1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 14

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Sao cái vị trước mắt này... cảm xúc lại bất ổn đến thế?Hôm qua còn cùng ta tình thầy trò thắm thiết nhất thiên hạ, khen ta làm việc gì cũng vừa ý ngài, hôm nay đột nhiên đổi thái độ, vô duyên vô cớ nổi giận với ta?Lòng nam nhân, kim đáy bể.Ta bắt đầu thấy sợ hãi rồi đấy.13Điều mà ta hoàn toàn không hay biết chính là, trong lúc ta đang tận tâm tận lực làm một con "chó săn" đủ tư cách, thì ở Thanh Hợp Tông, việc ta mất tích đã gây ra một trận sóng gió kinh thiên động địa!Đám đệ tử nội môn quỳ gối trước mặt chưởng môn, khóc lóc thảm thiết."Chúng con vừa đánh vừa lui, tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng, không một ai chú ý đến Nhiễm Thanh Cơ cả.""Sư muội nàng... nàng có lẽ đã..."Có người phẫn uất đứng bật dậy, kích động nói: "Sư muội tuy chỉ là đệ tử ngoại môn, thực lực thậm chí còn chưa đạt đến Luyện Khí Kỳ, vậy mà lúc lâm nguy không sợ, còn gan dạ nhục nhã Si Vọng Thú. Đám đệ tử nội môn chúng ta sao có thể làm rùa rụt cổ cho được!"Hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, bọn họ đến giờ vẫn còn kinh hồn bạt vía.Si Vọng Thú hung ác tàn bạo, thực lực siêu quần, mấy người bọn họ đều bị thương, vậy mà sư muội lại dám sỉ nhục hung thú ngay trước mặt nó, có thể nói là gan dạ phi thường.Hành động đó đã khích lệ tinh thần bọn họ rất lớn.Chưởng môn trầm ngâm một lát, đưa tay ép xuống ra hiệu giữ yên lặng."Nếu quả thực như thế, vị đệ tử ngoại môn tên Nhiễm Thanh Cơ này e là dữ nhiều lành ít. Cho dù nàng có qua được cửa ải của Si Vọng Thú, thì Ma Tôn Tứ Trục Lưu là nhân vật hạng gì chứ? Hắn tàn bạo bất nhân, nếu lưu lại cho nàng một cái toàn thây thì đã là làm việc thiện một cọc rồi."Nghĩ đến kết cục thảm khốc mà Nhiễm Thanh Cơ có thể phải gánh chịu, có người đã bật khóc nức nở.Chưởng môn nhìn về phía người bên cạnh."Tán Tiền, ngươi thấy sao? Thanh Hợp Tông nên xử trí chuyện này thế nào?"Tán Tiền Tiên Tôn khoác trên mình lớp lụa đỏ, tiên khí vây quanh khiến người khác không dám nhìn thẳng. Ngài nhìn xuống mọi người dưới điện, giọng nói như tiếng suối chảy róc rách:"Vài ngày tới, bản tôn sẽ thông qua Truyền Tống Trận để tiến vào Ma giới, tìm kiếm tung tích của đệ tử ngoại môn Nhiễm Thanh Cơ."Mọi người ồ lên kinh ngạc."Tán Tiền Tiên Tôn, không thể mạo hiểm như vậy được! Nhiễm Thanh Cơ tuy là đệ tử Thanh Hợp Tông, nhưng nàng ta..."Tán Tiền Tiên Tôn liếc nhìn người nọ một cái:"Ngươi muốn nói là, nàng không có thực lực hơn người nên không đáng để bản tôn phải dấn thân vào hiểm cảnh vì nàng sao?"

Sao cái vị trước mắt này... cảm xúc lại bất ổn đến thế?

Hôm qua còn cùng ta tình thầy trò thắm thiết nhất thiên hạ, khen ta làm việc gì cũng vừa ý ngài, hôm nay đột nhiên đổi thái độ, vô duyên vô cớ nổi giận với ta?

Lòng nam nhân, kim đáy bể.

Ta bắt đầu thấy sợ hãi rồi đấy.

13

Điều mà ta hoàn toàn không hay biết chính là, trong lúc ta đang tận tâm tận lực làm một con "chó săn" đủ tư cách, thì ở Thanh Hợp Tông, việc ta mất tích đã gây ra một trận sóng gió kinh thiên động địa!

Đám đệ tử nội môn quỳ gối trước mặt chưởng môn, khóc lóc thảm thiết.

"Chúng con vừa đánh vừa lui, tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng, không một ai chú ý đến Nhiễm Thanh Cơ cả."

"Sư muội nàng... nàng có lẽ đã..."

Có người phẫn uất đứng bật dậy, kích động nói: "Sư muội tuy chỉ là đệ tử ngoại môn, thực lực thậm chí còn chưa đạt đến Luyện Khí Kỳ, vậy mà lúc lâm nguy không sợ, còn gan dạ nhục nhã Si Vọng Thú. Đám đệ tử nội môn chúng ta sao có thể làm rùa rụt cổ cho được!"

Hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, bọn họ đến giờ vẫn còn kinh hồn bạt vía.

Si Vọng Thú hung ác tàn bạo, thực lực siêu quần, mấy người bọn họ đều bị thương, vậy mà sư muội lại dám sỉ nhục hung thú ngay trước mặt nó, có thể nói là gan dạ phi thường.

Hành động đó đã khích lệ tinh thần bọn họ rất lớn.

