Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 166
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi đang cười khổ trong lòng, thì không nhận ra Thẩm Trầm Ngọc đứng bên cạnh thấy động tác né tránh của cậu thì ánh mắt tối sầm lại. Vẻ giằng co nhỏ nhoi trên mặt hắn biến mất sạch sẽ, sắc đỏ trong đáy mắt càng đậm hơn.Hạc Quy đang chậm rãi đi tới cuối cùng cũng dời tầm mắt từ Ninh Khả Chi sang Thẩm Trầm Ngọc. Ông khẽ nhíu mày, định giơ tay lên...Động tác nhỏ này lập tức bị Vong Chấp bắt bài.Vong Chấp đi theo nãy giờ chính là để ngăn sư huynh mình vì quá cứng nhắc mà "đại nghĩa diệt thân", dọc đường ông luôn tập trung mười hai vạn phần tinh thần để canh chừng Hạc Quy. Lúc này thấy đối phương quả thực định ra tay, ông toát mồ hôi hột, vội vàng tung ra mấy đạo quyết dựng rào chắn linh lực trước khi sư huynh kịp làm gì, rồi lấy thân mình ngăn cản, miệng không ngừng nói: "Sư huynh bình tĩnh! Bình tĩnh!"Thế nhưng ngay khoảnh khắc Vong Chấp ngăn Hạc Quy lại, biến cố đột ngột xảy ra ở phía sau.Vong Chấp cảm nhận được một luồng kiếm ý vừa quen thuộc vừa xa lạ bùng lên sau lưng. Ông kinh hãi quay đầu lại, chỉ thấy một vết kiếm sâu hoắm dài dằng dặc xẻ dọc mặt đất. Phía bên kia, hai sư huynh đệ người thì nằm gục trên đất không biết sống chết ra sao, người thì ôm chặt lấy đan điền, máu tươi tuôn ra xối xả qua kẽ ngón tay.Vong Chấp:?!!Ông đang kinh ngạc đến ngây người thì thấy Hạc Quy đã lướt qua mình. Hạc Quy đi đến bên cạnh đệ tử nhỏ, giơ tay phất nhẹ một cái. Một luồng khí đen từ giữa trán Thẩm Trầm Ngọc trào ra, bị ông tùy ý đánh tan.Sắc mặt Vong Chấp lập tức sa sầm —— trong tông môn mà lại có ma tu trà trộn vào sao?!Thẩm Trầm Ngọc khi tỉnh táo lại thì thẫn thờ mất một lúc. Những hành động vừa rồi ùa về trong trí não khiến mặt hắn trắng bệch, nhất thời không dám nhìn xem tình trạng của sư huynh bây giờ ra sao.Nhưng Hạc Quy không để tâm nhiều như vậy. Sau khi rút bỏ luồng ma khí trên người Thẩm Trầm Ngọc, ông không dừng bước mà tiếp tục đi về phía trước.Ninh Khả Chi lúc này chẳng còn hơi sức đâu mà lo việc mình bị ma khí quấn thân sẽ bị sư tôn xử lý thế nào, cậu đang đau đến mức sắp ngất đi rồi.Vừa rồi khi Thẩm Trầm Ngọc bất ngờ ra tay, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận linh lực kháng cự. Nhưng khổ nỗi lúc này cậu chẳng thể kiểm soát được linh lực của mình... Luồng linh lực hỗn loạn chạy lung tung, vô tình kích hoạt luôn đạo kiếm ý trong miếng ngọc phù.Giây phút nhận ra điều đó, Ninh Khả Chi thấy da đầu như muốn nổ tung!!!Dù hiểu lầm đã được giải trừ, cậu biết kiếm ý đó không phải của Hạc Quy, nhưng lúc này Hạc Quy hay Ỷ Phong thì có khác gì nhau đâu?! Ninh Khả Chi dù chưa tự mình nếm thử, nhưng cậu thừa