Tác giả:

PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…

Chương 558

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Phuhahahaha…”“….”“Aha-hahk, khụ… phuhp.”Tiếng cười của Min Ji-hun vang lên phía bên kia khi hắn ho sặc sụa rồi nghiến răng lại.Cứ như thể đang trút hết mọi mối hận chất chứa bấy lâu, Min Ji-hun cười điên loạn như mất trí. Nhưng tôi tạm gác tên đó sang một bên.Tôi khép mắt lại trong chốc lát, hồi tưởng lại tình huống phi lý vừa rồi, rồi quay ngoắt người lại.“Hoo-yoon à! Chờ, chờ đã!”Nghe thấy tiếng bước chân hối hả, vội vã đuổi theo kèm giọng nói hoảng hốt của Sung Ji-won.Tôi vòng ra sau trụ cột, nơi đã đợi sẵn từ trước, rồi nhanh như chớp túm lấy gáy cậu ấy.“……!”“Này.”Vì tôi biết cậu ấy sẽ đuổi theo.Tôi kéo Ji-won tới nơi không có ai, cẩn thận quan sát xung quanh, rồi khẽ gật đầu với cậu.“Từ giờ, trả lời thành thật.”“Hả? Ư-ừm?”“Tôi khiến cậu khó chịu à?”Nói cách khác, tôi quyết định bỏ qua chuyện phải cư xử tế nhị hay gì đó, mà cứ thẳng thừng tiến tới luôn cho rồi.“…Hử?”Ji-won nhìn tôi như thể tôi vừa nói chuyện hoang đường. Cậu ấy im lặng một lúc, rồi lấy ngón trỏ chỉ vào ngực mình.“…Mình á? Với cậu?”“Không thì sao lại thế?”Lúc trước thì tránh mặt tôi, xong lại xưng hô kính ngữ, rồi hôm nay lại bảo không cần cố gắng gì cả.Rốt cuộc tôi phải theo cái kiểu nào mới đúng? Bực bội quá, tôi buông tay khỏi gáy cậu ấy rồi đưa tay vuốt mạnh tóc mình.“Nói đi. Cậu thực sự muốn cái gì.”Vậy nên tôi quyết định không cần phải quan tâm đến Ji-won nữa, mà cứ nói thẳng cho rồi.Dù lời lẽ có phần gay gắt, nhưng Ji-won chẳng những không giận mà còn ra vẻ như vừa ngộ ra điều gì đó.“…Ờ.”“Gì?”“…Cậu không có ý mỉa mai tớ thật à?”“Gì cơ?”Tôi nhíu mày.“Cậu nói cái quái gì thế?”Vãi thật, ngoài lúc rap thì tôi có bao giờ mỉa mai cậu đâu?Nhưng rồi Ji-won mở to mắt như thể đã hiểu ra hết mọi chuyện.“Wow… Ahaha.”Cậu ấy vừa sờ mép mình vừa bật cười, không thể nhịn được nữa.Cười một lúc lâu, Ji-won lau giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt rồi nói.“Giờ tâm trạng tớ hơi… À, đợi chút. Trời ạ.”Cậu ấy nhìn tôi, cười tinh nghịch rồi hỏi:“Ho-yoon à, cho tôi hỏi ba câu được không?”“Không.”“Ừm… Chỉ cần trả lời có hoặc không thôi. Lúc đầu cậu tránh tớ, là vì hiểu lầm rằng tớ cảm thấy khó chịu với cậu à?”Như thể đã từng trải qua cảm giác này ở đâu rồi, tôi khẽ nhíu mày, và Ji-won hỏi tiếp với giọng bình tĩnh.“Trả lời đi. Cậu hiểu nhầm đúng không?”“……”Tôi không đáp, nhưng có vẻ cậu ấy đã đoán được hết nên tiếp tục nói:“Cậu còn nhớ tớ từng là người thế nào không?”“Tất nhiên rồi.”Rõ ràng như in trong đầu tôi đấy, cái đồ chết tiệt này.Câu hỏi lạ đời gì thế không biết.Dù ngớ người ra vì quá vô lý, Ji-won lại nở nụ cười rạng rỡ hơn khi nghe câu trả lời của tôi.