PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…
Chương 557
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “—Cắt!! Cắt! Cắt~~!!!”Khi tôi chớp mắt đôi ba lần, từ xa vọng đến một giọng nói đầy phấn khích.“—Các diễn viên!! Xin lỗi nhưng ở hiện trường của tôi thì không chấp nhận ad-lib (tự ý diễn theo ý mình) đâu ạ. Cách hiểu nhân vật cũng sai luôn rồi ạ!”“……”“Làm ơn hãy diễn xuất lay động trái tim khán giả giúp tôi~~!!”Cuối câu tràn ngập âm “ㅅ”, đúng kiểu của đạo diễn hổ – Jeong Dajun.Thật ra ở hiện trường quay thật, dù Min Jiheon và tôi có tung hoành ad-lib thì chỉ cần kết quả ổn là mọi thứ đều ổn. Nhưng ở đây, có vẻ Jeong Dajun đã nhập vai đạo diễn nghiêm túc thật nên tôi cứ để yên cho cậu nhóc làm.Thay vào đó, tôi liếc sang Seong Ji-won – người đang phản ứng hơi kỳ lạ.‘Gì vậy nhỉ?’Seong Ji-won vuốt nhẹ mái tóc, trông khá lúng túng, như thể chính cậu ấy cũng không hiểu mình vừa thốt ra điều gì nên cứ mân mê môi.‘Tại sao lại thế?’Nhưng tôi không hỏi.Vì có cảm giác sắp nắm được một đầu mối gì đó, nên tôi cố tình giữ im lặng.Mặc dù đạo diễn hổ cầm loa liên tục chỉ đạo đầy nhiệt huyết, Seong Ji-won cứ lúng túng bỏ lỡ lời thoại suốt, khiến toàn bộ staff và thành viên trường quay đều ngơ ngác.“Anh đang nói… cái gì….”“……”“…Um, xin lỗi.”Cảnh Ji-won nói lắp như vậy thật hiếm thấy.Nếu cứ thế này thì chẳng những không có được “diễn xuất lay động tâm can” như Jeong Dajun mong muốn, mà đến cả cảnh dùng cho show cũng khó mà lấy được. Thế là tôi giơ tay phải lên.“Này, quay lại đúng theo bốc thăm đi. Để Kim Seong-hyeon làm lại nào.”“Hả? Là anh á?”“Ừ. Tôi sẽ hướng dẫn cho.”Dù anh ấy tỏ rõ vẻ e ngại khi lại gần tôi (sợ diễn), nhưng vì Seong Ji-won đang gặp khó, nên anh ấy – với tư cách là leader – chỉ mím môi rồi tiến lại.“Nào, tôi sẽ dạy cho….”Vừa đến đã có vẻ nhận ra là mình vừa mắc sai lầm.Sau khi quay lại, tôi cứ liên tục hành hạ Kim Seong-hyeon suốt mấy chục phút, nhưng đầu óc thì vẫn hướng về phía Seong Ji-won.Vì đối diễn không phải tôi nên trông cậu ấy tự nhiên hơn hẳn, nhưng lại cố tránh ánh mắt tôi. Khi ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau, cậu ấy lại cười gượng rồi làm như không biết.Trước đây tôi sẽ cảm thấy đó là tín hiệu cho thấy cậu ấy thấy khó chịu, nhưng—‘Hừ.’Tôi đã gợi mở đến mức này mà cậu ấy vẫn không hiểu thì tôi mới là đồ ngu.Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một khả năng.“Ji-won hyung, sao hôm nay vụng về vậy hả?!”“Ha ha ha……”‘…Hay là thử một lần?’Tôi không bao giờ bỏ lỡ cơ hội một khi đã đến tay mình. = = = Vài ngày sau khi hoàn tất quay show tự sản xuất và cả cảnh fan song, tại studio quay “Máy Quay”.Tôi – sau khi lướt lại kịch bản đã học thuộc – ngồi trong phòng chờ, lấy điện thoại ra và tìm đoạn trailer show tự sản xuất trên YouTube.[Dapa, dạo này cậu thật sự rất xứng đáng với thù lao đấy..] [Gì vậy trời, quay ở công viên giải trí? Chẳng lẽ fan song???] [Nếu Seo Hoyoon tham gia drama thì fan song là mặc định rồi đó └Hả?? └└Đó là kỹ thuật của Seo rồi, chuẩn bị sẵn fan song mà └└Tại sao lại phải nói điều hiển nhiên như thế chứ; └└Diễn xuất kiểu tỉnh rụi, điên thật đấy]Fan thì cứ rôm rả bàn tán đầy dễ thương, nhưng thứ tôi đang tìm không phải mấy cái này.[Trailer của đạo diễn voi Jeong Dajun có triển vọng quá] [Jeong Dajun mời Seo Hoyoon chỉ để nhìn mặt hả? Sau khi Lee Junghoon nghỉ ở Kabu thì kéo vào drama của mình luôn, máu quá └Đúng kiểu phải như vậy mới lên được 1st team chứ] [ㅋㅋㅋTôi là người vô cảm mà giờ lại tò mò về Seo Hoyoon vì Noeul nhờ ổng… lạ thiệt đấy..] [Insane!! I look forward to their acting ;) ]Xin lỗi nhé, nhưng sau đó vì Kim Seong-hyeon diễn quá tệ nên tụi tôi phải gấp rút đổi hướng thành drama kiểu “máu chó” luôn.Khi đó, Kang I-chae – người trước giờ vẫn tỏ vẻ dửng dưng – bỗng sáng mắt lên như thể “cuối cùng cũng đến lượt mình rồi!” và thật sự như thể bước lên sân khấu của chính mình mà phát điên luôn.【…M, đúng vậy mà.】Tôi dừng đoạn video đang phát.Cảnh Seong Ji-won trả lời tôi được dựng một cách hài hước, nhưng rõ ràng cậu ấy đang do dự.[Hai người đang làm gì thế?] [Không biết, nhưng sao thấy vô lý quá…] [Hoyoon thích rõ rành rành còn gì]Ừ, đúng là tin vui cho Hoyoon.Khi đã có được câu trả lời, khóe môi tôi nhếch lên.Min Ji-hun – người gần như sống luôn ở trường quay – hất tấm chăn ra, ngồi dậy như con lười rồi cau mày.