Tác giả:

PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…

Chương 547

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Ứng cử viên hạng nhất hôm nay là… ơ, cái gì thế này!!”Lee Ji-hyun đang gõ gõ điện thoại thì ngước lên nhìn khu vực MC đang vang vọng tiếng nhạc ồn ào.Một chương trình âm nhạc được phát sóng ngay sau khi thông báo vào Billboard.“The Dawn đấu với chính The Dawn—!”Đằng sau MC, The Dawn đứng tách thành hai nhóm hai bên, và trong giọng MC phảng phất sự phấn khích xen lẫn bối rối.Ca khúc chủ đề Framed Eternity và ca khúc phụ eveRdAWn đều là ứng cử viên hạng nhất—một cảnh tượng hiếm hoi, chỉ xảy ra vài lần mỗi năm.“Hôm nay đội Framed Eternity là… Seong Ji-won và Seo Ho-yoon đấy ạ~. Nếu thắng thì các bạn định làm gì đây~?”Những người đứng phía sau đều vỗ tay với vẻ mặt kiểu “Tất nhiên rồi…”.Thật ra, ngay từ khi bước vào đài truyền hình, không khí đã nghiêng hẳn về một phía.Dù là tiền bối hay hậu bối, ai cũng lén nhìn The Dawn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn các MC thì công khai bàn tán: “Làm sao mà không run khi phải trao cúp cho The Dawn cơ chứ.”Y như với Black Call trước đây vậy.‘Dù ai đến, chắc chắn cũng sẽ giành ít nhất mười mấy chiếc cúp.’Điều đó đồng nghĩa với việc—đối với đội kế hoạch của DAPA, một khoản tiền thưởng cuối năm khổng lồ đang chờ đợi.Sau cuộc phỏng vấn ứng cử viên hạng nhất ngắn ngủi, sân khấu của eveRdAWn, ca khúc phụ mang phong cách R&B tươi sáng, xuất hiện trước cả ca khúc chủ đề.【Hmm Hmm Hmm】Bài hát bắt đầu một cách nhẹ nhàng và hấp dẫn. Dưới nền là tiếng trống lo-fi hơi thô ráp.Bộ trường quay được đầu tư lớn lấy bối cảnh bờ biển.Ánh hoàng hôn từ từ lan tỏa nhuộm vàng bãi biển, còn dưới sàn màn hình LED là cỏ xanh và bãi cát.Tất cả đều mặc đồ nhẹ, đi chân trần, khoác lên mình quần jeans mỏng rồi ngồi vắt vẻo trên mô hình giống bờ biển và cất tiếng hát.**【Sau kết thúc tình yêu như pháo hoaKhông thể nào kết thúc một cách thảm hại như vậy được】**Giọng hát của Seong Ji-won vang lên đầu tiên, tinh tế, mềm mại, như hòa lẫn cả hơi thở.**【Oh Everdawn everdawnTrái tim đang đập rộn ràngAh Everdawn everdawnEm đang đứng nơi bãi biển kia】**Khi Seo Ho-yoon đùa nghịch chỉ tay, một dải cực quang chợt hiện trên màn hình.**【Dù ở sa mạc nóng rátTôi cũng sẽ thấy được cực quang nở rộ dù chỉ trong một giờCùng với tình yêu không bao giờ tắtĐể chúng ta trở thành ngoại lệ】**Cực quang dần tan biến, rồi cảnh vật lại trở về với bãi biển dưới ánh hoàng hôn.**【Oh Everdawn everdawnTôi đang cầu nguyện mãnh liệtAh everdawn everdawnRằng em vẫn đang đứng ở bãi biển kia…】**Lee Ji-hyun nhìn anh một lúc, rồi khẽ lùi lại, mở điện thoại lên tìm những bài phản hồi của chương trình âm nhạc trước đó.**[Vị vua vĩ đại EverdawnVị… vua… vĩ đại… ㅠㅠㅠㅠㅠ]**[Phát điên mất thôi, album huyền thoại này phải làm sao đây]Phản ứng với sân khấu thì khỏi nói, bùng nổ.**[Tiêu đề: Gần đây sao Seo Ho-yoon cứ thế này trong fancam?Trước đây cứ nhìn chằm chằm Kim Seong-hyun khiến anh ấy bối rối, rồi lại tỏ ra thích thú. Lúc nào cũng bị Kang I-chae cười khúc khích bên cạnh.Ấy vậy mà hôm nay, đối tượng lại là Kang I-chae.└ Kang I-chae kiểu “Hả?” rồi lúng túng suýt quên phần hát, thế mà Seo Ho-yoon lại cười tươi, hát ngay phần của mình như không có gì xảy raㅋㅋ└└ Tin đồn mâu thuẫn kết thúc trong 3 giây.]**Ngay cả tin đồn mà chẳng ai quan tâm kia cũng được dẹp yên luôn.Thế nhưng vẫn thấy có gì đó lấn cấn, cô lại chạm nhẹ vào điện thoại.Thời gian trôi nhanh chóng, và đến lúc công bố hạng nhất của chương trình âm nhạc.“——Xin chúc mừng! Hạng nhất là The Dawn với Framed Eternity!!”Pang—, pháo hoa nổ tung.MC trao hoa cho The Dawn, và các nhân viên DAPA bắt đầu thu dọn đồ đạc, ai nấy đều nói “Tốt rồi, tốt rồi, vất vả nhé—” và lục tục rời đi.Nhưng khi đến phần phát biểu của Seo Ho-yoon, tất cả các nhân viên đang thu dọn và cả những người liên quan đang nói chuyện cũng đều ngẩng đầu lên nhìn sân khấu.“…Hả?”Bởi vì “chính” Seo Ho-yoon kia đang nắm chặt chiếc cúp như thể đây là lần đầu anh giành được hạng nhất, với một biểu cảm kỳ lạ.Khi Seong Ji-won khẽ vỗ vai anh, anh liền quay sang ống kính, mỉm cười khẽ rồi thì thầm như chẳng có gì xảy ra.“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội một lần nữa, vì đã luôn ủng hộ tôi. Chúng tôi là The Dawn.”Bài phát biểu trôi chảy như thể đã chuẩn bị từ trước khiến cả khán phòng reo vang.Khi phần encore (phần thêm cuối cùng) vang lên với nhạc nền của Framed Eternity, màn hình sân khấu chuyển thành phòng triển lãm xuất hiện trong MV, Seo Ho-yoon ngồi tựa vào lan can gần khán giả hơn, cầm mic và hát.**【Những khoảnh khắc khuấy động tâm hồn không ngừngKhiến chúng ta trở nên rõ ràng hơnGiống như một câu chuyện xem đi xem lại cũng không chán】**Lee Ji-hyun lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi xoay người vào phòng chờ. Trong đó, trưởng nhóm quản lý đang nhìn vào một chiếc hộp.“Gì vậy ạ?”“Seo Ho-yoon bảo sẽ chia mấy cái này thành kẹp sách hoa. Cô nhớ cái lần anh ấy đột nhiên livestream khoe bó hoa chứ?”“À…!”Seo Ho-yoon đã làm những bó hoa từng khoe trên livestream thành kẹp sách để tặng đi.‘Cảm giác này là gì vậy nhỉ….’Cô đã từng cảm thấy thế này trước đây.‘…À, lần đó chăng?’Ngay sau khi comeback, có một sự kiện quảng cáo sản phẩm tổ chức ở trung tâm thương mại.Seo Ho-yoon chỉ đến khoảng 15 phút với tư cách người mẫu, vậy mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó, khu vực quanh trung tâm thương mại đã bị tê liệt.Cảm giác khi có quá nhiều người chỉ nhìn về một người duy nhất như vậy, là như thế nào?‘Wow, áp lực thật….’Nếu là mình thì chắc muốn chạy trốn.Nổi tiếng đến mức choáng ngợp như vậy thì tất nhiên cũng sẽ có những góc khuất đi kèm.Tất cả mọi người trừ Seo Ho-yoon đều căng thẳng, chỉ tập trung hướng dẫn trong đám đông chen chúc.Lee Ji-hyun cũng hồi hộp nhìn ra ngoài, cảm thấy má hơi rát. Khi cô nhìn sang thì thấy Seo Ho-yoon đang cúi nhìn mình.“Người ta bảo khi cửa mở thì rẽ phải luôn… vâng.”“Tôi nghe người khác nói rồi mà.”“…Tôi hồi hộp quá. Còn Seo Ho-yoon thì không à?”Vừa hỏi xong đã lập tức hối hận.Vì anh lúc nào chẳng cười tỉnh bơ, đáp lại đầy tự tin: “Sao cơ?”Thế nhưng câu trả lời lại khác.“Tôi cũng hồi hộp.”…Hở?Khi thấy cô bối rối, anh khẽ nheo mắt rồi cười nhẹ.“Không biết sẽ còn được yêu đến bao giờ nữa.”Ngay khoảnh khắc đó cô như hóa đá, rồi cánh cửa mở ra và đèn flash máy ảnh lóe lên chớp nhoáng.Seo Ho-yoon mỉm cười rạng rỡ bước ra chào fan, rồi vẫy tay thành thạo trước ống kính.“…Người này đúng là có tài khiến người khác phải bận tâm.”Và… đó là hiện tại.***Cô ra khỏi phòng chờ sau khi theo dõi một lúc và chuẩn bị quay lại công ty.Vừa bước ra, cô thấy đám đông tụ lại — thì ra sau khi kết thúc chương trình âm nhạc, các thành viên đã tổ chức một buổi fanmeeting ngẫu hứng, tự tay chuẩn bị những món quà nhỏ để tặng người hâm mộ.