PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…
Chương 546
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Hừm hừm~ hừm. Gọi tên anh đi~.”Joo Woo-sung đang nằm trên sàn phòng tập của Black Call, yên lặng tận hưởng một ngày tuyệt vời.Sân khấu solo mà anh biểu diễn ở LA vài ngày trước vẫn đang làm sôi sục Internet, và ca khúc đó vẫn giữ vị trí cao trên các bảng xếp hạng âm nhạc quốc tế.Dù đó là những thành tích khiến ai nghe cũng phải há hốc mồm, lý do khiến tâm trạng hôm nay của anh tốt lại là chuyện khác.‘A, có vẻ như cuốn sách đó hiệu quả với Seo Ho-yoon rồi chứ gì?’Album mới Framed Eternity của THE DAWN là một kiệt tác đến mức chính Joo Woo-sung cũng phải công nhận, nhưng cái tên vụng về anh thấy trong phòng tập trước đó vẫn chẳng thay đổi mấy.Khi nén lại cơn muốn cằn nhằn và buột miệng khen ngợi như buông xuôi, khoảnh khắc Seo Ho-yoon do dự rồi hỏi có thật lòng không… quả thực phấn khích không thể tả.Cái sự bực bội kiểu “Tôi xem cậu nhảy bao nhiêu lần rồi mà cậu vẫn thế là sao?” cũng bay biến mất tiêu.Vì vậy, cho đến khi fancam đầu tiên của Framed Eternity lên sóng, Joo Woo-sung cứ thế ngân nga suốt cả ngày, chờ đợi.【THE DAWN – Framed Eternity】Ra rồi!Click vào video, cảnh Seo Ho-yoon đang đợi phía sau sân khấu được phóng to. Khi cậu nhìn ra hoàng hôn thì cười như một người khác, nhưng vừa nhạc dạo vang lên, ánh mắt đã lặng hẳn xuống.【Một lời hứa được cố định như vì sao, không tan biến Dù lửa tắt, bóng đêm đến, triển lãm bình minh vẫn mở ra lần nữa】‘Hửm?’【—Đây có phải hành động phi lý trí không? If you could frame a feeling—】Cậu ấy vốn đã hát tốt, nên không có gì lạ—nhưng ánh mắt sáng rực ấy có gì đó đáng chú ý.【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Anh sẽ treo khoảnh khắc này lên tường Hình hài tình yêu dừng lại tại thời khắc ấy】Ngay lúc ấy, khi cậu tiến bước mạnh mẽ về phía trước sân khấu và giơ tay giữ lấy camera:【Chỉ mở ra lúc bình minh Framed eternity, it’s all ours】‘Oh… ôi?’Vũ đạo… cũng ổn phết?Dù vẫn còn nhiều chỗ thiếu sót, nhưng so với trước kia, rõ ràng là một bước tiến lớn.[Live thật vượt đẳng cấp luôn ㄷㄷ] [ㄷㄷ Ánh mắt kiểu giận điên lên mà sao cuốn thế] [Wow, Seo Ho-yoon nhảy giỏi thật └ Vốn dĩ là vua nhảy nhót mà ㅇㅇ └└ㅋㅋㅋ tụi fan mặt trời đúng là trơ tráo └└ Chắc sắp bảo từng là dancer crew luôn quá ㅋㅋㅋㅋ]“Cái… cái gì thế này.”Joo Woo-sung hơi cảm động.“Cũng ra gì phết đấy chứ?”Ai ngờ, cách giải quyết kiểu “đứa con quý giá” lại có tác dụng thật.Vì không biết nên xử lý cái cục vụng về kia thế nào, mà trong lúc lướt hiệu sách nhớ tới tên này, tiện tay nhặt đại một cuốn — ai ngờ lại hiệu quả đến thế!“Khà, Joo Woo-sung. Đúng là đã tạo ra được một con người rồi đó…”Cười khoái chí, anh đứng dậy đi về phía quán cà phê trong công ty. Và ngay ở góc hành lang, gặp đúng người quen.“Ơ, Seo Ho-yoon!”Nào, hôm nay thử nói gì mới mới xem nào.Đang nghĩ xem nên khen gì theo sách hướng dẫn, thì…“Anh gọi món ạ?” “Hả? Ờ.” “A ha.”Seo Ho-yoon mỉm cười tươi rói như thể tâm trạng cũng đang rất tốt.“……?”Nụ cười thiên thần, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng kỳ lạ bao trùm lấy Joo Woo-sung.Cố giữ bình tĩnh, anh đứng trước quầy gọi món.“Ờ… ừm. Cho một ly latte trà xanh—” “Không, Ho-yoon uống ca cao nóng ạ.”“……”Seo Ho-yoon hơi cúi người xuống, cười khẽ rồi thì thầm bên tai.“Tôi nói là ca cao nóng mà?”Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Nhưng vì ánh mắt trống rỗng đang nhìn chăm chăm kia, anh đành mở miệng.“…Ca… cao nóng ạ.” “Rắc bột ca cao lên trên nhé.”Giọng Joo Woo-sung gần như bị ép ra khỏi cổ họng khi lắp bắp:“…với bột ca cao và kem tươi luôn ạ……” rồi nhanh chóng lùi ra xa Ho-yoon.Lén liếc sang, anh thấy Ho-yoon chống tay lên bàn, tựa người vào, như đang thưởng thức thứ gì đó, liếc nhìn từ trên xuống.Ánh mắt đó khiến anh chỉ muốn biến khỏi chỗ này ngay, nhưng rồi nhớ lại lời khuyên trong sách: “Tôn trọng cảm xúc của trẻ, dù có thay đổi cũng phải giữ phản ứng ổn định.”“Ờ thì, hôm qua anh có xem fancam của cậu—” “Suỵt.”Seo Ho-yoon nghiêng đầu, nhếch môi cười khẽ.“Gặp lại sau bao lâu mà chỉ nói chuyện công việc à?” “……” “Thật là thất vọng đấy.”Chạy thôi. Thằng này điên rồi.Người khác thì bị giọng trầm nhẹ nhàng và khí chất ung dung mê hoặc mà nhìn trân trân, nhưng Joo Woo-sung không phải dạng người thấy mấy trò này dễ thương nổi.