“Gì vậy?”Hắn bước tới với gương mặt phờ phạc, liếc nhìn điện thoại tôi từ phía sau vai. Khi thấy đoạn trailer chiếu cảnh các thành viên diễn xuất, hắn sững người.“…Đã… cố gắng thật đấy.”“Chắc cũng giống như cảm giác của mọi người khi cậu nhảy ‘black out’ trong workshop ấy.”“…Ai cũng có nghề chính của mình mà.”Vừa lầm bầm kiểu “Tôi có làm gì đâu?” Ji-hun vừa với lấy một chiếc bánh quẩy trên bàn, nhai nhóp nhép.“Nhắc mới nhớ, Seong Ji-won có đến phim trường đấy.”“Để tìm cảm hứng cho OST của drama.”“À, cảm—hứng à.”Nhưng Ji-hun lại cau mày.“Không phải Seo Hoyoon hát à?”“Nếu nhận ra rồi thì đừng quan tâm nữa.”“À, cũng tính là không quan tâm thật….”Xem ra Ji-hun đã đoán được gì đó khi thấy tôi xem video và thái độ của Seong Ji-won. Vì từng bị tôi chơi khăm quá nhiều nên hắn hiểu rõ rằng nếu bị lôi vào thì chỉ thêm phiền, nhưng cuối cùng vẫn lỡ miệng buông thêm một câu.“Mỗi lần thế này là lại thấy kỳ lạ thật đấy.”“Cái gì mới?”“Người như anh – tuyệt đối không bao giờ làm mấy chuyện ‘không cần thiết’ – mà lại như thế này. Có vẻ anh thực sự thích mấy đứa trong nhóm lắm nhỉ?”Gần đây mình ít trêu hắn ta quá hay sao?Lại nói nhảm nữa rồi.Ji-hun ngáp dài, cầm chiếc áo khoác trên ghế sofa khoác lên vai rồi nói:“Dù sao thì khi diễn cũng phải tập trung đấy.”Tôi biết mà.Ji-hun vỗ nhẹ vai tôi mấy cái, còn tôi thì mở lại tập kịch bản mới toanh mà biên kịch Kim Sook-hee đưa cho vài ngày trước, lướt lại một lượt.[Cảnh hồi tưởng giữa PD Lee Jung-hoon và Min Seung-tae. Sau cuộc gặp với giám đốc đài, Lee Jung-hoon tháo bảng tên nhân viên rồi bước dọc hành lang. Anh chạm mặt Min Seung-tae – người đang chờ anh. Hai người trao đổi nghiêm túc về những chuyện sắp xảy ra.]Từ góc nhìn của nhân vật chính Yoo Jeong-hwa thì không thể biết được, nhưng cả Min Seung-tae và Lee Jung-hoon đều đang chuẩn bị cho trận chiến của riêng mình.Min Seung-tae phải đối mặt với gia đình đã luôn áp đặt anh, còn Lee Jung-hoon đối đầu với đài truyền hình đầy rẫy tiêu cực và mục nát.Cảnh quay này là nơi tính cách của Lee Jung-hoon được bộc lộ rõ ràng – rất phù hợp để tôi thử một “thí nghiệm nhỏ”.Khi thấy có tiếng xì xào từ một góc trường quay, Seong Ji-won – đang trò chuyện với đạo diễn – ngẩng đầu lên, tôi liền khẽ cười rồi bước thẳng đến trước ống kính.‘Thử một lần xem sao.’Khoảnh khắc ánh đèn rọi thẳng vào tôi, một giọng đàn ông xa lạ nhưng sắc sảo vang lên.“PD Lee Jung-hoon. Dù sắp nghỉ việc rồi không còn tư cách nói chuyện, nhưng—”“Vì sắp nghỉ, nên cứ thế mà lướt qua luôn cũng được nhỉ.”“……”Tôi làm như không nghe thấy Min Seung-tae lẩm bẩm “Đồ mất dạy,” rồi tiếp tục bước đi, trong khi máy quay bám sát phía sau. Tôi cũng liếc thấy Seong Ji-won đang nhập vai ở phía bên kia.Nhưng đối thủ trước mặt không dễ chơi đến mức tôi còn phân tâm được, nên tôi lập tức quay lại vai diễn, tập trung cao độ.“Anh đang nghĩ gì vậy?”Min Seung-tae đứng đó, cau mày như vừa tò mò vừa khó chịu.“Anh đang nghĩ gì mà tuyên bố nghỉ việc rồi còn làm mấy trò rối rắm thế này?”Tôi khẽ nhếch mép nhìn người đang châm chọc mình.“Min Seung-tae, sao cậu lại quan tâm tôi nhiều thế nhỉ? Hay là đi tìm chị mình đi.”“Tôi cũng muốn mặc kệ, nhưng khổ nỗi sếp của chị ấy lại là anh.”“Ồ, đúng là tình cảm đơn phương.”Tôi vung nhẹ chiếc bảng tên nhân viên vừa tháo ra khỏi ngực rồi nói:“Còn tôi thì, như thường lệ thôi. Ngoài lo bát cơm cho mấy nô bộc nhà tôi thì còn gì nữa?”Tôi cười toe toét với Min Seung-tae:“Bao gồm cả bát cơm của cậu luôn đấy.”“……”Min Seung-tae nhăn mặt bối rối, như thể vừa nghe một câu trả lời hoàn toàn ngoài dự kiến, nhưng cuối cùng không hỏi thêm gì nữa mà lùi lại một bước. Tôi lướt mắt chậm rãi quanh bên trong đài truyền hình, rồi ánh mắt dừng lại ở Min Seung-tae.“Và tôi nói thế này là vì thấy cậu vẫn còn đưa ra mấy câu hỏi vô nghĩa như thế, chắc vẫn chưa học đủ đâu.”“Tôi cũng từng lăn lộn kha khá rồi, dù gì cũng là con nhà tài phiệt đấy.”“Còn với tụi này, cái nghề này nó có số mệnh riêng.”Tôi phớt lờ lời phản bác của cậu ta, khẽ gật đầu.“Cái gì trông vui vẻ, thì đó chính là bản chất của chương trình giải trí.”——Cut!Ngay khi đạo diễn ra hiệu OK, tôi lập tức nhìn về phía tổ sản xuất.‘Đúng như mình nghĩ.’Tôi nhận ra thí nghiệm đã thành công.“Hôm nay nhập vai rất tốt—. Chuyển ngay sang cảnh tiếp theo nhé!”Nhưng hôm nay chưa phải quay xong, buổi quay kéo dài hơn dự kiến.Min Ji-hun – người đã hoàn thành tất cả các cảnh quay chỉ trong một cú máy – lại quay về trạng thái lười biếng như cũ, còn tôi thì thong thả bước đi.