê trong tình yêu hận thù giữa nam chính chiếm hữu và nữ chính ngây ngô, đẩy thuyền đến mức quên cả lối về.  Chỉ là...sau khi đọc xong một cuốn truyện hay mà không tìm được bộ nào tương tự để thay thế, cảm giác trống rỗng đó thật đáng sợ.  Đọc đi đọc lại vài lần không nhịn được, ta đã gửi một bình luận dài ngàn chữ thúc giục tác giả viết thêm.  Sau đó tác giả có trả lời không thì ta không biết, nhưng chuyện ta xuyên thư là thật.3.  Ta xuyên không cả người luôn, kiểu đang đi trên đường thì bất ngờ gặp tai nạn rồi xuyên qua ấy.  Thời điểm ta xuyên qua rất khéo, đúng lúc ngã ngay trước mặt tiểu sư muội và Huyền Ngật.  Nhìn ảo cảnh lạ lẫm xung quanh và hai gương mặt cực phẩm trước mắt, ta cảm thấy người mình chẳng còn đau tí nào nữa.  Hóa ra lời đồn gửi bình luận ngàn chữ thúc giục tác giả sẽ bị xuyên thư không phải là giả!4.  Tiểu sư muội!Thật xinh đẹp!Thật lương thiện!Thật đáng yêu!  Huyền Ngật, dù rất đẹp trai nhưng trông có vẻ hơi hung dữ.  Ách...được rồi, huynh ấy là kẻ tiêu chuẩn kép, chỉ dịu dàng với mỗi tiểu sư muội thôi.5.  Sau khi Huyền Ngật và tiểu sư muội rời đi, có người dẫn ta đi gặp trưởng lão.  Họ nghi ngờ ta là gián điệp của Ma tộc.  Tất nhiên là không phải rồi.  Họ bảo ta là thiên tài xuất chúng.  Cái này thì ta thấy có thể đúng đấy.6.  Ta được đại trưởng lão nhận làm đệ tử.  Hình như người biết lai lịch của ta nhưng chưa bao giờ hỏi nhiều.  Sư tôn đối xử với ta rất tốt, tốt hơn cả lão cha ruột sau khi mẹ ta qua đời thì cưới ngay mẹ kế, rồi chẳng thèm quan tâm ngó ngàng gì đến ta chẳng biết bao nhiêu lần.  Ta ở lại tông môn một thời gian.  Sau khi đã quen với cuộc sống ở đây, sư tôn cử đệ tử đưa ta xuống núi để mở mang kiến thức.  Người đưa ta xuống núi là Cửu sư huynh.  Huynh ấy nói rất nhiều, dọc đường luôn chủ động kể cho ta nghe về sở thích cũng như những điều kiêng kỵ của các sư huynh tỷ muội trong tông môn.Dù ta là một người xuyên thư đã nắm giữ góc nhìn của thượng đế và đọc đi đọc lại truyện vài lần, nhưng khi thực sự bước chân vào đây, ta mới cảm nhận được họ sống động đến nhường nào. 

Chương 31