“Ừ ừ, ăn nhiều vô rồi tập luyện chăm chỉ vào nhé.”Theo bản năng, anh ậm ừ trả lời, định chuồn lẹ thì—“—Em làm gì sai à?”Một câu như sét đánh ngang tai vang lên.“Gì cơ?” “Sao lại lạnh nhạt với em thế?”Xung quanh bỗng yên ắng lạ thường.Mọi người ngừng nói chuyện, lén lút nhìn về phía họ.“Ngày xưa thì cứ xem em như con nít mà.”Tôi… đã từng vậy… lúc nào hả??Nhưng thằng nhóc thì cứ như sắp khóc, quay mặt đi và cắn môi.‘Nó đang diễn…!’Nhân viên quán café như muốn nghe rõ đoạn hội thoại, còn tắt luôn cả nhạc nền. Cuối cùng nhận ra tình huống đang vượt tầm kiểm soát, Joo Woo-sung quýnh lên:“Đ-đợi đã.” “……” “Tôi… tôi sai rồi. Là tôi sai.”Làm ơn, dừng cái trò điên này lại đi.Lờ đi ánh nhìn xuyên thấu từ mọi hướng, anh thì thầm nhỏ nhẹ. Nhưng Seo Ho-yoon thì chỉ cắn môi im lặng một lúc, rồi…“…Được thôi.”Cậu ta lau mặt như thể vừa kiệt sức, thở ra nặng nề.“Lúc nào cũng như vậy.” Cái gì, này! Cái gì cơ!Rồi đột nhiên, Seo Ho-yoon quay người bỏ đi thẳng thừng. Mọi người xung quanh như bị thôi miên, bắt đầu thì thầm với vẻ mặt như muốn hét lên.“...Wow, thật tệ ghê...” “Cái đó thì hơi quá rồi...”Nhân viên quán cà phê – người đã hoàn toàn đổ gục trước vẻ đẹp u sầu của chàng trai – bật nhạc trở lại với gương mặt tiếc nuối.【Wow Wow Wow Đừng đi, đừng đi, đừng đi~】“...”Ác mộng Hawaii lại đang dần ngóc đầu dậy. - - -Nhưng những trò điên rồ của Seo Ho-yoon không dừng lại ở đó.Có hôm thì chạy lại như Kim Seong-hyeon và nói không ngớt lời khen “Tiền bối Joo Woo-sung!”Có hôm lại bỗng nhiên nói líu lưỡi như thể mới ba tuổi.Có hôm thì trong một buổi phỏng vấn cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh.【—Lần này, có tin rằng màn comeback của THE DAWN có khả năng lọt vào Billboard Hot 100!】Một video phỏng vấn tạp chí nơi THE DAWN đang giới thiệu về hoạt động của nhóm. Khi được hỏi có hình mẫu lý tưởng nào không, Seo Ho-yoon nở một nụ cười nhẹ và trả lời.【Ừm, với em thì là tiền bối Joo Woo-sung ạ.】Rõ ràng thời kỳ cậu ta phải dựa vào Joo Woo-sung để nổi tiếng đã qua từ lâu.Người phỏng vấn cười khúc khích nói:【Ôi chà! Có vẻ cậu rất ngưỡng mộ anh Joo Woo-sung đấy!】 【Tất nhiên rồi ạ.】Rồi Seo Ho-yoon nhìn vào máy quay, mỉm cười hơi ngượng ngùng.【...Em luôn ngưỡng mộ anh mà, hyung.】Rồi rùng mình nổi da gà.Từ đó trở đi, trong tất cả các chương trình phát sóng, cậu ta đều nhắc đến Joo Woo-sung, nói những điều không thật lòng như “Người nhảy đẹp và thanh thoát nhất mà tôi từng biết.”‘Nó bị điên thật rồi.’Dù đã biết Seo Ho-yoon không bình thường, nhưng tuần này đúng là như có âm mưu hãm hại.‘Có gì đó sai sai từ gốc rễ rồi.’Sau khi cố gắng bình tĩnh lại khỏi cảm giác buồn nôn, Joo Woo-sung rời phòng tập và bắt gặp Chae Jung-woo trong hành lang.“Nghe nói cậu đã làm gì sai với Seo Ho-yoon à?”Vừa gặp là đã mắng tới tấp.“Cái gì??” “Gần đây nổi tiếng lắm đấy. Rằng cậu làm điều gì sai với Seo Ho-yoon.”“Dù là khác công ty, nhưng cũng là người một nhà mà, đối xử tốt với nhau đi.” – lời mắng của Chae Jung-woo chỉ là khởi đầu cho một chuỗi hành trình đau khổ.Cứ mỗi 10 phút, lại có người hỏi “Gần đây giữa cậu với Seo Ho-yoon có chuyện gì à?” “Làm ơn đối xử tốt với cậu ấy nhé~. Có vẻ cậu ấy rất tôn trọng tiền bối đấy?” “Tôi không nghĩ Joo Woo-sung lại như vậy...” – những câu nói nhảm không dứt.Cuối cùng Joo Woo-sung rã rời trở về nhà.Khi nằm vật ra sofa, anh phát hiện một cuốn sách trên kệ.‘...Chẳng phải mình chưa từng để cuốn đó ở đó sao?’Thoáng thấy lạ, anh đứng dậy tiến đến gần.“Hử?”Nhưng cuốn sách đó là sách mới.Không phải cuốn anh đã mua để điều chỉnh hành vi của “đứa nhỏ vụng về”, mà là một cuốn sách hoàn toàn xa lạ.Cứ như bị thôi miên, anh cầm lấy cuốn sách có dòng chữ “Tái bản! Làm sao để ngăn chặn phiên bản tiến hóa hơn của đứa trẻ quý giá?” và lật đến trang đã được gấp nếp kỹ càng.Dòng chữ được đánh dấu bằng bút highlight từng chữ một hút ánh nhìn anh.[Trước tiên, hãy vỗ về trẻ bằng sự quan tâm ấm áp.]...Ư?[Đừng vội đánh giá.] [Hãy trò chuyện tự nhiên như thường lệ.]...Woo-sung à?[Thay vì trách mắng, hãy mang đến cảm giác an toàn.] [Hãy cân nhắc cách đối thoại.] [Hãy quan sát. Mỗi đứa trẻ có tốc độ riêng.]Câu cuối cùng kết thúc một cách lửng lơ, như muốn bảo anh lật trang tiếp theo vậy.[Hãy đọc thấu lòng trước.]