Đi ngang qua đám nhân viên đang trầm trồ “Hôm nay đúng là như hóa thân thành PD Lee Jung-hoon luôn ấy”, tôi tiến về phía Seong Ji-won – người đang ngồi theo dõi ở khu dành cho khách liên quan.‘Phản ứng đó khiến mình chắc chắn.’Cậu ấy từ đầu đến cuối đều nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh, như thể chính mình đang sống trong thế giới của bộ phim, hoàn toàn đắm chìm vào quá trình quay.Và còn đang thích PD Lee Jung-hoon.Vậy thì…‘Tại sao Seong Ji-won lại như vậy?’Tôi đã sớm tìm ra câu trả lời cho điều đó.‘Cậu ấy không phải thấy mình khó chịu.’Ngược lại thì đúng hơn. Cậu ấy hiện đang gặp khó khăn vì thích "Seo Ho-yoon PD" hơn là "Seo Ho-yoon idol".Ban đầu tôi cũng nửa tin nửa ngờ, hơi bối rối, nhưng tôi không ngốc đến mức không nhận ra. Giờ thì chắc chắn rồi.Nhớ lại những lần gặp trước, Seong Ji-won từng nhắc đến tôi là “người mà tớ thấy biết ơn” và “người dù nói năng cộc cằn nhưng rất ngầu”.‘Cậu ấy thích con người tôi của ngày trước.’Thật lòng thì kết luận đó chẳng dễ chịu gì, cũng không hoàn toàn thuyết phục tôi, nhưng dù sao thì... là như vậy.Vậy nên tôi quyết định tạm gác lại mớ cảm xúc phức tạp mà Seong Ji-won từng thể hiện, để tập trung vào hiện tại.“Chào nhé.”Seong Ji-won tròn mắt nhìn tôi.Tôi thong thả nhét bảng tên vào túi áo rồi cất lời như thể chẳng có gì to tát.“Đợi lâu lắm à?”“…Ờ, không. Không đâu.”Thấy chưa, thích mà.‘Haiz~ Đáng ra đừng suy nghĩ tiêu cực làm gì.’Nếu không thì đã chẳng phải loay hoay thế này rồi.“Ừm.”Dù vậy, thấy cậu ấy vẫn còn ngượng ngùng, tôi khẽ cười rồi khoanh tay lại.“Thế nào, tới phim trường cảm giác ra sao? Có giúp ích gì cho việc thu OST không?”“…Ừm. Cảm ơn đã gọi tớ đến.”“Không có gì đâu.”Tôi đưa mắt lướt từ trên xuống dưới một lượt.“Thấy tôi diễn thế nào?”“…Ngầu lắm!”“Thôi nào, so với tiền bối Min Ji-hun thì tôi còn kém xa chứ.”Min Ji-hun – đang uống nước ở phía xa – khựng lại, nhìn sang bên này với vẻ mặt như bị nghẹn. Nhưng lúc này tôi chẳng rảnh để bận tâm đến hắn ta.Trong đầu tôi giờ chỉ có mỗi việc: Làm sao để Seong Ji-won thoải mái hơn.‘Muốn xem thì cứ xem đi.’Dù sao thì đây cũng sẽ là một cảnh đẹp.Rồi bất ngờ, Seong Ji-won ngập ngừng gọi tên tôi trước.“Ờm, nhưng mà Hoyoon à…”“Ừ, sao vậy?”Nhanh ghê—cậu ta vào nhịp ngay rồi.Seong Ji-won nhìn tôi dò xét, rồi cẩn trọng nói tiếp.“Ờ… mình thì mong là mình đã nghĩ sai… nhưng mà…”“Nhưng mà?”“Nếu trước đây… vì mình đối xử không tốt với cậu, nên cậu vẫn canh cánh trong lòng, rồi vì thế mà gọi mình đến đây thì…”Câu chuyện bắt đầu rẽ hướng kỳ lạ rồi đấy.Thấy tôi dần ngưng cười, gương mặt Seong Ji-won cũng trở nên lúng túng hơn, cuối cùng lắp bắp nói:“Thì… cậu không cần phải cố gắng đến mức này đâu…”Min Ji-hun đi ngang qua vừa đúng lúc, phun một ngụm nước hoành tráng.
“—Cắt!! Cắt! Cắt~~!!!”
Khi tôi chớp mắt đôi ba lần, từ xa vọng đến một giọng nói đầy phấn khích.
“—Các diễn viên!! Xin lỗi nhưng ở hiện trường của tôi thì không chấp nhận ad-lib (tự ý diễn theo ý mình) đâu ạ. Cách hiểu nhân vật cũng sai luôn rồi ạ!”
“……”
“Làm ơn hãy diễn xuất lay động trái tim khán giả giúp tôi~~!!”
Cuối câu tràn ngập âm “ㅅ”, đúng kiểu của đạo diễn hổ – Jeong Dajun.
Thật ra ở hiện trường quay thật, dù Min Jiheon và tôi có tung hoành ad-lib thì chỉ cần kết quả ổn là mọi thứ đều ổn. Nhưng ở đây, có vẻ Jeong Dajun đã nhập vai đạo diễn nghiêm túc thật nên tôi cứ để yên cho cậu nhóc làm.
Thay vào đó, tôi liếc sang Seong Ji-won – người đang phản ứng hơi kỳ lạ.
‘Gì vậy nhỉ?’
Seong Ji-won vuốt nhẹ mái tóc, trông khá lúng túng, như thể chính cậu ấy cũng không hiểu mình vừa thốt ra điều gì nên cứ mân mê môi.
‘Tại sao lại thế?’
Nhưng tôi không hỏi.
Vì có cảm giác sắp nắm được một đầu mối gì đó, nên tôi cố tình giữ im lặng.
Mặc dù đạo diễn hổ cầm loa liên tục chỉ đạo đầy nhiệt huyết, Seong Ji-won cứ lúng túng bỏ lỡ lời thoại suốt, khiến toàn bộ staff và thành viên trường quay đều ngơ ngác.
“Anh đang nói… cái gì….”
“……”
“…Um, xin lỗi.”
Cảnh Ji-won nói lắp như vậy thật hiếm thấy.
Nếu cứ thế này thì chẳng những không có được “diễn xuất lay động tâm can” như Jeong Dajun mong muốn, mà đến cả cảnh dùng cho show cũng khó mà lấy được. Thế là tôi giơ tay phải lên.
“Này, quay lại đúng theo bốc thăm đi. Để Kim Seong-hyeon làm lại nào.”