Đằng xa, Seo Ho-yoon ngồi xổm xuống, lắng nghe một bé gái trông như học sinh cấp hai líu ríu nói gì đó.Người đó nghiêng tai nghe chăm chú, không hiểu sao lại bật cười “phù hắt”, rồi đưa cho cô bé một cánh hoa.‘À.’Lee Ji-hyun bỗng nhận ra cảm giác khó chịu âm ỉ trong lòng là gì.‘Mình hiểu vì sao lại thấy lấn cấn rồi.’Seo Ho-yoon luôn nói với fan rằng:Cảm ơn, xin lỗi, sẽ cúi đầu xin lỗi, v.v.Nhưng, có một điều Seo Ho-yoon vẫn chưa từng nói ra.‘Tôi có hạnh phúc không?’Dù việc nhận được những cánh hoa nhỏ được lưu giữ như vĩnh viễn là điều đáng quý...Nhưng nếu tôi là fan, hẳn điều tôi tò mò trước tiên là: cậu ấy thế nào?--[Tiêu đề: Billboard Star The Dawn vẫn như xưa]Tôi thấy bảo họ trang trí theo phong cách lễ trao giải quốc tế, nên vào xem thử.Da-jun: “Giải nam thần đẹp trai nhất sẽ thuộc về ai đây~!”I-chae: (Chuẩn bị bước ra)Da-jun: “Trời ơi~~~! Chính là Jeong Da-jun!”I-chae: (bước hụt)ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋKhông, Da-jun à, đừng vừa từ chỗ MC lao xuống khán đài rồi giả vờ ngạc nhiên nữa.Ji-won, đừng đứng bên cạnh với vẻ mặt cảm động rồi nắm tay kéo người ta vào lòng chứ.└ Bên cạnh còn có Kim Seong-hyun lẩm bẩm: “Giải sản xuất độc dược à?”└ Da-jun dạo này như vậy là vì cậu ấy đang cày phim nước ngoài, bảo muốn xem diễn xuất của Seo Ho-yoon trong phim mới…└└ Trời đất...[Tiêu đề: Nhưng Kang I-chae cũng hài chết đi được]Kang I-chae được trao giải “Người bạn tốt nhất” từ Da-jun, rồi lên sân khấu. Cậu cứ mè nheo bắt Da-jun nói bằng tiếng Anh, cuối cùng lại chính mình đứng bên cạnh dịch sang tiếng Hàn.Kang I-chae: “Dajun của chúng ta, voi con trượt kỳ thi tám lần rồi…”Jeong Da-jun: “Đây là một đêm thật đẹp. Kìa, nam thần đẹp trai nhất đang vỗ tay nhìn tôi đó!”Cả hai đang nói chuyện hoàn toàn khác nhau mà?!└ Phần sau mới cảm động. Da-jun nói: “Tôi luôn biết ơn Da-jun. Nếu không có em ấy, chẳng có bình minh nào cả…”Kang I-chae đang nói thì khựng lại, cười khẽ rồi nói “That’s right.” và bước xuống…└└ Trời ơi á á á…└└ Mà Da-jun mải dịch nên không nghe thấy câu cảm động của anh mình.[Tiêu đề: Tại sao Kim Seong-hyeon và Seong Ji-won lại tham gia chương trình yêu động vật?]Câu trả lời: Vì muốn thôi.└ ㅋㅋㅋㅋ Chuẩn luôn.└ Làm hết những gì mình thích. Mà lần này Ji-won còn làm giám khảo cho chương trình ca sĩ vô danh, có thí sinh đăng bài nói cậu ấy đáng sợ.└└ Gì cơ??└└ Cậu ấy rất tử tế mà, nhưng bị nói là đáng sợ… hơn bất kỳ ai.--Âm nhạc thì đúng nghĩa “bay cao”.Tưởng đâu đỉnh điểm là hạng 28 Billboard Hot100, ai ngờ tuần sau lại nhảy vọt lên hạng 19.[Tự hào quá đi mất]Xuất hiện trên tin tức mỗi ngày, ai ai cũng khen ngợi rằng The Dawn và Black Call đã nâng tầm vị thế người Hàn Quốc.Sau đó, The Dawn được mời đến lễ trao giải quốc tế.Một talkshow nổi tiếng ở Mỹ gửi thư mời.Ở Nhật Bản, còn có tin họ thuê cả công viên giải trí để tổ chức concert riêng.Không nghi ngờ gì nữa: họ đang ở đỉnh cao chói lọi.Lịch trình chương trình âm nhạc, hậu trường MV, nội dung tự sản xuất, video biểu diễn, chụp ảnh, quay CF, hậu trường thu âm… tất cả đều dồn dập.Thế nhưng—[Đừng đi]Fan trong nước thì chỉ còn biết nằm vật ra.[Này đồ kia, đừng đi][Tuyệt đối không được đi]Bởi vì càng nổi tiếng ở nước ngoài, khả năng phải ra nước ngoài càng tăng theo cấp số nhân.[Đừng để Happy Together quay cuồng. Hãy đảm bảo nhân quyền cho chúng tôi][Ít nhất hãy để lại fan song rồi đi][Còn chưa chiếu Midnight Protocol mà đã tính đi à?]Cảm giác như họ đang cố làm hết mọi thứ trước khi rời đi, khiến fan thấy bất an.Lúc mọi người đang suy nghĩ liệu có nên níu lấy gấu quần hay không—[Ho-yoon: Đang làm gì thế?]Tin nhắn từ Seo Ho-yoon tới. (nhắn vào nhóm chat fan.Đây rồi! Fan lập tức nhắn lại: “Đừng bỏ rơi tụi này mà đi”, “Tour nước ngoài để sau cũng được mà”.Nếu là người khác chắc bị phớt lờ rồi. Nhưng nếu là Noeul thì Ho-yoon sẽ tử tế đáp lại.Fan còn mè nheo: “Lo quá đến mức nuốt không trôi cơm…”[Ho-yoon: Cái gì?]…và điều đó khiến cậu ấy nổi giận.[Ho-yoon: Sao lại không ăn cơm?]Chỉ một tin nhắn ấy thôi, đã mở ra một loạt tin nhắn càu nhàu suốt 10 phút:“Nếu không ăn uống đàng hoàng sẽ gặp chuyện đấy.” “Học hành chăm chỉ vẫn tốt hơn.” “Sức khỏe là tài sản lớn nhất.”Ban đầu fan còn mỉm cười lướt điện thoại, sau đó như người bị PTSD, nhắm tịt mắt lại, gào lên rồi chôn điện thoại vào chăn.[Ho-yoon: Ho-yoon à~ Tết đến rồi sao?][Ho-yoon: Này này.][Ho-yoon: Đây là ai thế hả?][ㅋㅋㅋㅋ Dạo này Seo Ho-yoon hay dỗi nhỉ][Cậu ấy hơi phiền đấyㅋㅋ][Ho-yoon à!! Trước khi đi, cho tụi này tấm hình nào!]Sau câu đó, hơn 10 phút không thấy tin nhắn nào từ Seo Ho-yoon.Thật sự giận rồi à, hôm nay không gửi ảnh à— đang thấy hơi hụt hẫng thì, tin nhắn tới.[Ho-yoon: (ảnh)] [Ho-yoon: Noeul đáng ghét được thêm một cái bánh gạo]Áo sơ mi trắng, tóc chải nhẹ, kính đen cài ở túi áo, bảng tên đeo trên cổ.Một tay cầm cốc Americano, mặt hơi hờn dỗi, là tấm hình mà Seo Ho-yoon gửi.[Á á á á cái gì thế này!!!][Dù cậu có cằn nhằn cả triệu lần cũng được!!!]Nhưng sau khi sung sướng vì gương mặt đó suốt một tiếng, nhìn kỹ lại thì thấy điều gì đó lạ.[Ủa? Là Americano mà??]Bình thường Seo Ho-yoon không bao giờ cầm thứ đó.Mọi người bắt đầu tranh luận xem đây là nội dung tự quay hay là đang quay quảng cáo cà phê.Nhưng ngoài Noeul, còn có người khác cũng đang xôn xao.[Màu bảng tên đó… chẳng lẽ!!!]Dù đã nhiều năm trôi qua, vẫn có một nhóm người hoạt động sôi nổi và cực kỳ yêu thích một bộ phim truyền hình.[Khẩn cấp. Diễn viên chính nói "Có thể kỳ vọng."]**[Không, trời má, tôi không hy vọng gì đâuoO thật ra thì trông chờ chết đi được,,]****[Này các cậu, đừng làm quá kẻo thành “chăn cừu”, hãy bình tĩnh, đừng hy vọngoO chết tiệt, tối nay không ngủ nổi rồi..]**Vì quá hồi hộp, họ không thể chợp mắt.Hôm đó, lời đồn lan ra rằng ai đó đã thấy Min Ji-hun trong quán ăn. Có người giơ ảnh Seo Ho-yoon ra hỏi: “Có thật là người này không?!” khiến top star bị sặc cơm giữa chừng.Và hôm sau—【‘Máy Quay’ xác nhận dàn diễn viên: Min Ji-hun / Yoo Ji-a / Seo Ho-yoon [chính thức]】Bài báo đã lên. [Á á á á á á á á]【Phim được quay bí mật từ trước…】【Seo Ho-yoon trở lại màn ảnh với vai PD tsundere Lee Jung-hoon】Một bức ảnh bị lộ.Ba người mặc đồ công sở, đeo bảng tên, đứng nói chuyện sau tòa nhà đài truyền hình.Yoo Ji-a đang uống cà phê có ghi chữ “Xin hãy chăm sóc Seo-kkoong♡”,Min Ji-hun thì ngồi mép bồn hoa ăn bánh soboro,Trước mặt họ, Seo Ho-yoon khoanh tay, đá nhẹ vào chân Min Ji-hun và mắng nhẹ.[Ôi trời... Đã đến rồi]Đó chính là PD Lee Jung-hoon bằng xương bằng thịt….【Phim “Máy Quay” sẽ lên sóng sớm】[Phần 2 của "Máy Quay" đâââââây!!!!]Và thế là, fan của "Máy Quay" đã giành được chiến thắng.