“—Aaaaah!!”Rùng mình khắp người, anh vứt cuốn sách đi.Cuốn sách từng được ghi dòng chữ “Woo-sung à, đừng làm quá”, rơi xuống sàn, lật sang trang cuối đã được gấp.[Q. Trẻ con cứ phản kháng mãi. Phải làm sao? A. Giống như thỏ khi sợ hãi sẽ trốn vào góc, sự phản kháng của trẻ là dấu hiệu của nỗi bất an trong lòng. Hãy lặng lẽ quan sát cho đến khi trẻ chủ động lại gần.]Nuốt khan, anh nhìn xuống dưới.Một nét chữ người lớn chỉn chu hiện ra.[Nhảy~chồm^^]Ngay khi thấy biểu tượng chú thỏ tròn nhỏ, Joo Woo-sung hét lên một tiếng....[KimBokkBap: Đồ điên] [KimBokkBap: Tôi thật sự xin lỗi] [KimBokkBap: Tôi sẽ không ngông cuồng nữa]“Làm quá rồi đấy.”Tại sao lại chọc vào nó, trời ạ.Vì vẫn còn hàng chục chiêu “nhập vai trẻ con quý giá” chưa dùng tới, tin nhắn bị phớt lờ, và điện thoại bị nhét thẳng vào túi.Dù đang bận quay phim, nhưng tôi nhanh chóng tắm rửa để chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, và ngay khi mở cửa nhà từ thang máy—“—Hyung!!” “Áck!”Toàn thân bị đè nặng.Bị tấn công như thể một con voi nằm trượt tới, tôi bị đè bẹp ngay ở cửa.“Khỉ thật, nặng quá!” “Hu hu hu! Sao anh về muộn vậy hảaaa!!!”Cố ngẩng đầu th* d*c, tôi nhìn thấy một gương mặt ngập tràn phấn khích với đôi mắt lấp lánh.“Hyung! Noeul đã làm được rồi đó ạ!!”Không phải bài báo trên điện thoại cậu ta chìa ra, mà là bầu trời phía trên – nơi những mảnh giấy màu chỉ mình tôi thấy đang từ từ rơi xuống, và cửa sổ màu xanh khẽ lay động.Ting!Màn comeback đầu tiên sau khi tái ký hợp đồng.Không chỉ thống trị các bảng xếp hạng trong nước...[‘Ông trùm idol vĩnh cửu’ – Nhiệm vụ thành công! Lọt vào top 30 Billboard. Số lượt truy cập vượt mốc điều kiện.]Mà còn tiến vào bảng xếp hạng quốc tế.“Ê, ra khỏi người tôi cái coi. Seo Ho-yoon chết mất… Áck!”“Wahahahaha!!”Kim Seong-hyeon, định kéo Jung Dajun ra lại bị ngã ngược.Sung Ji-won, người vừa chụp ảnh vừa lăn lên trên, bị nhìn chằm chằm với ý định mắng – nhưng ngay lúc đó, ánh mắt chạm phải người đó.“...”Không biết cậu ấy tò mò về kết quả nhiệm vụ hay sao.Gương mặt vừa xúc động vừa căng thẳng như đang chờ đợi phản ứng của tôi.Dù vẫn nằm bẹp ở cửa nhà, bị ba thành viên đè lên người trong tư thế cực kỳ lố bịch, tôi gọi tên thằng nhóc ấy.“Khụ, Kang I-chae.”Để trả lời câu hỏi mà cậu ta đang tò mò, tôi nhoẻn miệng cười.“Đã sẵn sàng nhảy cho đến khi trở thành ông già còng lưng chưa?”“……”Thằng nhóc trợn tròn mắt, rồi cúi gập đầu xuống.Không trả lời gì, nó lầm rầm vài tiếng, rồi đặt mông ngồi lên người Kim Seong-hyeon… bịch— ngã dúi dụi rồi lẩm bẩm.“Tôi thật sự thật sự rất thích bình minh…”“Ááá!! Nặng quá!!! Nặng lắm, anh ơi!!”“Jeong Da-jun, nhóc ra trước cái đã…”“Ahaha, em cũng thích nữa!”Đi thôi.Đi cưỡi tàu lượn mang tên Tycon iDOL vĩnh cửu.
“Hừm hừm~ hừm. Gọi tên anh đi~.”
Joo Woo-sung đang nằm trên sàn phòng tập của Black Call, yên lặng tận hưởng một ngày tuyệt vời.
Sân khấu solo mà anh biểu diễn ở LA vài ngày trước vẫn đang làm sôi sục Internet, và ca khúc đó vẫn giữ vị trí cao trên các bảng xếp hạng âm nhạc quốc tế.
Dù đó là những thành tích khiến ai nghe cũng phải há hốc mồm, lý do khiến tâm trạng hôm nay của anh tốt lại là chuyện khác.
‘A, có vẻ như cuốn sách đó hiệu quả với Seo Ho-yoon rồi chứ gì?’
Album mới Framed Eternity của THE DAWN là một kiệt tác đến mức chính Joo Woo-sung cũng phải công nhận, nhưng cái tên vụng về anh thấy trong phòng tập trước đó vẫn chẳng thay đổi mấy.
Khi nén lại cơn muốn cằn nhằn và buột miệng khen ngợi như buông xuôi, khoảnh khắc Seo Ho-yoon do dự rồi hỏi có thật lòng không… quả thực phấn khích không thể tả.
Cái sự bực bội kiểu “Tôi xem cậu nhảy bao nhiêu lần rồi mà cậu vẫn thế là sao?” cũng bay biến mất tiêu.
Vì vậy, cho đến khi fancam đầu tiên của Framed Eternity lên sóng, Joo Woo-sung cứ thế ngân nga suốt cả ngày, chờ đợi.
【THE DAWN – Framed Eternity】
Ra rồi!
Click vào video, cảnh Seo Ho-yoon đang đợi phía sau sân khấu được phóng to. Khi cậu nhìn ra hoàng hôn thì cười như một người khác, nhưng vừa nhạc dạo vang lên, ánh mắt đã lặng hẳn xuống.
【Một lời hứa được cố định như vì sao, không tan biến Dù lửa tắt, bóng đêm đến, triển lãm bình minh vẫn mở ra lần nữa】
‘Hửm?’
【—Đây có phải hành động phi lý trí không? If you could frame a feeling—】
Cậu ấy vốn đã hát tốt, nên không có gì lạ—nhưng ánh mắt sáng rực ấy có gì đó đáng chú ý.