hiểu một nhát này chém xuống thì Thẩm Trầm Ngọc tuyệt đối không có đường sống!Cậu nghiến răng nắm chặt ngọc phù, dồn hết sức bình sinh để điều khiển linh lực, cuối cùng cũng khiến đạo kiếm ý đó đi chệch hướng, lướt qua sát người Thẩm Trầm Ngọc.Nhưng hậu quả thì nhãn tiền: việc cưỡng ép điều động khiến hai luồng sức mạnh đang xung đột trong cơ thể bùng nổ, làm Ninh Khả Chi cảm thấy mình như bị xé xác sống. Không chỉ là kinh mạch, cậu thấy mình có thể nổ tung ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ.Bàn tay cậu siết ngọc phù chặt đến mức như muốn bóp nát nó. Cậu cuống cuồng gọi hệ thống mở chế độ giảm đau. Vì phải thông qua vật trung gian nên hiệu quả không được như ý, nhưng cảm giác muốn nổ tung cũng dịu đi đôi chút.Lúc này cậu mới nhìn rõ động tác của Hạc Quy ngay trước mặt. Ninh Khả Chi nheo mắt —— Sư tôn của cậu chụm hai ngón tay thành kiếm, đâm thẳng vào đan điền của cậu.Ninh Khả Chi: !!!
Ninh Khả Chi đang cười khổ trong lòng, thì không nhận ra Thẩm Trầm Ngọc đứng bên cạnh thấy động tác né tránh của cậu thì ánh mắt tối sầm lại. Vẻ giằng co nhỏ nhoi trên mặt hắn biến mất sạch sẽ, sắc đỏ trong đáy mắt càng đậm hơn.
Hạc Quy đang chậm rãi đi tới cuối cùng cũng dời tầm mắt từ Ninh Khả Chi sang Thẩm Trầm Ngọc. Ông khẽ nhíu mày, định giơ tay lên...
Động tác nhỏ này lập tức bị Vong Chấp bắt bài.
Vong Chấp đi theo nãy giờ chính là để ngăn sư huynh mình vì quá cứng nhắc mà "đại nghĩa diệt thân", dọc đường ông luôn tập trung mười hai vạn phần tinh thần để canh chừng Hạc Quy. Lúc này thấy đối phương quả thực định ra tay, ông toát mồ hôi hột, vội vàng tung ra mấy đạo quyết dựng rào chắn linh lực trước khi sư huynh kịp làm gì, rồi lấy thân mình ngăn cản, miệng không ngừng nói: "Sư huynh bình tĩnh! Bình tĩnh!"
Thế nhưng ngay khoảnh khắc Vong Chấp ngăn Hạc Quy lại, biến cố đột ngột xảy ra ở phía sau.
Vong Chấp cảm nhận được một luồng kiếm ý vừa quen thuộc vừa xa lạ bùng lên sau lưng. Ông kinh hãi quay đầu lại, chỉ thấy một vết kiếm sâu hoắm dài dằng dặc xẻ dọc mặt đất. Phía bên kia, hai sư huynh đệ người thì nằm gục trên đất không biết sống chết ra sao, người thì ôm chặt lấy đan điền, máu tươi tuôn ra xối xả qua kẽ ngón tay.
Vong Chấp:?!!
Ông đang kinh ngạc đến ngây người thì thấy Hạc Quy đã lướt qua mình. Hạc Quy đi đến bên cạnh đệ tử nhỏ, giơ tay phất nhẹ một cái. Một luồng khí đen từ giữa trán Thẩm Trầm Ngọc trào ra, bị ông tùy ý đánh tan.
Sắc mặt Vong Chấp lập tức sa sầm —— trong tông môn mà lại có ma tu trà trộn vào sao?!
Thẩm Trầm Ngọc khi tỉnh táo lại thì thẫn thờ mất một lúc. Những hành động vừa rồi ùa về trong trí não khiến mặt hắn trắng bệch, nhất thời không dám nhìn xem tình trạng của sư huynh bây giờ ra sao.