“Vậy cái thái độ thất thường gần đây của cậu… Là để tớ vui lên à?”“……”Cái này thì…Tôi còn chưa kịp đáp lại gì cho ra hồn thì Jiwon đã mỉm cười, như thể chỉ cần nhìn nét mặt tôi thôi là đã có câu trả lời mong muốn.“…Ho-yoon à, có vẻ tôi cũng chưa nói rõ ràng lắm.”Ji-won tựa lưng vào tường, khẽ nói:“Tớ chỉ là… việc người đó là cậu vẫn khiến tớ thấy lạ lẫm. Nên tớ muốn nói chuyện lại với cậu. Những gì tớ từng nói trước đây vẫn không thay đổi. Với tớ, cậu rất quan trọng. tớ chỉ… cảm thấy phấn khích khi người đó và cậu là một. Cả hai người đều rất tuyệt vời, mà giờ lại là một người…”Hợp thể à, robot chắc?Tôi định đáp lại như vậy nhưng kìm lại được.“Xem phim xong, lại nhớ chuyện cũ. Nhưng cậu đã nói muốn bắt đầu lại, tớ sợ vì quá phấn khích mà lỡ lầm, nên mới tránh cậu. …Nhưng khi phim bắt đầu phát sóng, tớ lại muốn nói chuyện với cậu lần nữa.”“……”“Xin lỗi, chắc tớ đang nói linh tinh.”Ji-won thì thầm, ánh mắt cẩn trọng, khiến tôi thở dài như trời sập.“Rồi… cậu giận gì tôi vậy?”“…Giận? tớ đâu có giận?”Không giận à?Hôm trước, trong phòng làm việc, lúc tôi định tránh cậu thì đột nhiên chuyển sang dùng kính ngữ, giọng đầy tức giận còn gì.Ji-won nhìn tôi, ngẩn ra như không hiểu gì, rồi “à…” và đáp:“À… cậu đang nói chuyện đó hả? Chuyện đó chỉ là…”Chỉ là gì?Mặt đỏ bừng, Ji-won vò tóc mình rồi nhìn quanh, và như thể sắp thú nhận một bí mật động trời, cậu lí nhí:“Chỉ là… hờn dỗi…”“……”“…Thật lòng xin lỗi.”Tôi giả vờ như không nghe thấy.‘Cái quái gì đang xảy ra vậy?’Tóm lại thì thế này.Lúc đầu tránh tôi không phải vì khó chịu, mà vì sợ phạm sai lầm sau khi tôi nói muốn bắt đầu lại.Lần thứ hai thì nhắc lại chuyện quá khứ vì không nhịn được mà muốn nói chuyện.Lần thứ ba nổi giận là vì hiểu lầm tôi đang tránh cậu ấy, nên mới “hờn dỗi”.Tất cả là do thiếu giao tiếp và chưa hiểu nhau đủ mà ra.“Cậu…”Thật đúng là một cú hỗn loạn từ hai phía.Tôi khoanh tay lại, ngao ngán không nói nên lời. Những ngày qua, tôi liên tiếp hứng chịu những quả bom kiểu này, đến mức phải ấn trán mình thật mạnh.Vẫn còn vô vàn thứ cần tìm hiểu…“Sao cậu lại phức tạp thế hả?”“Ha ha… Ho-yoon à, nhưng khi cậu bảo ‘cậu muốn gì’ nghe dễ hiểu lầm là đang mỉa mai đấy.”“……”“Với tớ, cậu cũng chẳng dễ hiểu gì đâu.”Ji-won cười tít mắt, ánh nhìn đầy tinh nghịch.“…Này, chúng ta còn nhiều thứ chưa biết về nhau thật đấy.”Cực kỳ nhiều.