【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Anh sẽ treo khoảnh khắc này lên tường Hình hài tình yêu dừng lại tại thời khắc ấy】
Ngay lúc ấy, khi cậu tiến bước mạnh mẽ về phía trước sân khấu và giơ tay giữ lấy camera:
【Chỉ mở ra lúc bình minh Framed eternity, it’s all ours】
‘Oh… ôi?’
Vũ đạo… cũng ổn phết?
Dù vẫn còn nhiều chỗ thiếu sót, nhưng so với trước kia, rõ ràng là một bước tiến lớn.
[Live thật vượt đẳng cấp luôn ㄷㄷ] [ㄷㄷ Ánh mắt kiểu giận điên lên mà sao cuốn thế] [Wow, Seo Ho-yoon nhảy giỏi thật └ Vốn dĩ là vua nhảy nhót mà ㅇㅇ └└ㅋㅋㅋ tụi fan mặt trời đúng là trơ tráo └└ Chắc sắp bảo từng là dancer crew luôn quá ㅋㅋㅋㅋ]
“Cái… cái gì thế này.”
Joo Woo-sung hơi cảm động.
“Cũng ra gì phết đấy chứ?”
Ai ngờ, cách giải quyết kiểu “đứa con quý giá” lại có tác dụng thật.
Vì không biết nên xử lý cái cục vụng về kia thế nào, mà trong lúc lướt hiệu sách nhớ tới tên này, tiện tay nhặt đại một cuốn — ai ngờ lại hiệu quả đến thế!
“Khà, Joo Woo-sung. Đúng là đã tạo ra được một con người rồi đó…”
Cười khoái chí, anh đứng dậy đi về phía quán cà phê trong công ty. Và ngay ở góc hành lang, gặp đúng người quen.
“Ơ, Seo Ho-yoon!”
Nào, hôm nay thử nói gì mới mới xem nào.
Đang nghĩ xem nên khen gì theo sách hướng dẫn, thì…
“Anh gọi món ạ?” “Hả? Ờ.” “A ha.”
Seo Ho-yoon mỉm cười tươi rói như thể tâm trạng cũng đang rất tốt.
“……?”
Nụ cười thiên thần, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng kỳ lạ bao trùm lấy Joo Woo-sung.
Cố giữ bình tĩnh, anh đứng trước quầy gọi món.
“Ờ… ừm. Cho một ly latte trà xanh—” “Không, Ho-yoon uống ca cao nóng ạ.”
“……”
Seo Ho-yoon hơi cúi người xuống, cười khẽ rồi thì thầm bên tai.
“Tôi nói là ca cao nóng mà?”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nhưng vì ánh mắt trống rỗng đang nhìn chăm chăm kia, anh đành mở miệng.
“…Ca… cao nóng ạ.” “Rắc bột ca cao lên trên nhé.”
Giọng Joo Woo-sung gần như bị ép ra khỏi cổ họng khi lắp bắp:
“…với bột ca cao và kem tươi luôn ạ……” rồi nhanh chóng lùi ra xa Ho-yoon.
Lén liếc sang, anh thấy Ho-yoon chống tay lên bàn, tựa người vào, như đang thưởng thức thứ gì đó, liếc nhìn từ trên xuống.
Ánh mắt đó khiến anh chỉ muốn biến khỏi chỗ này ngay, nhưng rồi nhớ lại lời khuyên trong sách: “Tôn trọng cảm xúc của trẻ, dù có thay đổi cũng phải giữ phản ứng ổn định.”
“Ờ thì, hôm qua anh có xem fancam của cậu—” “Suỵt.”
Seo Ho-yoon nghiêng đầu, nhếch môi cười khẽ.
“Gặp lại sau bao lâu mà chỉ nói chuyện công việc à?” “……” “Thật là thất vọng đấy.”
Chạy thôi. Thằng này điên rồi.
Người khác thì bị giọng trầm nhẹ nhàng và khí chất ung dung mê hoặc mà nhìn trân trân, nhưng Joo Woo-sung không phải dạng người thấy mấy trò này dễ thương nổi.
“Ừ ừ, ăn nhiều vô rồi tập luyện chăm chỉ vào nhé.”
Theo bản năng, anh ậm ừ trả lời, định chuồn lẹ thì—
“—Em làm gì sai à?”
Một câu như sét đánh ngang tai vang lên.
“Gì cơ?” “Sao lại lạnh nhạt với em thế?”
Xung quanh bỗng yên ắng lạ thường.
Mọi người ngừng nói chuyện, lén lút nhìn về phía họ.
“Ngày xưa thì cứ xem em như con nít mà.”
Tôi… đã từng vậy… lúc nào hả??
Nhưng thằng nhóc thì cứ như sắp khóc, quay mặt đi và cắn môi.
‘Nó đang diễn…!’
Nhân viên quán café như muốn nghe rõ đoạn hội thoại, còn tắt luôn cả nhạc nền. Cuối cùng nhận ra tình huống đang vượt tầm kiểm soát, Joo Woo-sung quýnh lên:
“Đ-đợi đã.” “……” “Tôi… tôi sai rồi. Là tôi sai.”
Làm ơn, dừng cái trò điên này lại đi.
Lờ đi ánh nhìn xuyên thấu từ mọi hướng, anh thì thầm nhỏ nhẹ. Nhưng Seo Ho-yoon thì chỉ cắn môi im lặng một lúc, rồi…
“…Được thôi.”
Cậu ta lau mặt như thể vừa kiệt sức, thở ra nặng nề.
“Lúc nào cũng như vậy.” Cái gì, này! Cái gì cơ!
Rồi đột nhiên, Seo Ho-yoon quay người bỏ đi thẳng thừng. Mọi người xung quanh như bị thôi miên, bắt đầu thì thầm với vẻ mặt như muốn hét lên.
“...Wow, thật tệ ghê...” “Cái đó thì hơi quá rồi...”
Nhân viên quán cà phê – người đã hoàn toàn đổ gục trước vẻ đẹp u sầu của chàng trai – bật nhạc trở lại với gương mặt tiếc nuối.
【Wow Wow Wow Đừng đi, đừng đi, đừng đi~】
“...”
Ác mộng Hawaii lại đang dần ngóc đầu dậy. - - -
Nhưng những trò điên rồ của Seo Ho-yoon không dừng lại ở đó.
