1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…
Chương 15
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Tán Tiền Tiên Tôn lắc đầu, khẽ thở dài:"Thân là người của tiên môn, sao ngươi có thể ôm giữ ý nghĩ hẹp hòi như vậy? Dù sao nàng cũng là người của Thanh Hợp Tông chúng ta. Kể từ khi nàng bái nhập sư môn, Thanh Hợp Tông đã coi nàng là một phần tử, có trách nhiệm bảo vệ nàng, bảo đảm cho nàng bình an vô sự."Người vừa lên tiếng hổ thẹn cúi đầu."Sự việc cứ quyết định như vậy đi, ít ngày nữa ta sẽ lên đường tới Ma giới một chuyến. Chỉ mong nàng có thể kiên trì được đến lúc đó."Trong điện nhất thời bao phủ bởi bầu không khí u ám.Bởi vì ai nấy đều hiểu rõ, Nhiễm Thanh Cơ sợ rằng đã sớm thi cốt vô tồn rồi.14Đám đệ tử đã tan đi, trong điện chỉ còn lại chưởng môn và Tán Tiền Tiên Tôn.Tán Tiền Tiên Tôn bỗng nhiên ôm lấy ngực, ho kịch liệt hai tiếng. Sắc mặt vốn được che giấu cực tốt của ngài bỗng trở nên trắng bệch.Chưởng môn vội vàng truyền linh khí cho ngài:"Tán Tiền, ngươi thật sự định tới Ma giới để cứu cái người tên Nhiễm... gì gì đó sao?"Vị Tán Tiền Tiên Tôn với khí chất xuất trần ấy giơ tay lên, lộ ra thần sắc phiền chán."Một đứa tiểu lâu la mà thôi, ta quản nàng ta chết hay sống làm gì. Ta đi Ma giới lần này là vì Tứ Trục Lưu, vì cái Hộ Tâm Lân của hắn."Sắc mặt Chưởng môn đột biến: "Ý này là sao?"Tán Tiền Tiên Tôn ngẩng đầu nhìn ông ta:"Phụ thân, lần này con bế quan đi ra, thực lực lại khó lòng tinh tiến thêm. Thứ duy nhất có thể giúp con đột phá tu vi lúc này chỉ có Hộ Tâm Lân của Tứ Trục Lưu."Môi chưởng môn run rẩy một chút: "Nhưng mà, Tứ Trục Lưu... hắn là đệ đệ của con cơ mà."Nhắc đến chuyện này, thần sắc Tán Tiền đầy vẻ ghê tởm:"Hắn? Một thứ ma vật mà cũng xứng làm đệ đệ của Tán Tiền Tiên Tôn ta sao? Phụ thân, người không nói, con không nói, thì ai mà biết được? Bọn họ chỉ biết con đi trảm ma trừ hại mà thôi!"Chưởng môn thở dài một hơi thật sâu."Được rồi, nhưng ngươi phải chú ý an toàn. Thực lực của Tứ Trục Lưu không thể khinh thường, hắn dù sao cũng là... con của người nọ.""Phụ thân, người yên tâm. Gần đây con đã gieo một quẻ, nếu không nhầm thì Tứ Trục Lưu đang trong thời kỳ thoát thai, chính là thời cơ tốt nhất để con ra tay!"Tán Tiền Tiên Tôn nheo mắt lại đầy toan tính.Còn về phần cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia, chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi.15Giờ này khắc này, kẻ đang bị coi là "thi cốt vô tồn" là ta đây, vẫn đang nỗ lực vãn hồi tình nghĩa thầy trò.Ta tìm mọi cách khơi gợi lòng trắc ẩn của sư tôn đối với đứa đồ đệ nhỏ bé này.
Tán Tiền Tiên Tôn lắc đầu, khẽ thở dài:
"Thân là người của tiên môn, sao ngươi có thể ôm giữ ý nghĩ hẹp hòi như vậy? Dù sao nàng cũng là người của Thanh Hợp Tông chúng ta. Kể từ khi nàng bái nhập sư môn, Thanh Hợp Tông đã coi nàng là một phần tử, có trách nhiệm bảo vệ nàng, bảo đảm cho nàng bình an vô sự."
Người vừa lên tiếng hổ thẹn cúi đầu.
"Sự việc cứ quyết định như vậy đi, ít ngày nữa ta sẽ lên đường tới Ma giới một chuyến. Chỉ mong nàng có thể kiên trì được đến lúc đó."
Trong điện nhất thời bao phủ bởi bầu không khí u ám.
Bởi vì ai nấy đều hiểu rõ, Nhiễm Thanh Cơ sợ rằng đã sớm thi cốt vô tồn rồi.
14
Đám đệ tử đã tan đi, trong điện chỉ còn lại chưởng môn và Tán Tiền Tiên Tôn.
Tán Tiền Tiên Tôn bỗng nhiên ôm lấy ngực, ho kịch liệt hai tiếng.
Sắc mặt vốn được che giấu cực tốt của ngài bỗng trở nên trắng bệch.
Chưởng môn vội vàng truyền linh khí cho ngài:
"Tán Tiền, ngươi thật sự định tới Ma giới để cứu cái người tên Nhiễm... gì gì đó sao?"
Vị Tán Tiền Tiên Tôn với khí chất xuất trần ấy giơ tay lên, lộ ra thần sắc phiền chán.
"Một đứa tiểu lâu la mà thôi, ta quản nàng ta chết hay sống làm gì. Ta đi Ma giới lần này là vì Tứ Trục Lưu, vì cái Hộ Tâm Lân của hắn."