“Hả? Là anh á?”
“Ừ. Tôi sẽ hướng dẫn cho.”
Dù anh ấy tỏ rõ vẻ e ngại khi lại gần tôi (sợ diễn), nhưng vì Seong Ji-won đang gặp khó, nên anh ấy – với tư cách là leader – chỉ mím môi rồi tiến lại.
“Nào, tôi sẽ dạy cho….”
Vừa đến đã có vẻ nhận ra là mình vừa mắc sai lầm.
Sau khi quay lại, tôi cứ liên tục hành hạ Kim Seong-hyeon suốt mấy chục phút, nhưng đầu óc thì vẫn hướng về phía Seong Ji-won.
Vì đối diễn không phải tôi nên trông cậu ấy tự nhiên hơn hẳn, nhưng lại cố tránh ánh mắt tôi. Khi ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau, cậu ấy lại cười gượng rồi làm như không biết.
Trước đây tôi sẽ cảm thấy đó là tín hiệu cho thấy cậu ấy thấy khó chịu, nhưng—
‘Hừ.’
Tôi đã gợi mở đến mức này mà cậu ấy vẫn không hiểu thì tôi mới là đồ ngu.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một khả năng.
“Ji-won hyung, sao hôm nay vụng về vậy hả?!”
“Ha ha ha……”
‘…Hay là thử một lần?’
Tôi không bao giờ bỏ lỡ cơ hội một khi đã đến tay mình. = = = Vài ngày sau khi hoàn tất quay show tự sản xuất và cả cảnh fan song, tại studio quay “Máy Quay”.
Tôi – sau khi lướt lại kịch bản đã học thuộc – ngồi trong phòng chờ, lấy điện thoại ra và tìm đoạn trailer show tự sản xuất trên YouTube.
[Dapa, dạo này cậu thật sự rất xứng đáng với thù lao đấy..] [Gì vậy trời, quay ở công viên giải trí? Chẳng lẽ fan song???] [Nếu Seo Hoyoon tham gia drama thì fan song là mặc định rồi đó └Hả?? └└Đó là kỹ thuật của Seo rồi, chuẩn bị sẵn fan song mà └└Tại sao lại phải nói điều hiển nhiên như thế chứ; └└Diễn xuất kiểu tỉnh rụi, điên thật đấy]
Fan thì cứ rôm rả bàn tán đầy dễ thương, nhưng thứ tôi đang tìm không phải mấy cái này.
[Trailer của đạo diễn voi Jeong Dajun có triển vọng quá] [Jeong Dajun mời Seo Hoyoon chỉ để nhìn mặt hả? Sau khi Lee Junghoon nghỉ ở Kabu thì kéo vào drama của mình luôn, máu quá └Đúng kiểu phải như vậy mới lên được 1st team chứ] [ㅋㅋㅋTôi là người vô cảm mà giờ lại tò mò về Seo Hoyoon vì Noeul nhờ ổng… lạ thiệt đấy..] [Insane!! I look forward to their acting ;) ]
Xin lỗi nhé, nhưng sau đó vì Kim Seong-hyeon diễn quá tệ nên tụi tôi phải gấp rút đổi hướng thành drama kiểu “máu chó” luôn.
Khi đó, Kang I-chae – người trước giờ vẫn tỏ vẻ dửng dưng – bỗng sáng mắt lên như thể “cuối cùng cũng đến lượt mình rồi!” và thật sự như thể bước lên sân khấu của chính mình mà phát điên luôn.
【…M, đúng vậy mà.】
Tôi dừng đoạn video đang phát.
Cảnh Seong Ji-won trả lời tôi được dựng một cách hài hước, nhưng rõ ràng cậu ấy đang do dự.
[Hai người đang làm gì thế?] [Không biết, nhưng sao thấy vô lý quá…] [Hoyoon thích rõ rành rành còn gì]
Ừ, đúng là tin vui cho Hoyoon.
Khi đã có được câu trả lời, khóe môi tôi nhếch lên.
Min Ji-hun – người gần như sống luôn ở trường quay – hất tấm chăn ra, ngồi dậy như con lười rồi cau mày.
“Gì vậy?”
Hắn bước tới với gương mặt phờ phạc, liếc nhìn điện thoại tôi từ phía sau vai. Khi thấy đoạn trailer chiếu cảnh các thành viên diễn xuất, hắn sững người.
“…Đã… cố gắng thật đấy.”
“Chắc cũng giống như cảm giác của mọi người khi cậu nhảy ‘black out’ trong workshop ấy.”
“…Ai cũng có nghề chính của mình mà.”
Vừa lầm bầm kiểu “Tôi có làm gì đâu?” Ji-hun vừa với lấy một chiếc bánh quẩy trên bàn, nhai nhóp nhép.
“Nhắc mới nhớ, Seong Ji-won có đến phim trường đấy.”
“Để tìm cảm hứng cho OST của drama.”
“À, cảm—hứng à.”
Nhưng Ji-hun lại cau mày.
“Không phải Seo Hoyoon hát à?”
“Nếu nhận ra rồi thì đừng quan tâm nữa.”
“À, cũng tính là không quan tâm thật….”
Xem ra Ji-hun đã đoán được gì đó khi thấy tôi xem video và thái độ của Seong Ji-won. Vì từng bị tôi chơi khăm quá nhiều nên hắn hiểu rõ rằng nếu bị lôi vào thì chỉ thêm phiền, nhưng cuối cùng vẫn lỡ miệng buông thêm một câu.
“Mỗi lần thế này là lại thấy kỳ lạ thật đấy.”
“Cái gì mới?”
“Người như anh – tuyệt đối không bao giờ làm mấy chuyện ‘không cần thiết’ – mà lại như thế này. Có vẻ anh thực sự thích mấy đứa trong nhóm lắm nhỉ?”
Gần đây mình ít trêu hắn ta quá hay sao?
Lại nói nhảm nữa rồi.
Ji-hun ngáp dài, cầm chiếc áo khoác trên ghế sofa khoác lên vai rồi nói:
“Dù sao thì khi diễn cũng phải tập trung đấy.”
Tôi biết mà.
Ji-hun vỗ nhẹ vai tôi mấy cái, còn tôi thì mở lại tập kịch bản mới toanh mà biên kịch Kim Sook-hee đưa cho vài ngày trước, lướt lại một lượt.
