1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 11

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Nửa đêm.Cơ thể ta đột nhiên cảm thấy khô nóng.Nóng...Thật sự rất nóng.10Trong lúc mê man, ta giống như một con cá nhỏ lội nước, cứ nương theo sự mát lạnh mà du đãng khắp nơi.Bỗng chốc, những tiếng động sột soạt kéo lại tâm trí yếu ớt như tơ nhện của ta.Cảnh tượng trước mắt khiến ta trừng lớn đôi mắt, con ngươi rung động kịch liệt.Chuyện gì đang xảy ra thế này?Tại sao ta lại đang nằm gọn trong lòng một nam tử?Trong lòng nam tử thì cũng thôi đi, nhưng hình như chúng ta đang nồng nhiệt... "gặm" nhau?Giống như hai con cá đang quấn quýt, vờn quanh chơi đùa giữa đám rong rêu rậm rạp.Sương khói mờ ảo che khuất tầm nhìn, trong cơn mơ màng ta chỉ thấy được một đoạn xương quai xanh cùng với khuôn ngực để trần... vô cùng "có thịt"!Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đường cằm hoàn mỹ.Người đàn ông phát hiện ra ta không còn nhiệt tình như trước, dường như có chút bất mãn, liền vùi đầu gặm nhấm đôi môi ta."Ngô, đau..."Lúc này hắn mới nới lỏng lực đạo, nhưng dường như sợ ta phản kháng bỏ chạy, phía dưới thân ta bỗng nhiên cuộn lên một đoạn vật thể lành lạnh.Một bên phải ứng phó với người đàn ông nhiệt tình như lửa, một bên tay ta lại tò mò tìm kiếm trên đoạn vật thể đó.Hử?Sao cảm giác như có vảy vậy?Tranh thủ lúc đang th* d*c, ta hạ mắt nhìn xuống, liền thấy được một đoạn... đuôi!Đuôi rắn!11"Thấy rồi, có sợ hãi không?"Giọng nói nam nhân khàn đặc, ẩn chứa một chút thấp thỏm khó nhận ra, đoạn đuôi rắn đang quấn lấy ta cũng lặng lẽ siết chặt hơn.Cách một lớp sương mù dày đặc, ta đánh giá nam nhân trước mắt từ trên xuống dưới.Thân người đuôi rắn.Dưới ánh đèn dầu u ám, khung cảnh này quỷ dị đến cực điểm."Có phải cảm thấy rất ghê tởm không?"Chẳng biết tại sao, ta cứ thấy giọng nói nghẹn ngào của nam nhân này nghe rất quen tai.Đuôi rắn từ bắp chân ta quấn dần lên eo bụng, ta giơ tay sờ sờ, xúc cảm lành lạnh thấm vào da thịt, ta thật sự thích vô cùng.Dường như bị ta sờ đến phát ngứa, dưới lòng bàn tay, có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp trên đuôi rắn đang rung động.Ta hít hà một hơi: "Thật đúng là trúng tủ của ta rồi."Thiếu niên đuôi rắn nha.Đây chính là nhân vật kinh điển trong truyện PO văn, trực tiếp giẫm mạnh vào sở thích thầm kín của ta!Tay ta càng thêm không kiêng nể gì, từ đuôi rắn sờ ngược lên eo bụng, ấm áp, săn chắc, từng khối cơ bụng rõ ràng.Nam nhân bị ta sờ đến mức hơi thở dồn dập, chóp đuôi run rẩy, giống như đang ngượng ngùng, lớp vảy nhuộm thành từng mảng đỏ sậm loang lổ.

Nửa đêm.

Cơ thể ta đột nhiên cảm thấy khô nóng.

Nóng...

Thật sự rất nóng.

10

Trong lúc mê man, ta giống như một con cá nhỏ lội nước, cứ nương theo sự mát lạnh mà du đãng khắp nơi.

Bỗng chốc, những tiếng động sột soạt kéo lại tâm trí yếu ớt như tơ nhện của ta.

Cảnh tượng trước mắt khiến ta trừng lớn đôi mắt, con ngươi rung động kịch liệt.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Tại sao ta lại đang nằm gọn trong lòng một nam tử?

Trong lòng nam tử thì cũng thôi đi, nhưng hình như chúng ta đang nồng nhiệt... "gặm" nhau?

Giống như hai con cá đang quấn quýt, vờn quanh chơi đùa giữa đám rong rêu rậm rạp.

Sương khói mờ ảo che khuất tầm nhìn, trong cơn mơ màng ta chỉ thấy được một đoạn xương quai xanh cùng với khuôn ngực để trần... vô cùng "có thịt"!

Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đường cằm hoàn mỹ.

Người đàn ông phát hiện ra ta không còn nhiệt tình như trước, dường như có chút bất mãn, liền vùi đầu gặm nhấm đôi môi ta.

"Ngô, đau..."

Lúc này hắn mới nới lỏng lực đạo, nhưng dường như sợ ta phản kháng bỏ chạy, phía dưới thân ta bỗng nhiên cuộn lên một đoạn vật thể lành lạnh.

Một bên phải ứng phó với người đàn ông nhiệt tình như lửa, một bên tay ta lại tò mò tìm kiếm trên đoạn vật thể đó.

Hử?

Sao cảm giác như có vảy vậy?

