1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 16

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Thế nhưng, mỗi khi gặp ta, thứ đón chờ ta luôn là một tiếng hừ lạnh rõ mạnh.Hừ một tiếng chưa hết giận, có đôi khi ngài ấy còn hừ liên tiếp ba tiếng.Nghe mà ta cứ ngỡ mình đang lạc vào chuồng heo vậy.Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nửa đêm, ta lại chạy tới bể tắm nước nóng.Ngoài ý muốn chính là, vị sư tỷ kia thế mà cũng ở đây.Suốt một tháng qua, số lần ta gặp nàng ở bể tắm chỉ đếm trên đầu ngón tay, hôm nay thật đúng là hiếm có.Chỉ là hôm nay trông nàng có vẻ cứng nhắc, ngồi bất động như tượng đá, cả người căng thẳng như thể đang duy trì sự đề phòng đối với ta.Đoán tâm tư của một người đã đủ mệt rồi, ta chỉ tặc lưỡi cho rằng chắc sư tỷ cũng đang bị chuyện thế tục quấy rầy nên không rảnh để tâm đến ta.Ngâm mình một lát, thần kinh hơi buông lỏng, ta không nhịn được mà bắt chuyện với sư tỷ đối diện:"Sư tôn tâm tư thật khó đoán quá tỷ ạ.""Hừ!"Rầm!Ta vội vàng ngồi thẳng dậy, hoảng sợ nhìn quanh quất bốn phía.Hơi nước lượn lờ, bể tắm nước nóng trừ ta và sư tỷ ra thì chẳng thấy bóng dáng người thứ ba nào. Ta thở phào nhẹ nhõm, ngoáy ngoáy lỗ tai, thầm nghĩ chắc là mình bị ảo giác thôi, dù sao cũng đã phải nghe tiếng hừ của sư tôn suốt cả ngày dài rồi.Không muốn tiếp tục bị một vấn đề làm khó, ta quyết định trò chuyện về điều gì đó giúp thư giãn đầu óc hơn.Dù sao sư tỷ cũng là người câm, không nói chuyện được, cho nên dù ta có thổ lộ bí mật gì thì nàng cũng chẳng thể đi kể cho người khác nghe.Ta dỡ bỏ phòng bị, bắt đầu chia sẻ bí mật: "Sư tỷ, tối qua ta làm một giấc mộng, trong mộng ta thấy mình cùng một thiếu niên đuôi rắn... Thiếu niên đó vừa ngây ngô lại vừa đáng yêu. Hắc hắc… hắn hoàn toàn lớn lên đúng theo sở thích của ta luôn ấy. Tuy nhìn không rõ mặt mũi cụ thể, nhưng dựa theo hình dáng thì ngoại hình chắc chắn không tệ, thậm chí có thể nói là tuyệt mỹ."Tiếng nước róc rách vang lên.Vị sư tỷ đối diện cuối cùng cũng có chút phản hồi.Ta bị hơi nước bốc lên làm cho cả người nhũn ra, gáy tựa vào tảng đá, nhìn lên bầu trời sao:"Nếu hắn là thật thì tốt biết mấy."Cảm khái xong, ta chú ý thấy tư thế của sư tỷ đối diện đã thả lỏng hơn lúc ta mới tới rất nhiều, nàng đang một tay chống trán, ra chiều nghiêm túc lắng nghe ta nói chuyện.Thấy không khí đã hòa hoãn, ta mặt dày lấy ra chiếc khăn tắm tự chế, lân la lại gần:"Sư tỷ, xoa lưng không?"Không ngờ tới, sư tỷ thế mà "bá" một cái đứng bật dậy, làm bắn lên một trận bọt nước tung tóe đầy mặt ta.

Thế nhưng, mỗi khi gặp ta, thứ đón chờ ta luôn là một tiếng hừ lạnh rõ mạnh.

Hừ một tiếng chưa hết giận, có đôi khi ngài ấy còn hừ liên tiếp ba tiếng.

Nghe mà ta cứ ngỡ mình đang lạc vào chuồng heo vậy.

Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nửa đêm, ta lại chạy tới bể tắm nước nóng.

Ngoài ý muốn chính là, vị sư tỷ kia thế mà cũng ở đây.

Suốt một tháng qua, số lần ta gặp nàng ở bể tắm chỉ đếm trên đầu ngón tay, hôm nay thật đúng là hiếm có.

Chỉ là hôm nay trông nàng có vẻ cứng nhắc, ngồi bất động như tượng đá, cả người căng thẳng như thể đang duy trì sự đề phòng đối với ta.

Đoán tâm tư của một người đã đủ mệt rồi, ta chỉ tặc lưỡi cho rằng chắc sư tỷ cũng đang bị chuyện thế tục quấy rầy nên không rảnh để tâm đến ta.

Ngâm mình một lát, thần kinh hơi buông lỏng, ta không nhịn được mà bắt chuyện với sư tỷ đối diện:

"Sư tôn tâm tư thật khó đoán quá tỷ ạ."

"Hừ!"

Rầm!

Ta vội vàng ngồi thẳng dậy, hoảng sợ nhìn quanh quất bốn phía.

Hơi nước lượn lờ, bể tắm nước nóng trừ ta và sư tỷ ra thì chẳng thấy bóng dáng người thứ ba nào. 

Ta thở phào nhẹ nhõm, ngoáy ngoáy lỗ tai, thầm nghĩ chắc là mình bị ảo giác thôi, dù sao cũng đã phải nghe tiếng hừ của sư tôn suốt cả ngày dài rồi.

