1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…
Chương 26
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… 26Tứ Trục Lưu đỏ mắt, tóm chặt lấy chưởng môn Thanh Hợp Tông.Chưởng môn tức đến mức chòm râu run bần bật: "Nghịch tử, ta chính là phụ thân của ngươi!"Tứ Trục Lưu siết chặt cổ lão ta, cười đầy mỉa mai: "Hôm nay rốt cuộc cũng chịu thừa nhận là phụ thân ta rồi sao?"Mọi người trong Thanh Hợp Tông kinh ngạc khôn xiết.Chưởng môn của họ, thế mà lại là cha ruột của ma vật?Tứ Trục Lưu nhướng mày, nhìn về phía Tán Tiền Tiên Tôn vừa bị hắn đánh trọng thương: "Huynh trưởng, đợi chút nữa ta cũng sẽ đưa ngươi đi cùng, để phụ tử các ngươi sớm được đoàn tụ!"Lại thêm một tin chấn động nữa.Mọi người ở đây hôm nay mới biết, chưởng môn lại chính là cha ruột của Tán Tiền Tiên Tôn.Trách không được lão ta dồn toàn lực tông môn để bồi dưỡng Tán Tiền, còn bao biện rằng chỉ vì lòng mến tài.Mến tài cái nỗi gì?Hai cha con này bề ngoài thì thanh cao thoát tục, sau lưng lại kết bè kết cánh.Cả tông môn đều bị cặp phụ tử này xoay như chong chóng!Cũng chẳng trách Tứ Trục Lưu cứ dăm bữa nửa tháng lại tới cửa khiêu khích.Tán Tiền Tiên Tôn ho ra một ngụm máu: "Ngươi dám động đến một sợi lông tơ của ta, bản tôn nhất định sẽ khiến Nhiễm Thanh Cơ phải trả giá gấp bội!"Vào giây phút sinh tử, hắn đã hoàn toàn xé nát lớp mặt nạ ngụy tạo.Thấy cổ của chưởng môn sắp bị bóp gãy, tâm thần Tứ Trục Lưu căng thẳng, hơi nới lỏng lực đạo.Chưởng môn thừa cơ thoát thân, nhảy dựng lên mắng chửi Tứ Trục Lưu nham hiểm xảo trá."Chậc."Đứng từ xa nhìn lại, Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng.Nó ngẩng cái đầu thú lên, đánh hơi khắp nơi. Giữa những tiếng nghị luận của đệ tử Thanh Hợp Tông về việc một Nhiễm Thanh Cơ danh tiếng tầm thường lại có gian tình với Ma Tôn Tứ Trục Lưu, nó lao nhanh về phía có mùi hương phát ra.Lần trước khi Chúc Thiên phản loạn, Tán Tiền Tiên Tôn lại thừa cơ xuất hiện gây rối.Si Vọng Thú cứ ngỡ Tứ Trục Lưu đang trong kỳ thoát thai sẽ khó lòng ứng phó.Không ngờ tới, thực lực của hắn lại có phần tinh tiến hơn.Sau này Si Vọng Thú mới hiểu ra, hóa ra là do lúc cùng Nhiễm Thanh Cơ thành tựu chuyện tốt, Tứ Trục Lưu đã thừa cơ vận hành phương pháp song tu, vừa vặn lại rất có lợi cho cơ thể đang trong kỳ thoát thai của hắn.Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn kịch chiến một trận, hắn làm trọng thương tên ngụy quân tử kia, nhưng hắn lại dùng truyền tống trận pháp chạy thoát.Đến khi Tứ Trục Lưu đi tìm Nhiễm Thanh Cơ thì phát hiện cô đã biến mất.Bản tính Tứ Trục Lưu vốn nhạy cảm, cứ ngỡ mình bị vứt bỏ, hắn suy nghĩ lung tung suốt mấy ngày, ngày nào đôi mắt cũng đẫm lệ, héo úa nằm liệt trên giường mà bò sát một cách âm u.
