1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 27

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Si Vọng Thú nhìn không nổi nữa, sau khi lục soát khắp núi, nó ngửi thấy rõ ràng hơi thở của chưởng môn Thanh Hợp Tông, đoán rằng Nhiễm Thanh Cơ đã bị lão ta thừa cơ bắt đi.Si Vọng Thú báo cáo sự thật, lúc này Tứ Trục Lưu mới vực dậy tinh thần, một lần nữa đuổi theo hướng Thanh Hợp Tông.27Trong lúc Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn đang giằng co không dứt, ta lại đang cầm một miếng bánh bao ngũ cốc, ý đồ dụ dỗ con Đại Hoàng đang ở ngoài cửa."Chậc chậc chậc... Đại Hoàng, lại đây ăn bánh bao nào!"Ta muốn lợi dụng Đại Hoàng để truyền tin tức ra ngoài.Vừa nãy Tán Tiền Tiên Tôn đánh ta ngất đi, trong lúc ác đấu với Tứ Trục Lưu, ta đã bị người ta bí mật chuyển đến căn nhà tranh ở hậu sơn này, xung quanh đều bị thiết lập cấm chế, ta hoàn toàn không thoát ra được.Thấy Đại Hoàng sắp sửa "cắn câu", Si Vọng Thú bỗng từ trên trời giáng xuống, dọa cho Đại Hoàng kêu "ăng ẳng" rồi chạy mất hút.Nhìn thấy Si Vọng Thú, ta vừa mừng vừa sợ.Nó cất tiếng chào ta: "Đã lâu không gặp nha.""Lúc này mà còn chào hỏi khách sáo gì nữa chứ? Mau cứu ta ra ngoài đi!"Ta vô cùng lo lắng cho tình hình của Tứ Trục Lưu, sợ rằng hắn vì vướng bận ta mà bị kiềm chế.Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng, nhẹ nhàng phá tan cấm chế, rồi hất đầu một cái, đưa ta lên trên lưng nó.Trong tay vẫn cầm miếng bánh bao ngũ cốc thấy vướng víu quá, ta thuận tay nhét luôn vào mồm Si Vọng Thú.Si Vọng Thú: "..."Cái bánh bao này bộ không ăn là không được sao?Từ đằng xa nhìn thấy Tứ Trục Lưu, ta vẫy tay gọi hắn thật lớn.Nam nhân nhìn thấy ta, đôi hắc đồng như ngọn nến đột nhiên được thắp sáng.Trời quang mây tạnh, rực rỡ như mùa hoa nở rộ.Trong chớp mắt, hắn tùy tay ném mạnh chưởng môn xuống đất như ném một món đồ chơi!Lại bồi thêm cho Tán Tiền Tiên Tôn một cú đá bay người!Chỉ trong cái giơ tay, hai kẻ kia suýt chút nữa đã hồn phi phách tán.Ta: "Tê... thực lực của hắn thế mà lại mạnh đến mức này."Ta toát mồ hôi lạnh. Hồi tưởng lại lúc mới gặp, ta đúng là cả gan làm loạn mà...Thôi, không nghĩ nữa.Đang lúc ngẩn người, cái đuôi rắn đã quấn lên người ta.28Rốt cuộc ta cũng có thể nhìn rõ diện mạo của Tứ Trục Lưu ở khoảng cách gần.Ta nhìn đến mức ngẩn cả người.Tứ Trục Lưu có chút ngượng ngùng, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác: "Có gì mà nhìn?""Đẹp thì mới nhìn chứ."Ta híp mắt cười, lớn mật nâng mặt hắn lên.Tứ Trục Lưu được ta dỗ dành đến mức vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên: "Đợi lát nữa về rồi cho nàng nhìn cho đã đời."

Si Vọng Thú nhìn không nổi nữa, sau khi lục soát khắp núi, nó ngửi thấy rõ ràng hơi thở của chưởng môn Thanh Hợp Tông, đoán rằng Nhiễm Thanh Cơ đã bị lão ta thừa cơ bắt đi.

Si Vọng Thú báo cáo sự thật, lúc này Tứ Trục Lưu mới vực dậy tinh thần, một lần nữa đuổi theo hướng Thanh Hợp Tông.

27

Trong lúc Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn đang giằng co không dứt, ta lại đang cầm một miếng bánh bao ngũ cốc, ý đồ dụ dỗ con Đại Hoàng đang ở ngoài cửa.

"Chậc chậc chậc... Đại Hoàng, lại đây ăn bánh bao nào!"

Ta muốn lợi dụng Đại Hoàng để truyền tin tức ra ngoài.

Vừa nãy Tán Tiền Tiên Tôn đánh ta ngất đi, trong lúc ác đấu với Tứ Trục Lưu, ta đã bị người ta bí mật chuyển đến căn nhà tranh ở hậu sơn này, xung quanh đều bị thiết lập cấm chế, ta hoàn toàn không thoát ra được.

Thấy Đại Hoàng sắp sửa "cắn câu", Si Vọng Thú bỗng từ trên trời giáng xuống, dọa cho Đại Hoàng kêu "ăng ẳng" rồi chạy mất hút.

Nhìn thấy Si Vọng Thú, ta vừa mừng vừa sợ.

Nó cất tiếng chào ta: "Đã lâu không gặp nha."

"Lúc này mà còn chào hỏi khách sáo gì nữa chứ? Mau cứu ta ra ngoài đi!"

Ta vô cùng lo lắng cho tình hình của Tứ Trục Lưu, sợ rằng hắn vì vướng bận ta mà bị kiềm chế.

Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng, nhẹ nhàng phá tan cấm chế, rồi hất đầu một cái, đưa ta lên trên lưng nó.