Có hôm thì chạy lại như Kim Seong-hyeon và nói không ngớt lời khen “Tiền bối Joo Woo-sung!”
Có hôm lại bỗng nhiên nói líu lưỡi như thể mới ba tuổi.
Có hôm thì trong một buổi phỏng vấn cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh.
【—Lần này, có tin rằng màn comeback của THE DAWN có khả năng lọt vào Billboard Hot 100!】
Một video phỏng vấn tạp chí nơi THE DAWN đang giới thiệu về hoạt động của nhóm. Khi được hỏi có hình mẫu lý tưởng nào không, Seo Ho-yoon nở một nụ cười nhẹ và trả lời.
【Ừm, với em thì là tiền bối Joo Woo-sung ạ.】
Rõ ràng thời kỳ cậu ta phải dựa vào Joo Woo-sung để nổi tiếng đã qua từ lâu.
Người phỏng vấn cười khúc khích nói:
【Ôi chà! Có vẻ cậu rất ngưỡng mộ anh Joo Woo-sung đấy!】 【Tất nhiên rồi ạ.】
Rồi Seo Ho-yoon nhìn vào máy quay, mỉm cười hơi ngượng ngùng.
【...Em luôn ngưỡng mộ anh mà, hyung.】
Rồi rùng mình nổi da gà.
Từ đó trở đi, trong tất cả các chương trình phát sóng, cậu ta đều nhắc đến Joo Woo-sung, nói những điều không thật lòng như “Người nhảy đẹp và thanh thoát nhất mà tôi từng biết.”
‘Nó bị điên thật rồi.’
Dù đã biết Seo Ho-yoon không bình thường, nhưng tuần này đúng là như có âm mưu hãm hại.
‘Có gì đó sai sai từ gốc rễ rồi.’
Sau khi cố gắng bình tĩnh lại khỏi cảm giác buồn nôn, Joo Woo-sung rời phòng tập và bắt gặp Chae Jung-woo trong hành lang.
“Nghe nói cậu đã làm gì sai với Seo Ho-yoon à?”
Vừa gặp là đã mắng tới tấp.
“Cái gì??” “Gần đây nổi tiếng lắm đấy. Rằng cậu làm điều gì sai với Seo Ho-yoon.”
“Dù là khác công ty, nhưng cũng là người một nhà mà, đối xử tốt với nhau đi.” – lời mắng của Chae Jung-woo chỉ là khởi đầu cho một chuỗi hành trình đau khổ.
Cứ mỗi 10 phút, lại có người hỏi “Gần đây giữa cậu với Seo Ho-yoon có chuyện gì à?” “Làm ơn đối xử tốt với cậu ấy nhé~. Có vẻ cậu ấy rất tôn trọng tiền bối đấy?” “Tôi không nghĩ Joo Woo-sung lại như vậy...” – những câu nói nhảm không dứt.
Cuối cùng Joo Woo-sung rã rời trở về nhà.
Khi nằm vật ra sofa, anh phát hiện một cuốn sách trên kệ.
‘...Chẳng phải mình chưa từng để cuốn đó ở đó sao?’
Thoáng thấy lạ, anh đứng dậy tiến đến gần.
“Hử?”
Nhưng cuốn sách đó là sách mới.
Không phải cuốn anh đã mua để điều chỉnh hành vi của “đứa nhỏ vụng về”, mà là một cuốn sách hoàn toàn xa lạ.
Cứ như bị thôi miên, anh cầm lấy cuốn sách có dòng chữ “Tái bản! Làm sao để ngăn chặn phiên bản tiến hóa hơn của đứa trẻ quý giá?” và lật đến trang đã được gấp nếp kỹ càng.
Dòng chữ được đánh dấu bằng bút highlight từng chữ một hút ánh nhìn anh.
[Trước tiên, hãy vỗ về trẻ bằng sự quan tâm ấm áp.]
...Ư?
[Đừng vội đánh giá.] [Hãy trò chuyện tự nhiên như thường lệ.]
...Woo-sung à?
[Thay vì trách mắng, hãy mang đến cảm giác an toàn.] [Hãy cân nhắc cách đối thoại.] [Hãy quan sát. Mỗi đứa trẻ có tốc độ riêng.]
Câu cuối cùng kết thúc một cách lửng lơ, như muốn bảo anh lật trang tiếp theo vậy.
[Hãy đọc thấu lòng trước.]
“—Aaaaah!!”
Rùng mình khắp người, anh vứt cuốn sách đi.
Cuốn sách từng được ghi dòng chữ “Woo-sung à, đừng làm quá”, rơi xuống sàn, lật sang trang cuối đã được gấp.
[Q. Trẻ con cứ phản kháng mãi. Phải làm sao? A. Giống như thỏ khi sợ hãi sẽ trốn vào góc, sự phản kháng của trẻ là dấu hiệu của nỗi bất an trong lòng. Hãy lặng lẽ quan sát cho đến khi trẻ chủ động lại gần.]
Nuốt khan, anh nhìn xuống dưới.
Một nét chữ người lớn chỉn chu hiện ra.
[Nhảy~chồm^^]
Ngay khi thấy biểu tượng chú thỏ tròn nhỏ, Joo Woo-sung hét lên một tiếng.
..
.
[KimBokkBap: Đồ điên] [KimBokkBap: Tôi thật sự xin lỗi] [KimBokkBap: Tôi sẽ không ngông cuồng nữa]
“Làm quá rồi đấy.”
Tại sao lại chọc vào nó, trời ạ.
Vì vẫn còn hàng chục chiêu “nhập vai trẻ con quý giá” chưa dùng tới, tin nhắn bị phớt lờ, và điện thoại bị nhét thẳng vào túi.
Dù đang bận quay phim, nhưng tôi nhanh chóng tắm rửa để chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, và ngay khi mở cửa nhà từ thang máy—
“—Hyung!!” “Áck!”
Toàn thân bị đè nặng.
Bị tấn công như thể một con voi nằm trượt tới, tôi bị đè bẹp ngay ở cửa.
“Khỉ thật, nặng quá!” “Hu hu hu! Sao anh về muộn vậy hảaaa!!!”
Cố ngẩng đầu th* d*c, tôi nhìn thấy một gương mặt ngập tràn phấn khích với đôi mắt lấp lánh.
“Hyung! Noeul đã làm được rồi đó ạ!!”