[Cảnh hồi tưởng giữa PD Lee Jung-hoon và Min Seung-tae. Sau cuộc gặp với giám đốc đài, Lee Jung-hoon tháo bảng tên nhân viên rồi bước dọc hành lang. Anh chạm mặt Min Seung-tae – người đang chờ anh. Hai người trao đổi nghiêm túc về những chuyện sắp xảy ra.]
Từ góc nhìn của nhân vật chính Yoo Jeong-hwa thì không thể biết được, nhưng cả Min Seung-tae và Lee Jung-hoon đều đang chuẩn bị cho trận chiến của riêng mình.
Min Seung-tae phải đối mặt với gia đình đã luôn áp đặt anh, còn Lee Jung-hoon đối đầu với đài truyền hình đầy rẫy tiêu cực và mục nát.
Cảnh quay này là nơi tính cách của Lee Jung-hoon được bộc lộ rõ ràng – rất phù hợp để tôi thử một “thí nghiệm nhỏ”.
Khi thấy có tiếng xì xào từ một góc trường quay, Seong Ji-won – đang trò chuyện với đạo diễn – ngẩng đầu lên, tôi liền khẽ cười rồi bước thẳng đến trước ống kính.
‘Thử một lần xem sao.’
Khoảnh khắc ánh đèn rọi thẳng vào tôi, một giọng đàn ông xa lạ nhưng sắc sảo vang lên.
“PD Lee Jung-hoon. Dù sắp nghỉ việc rồi không còn tư cách nói chuyện, nhưng—”
“Vì sắp nghỉ, nên cứ thế mà lướt qua luôn cũng được nhỉ.”
“……”
Tôi làm như không nghe thấy Min Seung-tae lẩm bẩm “Đồ mất dạy,” rồi tiếp tục bước đi, trong khi máy quay bám sát phía sau. Tôi cũng liếc thấy Seong Ji-won đang nhập vai ở phía bên kia.
Nhưng đối thủ trước mặt không dễ chơi đến mức tôi còn phân tâm được, nên tôi lập tức quay lại vai diễn, tập trung cao độ.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
Min Seung-tae đứng đó, cau mày như vừa tò mò vừa khó chịu.
“Anh đang nghĩ gì mà tuyên bố nghỉ việc rồi còn làm mấy trò rối rắm thế này?”
Tôi khẽ nhếch mép nhìn người đang châm chọc mình.
“Min Seung-tae, sao cậu lại quan tâm tôi nhiều thế nhỉ? Hay là đi tìm chị mình đi.”
“Tôi cũng muốn mặc kệ, nhưng khổ nỗi sếp của chị ấy lại là anh.”
“Ồ, đúng là tình cảm đơn phương.”
Tôi vung nhẹ chiếc bảng tên nhân viên vừa tháo ra khỏi ngực rồi nói:
“Còn tôi thì, như thường lệ thôi. Ngoài lo bát cơm cho mấy nô bộc nhà tôi thì còn gì nữa?”
Tôi cười toe toét với Min Seung-tae:
“Bao gồm cả bát cơm của cậu luôn đấy.”
“……”
Min Seung-tae nhăn mặt bối rối, như thể vừa nghe một câu trả lời hoàn toàn ngoài dự kiến, nhưng cuối cùng không hỏi thêm gì nữa mà lùi lại một bước. Tôi lướt mắt chậm rãi quanh bên trong đài truyền hình, rồi ánh mắt dừng lại ở Min Seung-tae.
“Và tôi nói thế này là vì thấy cậu vẫn còn đưa ra mấy câu hỏi vô nghĩa như thế, chắc vẫn chưa học đủ đâu.”
“Tôi cũng từng lăn lộn kha khá rồi, dù gì cũng là con nhà tài phiệt đấy.”
“Còn với tụi này, cái nghề này nó có số mệnh riêng.”
Tôi phớt lờ lời phản bác của cậu ta, khẽ gật đầu.
“Cái gì trông vui vẻ, thì đó chính là bản chất của chương trình giải trí.”
——Cut!
Ngay khi đạo diễn ra hiệu OK, tôi lập tức nhìn về phía tổ sản xuất.
‘Đúng như mình nghĩ.’
Tôi nhận ra thí nghiệm đã thành công.
“Hôm nay nhập vai rất tốt—. Chuyển ngay sang cảnh tiếp theo nhé!”
Nhưng hôm nay chưa phải quay xong, buổi quay kéo dài hơn dự kiến.
Min Ji-hun – người đã hoàn thành tất cả các cảnh quay chỉ trong một cú máy – lại quay về trạng thái lười biếng như cũ, còn tôi thì thong thả bước đi.
Đi ngang qua đám nhân viên đang trầm trồ “Hôm nay đúng là như hóa thân thành PD Lee Jung-hoon luôn ấy”, tôi tiến về phía Seong Ji-won – người đang ngồi theo dõi ở khu dành cho khách liên quan.
‘Phản ứng đó khiến mình chắc chắn.’
Cậu ấy từ đầu đến cuối đều nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh, như thể chính mình đang sống trong thế giới của bộ phim, hoàn toàn đắm chìm vào quá trình quay.
Và còn đang thích PD Lee Jung-hoon.
Vậy thì…
‘Tại sao Seong Ji-won lại như vậy?’
Tôi đã sớm tìm ra câu trả lời cho điều đó.
‘Cậu ấy không phải thấy mình khó chịu.’
Ngược lại thì đúng hơn. Cậu ấy hiện đang gặp khó khăn vì thích "Seo Ho-yoon PD" hơn là "Seo Ho-yoon idol".
Ban đầu tôi cũng nửa tin nửa ngờ, hơi bối rối, nhưng tôi không ngốc đến mức không nhận ra. Giờ thì chắc chắn rồi.
Nhớ lại những lần gặp trước, Seong Ji-won từng nhắc đến tôi là “người mà tớ thấy biết ơn” và “người dù nói năng cộc cằn nhưng rất ngầu”.
‘Cậu ấy thích con người tôi của ngày trước.’
Thật lòng thì kết luận đó chẳng dễ chịu gì, cũng không hoàn toàn thuyết phục tôi, nhưng dù sao thì... là như vậy.
Vậy nên tôi quyết định tạm gác lại mớ cảm xúc phức tạp mà Seong Ji-won từng thể hiện, để tập trung vào hiện tại.
“Chào nhé.”
Seong Ji-won tròn mắt nhìn tôi.
Tôi thong thả nhét bảng tên vào túi áo rồi cất lời như thể chẳng có gì to tát.
“Đợi lâu lắm à?”
“…Ờ, không. Không đâu.”
Thấy chưa, thích mà.