“Ứng cử viên hạng nhất hôm nay là… ơ, cái gì thế này!!”

Lee Ji-hyun đang gõ gõ điện thoại thì ngước lên nhìn khu vực MC đang vang vọng tiếng nhạc ồn ào.

Một chương trình âm nhạc được phát sóng ngay sau khi thông báo vào Billboard.

“The Dawn đấu với chính The Dawn—!”

Đằng sau MC, The Dawn đứng tách thành hai nhóm hai bên, và trong giọng MC phảng phất sự phấn khích xen lẫn bối rối.

Ca khúc chủ đề Framed Eternity và ca khúc phụ eveRdAWn đều là ứng cử viên hạng nhất—một cảnh tượng hiếm hoi, chỉ xảy ra vài lần mỗi năm.

“Hôm nay đội Framed Eternity là… Seong Ji-won và Seo Ho-yoon đấy ạ~. Nếu thắng thì các bạn định làm gì đây~?”

Những người đứng phía sau đều vỗ tay với vẻ mặt kiểu “Tất nhiên rồi…”.

Thật ra, ngay từ khi bước vào đài truyền hình, không khí đã nghiêng hẳn về một phía.

Dù là tiền bối hay hậu bối, ai cũng lén nhìn The Dawn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn các MC thì công khai bàn tán: “Làm sao mà không run khi phải trao cúp cho The Dawn cơ chứ.”

Y như với Black Call trước đây vậy.

‘Dù ai đến, chắc chắn cũng sẽ giành ít nhất mười mấy chiếc cúp.’

Điều đó đồng nghĩa với việc—đối với đội kế hoạch của DAPA, một khoản tiền thưởng cuối năm khổng lồ đang chờ đợi.

Sau cuộc phỏng vấn ứng cử viên hạng nhất ngắn ngủi, sân khấu của eveRdAWn, ca khúc phụ mang phong cách R&B tươi sáng, xuất hiện trước cả ca khúc chủ đề.

【Hmm Hmm Hmm】

Bài hát bắt đầu một cách nhẹ nhàng và hấp dẫn. Dưới nền là tiếng trống lo-fi hơi thô ráp.

Bộ trường quay được đầu tư lớn lấy bối cảnh bờ biển.

Ánh hoàng hôn từ từ lan tỏa nhuộm vàng bãi biển, còn dưới sàn màn hình LED là cỏ xanh và bãi cát.

Tất cả đều mặc đồ nhẹ, đi chân trần, khoác lên mình quần jeans mỏng rồi ngồi vắt vẻo trên mô hình giống bờ biển và cất tiếng hát.