Không muốn tiếp tục bị một vấn đề làm khó, ta quyết định trò chuyện về điều gì đó giúp thư giãn đầu óc hơn.

Dù sao sư tỷ cũng là người câm, không nói chuyện được, cho nên dù ta có thổ lộ bí mật gì thì nàng cũng chẳng thể đi kể cho người khác nghe.

Ta dỡ bỏ phòng bị, bắt đầu chia sẻ bí mật: "Sư tỷ, tối qua ta làm một giấc mộng, trong mộng ta thấy mình cùng một thiếu niên đuôi rắn... Thiếu niên đó vừa ngây ngô lại vừa đáng yêu. Hắc hắc… hắn hoàn toàn lớn lên đúng theo sở thích của ta luôn ấy. Tuy nhìn không rõ mặt mũi cụ thể, nhưng dựa theo hình dáng thì ngoại hình chắc chắn không tệ, thậm chí có thể nói là tuyệt mỹ."

Tiếng nước róc rách vang lên.

Vị sư tỷ đối diện cuối cùng cũng có chút phản hồi.

Ta bị hơi nước bốc lên làm cho cả người nhũn ra, gáy tựa vào tảng đá, nhìn lên bầu trời sao:

"Nếu hắn là thật thì tốt biết mấy."

Cảm khái xong, ta chú ý thấy tư thế của sư tỷ đối diện đã thả lỏng hơn lúc ta mới tới rất nhiều, nàng đang một tay chống trán, ra chiều nghiêm túc lắng nghe ta nói chuyện.

Thấy không khí đã hòa hoãn, ta mặt dày lấy ra chiếc khăn tắm tự chế, lân la lại gần:

"Sư tỷ, xoa lưng không?"

Không ngờ tới, sư tỷ thế mà "bá" một cái đứng bật dậy, làm bắn lên một trận bọt nước tung tóe đầy mặt ta.

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Thế nhưng, mỗi khi gặp ta, thứ đón chờ ta luôn là một tiếng hừ lạnh rõ mạnh.Hừ một tiếng chưa hết giận, có đôi khi ngài ấy còn hừ liên tiếp ba tiếng.Nghe mà ta cứ ngỡ mình đang lạc vào chuồng heo vậy.Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nửa đêm, ta lại chạy tới bể tắm nước nóng.Ngoài ý muốn chính là, vị sư tỷ kia thế mà cũng ở đây.Suốt một tháng qua, số lần ta gặp nàng ở bể tắm chỉ đếm trên đầu ngón tay, hôm nay thật đúng là hiếm có.Chỉ là hôm nay trông nàng có vẻ cứng nhắc, ngồi bất động như tượng đá, cả người căng thẳng như thể đang duy trì sự đề phòng đối với ta.Đoán tâm tư của một người đã đủ mệt rồi, ta chỉ tặc lưỡi cho rằng chắc sư tỷ cũng đang bị chuyện thế tục quấy rầy nên không rảnh để tâm đến ta.Ngâm mình một lát, thần kinh hơi buông lỏng, ta không nhịn được mà bắt chuyện với sư tỷ đối diện:"Sư tôn tâm tư thật khó đoán quá tỷ ạ.""Hừ!"Rầm!Ta vội vàng ngồi thẳng dậy, hoảng sợ nhìn quanh quất bốn phía.Hơi nước lượn lờ, bể tắm nước nóng trừ ta và sư tỷ ra thì chẳng thấy bóng dáng người thứ ba nào. Ta thở phào nhẹ nhõm, ngoáy ngoáy lỗ tai, thầm nghĩ chắc là mình bị ảo giác thôi, dù sao cũng đã phải nghe tiếng hừ của sư tôn suốt cả ngày dài rồi.Không muốn tiếp tục bị một vấn đề làm khó, ta quyết định trò chuyện về điều gì đó giúp thư giãn đầu óc hơn.Dù sao sư tỷ cũng là người câm, không nói chuyện được, cho nên dù ta có thổ lộ bí mật gì thì nàng cũng chẳng thể đi kể cho người khác nghe.Ta dỡ bỏ phòng bị, bắt đầu chia sẻ bí mật: "Sư tỷ, tối qua ta làm một giấc mộng, trong mộng ta thấy mình cùng một thiếu niên đuôi rắn... Thiếu niên đó vừa ngây ngô lại vừa đáng yêu. Hắc hắc… hắn hoàn toàn lớn lên đúng theo sở thích của ta luôn ấy. Tuy nhìn không rõ mặt mũi cụ thể, nhưng dựa theo hình dáng thì ngoại hình chắc chắn không tệ, thậm chí có thể nói là tuyệt mỹ."Tiếng nước róc rách vang lên.Vị sư tỷ đối diện cuối cùng cũng có chút phản hồi.Ta bị hơi nước bốc lên làm cho cả người nhũn ra, gáy tựa vào tảng đá, nhìn lên bầu trời sao:"Nếu hắn là thật thì tốt biết mấy."Cảm khái xong, ta chú ý thấy tư thế của sư tỷ đối diện đã thả lỏng hơn lúc ta mới tới rất nhiều, nàng đang một tay chống trán, ra chiều nghiêm túc lắng nghe ta nói chuyện.Thấy không khí đã hòa hoãn, ta mặt dày lấy ra chiếc khăn tắm tự chế, lân la lại gần:"Sư tỷ, xoa lưng không?"Không ngờ tới, sư tỷ thế mà "bá" một cái đứng bật dậy, làm bắn lên một trận bọt nước tung tóe đầy mặt ta.

Chương 16