‘Haiz~ Đáng ra đừng suy nghĩ tiêu cực làm gì.’
Nếu không thì đã chẳng phải loay hoay thế này rồi.
“Ừm.”
Dù vậy, thấy cậu ấy vẫn còn ngượng ngùng, tôi khẽ cười rồi khoanh tay lại.
“Thế nào, tới phim trường cảm giác ra sao? Có giúp ích gì cho việc thu OST không?”
“…Ừm. Cảm ơn đã gọi tớ đến.”
“Không có gì đâu.”
Tôi đưa mắt lướt từ trên xuống dưới một lượt.
“Thấy tôi diễn thế nào?”
“…Ngầu lắm!”
“Thôi nào, so với tiền bối Min Ji-hun thì tôi còn kém xa chứ.”
Min Ji-hun – đang uống nước ở phía xa – khựng lại, nhìn sang bên này với vẻ mặt như bị nghẹn. Nhưng lúc này tôi chẳng rảnh để bận tâm đến hắn ta.
Trong đầu tôi giờ chỉ có mỗi việc: Làm sao để Seong Ji-won thoải mái hơn.
‘Muốn xem thì cứ xem đi.’
Dù sao thì đây cũng sẽ là một cảnh đẹp.
Rồi bất ngờ, Seong Ji-won ngập ngừng gọi tên tôi trước.
“Ờm, nhưng mà Hoyoon à…”
“Ừ, sao vậy?”
Nhanh ghê—cậu ta vào nhịp ngay rồi.
Seong Ji-won nhìn tôi dò xét, rồi cẩn trọng nói tiếp.
“Ờ… mình thì mong là mình đã nghĩ sai… nhưng mà…”
“Nhưng mà?”
“Nếu trước đây… vì mình đối xử không tốt với cậu, nên cậu vẫn canh cánh trong lòng, rồi vì thế mà gọi mình đến đây thì…”
Câu chuyện bắt đầu rẽ hướng kỳ lạ rồi đấy.
Thấy tôi dần ngưng cười, gương mặt Seong Ji-won cũng trở nên lúng túng hơn, cuối cùng lắp bắp nói:
“Thì… cậu không cần phải cố gắng đến mức này đâu…”
Min Ji-hun đi ngang qua vừa đúng lúc, phun một ngụm nước hoành tráng.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “—Cắt!! Cắt! Cắt~~!!!”Khi tôi chớp mắt đôi ba lần, từ xa vọng đến một giọng nói đầy phấn khích.“—Các diễn viên!! Xin lỗi nhưng ở hiện trường của tôi thì không chấp nhận ad-lib (tự ý diễn theo ý mình) đâu ạ. Cách hiểu nhân vật cũng sai luôn rồi ạ!”“……”“Làm ơn hãy diễn xuất lay động trái tim khán giả giúp tôi~~!!”Cuối câu tràn ngập âm “ㅅ”, đúng kiểu của đạo diễn hổ – Jeong Dajun.Thật ra ở hiện trường quay thật, dù Min Jiheon và tôi có tung hoành ad-lib thì chỉ cần kết quả ổn là mọi thứ đều ổn. Nhưng ở đây, có vẻ Jeong Dajun đã nhập vai đạo diễn nghiêm túc thật nên tôi cứ để yên cho cậu nhóc làm.Thay vào đó, tôi liếc sang Seong Ji-won – người đang phản ứng hơi kỳ lạ.‘Gì vậy nhỉ?’Seong Ji-won vuốt nhẹ mái tóc, trông khá lúng túng, như thể chính cậu ấy cũng không hiểu mình vừa thốt ra điều gì nên cứ mân mê môi.‘Tại sao lại thế?’Nhưng tôi không hỏi.Vì có cảm giác sắp nắm được một đầu mối gì đó, nên tôi cố tình giữ im lặng.Mặc dù đạo diễn hổ cầm loa liên tục chỉ đạo đầy nhiệt huyết, Seong Ji-won cứ lúng túng bỏ lỡ lời thoại suốt, khiến toàn bộ staff và thành viên trường quay đều ngơ ngác.“Anh đang nói… cái gì….”“……”“…Um, xin lỗi.”Cảnh Ji-won nói lắp như vậy thật hiếm thấy.Nếu cứ thế này thì chẳng những không có được “diễn xuất lay động tâm can” như Jeong Dajun mong muốn, mà đến cả cảnh dùng cho show cũng khó mà lấy được. Thế là tôi giơ tay phải lên.“Này, quay lại đúng theo bốc thăm đi. Để Kim Seong-hyeon làm lại nào.”“Hả? Là anh á?”“Ừ. Tôi sẽ hướng dẫn cho.”Dù anh ấy tỏ rõ vẻ e ngại khi lại gần tôi (sợ diễn), nhưng vì Seong Ji-won đang gặp khó, nên anh ấy – với tư cách là leader – chỉ mím môi rồi tiến lại.“Nào, tôi sẽ dạy cho….”Vừa đến đã có vẻ nhận ra là mình vừa mắc sai lầm.Sau khi quay lại, tôi cứ liên tục hành hạ Kim Seong-hyeon suốt mấy chục phút, nhưng đầu óc thì vẫn hướng về phía Seong Ji-won.Vì đối diễn không phải tôi nên trông cậu ấy tự nhiên hơn hẳn, nhưng lại cố tránh ánh mắt tôi. Khi ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau, cậu ấy lại cười gượng rồi làm như không biết.Trước đây tôi sẽ cảm thấy đó là tín hiệu cho thấy cậu ấy thấy khó chịu, nhưng—‘Hừ.’Tôi đã gợi mở đến mức này mà cậu ấy vẫn không hiểu thì tôi mới là đồ ngu.Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một khả năng.“Ji-won hyung, sao hôm nay vụng về vậy hả?!”“Ha ha ha……”‘…Hay là thử một lần?’Tôi không bao giờ bỏ lỡ cơ hội một khi đã đến tay mình. = = = Vài ngày sau khi hoàn tất quay show tự sản xuất và cả cảnh fan song, tại studio quay “Máy Quay”.Tôi – sau khi lướt lại kịch bản đã học thuộc – ngồi trong phòng chờ, lấy điện thoại ra và tìm đoạn trailer show tự sản xuất trên YouTube.