**【Sau kết thúc tình yêu như pháo hoa

Không thể nào kết thúc một cách thảm hại như vậy được】**

Giọng hát của Seong Ji-won vang lên đầu tiên, tinh tế, mềm mại, như hòa lẫn cả hơi thở.

**【Oh Everdawn everdawn

Trái tim đang đập rộn ràng

Ah Everdawn everdawn

Em đang đứng nơi bãi biển kia】**

Khi Seo Ho-yoon đùa nghịch chỉ tay, một dải cực quang chợt hiện trên màn hình.

**【Dù ở sa mạc nóng rát

Tôi cũng sẽ thấy được cực quang nở rộ dù chỉ trong một giờ

Cùng với tình yêu không bao giờ tắt

Để chúng ta trở thành ngoại lệ】**

Cực quang dần tan biến, rồi cảnh vật lại trở về với bãi biển dưới ánh hoàng hôn.

**【Oh Everdawn everdawn

Tôi đang cầu nguyện mãnh liệt

Ah everdawn everdawn

Rằng em vẫn đang đứng ở bãi biển kia…】**

Lee Ji-hyun nhìn anh một lúc, rồi khẽ lùi lại, mở điện thoại lên tìm những bài phản hồi của chương trình âm nhạc trước đó.

**[Vị vua vĩ đại Everdawn

Vị… vua… vĩ đại… ㅠㅠㅠㅠㅠ]**

[Phát điên mất thôi, album huyền thoại này phải làm sao đây]

Phản ứng với sân khấu thì khỏi nói, bùng nổ.

**[Tiêu đề: Gần đây sao Seo Ho-yoon cứ thế này trong fancam?

Trước đây cứ nhìn chằm chằm Kim Seong-hyun khiến anh ấy bối rối, rồi lại tỏ ra thích thú. Lúc nào cũng bị Kang I-chae cười khúc khích bên cạnh.

Ấy vậy mà hôm nay, đối tượng lại là Kang I-chae.

└ Kang I-chae kiểu “Hả?” rồi lúng túng suýt quên phần hát, thế mà Seo Ho-yoon lại cười tươi, hát ngay phần của mình như không có gì xảy raㅋㅋ

└└ Tin đồn mâu thuẫn kết thúc trong 3 giây.]**

Ngay cả tin đồn mà chẳng ai quan tâm kia cũng được dẹp yên luôn.

Thế nhưng vẫn thấy có gì đó lấn cấn, cô lại chạm nhẹ vào điện thoại.

Thời gian trôi nhanh chóng, và đến lúc công bố hạng nhất của chương trình âm nhạc.

“——Xin chúc mừng! Hạng nhất là The Dawn với Framed Eternity!!”

Pang—, pháo hoa nổ tung.

MC trao hoa cho The Dawn, và các nhân viên DAPA bắt đầu thu dọn đồ đạc, ai nấy đều nói “Tốt rồi, tốt rồi, vất vả nhé—” và lục tục rời đi.

Nhưng khi đến phần phát biểu của Seo Ho-yoon, tất cả các nhân viên đang thu dọn và cả những người liên quan đang nói chuyện cũng đều ngẩng đầu lên nhìn sân khấu.

“…Hả?”

Bởi vì “chính” Seo Ho-yoon kia đang nắm chặt chiếc cúp như thể đây là lần đầu anh giành được hạng nhất, với một biểu cảm kỳ lạ.

Khi Seong Ji-won khẽ vỗ vai anh, anh liền quay sang ống kính, mỉm cười khẽ rồi thì thầm như chẳng có gì xảy ra.

“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội một lần nữa, vì đã luôn ủng hộ tôi. Chúng tôi là The Dawn.”

Bài phát biểu trôi chảy như thể đã chuẩn bị từ trước khiến cả khán phòng reo vang.

Khi phần encore (phần thêm cuối cùng) vang lên với nhạc nền của Framed Eternity, màn hình sân khấu chuyển thành phòng triển lãm xuất hiện trong MV, Seo Ho-yoon ngồi tựa vào lan can gần khán giả hơn, cầm mic và hát.

**【Những khoảnh khắc khuấy động tâm hồn không ngừng

Khiến chúng ta trở nên rõ ràng hơn

Giống như một câu chuyện xem đi xem lại cũng không chán】**

Lee Ji-hyun lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi xoay người vào phòng chờ. Trong đó, trưởng nhóm quản lý đang nhìn vào một chiếc hộp.

“Gì vậy ạ?”

“Seo Ho-yoon bảo sẽ chia mấy cái này thành kẹp sách hoa. Cô nhớ cái lần anh ấy đột nhiên livestream khoe bó hoa chứ?”

“À…!”

Seo Ho-yoon đã làm những bó hoa từng khoe trên livestream thành kẹp sách để tặng đi.

‘Cảm giác này là gì vậy nhỉ….’

Cô đã từng cảm thấy thế này trước đây.

‘…À, lần đó chăng?’

Ngay sau khi comeback, có một sự kiện quảng cáo sản phẩm tổ chức ở trung tâm thương mại.

Seo Ho-yoon chỉ đến khoảng 15 phút với tư cách người mẫu, vậy mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó, khu vực quanh trung tâm thương mại đã bị tê liệt.

Cảm giác khi có quá nhiều người chỉ nhìn về một người duy nhất như vậy, là như thế nào?

‘Wow, áp lực thật….’

Nếu là mình thì chắc muốn chạy trốn.

Nổi tiếng đến mức choáng ngợp như vậy thì tất nhiên cũng sẽ có những góc khuất đi kèm.

Tất cả mọi người trừ Seo Ho-yoon đều căng thẳng, chỉ tập trung hướng dẫn trong đám đông chen chúc.

Lee Ji-hyun cũng hồi hộp nhìn ra ngoài, cảm thấy má hơi rát. Khi cô nhìn sang thì thấy Seo Ho-yoon đang cúi nhìn mình.

“Người ta bảo khi cửa mở thì rẽ phải luôn… vâng.”

“Tôi nghe người khác nói rồi mà.”

“…Tôi hồi hộp quá. Còn Seo Ho-yoon thì không à?”

Vừa hỏi xong đã lập tức hối hận.

Vì anh lúc nào chẳng cười tỉnh bơ, đáp lại đầy tự tin: “Sao cơ?”

Thế nhưng câu trả lời lại khác.

“Tôi cũng hồi hộp.”

…Hở?

Khi thấy cô bối rối, anh khẽ nheo mắt rồi cười nhẹ.

“Không biết sẽ còn được yêu đến bao giờ nữa.”

Ngay khoảnh khắc đó cô như hóa đá, rồi cánh cửa mở ra và đèn flash máy ảnh lóe lên chớp nhoáng.

Seo Ho-yoon mỉm cười rạng rỡ bước ra chào fan, rồi vẫy tay thành thạo trước ống kính.

“…Người này đúng là có tài khiến người khác phải bận tâm.”

Và… đó là hiện tại.

***

Cô ra khỏi phòng chờ sau khi theo dõi một lúc và chuẩn bị quay lại công ty.

Vừa bước ra, cô thấy đám đông tụ lại — thì ra sau khi kết thúc chương trình âm nhạc, các thành viên đã tổ chức một buổi fanmeeting ngẫu hứng, tự tay chuẩn bị những món quà nhỏ để tặng người hâm mộ.

Đằng xa, Seo Ho-yoon ngồi xổm xuống, lắng nghe một bé gái trông như học sinh cấp hai líu ríu nói gì đó.

Người đó nghiêng tai nghe chăm chú, không hiểu sao lại bật cười “phù hắt”, rồi đưa cho cô bé một cánh hoa.