Nhưng Hạc Quy không để tâm nhiều như vậy. Sau khi rút bỏ luồng ma khí trên người Thẩm Trầm Ngọc, ông không dừng bước mà tiếp tục đi về phía trước.
Ninh Khả Chi lúc này chẳng còn hơi sức đâu mà lo việc mình bị ma khí quấn thân sẽ bị sư tôn xử lý thế nào, cậu đang đau đến mức sắp ngất đi rồi.
Vừa rồi khi Thẩm Trầm Ngọc bất ngờ ra tay, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận linh lực kháng cự. Nhưng khổ nỗi lúc này cậu chẳng thể kiểm soát được linh lực của mình... Luồng linh lực hỗn loạn chạy lung tung, vô tình kích hoạt luôn đạo kiếm ý trong miếng ngọc phù.
Giây phút nhận ra điều đó, Ninh Khả Chi thấy da đầu như muốn nổ tung!!!
Dù hiểu lầm đã được giải trừ, cậu biết kiếm ý đó không phải của Hạc Quy, nhưng lúc này Hạc Quy hay Ỷ Phong thì có khác gì nhau đâu?! Ninh Khả Chi dù chưa tự mình nếm thử, nhưng cậu thừa hiểu một nhát này chém xuống thì Thẩm Trầm Ngọc tuyệt đối không có đường sống!
Cậu nghiến răng nắm chặt ngọc phù, dồn hết sức bình sinh để điều khiển linh lực, cuối cùng cũng khiến đạo kiếm ý đó đi chệch hướng, lướt qua sát người Thẩm Trầm Ngọc.
Nhưng hậu quả thì nhãn tiền: việc cưỡng ép điều động khiến hai luồng sức mạnh đang xung đột trong cơ thể bùng nổ, làm Ninh Khả Chi cảm thấy mình như bị xé xác sống. Không chỉ là kinh mạch, cậu thấy mình có thể nổ tung ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ.
Bàn tay cậu siết ngọc phù chặt đến mức như muốn bóp nát nó. Cậu cuống cuồng gọi hệ thống mở chế độ giảm đau. Vì phải thông qua vật trung gian nên hiệu quả không được như ý, nhưng cảm giác muốn nổ tung cũng dịu đi đôi chút.
Lúc này cậu mới nhìn rõ động tác của Hạc Quy ngay trước mặt. Ninh Khả Chi nheo mắt —— Sư tôn của cậu chụm hai ngón tay thành kiếm, đâm thẳng vào đan điền của cậu.
Ninh Khả Chi: !!!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi đang cười khổ trong lòng, thì không nhận ra Thẩm Trầm Ngọc đứng bên cạnh thấy động tác né tránh của cậu thì ánh mắt tối sầm lại. Vẻ giằng co nhỏ nhoi trên mặt hắn biến mất sạch sẽ, sắc đỏ trong đáy mắt càng đậm hơn.Hạc Quy đang chậm rãi đi tới cuối cùng cũng dời tầm mắt từ Ninh Khả Chi sang Thẩm Trầm Ngọc. Ông khẽ nhíu mày, định giơ tay lên...Động tác nhỏ này lập tức bị Vong Chấp bắt bài.Vong Chấp đi theo nãy giờ chính là để ngăn sư huynh mình vì quá cứng nhắc mà "đại nghĩa diệt thân", dọc đường ông luôn tập trung mười hai vạn phần tinh thần để canh chừng Hạc Quy. Lúc này thấy đối phương quả thực định ra tay, ông toát mồ hôi hột, vội vàng tung ra mấy đạo quyết dựng rào chắn linh lực trước khi sư huynh kịp làm gì, rồi lấy thân mình ngăn cản, miệng không ngừng nói: "Sư huynh bình tĩnh! Bình tĩnh!"Thế nhưng ngay khoảnh khắc