Trong tay vẫn cầm miếng bánh bao ngũ cốc thấy vướng víu quá, ta thuận tay nhét luôn vào mồm Si Vọng Thú.

Si Vọng Thú: "..."

Cái bánh bao này bộ không ăn là không được sao?

Từ đằng xa nhìn thấy Tứ Trục Lưu, ta vẫy tay gọi hắn thật lớn.

Nam nhân nhìn thấy ta, đôi hắc đồng như ngọn nến đột nhiên được thắp sáng.

Trời quang mây tạnh, rực rỡ như mùa hoa nở rộ.

Trong chớp mắt, hắn tùy tay ném mạnh chưởng môn xuống đất như ném một món đồ chơi!

Lại bồi thêm cho Tán Tiền Tiên Tôn một cú đá bay người!

Chỉ trong cái giơ tay, hai kẻ kia suýt chút nữa đã hồn phi phách tán.

Ta: "Tê... thực lực của hắn thế mà lại mạnh đến mức này."

Ta toát mồ hôi lạnh. 

Hồi tưởng lại lúc mới gặp, ta đúng là cả gan làm loạn mà...

Thôi, không nghĩ nữa.

Đang lúc ngẩn người, cái đuôi rắn đã quấn lên người ta.

28

Rốt cuộc ta cũng có thể nhìn rõ diện mạo của Tứ Trục Lưu ở khoảng cách gần.

Ta nhìn đến mức ngẩn cả người.

Tứ Trục Lưu có chút ngượng ngùng, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác: "Có gì mà nhìn?"

"Đẹp thì mới nhìn chứ."

Ta híp mắt cười, lớn mật nâng mặt hắn lên.

Tứ Trục Lưu được ta dỗ dành đến mức vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên: "Đợi lát nữa về rồi cho nàng nhìn cho đã đời."

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Si Vọng Thú nhìn không nổi nữa, sau khi lục soát khắp núi, nó ngửi thấy rõ ràng hơi thở của chưởng môn Thanh Hợp Tông, đoán rằng Nhiễm Thanh Cơ đã bị lão ta thừa cơ bắt đi.Si Vọng Thú báo cáo sự thật, lúc này Tứ Trục Lưu mới vực dậy tinh thần, một lần nữa đuổi theo hướng Thanh Hợp Tông.27Trong lúc Tứ Trục Lưu và Tán Tiền Tiên Tôn đang giằng co không dứt, ta lại đang cầm một miếng bánh bao ngũ cốc, ý đồ dụ dỗ con Đại Hoàng đang ở ngoài cửa."Chậc chậc chậc... Đại Hoàng, lại đây ăn bánh bao nào!"Ta muốn lợi dụng Đại Hoàng để truyền tin tức ra ngoài.Vừa nãy Tán Tiền Tiên Tôn đánh ta ngất đi, trong lúc ác đấu với Tứ Trục Lưu, ta đã bị người ta bí mật chuyển đến căn nhà tranh ở hậu sơn này, xung quanh đều bị thiết lập cấm chế, ta hoàn toàn không thoát ra được.Thấy Đại Hoàng sắp sửa "cắn câu", Si Vọng Thú bỗng từ trên trời giáng xuống, dọa cho Đại Hoàng kêu "ăng ẳng" rồi chạy mất hút.Nhìn thấy Si Vọng Thú, ta vừa mừng vừa sợ.Nó cất tiếng chào ta: "Đã lâu không gặp nha.""Lúc này mà còn chào hỏi khách sáo gì nữa chứ? Mau cứu ta ra ngoài đi!"Ta vô cùng lo lắng cho tình hình của Tứ Trục Lưu, sợ rằng hắn vì vướng bận ta mà bị kiềm chế.Si Vọng Thú phun ra một luồng hơi nóng, nhẹ nhàng phá tan cấm chế, rồi hất đầu một cái, đưa ta lên trên lưng nó.Trong tay vẫn cầm miếng bánh bao ngũ cốc thấy vướng víu quá, ta thuận tay nhét luôn vào mồm Si Vọng Thú.Si Vọng Thú: "..."Cái bánh bao này bộ không ăn là không được sao?Từ đằng xa nhìn thấy Tứ Trục Lưu, ta vẫy tay gọi hắn thật lớn.Nam nhân nhìn thấy ta, đôi hắc đồng như ngọn nến đột nhiên được thắp sáng.Trời quang mây tạnh, rực rỡ như mùa hoa nở rộ.Trong chớp mắt, hắn tùy tay ném mạnh chưởng môn xuống đất như ném một món đồ chơi!Lại bồi thêm cho Tán Tiền Tiên Tôn một cú đá bay người!Chỉ trong cái giơ tay, hai kẻ kia suýt chút nữa đã hồn phi phách tán.Ta: "Tê... thực lực của hắn thế mà lại mạnh đến mức này."Ta toát mồ hôi lạnh. Hồi tưởng lại lúc mới gặp, ta đúng là cả gan làm loạn mà...Thôi, không nghĩ nữa.Đang lúc ngẩn người, cái đuôi rắn đã quấn lên người ta.28Rốt cuộc ta cũng có thể nhìn rõ diện mạo của Tứ Trục Lưu ở khoảng cách gần.Ta nhìn đến mức ngẩn cả người.Tứ Trục Lưu có chút ngượng ngùng, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác: "Có gì mà nhìn?""Đẹp thì mới nhìn chứ."Ta híp mắt cười, lớn mật nâng mặt hắn lên.Tứ Trục Lưu được ta dỗ dành đến mức vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên: "Đợi lát nữa về rồi cho nàng nhìn cho đã đời."

Chương 27