‘À.’

Lee Ji-hyun bỗng nhận ra cảm giác khó chịu âm ỉ trong lòng là gì.

‘Mình hiểu vì sao lại thấy lấn cấn rồi.’

Seo Ho-yoon luôn nói với fan rằng:

Cảm ơn, xin lỗi, sẽ cúi đầu xin lỗi, v.v.

Nhưng, có một điều Seo Ho-yoon vẫn chưa từng nói ra.

‘Tôi có hạnh phúc không?’

Dù việc nhận được những cánh hoa nhỏ được lưu giữ như vĩnh viễn là điều đáng quý...

Nhưng nếu tôi là fan, hẳn điều tôi tò mò trước tiên là: cậu ấy thế nào?

-

-

[Tiêu đề: Billboard Star The Dawn vẫn như xưa]

Tôi thấy bảo họ trang trí theo phong cách lễ trao giải quốc tế, nên vào xem thử.

Da-jun: “Giải nam thần đẹp trai nhất sẽ thuộc về ai đây~!”

I-chae: (Chuẩn bị bước ra)

Da-jun: “Trời ơi~~~! Chính là Jeong Da-jun!”

I-chae: (bước hụt)

ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

Không, Da-jun à, đừng vừa từ chỗ MC lao xuống khán đài rồi giả vờ ngạc nhiên nữa.

Ji-won, đừng đứng bên cạnh với vẻ mặt cảm động rồi nắm tay kéo người ta vào lòng chứ.

└ Bên cạnh còn có Kim Seong-hyun lẩm bẩm: “Giải sản xuất độc dược à?”

└ Da-jun dạo này như vậy là vì cậu ấy đang cày phim nước ngoài, bảo muốn xem diễn xuất của Seo Ho-yoon trong phim mới…

└└ Trời đất...

[Tiêu đề: Nhưng Kang I-chae cũng hài chết đi được]

Kang I-chae được trao giải “Người bạn tốt nhất” từ Da-jun, rồi lên sân khấu. Cậu cứ mè nheo bắt Da-jun nói bằng tiếng Anh, cuối cùng lại chính mình đứng bên cạnh dịch sang tiếng Hàn.

Kang I-chae: “Dajun của chúng ta, voi con trượt kỳ thi tám lần rồi…”

Jeong Da-jun: “Đây là một đêm thật đẹp. Kìa, nam thần đẹp trai nhất đang vỗ tay nhìn tôi đó!”

Cả hai đang nói chuyện hoàn toàn khác nhau mà?!

└ Phần sau mới cảm động. Da-jun nói: “Tôi luôn biết ơn Da-jun. Nếu không có em ấy, chẳng có bình minh nào cả…”

Kang I-chae đang nói thì khựng lại, cười khẽ rồi nói “That’s right.” và bước xuống…

└└ Trời ơi á á á…

└└ Mà Da-jun mải dịch nên không nghe thấy câu cảm động của anh mình.

[Tiêu đề: Tại sao Kim Seong-hyeon và Seong Ji-won lại tham gia chương trình yêu động vật?]

Câu trả lời: Vì muốn thôi.

└ ㅋㅋㅋㅋ Chuẩn luôn.

└ Làm hết những gì mình thích. Mà lần này Ji-won còn làm giám khảo cho chương trình ca sĩ vô danh, có thí sinh đăng bài nói cậu ấy đáng sợ.

└└ Gì cơ??

└└ Cậu ấy rất tử tế mà, nhưng bị nói là đáng sợ… hơn bất kỳ ai.

-

-

Âm nhạc thì đúng nghĩa “bay cao”.

Tưởng đâu đỉnh điểm là hạng 28 Billboard Hot100, ai ngờ tuần sau lại nhảy vọt lên hạng 19.

[Tự hào quá đi mất]

Xuất hiện trên tin tức mỗi ngày, ai ai cũng khen ngợi rằng The Dawn và Black Call đã nâng tầm vị thế người Hàn Quốc.

Sau đó, The Dawn được mời đến lễ trao giải quốc tế.

Một talkshow nổi tiếng ở Mỹ gửi thư mời.

Ở Nhật Bản, còn có tin họ thuê cả công viên giải trí để tổ chức concert riêng.

Không nghi ngờ gì nữa: họ đang ở đỉnh cao chói lọi.

Lịch trình chương trình âm nhạc, hậu trường MV, nội dung tự sản xuất, video biểu diễn, chụp ảnh, quay CF, hậu trường thu âm… tất cả đều dồn dập.

Thế nhưng—

[Đừng đi]

Fan trong nước thì chỉ còn biết nằm vật ra.

[Này đồ kia, đừng đi]

[Tuyệt đối không được đi]

Bởi vì càng nổi tiếng ở nước ngoài, khả năng phải ra nước ngoài càng tăng theo cấp số nhân.

[Đừng để Happy Together quay cuồng. Hãy đảm bảo nhân quyền cho chúng tôi]

[Ít nhất hãy để lại fan song rồi đi]

[Còn chưa chiếu Midnight Protocol mà đã tính đi à?]

Cảm giác như họ đang cố làm hết mọi thứ trước khi rời đi, khiến fan thấy bất an.

Lúc mọi người đang suy nghĩ liệu có nên níu lấy gấu quần hay không—

[Ho-yoon: Đang làm gì thế?]

Tin nhắn từ Seo Ho-yoon tới. (nhắn vào nhóm chat fan.

Đây rồi! Fan lập tức nhắn lại: “Đừng bỏ rơi tụi này mà đi”, “Tour nước ngoài để sau cũng được mà”.

Nếu là người khác chắc bị phớt lờ rồi. Nhưng nếu là Noeul thì Ho-yoon sẽ tử tế đáp lại.

Fan còn mè nheo: “Lo quá đến mức nuốt không trôi cơm…”

[Ho-yoon: Cái gì?]

…và điều đó khiến cậu ấy nổi giận.

[Ho-yoon: Sao lại không ăn cơm?]

Chỉ một tin nhắn ấy thôi, đã mở ra một loạt tin nhắn càu nhàu suốt 10 phút:

“Nếu không ăn uống đàng hoàng sẽ gặp chuyện đấy.” “Học hành chăm chỉ vẫn tốt hơn.” “Sức khỏe là tài sản lớn nhất.”

Ban đầu fan còn mỉm cười lướt điện thoại, sau đó như người bị PTSD, nhắm tịt mắt lại, gào lên rồi chôn điện thoại vào chăn.

[Ho-yoon: Ho-yoon à~ Tết đến rồi sao?]

[Ho-yoon: Này này.]

[Ho-yoon: Đây là ai thế hả?]

[ㅋㅋㅋㅋ Dạo này Seo Ho-yoon hay dỗi nhỉ]

[Cậu ấy hơi phiền đấyㅋㅋ]

[Ho-yoon à!! Trước khi đi, cho tụi này tấm hình nào!]

Sau câu đó, hơn 10 phút không thấy tin nhắn nào từ Seo Ho-yoon.

Thật sự giận rồi à, hôm nay không gửi ảnh à— đang thấy hơi hụt hẫng thì, tin nhắn tới.

[Ho-yoon: (ảnh)] [Ho-yoon: Noeul đáng ghét được thêm một cái bánh gạo]

Áo sơ mi trắng, tóc chải nhẹ, kính đen cài ở túi áo, bảng tên đeo trên cổ.

Một tay cầm cốc Americano, mặt hơi hờn dỗi, là tấm hình mà Seo Ho-yoon gửi.

[Á á á á cái gì thế này!!!]