Tranh thủ lúc đang th* d*c, ta hạ mắt nhìn xuống, liền thấy được một đoạn... đuôi!

Đuôi rắn!

11

"Thấy rồi, có sợ hãi không?"

Giọng nói nam nhân khàn đặc, ẩn chứa một chút thấp thỏm khó nhận ra, đoạn đuôi rắn đang quấn lấy ta cũng lặng lẽ siết chặt hơn.

Cách một lớp sương mù dày đặc, ta đánh giá nam nhân trước mắt từ trên xuống dưới.

Thân người đuôi rắn.

Dưới ánh đèn dầu u ám, khung cảnh này quỷ dị đến cực điểm.

"Có phải cảm thấy rất ghê tởm không?"

Chẳng biết tại sao, ta cứ thấy giọng nói nghẹn ngào của nam nhân này nghe rất quen tai.

Đuôi rắn từ bắp chân ta quấn dần lên eo bụng, ta giơ tay sờ sờ, xúc cảm lành lạnh thấm vào da thịt, ta thật sự thích vô cùng.

Dường như bị ta sờ đến phát ngứa, dưới lòng bàn tay, có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp trên đuôi rắn đang rung động.

Ta hít hà một hơi: "Thật đúng là trúng tủ của ta rồi."

Thiếu niên đuôi rắn nha.

Đây chính là nhân vật kinh điển trong truyện PO văn, trực tiếp giẫm mạnh vào sở thích thầm kín của ta!

Tay ta càng thêm không kiêng nể gì, từ đuôi rắn sờ ngược lên eo bụng, ấm áp, săn chắc, từng khối cơ bụng rõ ràng.

Nam nhân bị ta sờ đến mức hơi thở dồn dập, chóp đuôi run rẩy, giống như đang ngượng ngùng, lớp vảy nhuộm thành từng mảng đỏ sậm loang lổ.

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Nửa đêm.Cơ thể ta đột nhiên cảm thấy khô nóng.Nóng...Thật sự rất nóng.10Trong lúc mê man, ta giống như một con cá nhỏ lội nước, cứ nương theo sự mát lạnh mà du đãng khắp nơi.Bỗng chốc, những tiếng động sột soạt kéo lại tâm trí yếu ớt như tơ nhện của ta.Cảnh tượng trước mắt khiến ta trừng lớn đôi mắt, con ngươi rung động kịch liệt.Chuyện gì đang xảy ra thế này?Tại sao ta lại đang nằm gọn trong lòng một nam tử?Trong lòng nam tử thì cũng thôi đi, nhưng hình như chúng ta đang nồng nhiệt... "gặm" nhau?Giống như hai con cá đang quấn quýt, vờn quanh chơi đùa giữa đám rong rêu rậm rạp.Sương khói mờ ảo che khuất tầm nhìn, trong cơn mơ màng ta chỉ thấy được một đoạn xương quai xanh cùng với khuôn ngực để trần... vô cùng "có thịt"!Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đường cằm hoàn mỹ.Người đàn ông phát hiện ra ta không còn nhiệt tình như trước, dường như có chút bất mãn, liền vùi đầu gặm nhấm đôi môi ta."Ngô, đau..."Lúc này hắn mới nới lỏng lực đạo, nhưng dường như sợ ta phản kháng bỏ chạy, phía dưới thân ta bỗng nhiên cuộn lên một đoạn vật thể lành lạnh.Một bên phải ứng phó với người đàn ông nhiệt tình như lửa, một bên tay ta lại tò mò tìm kiếm trên đoạn vật thể đó.Hử?Sao cảm giác như có vảy vậy?Tranh thủ lúc đang th* d*c, ta hạ mắt nhìn xuống, liền thấy được một đoạn... đuôi!Đuôi rắn!11"Thấy rồi, có sợ hãi không?"Giọng nói nam nhân khàn đặc, ẩn chứa một chút thấp thỏm khó nhận ra, đoạn đuôi rắn đang quấn lấy ta cũng lặng lẽ siết chặt hơn.Cách một lớp sương mù dày đặc, ta đánh giá nam nhân trước mắt từ trên xuống dưới.Thân người đuôi rắn.Dưới ánh đèn dầu u ám, khung cảnh này quỷ dị đến cực điểm."Có phải cảm thấy rất ghê tởm không?"Chẳng biết tại sao, ta cứ thấy giọng nói nghẹn ngào của nam nhân này nghe rất quen tai.Đuôi rắn từ bắp chân ta quấn dần lên eo bụng, ta giơ tay sờ sờ, xúc cảm lành lạnh thấm vào da thịt, ta thật sự thích vô cùng.Dường như bị ta sờ đến phát ngứa, dưới lòng bàn tay, có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp trên đuôi rắn đang rung động.Ta hít hà một hơi: "Thật đúng là trúng tủ của ta rồi."Thiếu niên đuôi rắn nha.Đây chính là nhân vật kinh điển trong truyện PO văn, trực tiếp giẫm mạnh vào sở thích thầm kín của ta!Tay ta càng thêm không kiêng nể gì, từ đuôi rắn sờ ngược lên eo bụng, ấm áp, săn chắc, từng khối cơ bụng rõ ràng.Nam nhân bị ta sờ đến mức hơi thở dồn dập, chóp đuôi run rẩy, giống như đang ngượng ngùng, lớp vảy nhuộm thành từng mảng đỏ sậm loang lổ.

Chương 11