1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…
Chương 12
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Hắn khó hiểu: "Trúng tủ ý là..."Ta lại bỗng nhiên nhào tới đè ép thiếu niên đuôi rắn xuống, v**t v* cái đuôi của hắn mà cười hắc hắc:"Cái đuôi nhỏ, thật đáng yêu quá đi. Trong truyện PO văn người ta toàn viết, loài rắn có tận hai cái..."Ý thức được ta định nói gì, thiếu niên hung hãn hôn ập tới.Thế là, chuyện nên phát sinh và không nên phát sinh, đều đã xảy ra.Ta có thể cảm nhận được sự ngây ngô, l* m*ng của thiếu niên, cùng với những nỗi uất ức và cảm động mà tạm thời ta chưa thể hiểu thấu.Ta sở dĩ gan dạ như vậy, không kiêng nể gì như vậy, hoàn toàn là vì... ta đang nằm mơ mà thôi!Trong giấc mơ của chính mình, đương nhiên là muốn làm gì thì làm rồi.Vì thế, sáng sớm khi tỉnh lại trong phòng ngủ, ta vẫn còn thấy chưa đã thèm.Dư vị lại giấc mơ một hồi, ta hốt hoảng kiểm tra thân thể, quần áo vẫn chỉnh tề, cả người sảng khoái.Xem đi, ta đã bảo là nằm mơ mà.Chìm đắm trong PO văn, chưa từng có bạn trai, xuyên không tới nay thần kinh lại luôn căng thẳng tột độ, thế nên làm một trận xuân mộng thế này cũng là chuyện thường tình.Ta tung tăng rửa mặt chải răng xong xuôi, chạy tới tẩm điện của Tiên Tôn thỉnh an.Chỉ là, vừa nhìn thấy Tiên Tôn, ta liền ngẩn ra một chút.Sư tôn lão nhân gia ngài ấy vì sao... trông lại giống như vừa bị chà đạp xong vậy?Si Vọng Thú cũng kinh ngạc tột độ, nhìn chằm chằm vào bờ vai và tấm lưng trần của Tứ Trục Lưu.Chi chít những vết đỏ ái muội chói mắt.Chứng minh tối qua nhất định đã xảy ra chuyện vô cùng kinh thiên động địa!Nó nhớ lại lúc nãy, Tứ Trục Lưu vừa vân vê lọn tóc vừa nở nụ cười đầy dư vị. Đối mặt với sự truy vấn của Si Vọng Thú về những dấu vết trên người, hắn chỉ đáp lại bằng một nụ cười cao thâm."Không sai, tối qua nguyên dương đã mất rồi.""Ừm, cũng không thể nói là cô ấy chiếm tiện nghi của ta được. Nhưng nếu ngươi nhất định muốn hiểu như vậy thì ta cũng chẳng còn cách nào.""Ta cũng không muốn đâu.""Nhưng cô ấy gọi ta là cái đuôi nhỏ, còn nói đuôi của ta rất đáng yêu nữa."12Áo khoác ngoài của Tiên Tôn xộc xệch, tóc dài chưa buộc, những sợi tóc như dải lụa đen rủ trên vai.Nghe thấy tiếng bước chân, hắn liếc nhìn về phía ta một cái."Hừ."Ta: "?"Chỉ sau một đêm, sao sư tôn lại trở nên ngạo kiều như thế này?Tuy rằng ta nhìn không rõ lắm, nhưng có thể cảm nhận được bầu không khí rất kỳ quái, sư tôn dường như cũng đang đặc biệt... ngượng ngùng?Vì sao ngài ấy lại ngượng ngùng?Ta mù mờ không hiểu gì, vẫn như mọi ngày, nịnh nọt chạy lên phía trước.
Hắn khó hiểu: "Trúng tủ ý là..."
Ta lại bỗng nhiên nhào tới đè ép thiếu niên đuôi rắn xuống, v**t v* cái đuôi của hắn mà cười hắc hắc:
"Cái đuôi nhỏ, thật đáng yêu quá đi. Trong truyện PO văn người ta toàn viết, loài rắn có tận hai cái..."
Ý thức được ta định nói gì, thiếu niên hung hãn hôn ập tới.
Thế là, chuyện nên phát sinh và không nên phát sinh, đều đã xảy ra.
Ta có thể cảm nhận được sự ngây ngô, l* m*ng của thiếu niên, cùng với những nỗi uất ức và cảm động mà tạm thời ta chưa thể hiểu thấu.
Ta sở dĩ gan dạ như vậy, không kiêng nể gì như vậy, hoàn toàn là vì... ta đang nằm mơ mà thôi!
Trong giấc mơ của chính mình, đương nhiên là muốn làm gì thì làm rồi.
Vì thế, sáng sớm khi tỉnh lại trong phòng ngủ, ta vẫn còn thấy chưa đã thèm.
Dư vị lại giấc mơ một hồi, ta hốt hoảng kiểm tra thân thể, quần áo vẫn chỉnh tề, cả người sảng khoái.
Xem đi, ta đã bảo là nằm mơ mà.
Chìm đắm trong PO văn, chưa từng có bạn trai, xuyên không tới nay thần kinh lại luôn căng thẳng tột độ, thế nên làm một trận xuân mộng thế này cũng là chuyện thường tình.
Ta tung tăng rửa mặt chải răng xong xuôi, chạy tới tẩm điện của Tiên Tôn thỉnh an.
Chỉ là, vừa nhìn thấy Tiên Tôn, ta liền ngẩn ra một chút.