Chưởng môn trầm ngâm một lát, đưa tay ép xuống ra hiệu giữ yên lặng.

"Nếu quả thực như thế, vị đệ tử ngoại môn tên Nhiễm Thanh Cơ này e là dữ nhiều lành ít. Cho dù nàng có qua được cửa ải của Si Vọng Thú, thì Ma Tôn Tứ Trục Lưu là nhân vật hạng gì chứ? Hắn tàn bạo bất nhân, nếu lưu lại cho nàng một cái toàn thây thì đã là làm việc thiện một cọc rồi."

Nghĩ đến kết cục thảm khốc mà Nhiễm Thanh Cơ có thể phải gánh chịu, có người đã bật khóc nức nở.

Chưởng môn nhìn về phía người bên cạnh.

"Tán Tiền, ngươi thấy sao? Thanh Hợp Tông nên xử trí chuyện này thế nào?"

Tán Tiền Tiên Tôn khoác trên mình lớp lụa đỏ, tiên khí vây quanh khiến người khác không dám nhìn thẳng. 

Ngài nhìn xuống mọi người dưới điện, giọng nói như tiếng suối chảy róc rách:

"Vài ngày tới, bản tôn sẽ thông qua Truyền Tống Trận để tiến vào Ma giới, tìm kiếm tung tích của đệ tử ngoại môn Nhiễm Thanh Cơ."

Mọi người ồ lên kinh ngạc.

"Tán Tiền Tiên Tôn, không thể mạo hiểm như vậy được! Nhiễm Thanh Cơ tuy là đệ tử Thanh Hợp Tông, nhưng nàng ta..."

Tán Tiền Tiên Tôn liếc nhìn người nọ một cái:

"Ngươi muốn nói là, nàng không có thực lực hơn người nên không đáng để bản tôn phải dấn thân vào hiểm cảnh vì nàng sao?"

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Sao cái vị trước mắt này... cảm xúc lại bất ổn đến thế?Hôm qua còn cùng ta tình thầy trò thắm thiết nhất thiên hạ, khen ta làm việc gì cũng vừa ý ngài, hôm nay đột nhiên đổi thái độ, vô duyên vô cớ nổi giận với ta?Lòng nam nhân, kim đáy bể.Ta bắt đầu thấy sợ hãi rồi đấy.13Điều mà ta hoàn toàn không hay biết chính là, trong lúc ta đang tận tâm tận lực làm một con "chó săn" đủ tư cách, thì ở Thanh Hợp Tông, việc ta mất tích đã gây ra một trận sóng gió kinh thiên động địa!Đám đệ tử nội môn quỳ gối trước mặt chưởng môn, khóc lóc thảm thiết."Chúng con vừa đánh vừa lui, tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng, không một ai chú ý đến Nhiễm Thanh Cơ cả.""Sư muội nàng... nàng có lẽ đã..."Có người phẫn uất đứng bật dậy, kích động nói: "Sư muội tuy chỉ là đệ tử ngoại môn, thực lực thậm chí còn chưa đạt đến Luyện Khí Kỳ, vậy mà lúc lâm nguy không sợ, còn gan dạ nhục nhã Si Vọng Thú. Đám đệ tử nội môn chúng ta sao có thể làm rùa rụt cổ cho được!"Hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, bọn họ đến giờ vẫn còn kinh hồn bạt vía.Si Vọng Thú hung ác tàn bạo, thực lực siêu quần, mấy người bọn họ đều bị thương, vậy mà sư muội lại dám sỉ nhục hung thú ngay trước mặt nó, có thể nói là gan dạ phi thường.Hành động đó đã khích lệ tinh thần bọn họ rất lớn.Chưởng môn trầm ngâm một lát, đưa tay ép xuống ra hiệu giữ yên lặng."Nếu quả thực như thế, vị đệ tử ngoại môn tên Nhiễm Thanh Cơ này e là dữ nhiều lành ít. Cho dù nàng có qua được cửa ải của Si Vọng Thú, thì Ma Tôn Tứ Trục Lưu là nhân vật hạng gì chứ? Hắn tàn bạo bất nhân, nếu lưu lại cho nàng một cái toàn thây thì đã là làm việc thiện một cọc rồi."Nghĩ đến kết cục thảm khốc mà Nhiễm Thanh Cơ có thể phải gánh chịu, có người đã bật khóc nức nở.Chưởng môn nhìn về phía người bên cạnh."Tán Tiền, ngươi thấy sao? Thanh Hợp Tông nên xử trí chuyện này thế nào?"Tán Tiền Tiên Tôn khoác trên mình lớp lụa đỏ, tiên khí vây quanh khiến người khác không dám nhìn thẳng. Ngài nhìn xuống mọi người dưới điện, giọng nói như tiếng suối chảy róc rách:"Vài ngày tới, bản tôn sẽ thông qua Truyền Tống Trận để tiến vào Ma giới, tìm kiếm tung tích của đệ tử ngoại môn Nhiễm Thanh Cơ."Mọi người ồ lên kinh ngạc."Tán Tiền Tiên Tôn, không thể mạo hiểm như vậy được! Nhiễm Thanh Cơ tuy là đệ tử Thanh Hợp Tông, nhưng nàng ta..."Tán Tiền Tiên Tôn liếc nhìn người nọ một cái:"Ngươi muốn nói là, nàng không có thực lực hơn người nên không đáng để bản tôn phải dấn thân vào hiểm cảnh vì nàng sao?"

Chương 14