[Dù cậu có cằn nhằn cả triệu lần cũng được!!!]

Nhưng sau khi sung sướng vì gương mặt đó suốt một tiếng, nhìn kỹ lại thì thấy điều gì đó lạ.

[Ủa? Là Americano mà??]

Bình thường Seo Ho-yoon không bao giờ cầm thứ đó.

Mọi người bắt đầu tranh luận xem đây là nội dung tự quay hay là đang quay quảng cáo cà phê.

Nhưng ngoài Noeul, còn có người khác cũng đang xôn xao.

[Màu bảng tên đó… chẳng lẽ!!!]

Dù đã nhiều năm trôi qua, vẫn có một nhóm người hoạt động sôi nổi và cực kỳ yêu thích một bộ phim truyền hình.

[Khẩn cấp. Diễn viên chính nói "Có thể kỳ vọng."]

**[Không, trời má, tôi không hy vọng gì đâu

oO thật ra thì trông chờ chết đi được,,]**

**[Này các cậu, đừng làm quá kẻo thành “chăn cừu”, hãy bình tĩnh, đừng hy vọng

oO chết tiệt, tối nay không ngủ nổi rồi..]**

Vì quá hồi hộp, họ không thể chợp mắt.

Hôm đó, lời đồn lan ra rằng ai đó đã thấy Min Ji-hun trong quán ăn. Có người giơ ảnh Seo Ho-yoon ra hỏi: “Có thật là người này không?!” khiến top star bị sặc cơm giữa chừng.

Và hôm sau—

【‘Máy Quay’ xác nhận dàn diễn viên: Min Ji-hun / Yoo Ji-a / Seo Ho-yoon [chính thức]】

Bài báo đã lên. [Á á á á á á á á]

【Phim được quay bí mật từ trước…】

【Seo Ho-yoon trở lại màn ảnh với vai PD tsundere Lee Jung-hoon】

Một bức ảnh bị lộ.

Ba người mặc đồ công sở, đeo bảng tên, đứng nói chuyện sau tòa nhà đài truyền hình.

Yoo Ji-a đang uống cà phê có ghi chữ “Xin hãy chăm sóc Seo-kkoong♡”,

Min Ji-hun thì ngồi mép bồn hoa ăn bánh soboro,

Trước mặt họ, Seo Ho-yoon khoanh tay, đá nhẹ vào chân Min Ji-hun và mắng nhẹ.

[Ôi trời... Đã đến rồi]

Đó chính là PD Lee Jung-hoon bằng xương bằng thịt….

【Phim “Máy Quay” sẽ lên sóng sớm】

[Phần 2 của "Máy Quay" đâââââây!!!!]

Và thế là, fan của "Máy Quay" đã giành được chiến thắng.