[Dapa, dạo này cậu thật sự rất xứng đáng với thù lao đấy..] [Gì vậy trời, quay ở công viên giải trí? Chẳng lẽ fan song???] [Nếu Seo Hoyoon tham gia drama thì fan song là mặc định rồi đó └Hả?? └└Đó là kỹ thuật của Seo rồi, chuẩn bị sẵn fan song mà └└Tại sao lại phải nói điều hiển nhiên như thế chứ; └└Diễn xuất kiểu tỉnh rụi, điên thật đấy]Fan thì cứ rôm rả bàn tán đầy dễ thương, nhưng thứ tôi đang tìm không phải mấy cái này.[Trailer của đạo diễn voi Jeong Dajun có triển vọng quá] [Jeong Dajun mời Seo Hoyoon chỉ để nhìn mặt hả? Sau khi Lee Junghoon nghỉ ở Kabu thì kéo vào drama của mình luôn, máu quá └Đúng kiểu phải như vậy mới lên được 1st team chứ] [ㅋㅋㅋTôi là người vô cảm mà giờ lại tò mò về Seo Hoyoon vì Noeul nhờ ổng… lạ thiệt đấy..] [Insane!! I look forward to their acting ;) ]Xin lỗi nhé, nhưng sau đó vì Kim Seong-hyeon diễn quá tệ nên tụi tôi phải gấp rút đổi hướng thành drama kiểu “máu chó” luôn.Khi đó, Kang I-chae – người trước giờ vẫn tỏ vẻ dửng dưng – bỗng sáng mắt lên như thể “cuối cùng cũng đến lượt mình rồi!” và thật sự như thể bước lên sân khấu của chính mình mà phát điên luôn.【…M, đúng vậy mà.】Tôi dừng đoạn video đang phát.Cảnh Seong Ji-won trả lời tôi được dựng một cách hài hước, nhưng rõ ràng cậu ấy đang do dự.[Hai người đang làm gì thế?] [Không biết, nhưng sao thấy vô lý quá…] [Hoyoon thích rõ rành rành còn gì]Ừ, đúng là tin vui cho Hoyoon.Khi đã có được câu trả lời, khóe môi tôi nhếch lên.Min Ji-hun – người gần như sống luôn ở trường quay – hất tấm chăn ra, ngồi dậy như con lười rồi cau mày.“Gì vậy?”Hắn bước tới với gương mặt phờ phạc, liếc nhìn điện thoại tôi từ phía sau vai. Khi thấy đoạn trailer chiếu cảnh các thành viên diễn xuất, hắn sững người.“…Đã… cố gắng thật đấy.”“Chắc cũng giống như cảm giác của mọi người khi cậu nhảy ‘black out’ trong workshop ấy.”“…Ai cũng có nghề chính của mình mà.”Vừa lầm bầm kiểu “Tôi có làm gì đâu?” Ji-hun vừa với lấy một chiếc bánh quẩy trên bàn, nhai nhóp nhép.“Nhắc mới nhớ, Seong Ji-won có đến phim trường đấy.”“Để tìm cảm hứng cho OST của drama.”“À, cảm—hứng à.”Nhưng Ji-hun lại cau mày.“Không phải Seo Hoyoon hát à?”“Nếu nhận ra rồi thì đừng quan tâm nữa.”“À, cũng tính là không quan tâm thật….”Xem ra Ji-hun đã đoán được gì đó khi thấy tôi xem video và thái độ của Seong Ji-won. Vì từng bị tôi chơi khăm quá nhiều nên hắn hiểu rõ rằng nếu bị lôi vào thì chỉ thêm phiền, nhưng cuối cùng vẫn lỡ miệng buông thêm một câu.“Mỗi lần thế này là lại thấy kỳ lạ thật đấy.”“Cái gì mới?”“Người như anh – tuyệt đối không bao giờ làm mấy chuyện ‘không cần thiết’ – mà lại như thế này. Có vẻ anh thực sự thích mấy đứa trong nhóm lắm nhỉ?”Gần đây mình ít trêu hắn ta quá hay sao?Lại nói nhảm nữa rồi.Ji-hun ngáp dài, cầm chiếc áo khoác trên ghế sofa khoác lên vai rồi nói:“Dù sao thì khi diễn cũng phải tập trung đấy.”Tôi biết mà.Ji-hun vỗ nhẹ vai tôi mấy cái, còn tôi thì mở lại tập kịch bản mới toanh mà biên kịch Kim Sook-hee đưa cho vài ngày trước, lướt lại một lượt.[Cảnh hồi tưởng giữa PD Lee Jung-hoon và Min Seung-tae. Sau cuộc gặp với giám đốc đài, Lee Jung-hoon tháo bảng tên nhân viên rồi bước dọc hành lang. Anh chạm mặt Min Seung-tae – người đang chờ anh. Hai người trao đổi nghiêm túc về những chuyện sắp xảy ra.]Từ góc nhìn của nhân vật chính Yoo Jeong-hwa thì không thể biết được, nhưng cả Min Seung-tae và Lee Jung-hoon đều đang chuẩn bị cho trận chiến của riêng mình.Min Seung-tae phải đối mặt với gia đình đã luôn áp đặt anh, còn Lee Jung-hoon đối đầu với đài truyền hình đầy rẫy tiêu cực và mục nát.Cảnh quay này là nơi tính cách của Lee Jung-hoon được bộc lộ rõ ràng – rất phù hợp để tôi thử một “thí nghiệm nhỏ”.Khi thấy có tiếng xì xào từ một góc trường quay, Seong Ji-won – đang trò chuyện với đạo diễn – ngẩng đầu lên, tôi liền khẽ cười rồi bước thẳng đến trước ống kính.‘Thử một lần xem sao.’Khoảnh khắc ánh đèn rọi thẳng vào tôi, một giọng đàn ông xa lạ nhưng sắc sảo vang lên.“PD Lee Jung-hoon. Dù sắp nghỉ việc rồi không còn tư cách nói chuyện, nhưng—”“Vì sắp nghỉ, nên cứ thế mà lướt qua luôn cũng được nhỉ.”“……”Tôi làm như không nghe thấy Min Seung-tae lẩm bẩm “Đồ mất dạy,” rồi tiếp tục bước đi, trong khi máy quay bám sát phía sau. Tôi cũng liếc thấy Seong Ji-won đang nhập vai ở phía bên kia.Nhưng đối thủ trước mặt không dễ chơi đến mức tôi còn phân tâm được, nên tôi lập tức quay lại vai diễn, tập trung cao độ.“Anh đang nghĩ gì vậy?”Min Seung-tae đứng đó, cau mày như vừa tò mò vừa khó chịu.