Không phải bài báo trên điện thoại cậu ta chìa ra, mà là bầu trời phía trên – nơi những mảnh giấy màu chỉ mình tôi thấy đang từ từ rơi xuống, và cửa sổ màu xanh khẽ lay động.
Ting!
Màn comeback đầu tiên sau khi tái ký hợp đồng.
Không chỉ thống trị các bảng xếp hạng trong nước...
[‘Ông trùm idol vĩnh cửu’ – Nhiệm vụ thành công! Lọt vào top 30 Billboard. Số lượt truy cập vượt mốc điều kiện.]
Mà còn tiến vào bảng xếp hạng quốc tế.
“Ê, ra khỏi người tôi cái coi. Seo Ho-yoon chết mất… Áck!”
“Wahahahaha!!”
Kim Seong-hyeon, định kéo Jung Dajun ra lại bị ngã ngược.
Sung Ji-won, người vừa chụp ảnh vừa lăn lên trên, bị nhìn chằm chằm với ý định mắng – nhưng ngay lúc đó, ánh mắt chạm phải người đó.
“...”
Không biết cậu ấy tò mò về kết quả nhiệm vụ hay sao.
Gương mặt vừa xúc động vừa căng thẳng như đang chờ đợi phản ứng của tôi.
Dù vẫn nằm bẹp ở cửa nhà, bị ba thành viên đè lên người trong tư thế cực kỳ lố bịch, tôi gọi tên thằng nhóc ấy.
“Khụ, Kang I-chae.”
Để trả lời câu hỏi mà cậu ta đang tò mò, tôi nhoẻn miệng cười.
“Đã sẵn sàng nhảy cho đến khi trở thành ông già còng lưng chưa?”
“……”
Thằng nhóc trợn tròn mắt, rồi cúi gập đầu xuống.
Không trả lời gì, nó lầm rầm vài tiếng, rồi đặt mông ngồi lên người Kim Seong-hyeon… bịch— ngã dúi dụi rồi lẩm bẩm.
“Tôi thật sự thật sự rất thích bình minh…”
“Ááá!! Nặng quá!!! Nặng lắm, anh ơi!!”
“Jeong Da-jun, nhóc ra trước cái đã…”
“Ahaha, em cũng thích nữa!”
Đi thôi.
Đi cưỡi tàu lượn mang tên Tycon iDOL vĩnh cửu.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Hừm hừm~ hừm. Gọi tên anh đi~.”Joo Woo-sung đang nằm trên sàn phòng tập của Black Call, yên lặng tận hưởng một ngày tuyệt vời.Sân khấu solo mà anh biểu diễn ở LA vài ngày trước vẫn đang làm sôi sục Internet, và ca khúc đó vẫn giữ vị trí cao trên các bảng xếp hạng âm nhạc quốc tế.Dù đó là những thành tích khiến ai nghe cũng phải há hốc mồm, lý do khiến tâm trạng hôm nay của anh tốt lại là chuyện khác.‘A, có vẻ như cuốn sách đó hiệu quả với Seo Ho-yoon rồi chứ gì?’Album mới Framed Eternity của THE DAWN là một kiệt tác đến mức chính Joo Woo-sung cũng phải công nhận, nhưng cái tên vụng về anh thấy trong phòng tập trước đó vẫn chẳng thay đổi mấy.Khi nén lại cơn muốn cằn nhằn và buột miệng khen ngợi như buông xuôi, khoảnh khắc Seo Ho-yoon do dự rồi hỏi có thật lòng không… quả thực phấn khích không thể tả.Cái sự bực bội kiểu “Tôi xem cậu nhảy bao nhiêu lần rồi mà cậu vẫn thế là sao?” cũng bay biến mất tiêu.Vì vậy, cho đến khi fancam đầu tiên của Framed Eternity lên sóng, Joo Woo-sung cứ thế ngân nga suốt cả ngày, chờ đợi.【THE DAWN – Framed Eternity】Ra rồi!Click vào video, cảnh Seo Ho-yoon đang đợi phía sau sân khấu được phóng to. Khi cậu nhìn ra hoàng hôn thì cười như một người khác, nhưng vừa nhạc dạo vang lên, ánh mắt đã lặng hẳn xuống.【Một lời hứa được cố định như vì sao, không tan biến Dù lửa tắt, bóng đêm đến, triển lãm bình minh vẫn mở ra lần nữa】‘Hửm?’【—Đây có phải hành động phi lý trí không? If you could frame a feeling—】Cậu ấy vốn đã hát tốt, nên không có gì lạ—nhưng ánh mắt sáng rực ấy có gì đó đáng chú ý.【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Anh sẽ treo khoảnh khắc này lên tường Hình hài tình yêu dừng lại tại thời khắc ấy】Ngay lúc ấy, khi cậu tiến bước mạnh mẽ về phía trước sân khấu và giơ tay giữ lấy camera:【Chỉ mở ra lúc bình minh Framed eternity, it’s all ours】‘Oh… ôi?’Vũ đạo… cũng ổn phết?Dù vẫn còn nhiều chỗ thiếu sót, nhưng so với trước kia, rõ ràng là một bước tiến lớn.[Live thật vượt đẳng cấp luôn ㄷㄷ] [ㄷㄷ Ánh mắt kiểu giận điên lên mà sao cuốn thế] [Wow, Seo Ho-yoon nhảy giỏi thật └ Vốn dĩ là vua nhảy nhót mà ㅇㅇ └└ㅋㅋㅋ tụi fan mặt trời đúng là trơ tráo └└ Chắc sắp bảo từng là dancer crew luôn quá ㅋㅋㅋㅋ]“Cái… cái gì thế này.”Joo Woo-sung hơi cảm động.“Cũng ra gì phết đấy chứ?”Ai ngờ, cách giải quyết kiểu “đứa con quý giá” lại có tác dụng thật.Vì không biết nên xử lý cái cục vụng về kia thế nào, mà trong lúc lướt hiệu sách nhớ tới tên này, tiện tay nhặt đại một cuốn — ai ngờ lại hiệu quả đến thế!“Khà, Joo Woo-sung. Đúng là đã tạo ra được một con người rồi đó…”Cười khoái chí, anh đứng dậy đi về phía quán cà phê trong công ty. Và ngay ở góc hành lang, gặp đúng người quen.