26
Tứ Trục Lưu đỏ mắt, tóm chặt lấy chưởng môn Thanh Hợp Tông.
Chưởng môn tức đến mức chòm râu run bần bật: "Nghịch tử, ta chính là phụ thân của ngươi!"
Tứ Trục Lưu siết chặt cổ lão ta, cười đầy mỉa mai: "Hôm nay rốt cuộc cũng chịu thừa nhận là phụ thân ta rồi sao?"
Mọi người trong Thanh Hợp Tông kinh ngạc khôn xiết.
Chưởng môn của họ, thế mà lại là cha ruột của ma vật?
Tứ Trục Lưu nhướng mày, nhìn về phía Tán Tiền Tiên Tôn vừa bị hắn đánh trọng thương: "Huynh trưởng, đợi chút nữa ta cũng sẽ đưa ngươi đi cùng, để phụ tử các ngươi sớm được đoàn tụ!"
Lại thêm một tin chấn động nữa.
Mọi người ở đây hôm nay mới biết, chưởng môn lại chính là cha ruột của Tán Tiền Tiên Tôn.
Trách không được lão ta dồn toàn lực tông môn để bồi dưỡng Tán Tiền, còn bao biện rằng chỉ vì lòng mến tài.
Mến tài cái nỗi gì?
Hai cha con này bề ngoài thì thanh cao thoát tục, sau lưng lại kết bè kết cánh.
Cả tông môn đều bị cặp phụ tử này xoay như chong chóng!
Cũng chẳng trách Tứ Trục Lưu cứ dăm bữa nửa tháng lại tới cửa khiêu khích.
Tán Tiền Tiên Tôn ho ra một ngụm máu: "Ngươi dám động đến một sợi lông tơ của ta, bản tôn nhất định sẽ khiến Nhiễm Thanh Cơ phải trả giá gấp bội!"
Vào giây phút sinh tử, hắn đã hoàn toàn xé nát lớp mặt nạ ngụy tạo.
Thấy cổ của chưởng môn sắp bị bóp gãy, tâm thần Tứ Trục Lưu căng thẳng, hơi nới lỏng lực đạo.
Chưởng môn thừa cơ thoát thân, nhảy dựng lên mắng chửi Tứ Trục Lưu nham hiểm xảo trá.
"Chậc."
Đứng từ xa nhìn lại, Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng.
Nó ngẩng cái đầu thú lên, đánh hơi khắp nơi.
Giữa những tiếng nghị luận của đệ tử Thanh Hợp Tông về việc một Nhiễm Thanh Cơ danh tiếng tầm thường lại có gian tình với Ma Tôn Tứ Trục Lưu, nó lao nhanh về phía có mùi hương phát ra.
Lần trước khi Chúc Thiên phản loạn, Tán Tiền Tiên Tôn lại thừa cơ xuất hiện gây rối.
Si Vọng Thú cứ ngỡ Tứ Trục Lưu đang trong kỳ thoát thai sẽ khó lòng ứng phó.
Không ngờ tới, thực lực của hắn lại có phần tinh tiến hơn.
Sau này Si Vọng Thú mới hiểu ra, hóa ra là do lúc cùng Nhiễm Thanh Cơ thành tựu chuyện tốt, Tứ Trục Lưu đã thừa cơ vận hành phương pháp song tu, vừa vặn lại rất có lợi cho cơ thể đang trong kỳ thoát thai của hắn.
Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn kịch chiến một trận, hắn làm trọng thương tên ngụy quân tử kia, nhưng hắn lại dùng truyền tống trận pháp chạy thoát.
Đến khi Tứ Trục Lưu đi tìm Nhiễm Thanh Cơ thì phát hiện cô đã biến mất.
Bản tính Tứ Trục Lưu vốn nhạy cảm, cứ ngỡ mình bị vứt bỏ, hắn suy nghĩ lung tung suốt mấy ngày, ngày nào đôi mắt cũng đẫm lệ, héo úa nằm liệt trên giường mà bò sát một cách âm u.