Sắc mặt Chưởng môn đột biến: "Ý này là sao?"
Tán Tiền Tiên Tôn ngẩng đầu nhìn ông ta:
"Phụ thân, lần này con bế quan đi ra, thực lực lại khó lòng tinh tiến thêm. Thứ duy nhất có thể giúp con đột phá tu vi lúc này chỉ có Hộ Tâm Lân của Tứ Trục Lưu."
Môi chưởng môn run rẩy một chút: "Nhưng mà, Tứ Trục Lưu... hắn là đệ đệ của con cơ mà."
Nhắc đến chuyện này, thần sắc Tán Tiền đầy vẻ ghê tởm:
"Hắn? Một thứ ma vật mà cũng xứng làm đệ đệ của Tán Tiền Tiên Tôn ta sao? Phụ thân, người không nói, con không nói, thì ai mà biết được? Bọn họ chỉ biết con đi trảm ma trừ hại mà thôi!"
Chưởng môn thở dài một hơi thật sâu.
"Được rồi, nhưng ngươi phải chú ý an toàn. Thực lực của Tứ Trục Lưu không thể khinh thường, hắn dù sao cũng là... con của người nọ."
"Phụ thân, người yên tâm. Gần đây con đã gieo một quẻ, nếu không nhầm thì Tứ Trục Lưu đang trong thời kỳ thoát thai, chính là thời cơ tốt nhất để con ra tay!"
Tán Tiền Tiên Tôn nheo mắt lại đầy toan tính.
Còn về phần cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia, chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi.
15
Giờ này khắc này, kẻ đang bị coi là "thi cốt vô tồn" là ta đây, vẫn đang nỗ lực vãn hồi tình nghĩa thầy trò.
Ta tìm mọi cách khơi gợi lòng trắc ẩn của sư tôn đối với đứa đồ đệ nhỏ bé này.
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Tán Tiền Tiên Tôn lắc đầu, khẽ thở dài:"Thân là người của tiên môn, sao ngươi có thể ôm giữ ý nghĩ hẹp hòi như vậy? Dù sao nàng cũng là người của Thanh Hợp Tông chúng ta. Kể từ khi nàng bái nhập sư môn, Thanh Hợp Tông đã coi nàng là một phần tử, có trách nhiệm bảo vệ nàng, bảo đảm cho nàng bình an vô sự."Người vừa lên tiếng hổ thẹn cúi đầu."Sự việc cứ quyết định như vậy đi, ít ngày nữa ta sẽ lên đường tới Ma giới một chuyến. Chỉ mong nàng có thể kiên trì được đến lúc đó."Trong điện nhất thời bao phủ bởi bầu không khí u ám.Bởi vì ai nấy đều hiểu rõ, Nhiễm Thanh Cơ sợ rằng đã sớm thi cốt vô tồn rồi.14Đám đệ tử đã tan đi, trong điện chỉ còn lại chưởng môn và Tán Tiền Tiên Tôn.Tán Tiền Tiên Tôn bỗng nhiên ôm lấy ngực, ho kịch liệt hai tiếng. Sắc mặt vốn được che giấu cực tốt của ngài bỗng trở nên trắng bệch.Chưởng môn vội vàng truyền linh khí cho ngài:"Tán Tiền, ngươi thật sự định tới Ma giới để cứu cái người tên Nhiễm... gì gì đó sao?"Vị Tán Tiền Tiên Tôn với khí chất xuất trần ấy giơ tay lên, lộ ra thần sắc phiền chán."Một đứa tiểu lâu la mà thôi, ta quản nàng ta chết hay sống làm gì. Ta đi Ma giới lần này là vì Tứ Trục Lưu, vì cái Hộ Tâm Lân của hắn."Sắc mặt Chưởng môn đột biến: "Ý này là sao?"Tán Tiền Tiên Tôn ngẩng đầu nhìn ông ta:"Phụ thân, lần này con bế quan đi ra, thực lực lại khó lòng tinh tiến thêm. Thứ duy nhất có thể giúp con đột phá tu vi lúc này chỉ có Hộ Tâm Lân của Tứ Trục Lưu."Môi chưởng môn run rẩy một chút: "Nhưng mà, Tứ Trục Lưu... hắn là đệ đệ của con cơ mà."Nhắc đến chuyện này, thần sắc Tán Tiền đầy vẻ ghê tởm:"Hắn? Một thứ ma vật mà cũng xứng làm đệ đệ của Tán Tiền Tiên Tôn ta sao? Phụ thân, người không nói, con không nói, thì ai mà biết được? Bọn họ chỉ biết con đi trảm ma trừ hại mà thôi!"Chưởng môn thở dài một hơi thật sâu."Được rồi, nhưng ngươi phải chú ý an toàn. Thực lực của Tứ Trục Lưu không thể khinh thường, hắn dù sao cũng là... con của người nọ.""Phụ thân, người yên tâm. Gần đây con đã gieo một quẻ, nếu không nhầm thì Tứ Trục Lưu đang trong thời kỳ thoát thai, chính là thời cơ tốt nhất để con ra tay!"Tán Tiền Tiên Tôn nheo mắt lại đầy toan tính.Còn về phần cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia, chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi.15Giờ này khắc này, kẻ đang bị coi là "thi cốt vô tồn" là ta đây, vẫn đang nỗ lực vãn hồi tình nghĩa thầy trò.Ta tìm mọi cách khơi gợi lòng trắc ẩn của sư tôn đối với đứa đồ đệ nhỏ bé này.