“Ơ, Seo Ho-yoon!”Nào, hôm nay thử nói gì mới mới xem nào.Đang nghĩ xem nên khen gì theo sách hướng dẫn, thì…“Anh gọi món ạ?” “Hả? Ờ.” “A ha.”Seo Ho-yoon mỉm cười tươi rói như thể tâm trạng cũng đang rất tốt.“……?”Nụ cười thiên thần, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng kỳ lạ bao trùm lấy Joo Woo-sung.Cố giữ bình tĩnh, anh đứng trước quầy gọi món.“Ờ… ừm. Cho một ly latte trà xanh—” “Không, Ho-yoon uống ca cao nóng ạ.”“……”Seo Ho-yoon hơi cúi người xuống, cười khẽ rồi thì thầm bên tai.“Tôi nói là ca cao nóng mà?”Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Nhưng vì ánh mắt trống rỗng đang nhìn chăm chăm kia, anh đành mở miệng.“…Ca… cao nóng ạ.” “Rắc bột ca cao lên trên nhé.”Giọng Joo Woo-sung gần như bị ép ra khỏi cổ họng khi lắp bắp:“…với bột ca cao và kem tươi luôn ạ……” rồi nhanh chóng lùi ra xa Ho-yoon.Lén liếc sang, anh thấy Ho-yoon chống tay lên bàn, tựa người vào, như đang thưởng thức thứ gì đó, liếc nhìn từ trên xuống.Ánh mắt đó khiến anh chỉ muốn biến khỏi chỗ này ngay, nhưng rồi nhớ lại lời khuyên trong sách: “Tôn trọng cảm xúc của trẻ, dù có thay đổi cũng phải giữ phản ứng ổn định.”“Ờ thì, hôm qua anh có xem fancam của cậu—” “Suỵt.”Seo Ho-yoon nghiêng đầu, nhếch môi cười khẽ.“Gặp lại sau bao lâu mà chỉ nói chuyện công việc à?” “……” “Thật là thất vọng đấy.”Chạy thôi. Thằng này điên rồi.Người khác thì bị giọng trầm nhẹ nhàng và khí chất ung dung mê hoặc mà nhìn trân trân, nhưng Joo Woo-sung không phải dạng người thấy mấy trò này dễ thương nổi.“Ừ ừ, ăn nhiều vô rồi tập luyện chăm chỉ vào nhé.”Theo bản năng, anh ậm ừ trả lời, định chuồn lẹ thì—“—Em làm gì sai à?”Một câu như sét đánh ngang tai vang lên.“Gì cơ?” “Sao lại lạnh nhạt với em thế?”Xung quanh bỗng yên ắng lạ thường.Mọi người ngừng nói chuyện, lén lút nhìn về phía họ.“Ngày xưa thì cứ xem em như con nít mà.”Tôi… đã từng vậy… lúc nào hả??Nhưng thằng nhóc thì cứ như sắp khóc, quay mặt đi và cắn môi.‘Nó đang diễn…!’Nhân viên quán café như muốn nghe rõ đoạn hội thoại, còn tắt luôn cả nhạc nền. Cuối cùng nhận ra tình huống đang vượt tầm kiểm soát, Joo Woo-sung quýnh lên:“Đ-đợi đã.” “……” “Tôi… tôi sai rồi. Là tôi sai.”Làm ơn, dừng cái trò điên này lại đi.Lờ đi ánh nhìn xuyên thấu từ mọi hướng, anh thì thầm nhỏ nhẹ. Nhưng Seo Ho-yoon thì chỉ cắn môi im lặng một lúc, rồi…“…Được thôi.”Cậu ta lau mặt như thể vừa kiệt sức, thở ra nặng nề.“Lúc nào cũng như vậy.” Cái gì, này! Cái gì cơ!Rồi đột nhiên, Seo Ho-yoon quay người bỏ đi thẳng thừng. Mọi người xung quanh như bị thôi miên, bắt đầu thì thầm với vẻ mặt như muốn hét lên.“...Wow, thật tệ ghê...” “Cái đó thì hơi quá rồi...”Nhân viên quán cà phê – người đã hoàn toàn đổ gục trước vẻ đẹp u sầu của chàng trai – bật nhạc trở lại với gương mặt tiếc nuối.【Wow Wow Wow Đừng đi, đừng đi, đừng đi~】“...”Ác mộng Hawaii lại đang dần ngóc đầu dậy. - - -Nhưng những trò điên rồ của Seo Ho-yoon không dừng lại ở đó.Có hôm thì chạy lại như Kim Seong-hyeon và nói không ngớt lời khen “Tiền bối Joo Woo-sung!”Có hôm lại bỗng nhiên nói líu lưỡi như thể mới ba tuổi.Có hôm thì trong một buổi phỏng vấn cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh.【—Lần này, có tin rằng màn comeback của THE DAWN có khả năng lọt vào Billboard Hot 100!】Một video phỏng vấn tạp chí nơi THE DAWN đang giới thiệu về hoạt động của nhóm. Khi được hỏi có hình mẫu lý tưởng nào không, Seo Ho-yoon nở một nụ cười nhẹ và trả lời.【Ừm, với em thì là tiền bối Joo Woo-sung ạ.】Rõ ràng thời kỳ cậu ta phải dựa vào Joo Woo-sung để nổi tiếng đã qua từ lâu.Người phỏng vấn cười khúc khích nói:【Ôi chà! Có vẻ cậu rất ngưỡng mộ anh Joo Woo-sung đấy!】 【Tất nhiên rồi ạ.】Rồi Seo Ho-yoon nhìn vào máy quay, mỉm cười hơi ngượng ngùng.【...Em luôn ngưỡng mộ anh mà, hyung.】Rồi rùng mình nổi da gà.Từ đó trở đi, trong tất cả các chương trình phát sóng, cậu ta đều nhắc đến Joo Woo-sung, nói những điều không thật lòng như “Người nhảy đẹp và thanh thoát nhất mà tôi từng biết.”‘Nó bị điên thật rồi.’Dù đã biết Seo Ho-yoon không bình thường, nhưng tuần này đúng là như có âm mưu hãm hại.‘Có gì đó sai sai từ gốc rễ rồi.’Sau khi cố gắng bình tĩnh lại khỏi cảm giác buồn nôn, Joo Woo-sung rời phòng tập và bắt gặp Chae Jung-woo trong hành lang.