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Ứng cử viên hạng nhất hôm nay là… ơ, cái gì thế này!!”Lee Ji-hyun đang gõ gõ điện thoại thì ngước lên nhìn khu vực MC đang vang vọng tiếng nhạc ồn ào.Một chương trình âm nhạc được phát sóng ngay sau khi thông báo vào Billboard.“The Dawn đấu với chính The Dawn—!”Đằng sau MC, The Dawn đứng tách thành hai nhóm hai bên, và trong giọng MC phảng phất sự phấn khích xen lẫn bối rối.Ca khúc chủ đề Framed Eternity và ca khúc phụ eveRdAWn đều là ứng cử viên hạng nhất—một cảnh tượng hiếm hoi, chỉ xảy ra vài lần mỗi năm.“Hôm nay đội Framed Eternity là… Seong Ji-won và Seo Ho-yoon đấy ạ~. Nếu thắng thì các bạn định làm gì đây~?”Những người đứng phía sau đều vỗ tay với vẻ mặt kiểu “Tất nhiên rồi…”.Thật ra, ngay từ khi bước vào đài truyền hình, không khí đã nghiêng hẳn về một phía.Dù là tiền bối hay hậu bối, ai cũng lén nhìn The Dawn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn các MC thì công khai bàn tán: “Làm sao mà không run khi phải trao cúp cho The Dawn cơ chứ.”Y như với Black Call trước đây vậy.‘Dù ai đến, chắc chắn cũng sẽ giành ít nhất mười mấy chiếc cúp.’Điều đó đồng nghĩa với việc—đối với đội kế hoạch của DAPA, một khoản tiền thưởng cuối năm khổng lồ đang chờ đợi.Sau cuộc phỏng vấn ứng cử viên hạng nhất ngắn ngủi, sân khấu của eveRdAWn, ca khúc phụ mang phong cách R&B tươi sáng, xuất hiện trước cả ca khúc chủ đề.【Hmm Hmm Hmm】Bài hát bắt đầu một cách nhẹ nhàng và hấp dẫn. Dưới nền là tiếng trống lo-fi hơi thô ráp.Bộ trường quay được đầu tư lớn lấy bối cảnh bờ biển.Ánh hoàng hôn từ từ lan tỏa nhuộm vàng bãi biển, còn dưới sàn màn hình LED là cỏ xanh và bãi cát.Tất cả đều mặc đồ nhẹ, đi chân trần, khoác lên mình quần jeans mỏng rồi ngồi vắt vẻo trên mô hình giống bờ biển và cất tiếng hát.**【Sau kết thúc tình yêu như pháo hoaKhông thể nào kết thúc một cách thảm hại như vậy được】**Giọng hát của Seong Ji-won vang lên đầu tiên, tinh tế, mềm mại, như hòa lẫn cả hơi thở.**【Oh Everdawn everdawnTrái tim đang đập rộn ràngAh Everdawn everdawnEm đang đứng nơi bãi biển kia】**Khi Seo Ho-yoon đùa nghịch chỉ tay, một dải cực quang chợt hiện trên màn hình.**【Dù ở sa mạc nóng rátTôi cũng sẽ thấy được cực quang nở rộ dù chỉ trong một giờCùng với tình yêu không bao giờ tắtĐể chúng ta trở thành ngoại lệ】**Cực quang dần tan biến, rồi cảnh vật lại trở về với bãi biển dưới ánh hoàng hôn.**【Oh Everdawn everdawnTôi đang cầu nguyện mãnh liệtAh everdawn everdawnRằng em vẫn đang đứng ở bãi biển kia…】**Lee Ji-hyun nhìn anh một lúc, rồi khẽ lùi lại, mở điện thoại lên tìm những bài phản hồi của chương trình âm nhạc trước đó.**[Vị vua vĩ đại EverdawnVị… vua… vĩ đại… ㅠㅠㅠㅠㅠ]**[Phát điên mất thôi, album huyền thoại này phải làm sao đây]Phản ứng với sân khấu thì khỏi nói, bùng nổ.**[Tiêu đề: Gần đây sao Seo Ho-yoon cứ thế này trong fancam?Trước đây cứ nhìn chằm chằm Kim Seong-hyun khiến anh ấy bối rối, rồi lại tỏ ra thích thú. Lúc nào cũng bị Kang I-chae cười khúc khích bên cạnh.Ấy vậy mà hôm nay, đối tượng lại là Kang I-chae.└ Kang I-chae kiểu “Hả?” rồi lúng túng suýt quên phần hát, thế mà Seo Ho-yoon lại cười tươi, hát ngay phần của mình như không có gì xảy raㅋㅋ└└ Tin đồn mâu thuẫn kết thúc trong 3 giây.]**Ngay cả tin đồn mà chẳng ai quan tâm kia cũng được dẹp yên luôn.Thế nhưng vẫn thấy có gì đó lấn cấn, cô lại chạm nhẹ vào điện thoại.Thời gian trôi nhanh chóng, và đến lúc công bố hạng nhất của chương trình âm nhạc.“——Xin chúc mừng! Hạng nhất là The Dawn với Framed Eternity!!”Pang—, pháo hoa nổ tung.MC trao hoa cho The Dawn, và các nhân viên DAPA bắt đầu thu dọn đồ đạc, ai nấy đều nói “Tốt rồi, tốt rồi, vất vả nhé—” và lục tục rời đi.Nhưng khi đến phần phát biểu của Seo Ho-yoon, tất cả các nhân viên đang thu dọn và cả những người liên quan đang nói chuyện cũng đều ngẩng đầu lên nhìn sân khấu.“…Hả?”Bởi vì “chính” Seo Ho-yoon kia đang nắm chặt chiếc cúp như thể đây là lần đầu anh giành được hạng nhất, với một biểu cảm kỳ lạ.Khi Seong Ji-won khẽ vỗ vai anh, anh liền quay sang ống kính, mỉm cười khẽ rồi thì thầm như chẳng có gì xảy ra.“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội một lần nữa, vì đã luôn ủng hộ tôi. Chúng tôi là The Dawn.”Bài phát biểu trôi chảy như thể đã chuẩn bị từ trước khiến cả khán phòng reo vang.Khi phần encore (phần thêm cuối cùng) vang lên với nhạc nền của Framed Eternity, màn hình sân khấu chuyển thành phòng triển lãm xuất hiện trong MV, Seo Ho-yoon ngồi tựa vào lan can gần khán giả hơn, cầm mic và hát.**【Những khoảnh khắc khuấy động tâm hồn không ngừngKhiến chúng ta trở nên rõ ràng hơnGiống như một câu chuyện xem đi xem lại cũng không chán】**Lee Ji-hyun lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi xoay người vào phòng chờ. Trong đó, trưởng nhóm quản lý đang nhìn vào một chiếc hộp.“Gì vậy ạ?”“Seo Ho-yoon bảo sẽ chia mấy cái này thành kẹp sách hoa. Cô nhớ cái lần anh ấy đột nhiên livestream khoe bó hoa chứ?”“À…!”Seo Ho-yoon đã làm những bó hoa từng khoe trên livestream thành kẹp sách để tặng đi.‘Cảm giác này là gì vậy nhỉ….’Cô đã từng cảm thấy thế này trước đây.‘…À, lần đó chăng?’Ngay sau khi comeback, có một sự kiện quảng cáo sản phẩm tổ chức ở trung tâm thương mại.Seo Ho-yoon chỉ đến khoảng 15 phút với tư cách người mẫu, vậy mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó, khu vực quanh trung tâm thương mại đã bị tê liệt.Cảm giác khi có quá nhiều người chỉ nhìn về một người duy nhất như vậy, là như thế nào?‘Wow, áp lực thật….’Nếu là mình thì chắc muốn chạy trốn.Nổi tiếng đến mức choáng ngợp như vậy thì tất nhiên cũng sẽ có những góc khuất đi kèm.Tất cả mọi người trừ Seo Ho-yoon đều căng thẳng, chỉ tập trung hướng dẫn trong đám đông chen chúc.Lee Ji-hyun cũng hồi hộp nhìn ra ngoài, cảm thấy má hơi rát. Khi cô nhìn sang thì thấy Seo Ho-yoon đang cúi nhìn mình.“Người ta bảo khi cửa mở thì rẽ phải luôn… vâng.”“Tôi nghe người khác nói rồi mà.”“…Tôi hồi hộp quá. Còn Seo Ho-yoon thì không à?”Vừa hỏi xong đã lập tức hối hận.Vì anh lúc nào chẳng cười tỉnh bơ, đáp lại đầy tự tin: “Sao cơ?”Thế nhưng câu trả lời lại khác.“Tôi cũng hồi hộp.”…Hở?Khi thấy cô bối rối, anh khẽ nheo mắt rồi cười nhẹ.“Không biết sẽ còn được yêu đến bao giờ nữa.”Ngay khoảnh khắc đó cô như hóa đá, rồi cánh cửa mở ra và đèn flash máy ảnh lóe lên chớp nhoáng.Seo Ho-yoon mỉm cười rạng rỡ bước ra chào fan, rồi vẫy tay thành thạo trước ống kính.“…Người này đúng là có tài khiến người khác phải bận tâm.”Và… đó là hiện tại.***Cô ra khỏi phòng chờ sau khi theo dõi một lúc và chuẩn bị quay lại công ty.Vừa bước ra, cô thấy đám đông tụ lại — thì ra sau khi kết thúc chương trình âm nhạc, các thành viên đã tổ chức một buổi fanmeeting ngẫu hứng, tự tay chuẩn bị những món quà nhỏ để tặng người hâm mộ.