Vong Chấp ngăn Hạc Quy lại, biến cố đột ngột xảy ra ở phía sau.Vong Chấp cảm nhận được một luồng kiếm ý vừa quen thuộc vừa xa lạ bùng lên sau lưng. Ông kinh hãi quay đầu lại, chỉ thấy một vết kiếm sâu hoắm dài dằng dặc xẻ dọc mặt đất. Phía bên kia, hai sư huynh đệ người thì nằm gục trên đất không biết sống chết ra sao, người thì ôm chặt lấy đan điền, máu tươi tuôn ra xối xả qua kẽ ngón tay.Vong Chấp:?!!Ông đang kinh ngạc đến ngây người thì thấy Hạc Quy đã lướt qua mình. Hạc Quy đi đến bên cạnh đệ tử nhỏ, giơ tay phất nhẹ một cái. Một luồng khí đen từ giữa trán Thẩm Trầm Ngọc trào ra, bị ông tùy ý đánh tan.Sắc mặt Vong Chấp lập tức sa sầm —— trong tông môn mà lại có ma tu trà trộn vào sao?!Thẩm Trầm Ngọc khi tỉnh táo lại thì thẫn thờ mất một lúc. Những hành động vừa rồi ùa về trong trí não khiến mặt hắn trắng bệch, nhất thời không dám nhìn xem tình trạng của sư huynh bây giờ ra sao.Nhưng Hạc Quy không để tâm nhiều như vậy. Sau khi rút bỏ luồng ma khí trên người Thẩm Trầm Ngọc, ông không dừng bước mà tiếp tục đi về phía trước.Ninh Khả Chi lúc này chẳng còn hơi sức đâu mà lo việc mình bị ma khí quấn thân sẽ bị sư tôn xử lý thế nào, cậu đang đau đến mức sắp ngất đi rồi.Vừa rồi khi Thẩm Trầm Ngọc bất ngờ ra tay, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận linh lực kháng cự. Nhưng khổ nỗi lúc này cậu chẳng thể kiểm soát được linh lực của mình... Luồng linh lực hỗn loạn chạy lung tung, vô tình kích hoạt luôn đạo kiếm ý trong miếng ngọc phù.Giây phút nhận ra điều đó, Ninh Khả Chi thấy da đầu như muốn nổ tung!!!Dù hiểu lầm đã được giải trừ, cậu biết kiếm ý đó không phải của Hạc Quy, nhưng lúc này Hạc Quy hay Ỷ Phong thì có khác gì nhau đâu?! Ninh Khả Chi dù chưa tự mình nếm thử, nhưng cậu thừa hiểu một nhát này chém xuống thì Thẩm Trầm Ngọc tuyệt đối không có đường sống!Cậu nghiến răng nắm chặt ngọc phù, dồn hết sức bình sinh để điều khiển linh lực, cuối cùng cũng khiến đạo kiếm ý đó đi chệch hướng, lướt qua sát người Thẩm Trầm Ngọc.Nhưng hậu quả thì nhãn tiền: việc cưỡng ép điều động khiến hai luồng sức mạnh đang xung đột trong cơ thể bùng nổ, làm Ninh Khả Chi cảm thấy mình như bị xé xác sống. Không chỉ là kinh mạch, cậu thấy mình có thể nổ tung ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ.Bàn tay cậu siết ngọc phù chặt đến mức như muốn bóp nát nó. Cậu cuống cuồng gọi hệ thống mở chế độ giảm đau. Vì phải thông qua vật trung gian nên hiệu quả không được như ý, nhưng cảm giác muốn nổ tung cũng dịu đi đôi chút.Lúc này cậu mới nhìn rõ động tác của Hạc Quy ngay trước mặt. Ninh Khả Chi nheo mắt —— Sư tôn của cậu chụm hai ngón tay thành kiếm, đâm thẳng vào đan điền của cậu.Ninh Khả Chi: !!!