“Nghe nói cậu đã làm gì sai với Seo Ho-yoon à?”Vừa gặp là đã mắng tới tấp.“Cái gì??” “Gần đây nổi tiếng lắm đấy. Rằng cậu làm điều gì sai với Seo Ho-yoon.”“Dù là khác công ty, nhưng cũng là người một nhà mà, đối xử tốt với nhau đi.” – lời mắng của Chae Jung-woo chỉ là khởi đầu cho một chuỗi hành trình đau khổ.Cứ mỗi 10 phút, lại có người hỏi “Gần đây giữa cậu với Seo Ho-yoon có chuyện gì à?” “Làm ơn đối xử tốt với cậu ấy nhé~. Có vẻ cậu ấy rất tôn trọng tiền bối đấy?” “Tôi không nghĩ Joo Woo-sung lại như vậy...” – những câu nói nhảm không dứt.Cuối cùng Joo Woo-sung rã rời trở về nhà.Khi nằm vật ra sofa, anh phát hiện một cuốn sách trên kệ.‘...Chẳng phải mình chưa từng để cuốn đó ở đó sao?’Thoáng thấy lạ, anh đứng dậy tiến đến gần.“Hử?”Nhưng cuốn sách đó là sách mới.Không phải cuốn anh đã mua để điều chỉnh hành vi của “đứa nhỏ vụng về”, mà là một cuốn sách hoàn toàn xa lạ.Cứ như bị thôi miên, anh cầm lấy cuốn sách có dòng chữ “Tái bản! Làm sao để ngăn chặn phiên bản tiến hóa hơn của đứa trẻ quý giá?” và lật đến trang đã được gấp nếp kỹ càng.Dòng chữ được đánh dấu bằng bút highlight từng chữ một hút ánh nhìn anh.[Trước tiên, hãy vỗ về trẻ bằng sự quan tâm ấm áp.]...Ư?[Đừng vội đánh giá.] [Hãy trò chuyện tự nhiên như thường lệ.]...Woo-sung à?[Thay vì trách mắng, hãy mang đến cảm giác an toàn.] [Hãy cân nhắc cách đối thoại.] [Hãy quan sát. Mỗi đứa trẻ có tốc độ riêng.]Câu cuối cùng kết thúc một cách lửng lơ, như muốn bảo anh lật trang tiếp theo vậy.[Hãy đọc thấu lòng trước.]“—Aaaaah!!”Rùng mình khắp người, anh vứt cuốn sách đi.Cuốn sách từng được ghi dòng chữ “Woo-sung à, đừng làm quá”, rơi xuống sàn, lật sang trang cuối đã được gấp.[Q. Trẻ con cứ phản kháng mãi. Phải làm sao? A. Giống như thỏ khi sợ hãi sẽ trốn vào góc, sự phản kháng của trẻ là dấu hiệu của nỗi bất an trong lòng. Hãy lặng lẽ quan sát cho đến khi trẻ chủ động lại gần.]Nuốt khan, anh nhìn xuống dưới.Một nét chữ người lớn chỉn chu hiện ra.[Nhảy~chồm^^]Ngay khi thấy biểu tượng chú thỏ tròn nhỏ, Joo Woo-sung hét lên một tiếng....[KimBokkBap: Đồ điên] [KimBokkBap: Tôi thật sự xin lỗi] [KimBokkBap: Tôi sẽ không ngông cuồng nữa]“Làm quá rồi đấy.”Tại sao lại chọc vào nó, trời ạ.Vì vẫn còn hàng chục chiêu “nhập vai trẻ con quý giá” chưa dùng tới, tin nhắn bị phớt lờ, và điện thoại bị nhét thẳng vào túi.Dù đang bận quay phim, nhưng tôi nhanh chóng tắm rửa để chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, và ngay khi mở cửa nhà từ thang máy—“—Hyung!!” “Áck!”Toàn thân bị đè nặng.Bị tấn công như thể một con voi nằm trượt tới, tôi bị đè bẹp ngay ở cửa.“Khỉ thật, nặng quá!” “Hu hu hu! Sao anh về muộn vậy hảaaa!!!”Cố ngẩng đầu th* d*c, tôi nhìn thấy một gương mặt ngập tràn phấn khích với đôi mắt lấp lánh.“Hyung! Noeul đã làm được rồi đó ạ!!”Không phải bài báo trên điện thoại cậu ta chìa ra, mà là bầu trời phía trên – nơi những mảnh giấy màu chỉ mình tôi thấy đang từ từ rơi xuống, và cửa sổ màu xanh khẽ lay động.Ting!Màn comeback đầu tiên sau khi tái ký hợp đồng.Không chỉ thống trị các bảng xếp hạng trong nước...[‘Ông trùm idol vĩnh cửu’ – Nhiệm vụ thành công! Lọt vào top 30 Billboard. Số lượt truy cập vượt mốc điều kiện.]Mà còn tiến vào bảng xếp hạng quốc tế.“Ê, ra khỏi người tôi cái coi. Seo Ho-yoon chết mất… Áck!”“Wahahahaha!!”Kim Seong-hyeon, định kéo Jung Dajun ra lại bị ngã ngược.Sung Ji-won, người vừa chụp ảnh vừa lăn lên trên, bị nhìn chằm chằm với ý định mắng – nhưng ngay lúc đó, ánh mắt chạm phải người đó.“...”Không biết cậu ấy tò mò về kết quả nhiệm vụ hay sao.Gương mặt vừa xúc động vừa căng thẳng như đang chờ đợi phản ứng của tôi.Dù vẫn nằm bẹp ở cửa nhà, bị ba thành viên đè lên người trong tư thế cực kỳ lố bịch, tôi gọi tên thằng nhóc ấy.“Khụ, Kang I-chae.”Để trả lời câu hỏi mà cậu ta đang tò mò, tôi nhoẻn miệng cười.“Đã sẵn sàng nhảy cho đến khi trở thành ông già còng lưng chưa?”“……”Thằng nhóc trợn tròn mắt, rồi cúi gập đầu xuống.Không trả lời gì, nó lầm rầm vài tiếng, rồi đặt mông ngồi lên người Kim Seong-hyeon… bịch— ngã dúi dụi rồi lẩm bẩm.“Tôi thật sự thật sự rất thích bình minh…”“Ááá!! Nặng quá!!! Nặng lắm, anh ơi!!”“Jeong Da-jun, nhóc ra trước cái đã…”“Ahaha, em cũng thích nữa!”Đi thôi.Đi cưỡi tàu lượn mang tên Tycon iDOL vĩnh cửu.