Đằng xa, Seo Ho-yoon ngồi xổm xuống, lắng nghe một bé gái trông như học sinh cấp hai líu ríu nói gì đó.Người đó nghiêng tai nghe chăm chú, không hiểu sao lại bật cười “phù hắt”, rồi đưa cho cô bé một cánh hoa.‘À.’Lee Ji-hyun bỗng nhận ra cảm giác khó chịu âm ỉ trong lòng là gì.‘Mình hiểu vì sao lại thấy lấn cấn rồi.’Seo Ho-yoon luôn nói với fan rằng:Cảm ơn, xin lỗi, sẽ cúi đầu xin lỗi, v.v.Nhưng, có một điều Seo Ho-yoon vẫn chưa từng nói ra.‘Tôi có hạnh phúc không?’Dù việc nhận được những cánh hoa nhỏ được lưu giữ như vĩnh viễn là điều đáng quý...Nhưng nếu tôi là fan, hẳn điều tôi tò mò trước tiên là: cậu ấy thế nào?--[Tiêu đề: Billboard Star The Dawn vẫn như xưa]Tôi thấy bảo họ trang trí theo phong cách lễ trao giải quốc tế, nên vào xem thử.Da-jun: “Giải nam thần đẹp trai nhất sẽ thuộc về ai đây~!”I-chae: (Chuẩn bị bước ra)Da-jun: “Trời ơi~~~! Chính là Jeong Da-jun!”I-chae: (bước hụt)ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋKhông, Da-jun à, đừng vừa từ chỗ MC lao xuống khán đài rồi giả vờ ngạc nhiên nữa.Ji-won, đừng đứng bên cạnh với vẻ mặt cảm động rồi nắm tay kéo người ta vào lòng chứ.└ Bên cạnh còn có Kim Seong-hyun lẩm bẩm: “Giải sản xuất độc dược à?”└ Da-jun dạo này như vậy là vì cậu ấy đang cày phim nước ngoài, bảo muốn xem diễn xuất của Seo Ho-yoon trong phim mới…└└ Trời đất...[Tiêu đề: Nhưng Kang I-chae cũng hài chết đi được]Kang I-chae được trao giải “Người bạn tốt nhất” từ Da-jun, rồi lên sân khấu. Cậu cứ mè nheo bắt Da-jun nói bằng tiếng Anh, cuối cùng lại chính mình đứng bên cạnh dịch sang tiếng Hàn.Kang I-chae: “Dajun của chúng ta, voi con trượt kỳ thi tám lần rồi…”Jeong Da-jun: “Đây là một đêm thật đẹp. Kìa, nam thần đẹp trai nhất đang vỗ tay nhìn tôi đó!”Cả hai đang nói chuyện hoàn toàn khác nhau mà?!└ Phần sau mới cảm động. Da-jun nói: “Tôi luôn biết ơn Da-jun. Nếu không có em ấy, chẳng có bình minh nào cả…”Kang I-chae đang nói thì khựng lại, cười khẽ rồi nói “That’s right.” và bước xuống…└└ Trời ơi á á á…└└ Mà Da-jun mải dịch nên không nghe thấy câu cảm động của anh mình.[Tiêu đề: Tại sao Kim Seong-hyeon và Seong Ji-won lại tham gia chương trình yêu động vật?]Câu trả lời: Vì muốn thôi.└ ㅋㅋㅋㅋ Chuẩn luôn.└ Làm hết những gì mình thích. Mà lần này Ji-won còn làm giám khảo cho chương trình ca sĩ vô danh, có thí sinh đăng bài nói cậu ấy đáng sợ.└└ Gì cơ??└└ Cậu ấy rất tử tế mà, nhưng bị nói là đáng sợ… hơn bất kỳ ai.--Âm nhạc thì đúng nghĩa “bay cao”.Tưởng đâu đỉnh điểm là hạng 28 Billboard Hot100, ai ngờ tuần sau lại nhảy vọt lên hạng 19.[Tự hào quá đi mất]Xuất hiện trên tin tức mỗi ngày, ai ai cũng khen ngợi rằng The Dawn và Black Call đã nâng tầm vị thế người Hàn Quốc.Sau đó, The Dawn được mời đến lễ trao giải quốc tế.Một talkshow nổi tiếng ở Mỹ gửi thư mời.Ở Nhật Bản, còn có tin họ thuê cả công viên giải trí để tổ chức concert riêng.Không nghi ngờ gì nữa: họ đang ở đỉnh cao chói lọi.Lịch trình chương trình âm nhạc, hậu trường MV, nội dung tự sản xuất, video biểu diễn, chụp ảnh, quay CF, hậu trường thu âm… tất cả đều dồn dập.Thế nhưng—[Đừng đi]Fan trong nước thì chỉ còn biết nằm vật ra.[Này đồ kia, đừng đi][Tuyệt đối không được đi]Bởi vì càng nổi tiếng ở nước ngoài, khả năng phải ra nước ngoài càng tăng theo cấp số nhân.[Đừng để Happy Together quay cuồng. Hãy đảm bảo nhân quyền cho chúng tôi][Ít nhất hãy để lại fan song rồi đi][Còn chưa chiếu Midnight Protocol mà đã tính đi à?]Cảm giác như họ đang cố làm hết mọi thứ trước khi rời đi, khiến fan thấy bất an.Lúc mọi người đang suy nghĩ liệu có nên níu lấy gấu quần hay không—[Ho-yoon: Đang làm gì thế?]Tin nhắn từ Seo Ho-yoon tới. (nhắn vào nhóm chat fan.Đây rồi! Fan lập tức nhắn lại: “Đừng bỏ rơi tụi này mà đi”, “Tour nước ngoài để sau cũng được mà”.Nếu là người khác chắc bị phớt lờ rồi. Nhưng nếu là Noeul thì Ho-yoon sẽ tử tế đáp lại.Fan còn mè nheo: “Lo quá đến mức nuốt không trôi cơm…”[Ho-yoon: Cái gì?]…và điều đó khiến cậu ấy nổi giận.[Ho-yoon: Sao lại không ăn cơm?]Chỉ một tin nhắn ấy thôi, đã mở ra một loạt tin nhắn càu nhàu suốt 10 phút:“Nếu không ăn uống đàng hoàng sẽ gặp chuyện đấy.” “Học hành chăm chỉ vẫn tốt hơn.” “Sức khỏe là tài sản lớn nhất.”Ban đầu fan còn mỉm cười lướt điện thoại, sau đó như người bị PTSD, nhắm tịt mắt lại, gào lên rồi chôn điện thoại vào chăn.[Ho-yoon: Ho-yoon à~ Tết đến rồi sao?][Ho-yoon: Này này.][Ho-yoon: Đây là ai thế hả?][ㅋㅋㅋㅋ Dạo này Seo Ho-yoon hay dỗi nhỉ][Cậu ấy hơi phiền đấyㅋㅋ][Ho-yoon à!! Trước khi đi, cho tụi này tấm hình nào!]Sau câu đó, hơn 10 phút không thấy tin nhắn nào từ Seo Ho-yoon.Thật sự giận rồi à, hôm nay không gửi ảnh à— đang thấy hơi hụt hẫng thì, tin nhắn tới.[Ho-yoon: (ảnh)] [Ho-yoon: Noeul đáng ghét được thêm một cái bánh gạo]Áo sơ mi trắng, tóc chải nhẹ, kính đen cài ở túi áo, bảng tên đeo trên cổ.Một tay cầm cốc Americano, mặt hơi hờn dỗi, là tấm hình mà Seo Ho-yoon gửi.[Á á á á cái gì thế này!!!][Dù cậu có cằn nhằn cả triệu lần cũng được!!!]Nhưng sau khi sung sướng vì gương mặt đó suốt một tiếng, nhìn kỹ lại thì thấy điều gì đó lạ.[Ủa? Là Americano mà??]Bình thường Seo Ho-yoon không bao giờ cầm thứ đó.Mọi người bắt đầu tranh luận xem đây là nội dung tự quay hay là đang quay quảng cáo cà phê.Nhưng ngoài Noeul, còn có người khác cũng đang xôn xao.[Màu bảng tên đó… chẳng lẽ!!!]Dù đã nhiều năm trôi qua, vẫn có một nhóm người hoạt động sôi nổi và cực kỳ yêu thích một bộ phim truyền hình.[Khẩn cấp. Diễn viên chính nói "Có thể kỳ vọng."]**[Không, trời má, tôi không hy vọng gì đâuoO thật ra thì trông chờ chết đi được,,]****[Này các cậu, đừng làm quá kẻo thành “chăn cừu”, hãy bình tĩnh, đừng hy vọngoO chết tiệt, tối nay không ngủ nổi rồi..]**Vì quá hồi hộp, họ không thể chợp mắt.Hôm đó, lời đồn lan ra rằng ai đó đã thấy Min Ji-hun trong quán ăn. Có người giơ ảnh Seo Ho-yoon ra hỏi: “Có thật là người này không?!” khiến top star bị sặc cơm giữa chừng.Và hôm sau—【‘Máy Quay’ xác nhận dàn diễn viên: Min Ji-hun / Yoo Ji-a / Seo Ho-yoon [chính thức]】Bài báo đã lên. [Á á á á á á á á]【Phim được quay bí mật từ trước…】【Seo Ho-yoon trở lại màn ảnh với vai PD tsundere Lee Jung-hoon】Một bức ảnh bị lộ.Ba người mặc đồ công sở, đeo bảng tên, đứng nói chuyện sau tòa nhà đài truyền hình.Yoo Ji-a đang uống cà phê có ghi chữ “Xin hãy chăm sóc Seo-kkoong♡”,Min Ji-hun thì ngồi mép bồn hoa ăn bánh soboro,Trước mặt họ, Seo Ho-yoon khoanh tay, đá nhẹ vào chân Min Ji-hun và mắng nhẹ.[Ôi trời... Đã đến rồi]Đó chính là PD Lee Jung-hoon bằng xương bằng thịt….【Phim “Máy Quay” sẽ lên sóng sớm】[Phần 2 của "Máy Quay" đâââââây!!!!]Và thế là, fan của "Máy Quay" đã giành được chiến thắng.

Chương 547