Sư tôn lão nhân gia ngài ấy vì sao... trông lại giống như vừa bị chà đạp xong vậy?
Si Vọng Thú cũng kinh ngạc tột độ, nhìn chằm chằm vào bờ vai và tấm lưng trần của Tứ Trục Lưu.
Chi chít những vết đỏ ái muội chói mắt.
Chứng minh tối qua nhất định đã xảy ra chuyện vô cùng kinh thiên động địa!
Nó nhớ lại lúc nãy, Tứ Trục Lưu vừa vân vê lọn tóc vừa nở nụ cười đầy dư vị.
Đối mặt với sự truy vấn của Si Vọng Thú về những dấu vết trên người, hắn chỉ đáp lại bằng một nụ cười cao thâm.
"Không sai, tối qua nguyên dương đã mất rồi."
"Ừm, cũng không thể nói là cô ấy chiếm tiện nghi của ta được. Nhưng nếu ngươi nhất định muốn hiểu như vậy thì ta cũng chẳng còn cách nào."
"Ta cũng không muốn đâu."
"Nhưng cô ấy gọi ta là cái đuôi nhỏ, còn nói đuôi của ta rất đáng yêu nữa."
12
Áo khoác ngoài của Tiên Tôn xộc xệch, tóc dài chưa buộc, những sợi tóc như dải lụa đen rủ trên vai.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn liếc nhìn về phía ta một cái.
"Hừ."
Ta: "?"
Chỉ sau một đêm, sao sư tôn lại trở nên ngạo kiều như thế này?
Tuy rằng ta nhìn không rõ lắm, nhưng có thể cảm nhận được bầu không khí rất kỳ quái, sư tôn dường như cũng đang đặc biệt... ngượng ngùng?
Vì sao ngài ấy lại ngượng ngùng?
Ta mù mờ không hiểu gì, vẫn như mọi ngày, nịnh nọt chạy lên phía trước.
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Hắn khó hiểu: "Trúng tủ ý là..."Ta lại bỗng nhiên nhào tới đè ép thiếu niên đuôi rắn xuống, v**t v* cái đuôi của hắn mà cười hắc hắc:"Cái đuôi nhỏ, thật đáng yêu quá đi. Trong truyện PO văn người ta toàn viết, loài rắn có tận hai cái..."Ý thức được ta định nói gì, thiếu niên hung hãn hôn ập tới.Thế là, chuyện nên phát sinh và không nên phát sinh, đều đã xảy ra.Ta có thể cảm nhận được sự ngây ngô, l* m*ng của thiếu niên, cùng với những nỗi uất ức và cảm động mà tạm thời ta chưa thể hiểu thấu.Ta sở dĩ gan dạ như vậy, không kiêng nể gì như vậy, hoàn toàn là vì... ta đang nằm mơ mà thôi!Trong giấc mơ của chính mình, đương nhiên là muốn làm gì thì làm rồi.Vì thế, sáng sớm khi tỉnh lại trong phòng ngủ, ta vẫn còn thấy chưa đã thèm.Dư vị lại giấc mơ một hồi, ta hốt hoảng kiểm tra thân thể, quần áo vẫn chỉnh tề, cả người sảng khoái.Xem đi, ta đã bảo là nằm mơ mà.Chìm đắm trong PO văn, chưa từng có bạn trai, xuyên không tới nay thần kinh lại luôn căng thẳng tột độ, thế nên làm một trận xuân mộng thế này cũng là chuyện thường tình.Ta tung tăng rửa mặt chải răng xong xuôi, chạy tới tẩm điện của Tiên Tôn thỉnh an.Chỉ là, vừa nhìn thấy Tiên Tôn, ta liền ngẩn ra một chút.Sư tôn lão nhân gia ngài ấy vì sao... trông lại giống như vừa bị chà đạp xong vậy?Si Vọng Thú cũng kinh ngạc tột độ, nhìn chằm chằm vào bờ vai và tấm lưng trần của Tứ Trục Lưu.Chi chít những vết đỏ ái muội chói mắt.Chứng minh tối qua nhất định đã xảy ra chuyện vô cùng kinh thiên động địa!Nó nhớ lại lúc nãy, Tứ Trục Lưu vừa vân vê lọn tóc vừa nở nụ cười đầy dư vị. Đối mặt với sự truy vấn của Si Vọng Thú về những dấu vết trên người, hắn chỉ đáp lại bằng một nụ cười cao thâm."Không sai, tối qua nguyên dương đã mất rồi.""Ừm, cũng không thể nói là cô ấy chiếm tiện nghi của ta được. Nhưng nếu ngươi nhất định muốn hiểu như vậy thì ta cũng chẳng còn cách nào.""Ta cũng không muốn đâu.""Nhưng cô ấy gọi ta là cái đuôi nhỏ, còn nói đuôi của ta rất đáng yêu nữa."12Áo khoác ngoài của Tiên Tôn xộc xệch, tóc dài chưa buộc, những sợi tóc như dải lụa đen rủ trên vai.Nghe thấy tiếng bước chân, hắn liếc nhìn về phía ta một cái."Hừ."Ta: "?"Chỉ sau một đêm, sao sư tôn lại trở nên ngạo kiều như thế này?Tuy rằng ta nhìn không rõ lắm, nhưng có thể cảm nhận được bầu không khí rất kỳ quái, sư tôn dường như cũng đang đặc biệt... ngượng ngùng?Vì sao ngài ấy lại ngượng ngùng?Ta mù mờ không hiểu gì, vẫn như mọi ngày, nịnh nọt chạy lên phía trước.