“Anh đang nghĩ gì mà tuyên bố nghỉ việc rồi còn làm mấy trò rối rắm thế này?”Tôi khẽ nhếch mép nhìn người đang châm chọc mình.“Min Seung-tae, sao cậu lại quan tâm tôi nhiều thế nhỉ? Hay là đi tìm chị mình đi.”“Tôi cũng muốn mặc kệ, nhưng khổ nỗi sếp của chị ấy lại là anh.”“Ồ, đúng là tình cảm đơn phương.”Tôi vung nhẹ chiếc bảng tên nhân viên vừa tháo ra khỏi ngực rồi nói:“Còn tôi thì, như thường lệ thôi. Ngoài lo bát cơm cho mấy nô bộc nhà tôi thì còn gì nữa?”Tôi cười toe toét với Min Seung-tae:“Bao gồm cả bát cơm của cậu luôn đấy.”“……”Min Seung-tae nhăn mặt bối rối, như thể vừa nghe một câu trả lời hoàn toàn ngoài dự kiến, nhưng cuối cùng không hỏi thêm gì nữa mà lùi lại một bước. Tôi lướt mắt chậm rãi quanh bên trong đài truyền hình, rồi ánh mắt dừng lại ở Min Seung-tae.“Và tôi nói thế này là vì thấy cậu vẫn còn đưa ra mấy câu hỏi vô nghĩa như thế, chắc vẫn chưa học đủ đâu.”“Tôi cũng từng lăn lộn kha khá rồi, dù gì cũng là con nhà tài phiệt đấy.”“Còn với tụi này, cái nghề này nó có số mệnh riêng.”Tôi phớt lờ lời phản bác của cậu ta, khẽ gật đầu.“Cái gì trông vui vẻ, thì đó chính là bản chất của chương trình giải trí.”——Cut!Ngay khi đạo diễn ra hiệu OK, tôi lập tức nhìn về phía tổ sản xuất.‘Đúng như mình nghĩ.’Tôi nhận ra thí nghiệm đã thành công.“Hôm nay nhập vai rất tốt—. Chuyển ngay sang cảnh tiếp theo nhé!”Nhưng hôm nay chưa phải quay xong, buổi quay kéo dài hơn dự kiến.Min Ji-hun – người đã hoàn thành tất cả các cảnh quay chỉ trong một cú máy – lại quay về trạng thái lười biếng như cũ, còn tôi thì thong thả bước đi.Đi ngang qua đám nhân viên đang trầm trồ “Hôm nay đúng là như hóa thân thành PD Lee Jung-hoon luôn ấy”, tôi tiến về phía Seong Ji-won – người đang ngồi theo dõi ở khu dành cho khách liên quan.‘Phản ứng đó khiến mình chắc chắn.’Cậu ấy từ đầu đến cuối đều nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh, như thể chính mình đang sống trong thế giới của bộ phim, hoàn toàn đắm chìm vào quá trình quay.Và còn đang thích PD Lee Jung-hoon.Vậy thì…‘Tại sao Seong Ji-won lại như vậy?’Tôi đã sớm tìm ra câu trả lời cho điều đó.‘Cậu ấy không phải thấy mình khó chịu.’Ngược lại thì đúng hơn. Cậu ấy hiện đang gặp khó khăn vì thích "Seo Ho-yoon PD" hơn là "Seo Ho-yoon idol".Ban đầu tôi cũng nửa tin nửa ngờ, hơi bối rối, nhưng tôi không ngốc đến mức không nhận ra. Giờ thì chắc chắn rồi.Nhớ lại những lần gặp trước, Seong Ji-won từng nhắc đến tôi là “người mà tớ thấy biết ơn” và “người dù nói năng cộc cằn nhưng rất ngầu”.‘Cậu ấy thích con người tôi của ngày trước.’Thật lòng thì kết luận đó chẳng dễ chịu gì, cũng không hoàn toàn thuyết phục tôi, nhưng dù sao thì... là như vậy.Vậy nên tôi quyết định tạm gác lại mớ cảm xúc phức tạp mà Seong Ji-won từng thể hiện, để tập trung vào hiện tại.“Chào nhé.”Seong Ji-won tròn mắt nhìn tôi.Tôi thong thả nhét bảng tên vào túi áo rồi cất lời như thể chẳng có gì to tát.“Đợi lâu lắm à?”“…Ờ, không. Không đâu.”Thấy chưa, thích mà.‘Haiz~ Đáng ra đừng suy nghĩ tiêu cực làm gì.’Nếu không thì đã chẳng phải loay hoay thế này rồi.“Ừm.”Dù vậy, thấy cậu ấy vẫn còn ngượng ngùng, tôi khẽ cười rồi khoanh tay lại.“Thế nào, tới phim trường cảm giác ra sao? Có giúp ích gì cho việc thu OST không?”“…Ừm. Cảm ơn đã gọi tớ đến.”“Không có gì đâu.”Tôi đưa mắt lướt từ trên xuống dưới một lượt.“Thấy tôi diễn thế nào?”“…Ngầu lắm!”“Thôi nào, so với tiền bối Min Ji-hun thì tôi còn kém xa chứ.”Min Ji-hun – đang uống nước ở phía xa – khựng lại, nhìn sang bên này với vẻ mặt như bị nghẹn. Nhưng lúc này tôi chẳng rảnh để bận tâm đến hắn ta.Trong đầu tôi giờ chỉ có mỗi việc: Làm sao để Seong Ji-won thoải mái hơn.‘Muốn xem thì cứ xem đi.’Dù sao thì đây cũng sẽ là một cảnh đẹp.Rồi bất ngờ, Seong Ji-won ngập ngừng gọi tên tôi trước.“Ờm, nhưng mà Hoyoon à…”“Ừ, sao vậy?”Nhanh ghê—cậu ta vào nhịp ngay rồi.Seong Ji-won nhìn tôi dò xét, rồi cẩn trọng nói tiếp.“Ờ… mình thì mong là mình đã nghĩ sai… nhưng mà…”“Nhưng mà?”“Nếu trước đây… vì mình đối xử không tốt với cậu, nên cậu vẫn canh cánh trong lòng, rồi vì thế mà gọi mình đến đây thì…”Câu chuyện bắt đầu rẽ hướng kỳ lạ rồi đấy.Thấy tôi dần ngưng cười, gương mặt Seong Ji-won cũng trở nên lúng túng hơn, cuối cùng lắp bắp nói:“Thì… cậu không cần phải cố gắng đến mức này đâu…”Min Ji-hun đi ngang qua vừa đúng lúc, phun một ngụm nước hoành tráng.