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… 26Tứ Trục Lưu đỏ mắt, tóm chặt lấy chưởng môn Thanh Hợp Tông.Chưởng môn tức đến mức chòm râu run bần bật: "Nghịch tử, ta chính là phụ thân của ngươi!"Tứ Trục Lưu siết chặt cổ lão ta, cười đầy mỉa mai: "Hôm nay rốt cuộc cũng chịu thừa nhận là phụ thân ta rồi sao?"Mọi người trong Thanh Hợp Tông kinh ngạc khôn xiết.Chưởng môn của họ, thế mà lại là cha ruột của ma vật?Tứ Trục Lưu nhướng mày, nhìn về phía Tán Tiền Tiên Tôn vừa bị hắn đánh trọng thương: "Huynh trưởng, đợi chút nữa ta cũng sẽ đưa ngươi đi cùng, để phụ tử các ngươi sớm được đoàn tụ!"Lại thêm một tin chấn động nữa.Mọi người ở đây hôm nay mới biết, chưởng môn lại chính là cha ruột của Tán Tiền Tiên Tôn.Trách không được lão ta dồn toàn lực tông môn để bồi dưỡng Tán Tiền, còn bao biện rằng chỉ vì lòng mến tài.Mến tài cái nỗi gì?Hai cha con này bề ngoài thì thanh cao thoát tục, sau lưng lại kết bè kết cánh.Cả tông môn đều bị cặp phụ tử này xoay như chong chóng!Cũng chẳng trách Tứ Trục Lưu cứ dăm bữa nửa tháng lại tới cửa khiêu khích.Tán Tiền Tiên Tôn ho ra một ngụm máu: "Ngươi dám động đến một sợi lông tơ của ta, bản tôn nhất định sẽ khiến Nhiễm Thanh Cơ phải trả giá gấp bội!"Vào giây phút sinh tử, hắn đã hoàn toàn xé nát lớp mặt nạ ngụy tạo.Thấy cổ của chưởng môn sắp bị bóp gãy, tâm thần Tứ Trục Lưu căng thẳng, hơi nới lỏng lực đạo.Chưởng môn thừa cơ thoát thân, nhảy dựng lên mắng chửi Tứ Trục Lưu nham hiểm xảo trá."Chậc."Đứng từ xa nhìn lại, Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng.Nó ngẩng cái đầu thú lên, đánh hơi khắp nơi. Giữa những tiếng nghị luận của đệ tử Thanh Hợp Tông về việc một Nhiễm Thanh Cơ danh tiếng tầm thường lại có gian tình với Ma Tôn Tứ Trục Lưu, nó lao nhanh về phía có mùi hương phát ra.Lần trước khi Chúc Thiên phản loạn, Tán Tiền Tiên Tôn lại thừa cơ xuất hiện gây rối.Si Vọng Thú cứ ngỡ Tứ Trục Lưu đang trong kỳ thoát thai sẽ khó lòng ứng phó.Không ngờ tới, thực lực của hắn lại có phần tinh tiến hơn.Sau này Si Vọng Thú mới hiểu ra, hóa ra là do lúc cùng Nhiễm Thanh Cơ thành tựu chuyện tốt, Tứ Trục Lưu đã thừa cơ vận hành phương pháp song tu, vừa vặn lại rất có lợi cho cơ thể đang trong kỳ thoát thai của hắn.Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn kịch chiến một trận, hắn làm trọng thương tên ngụy quân tử kia, nhưng hắn lại dùng truyền tống trận pháp chạy thoát.Đến khi Tứ Trục Lưu đi tìm Nhiễm Thanh Cơ thì phát hiện cô đã biến mất.Bản tính Tứ Trục Lưu vốn nhạy cảm, cứ ngỡ mình bị vứt bỏ, hắn suy nghĩ lung tung suốt mấy ngày, ngày nào đôi mắt cũng đẫm lệ, héo úa nằm liệt trên giường mà bò sát một cách âm u.