“Cả mấy người khác nữa, rồi cậu nữa… Tớ cứ nghĩ mình hiểu cậu đủ rồi, mà nghĩ vậy lại hóa ra sai to.” Với vẻ mặt có phần phấn khích, Seong Ji-won quay đầu lại nhìn tôi và nói:“Nhưng mà, nghĩ đến việc từ giờ sẽ được hiểu thêm cậu là người như thế nào, tự nhiên thấy hạnh phúc.”Khoảnh khắc đó, tôi như đứng hình trước khuôn mặt Ji-won đang mỉm cười, mắt cong hẳn lên.Sau đó, Ji-won nói thêm rằng vì Kim Seong-hyeon chắc đang để tâm, nên lúc quay lại sẽ viện cớ là do không khỏe để giải thích. Còn tôi cũng định sẽ nói với Kang I-chae rằng mọi chuyện đã được giải quyết.Việc nghĩ rằng mình đã hiểu hết một ai đó đúng là một sự ngạo mạn, và con đường mà chúng tôi sẽ cùng nhau đi có lẽ còn dài và gian truân hơn tưởng tượng – tôi khẽ quay đầu nhìn tên lắm lời đang nói nhiều hơn mọi khi ấy.‘Haa…’Seong Ji-won là người thẳng thắn hơn tôi tưởng.Đúng như lời Kang I-chae nói.“…Ho-yoon à?”Đã đến lúc tôi cũng phải thừa nhận mình đã cư xử như một thằng ngốc.Tôi chửi thầm trong đầu, còn Ji-won thì cười khẽ khi nhìn thấy vẻ mặt tôi thay đổi.“…Nhưng tớ hỏi một câu được không? Cậu có xuất hiện trong tập tiếp theo của bộ phim đúng không?”“Biết để làm gì?”“Ơ, mặt cau có dữ vậy?”Ji-won mỉm cười nhẹ rồi nói:“PD Lee Jung-hoon làm trò ác quá mà, không biết tuyến truyện sẽ được gỡ thế nào nữa?”“Cậu quan tâm cái đó làm gì?”“Ơ? Đương nhiên là—”Nhưng rồi Ji-won nghiêm túc nói:“PD Lee Jung-hoon ngầu thế mà nếu bị mọi người hiểu lầm thì uất ức quá còn gì— Ấy! Ho-yoon! Cậu đi đâu đấy?!”“Đừng nói chuyện với tôi.”Thế đấy, tôi vẫn còn giận.Tôi đứng bật dậy và bước đi trước, thì tiếng bước chân ai đó khẽ khàng theo kịp từ bên cạnh lại vang lên.Lần đầu tiên tôi thấy Seong Ji-won không buồn rầu dù bị ngó lơ đến thế.Vừa thấy ngạc nhiên, tôi vừa tiếp tục phớt lờ cậu ấy.**** Vào thời điểm tập 5 “máy quay ” được phát sóng, khán giả cũng đã kiệt sức như Yoo Jeong-hwa.【Ha… Không chịu nổi nữa rồi.】Tình yêu gian truân, công việc bị chèn ép, mọi thứ như ác mộng. Yoo Jeong-hwa lê bước vào văn phòng trống rỗng trong nước mắt.Cô ướt sũng vì đứng dưới mưa, trông thảm thương như một chú chó bị dội nước.【…Tôi bỏ việc.】Dù Min Seung-tae có yêu cô đến thế nào, dù cô có yêu công việc này bao nhiêu, Yoo Jeong-hwa cũng đã hoàn toàn kiệt sức. Cô không còn đủ sức, cũng không còn lý do để tiếp tục.Bàn tay run rẩy mở ngăn kéo, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Định lấy đơn thôi việc ra thì—Soạt—Yoo Jeong-hwa thấy một tập tài liệu.Một tập hồ sơ lạ lẫm mà cô không nhớ đã để vào lúc nào.【…Hả?】Càng lật từng trang, mắt cô càng mở to vì kinh ngạc.Bản kế hoạch, ý tưởng, và cả dấu vết nhận hối lộ – tất cả do người tiền bối thế chỗ Lee Jung-hoon soạn ra.【…Cái quái gì đây?】Ngay cả chương trình được cho là do PD Lee Jung-hoon “ăn cắp” từ tiền bối Kang, hóa ra chính Kang mới là người đầu tiên ăn cắp ý tưởng của người khác. Còn người nổi tiếng từng dội nước vào Jung-hoon trong nhà hàng, thật ra cũng đã lén lút đưa tiền cho vị PD kia.【Woa, mẹ kiếp…】Đang đứng ngây người nhìn đống tài liệu ấy, Yoo Jeong-hwa bất chợt ngửi thấy mùi thuốc lá lẫn trong hương mưa. Phía xa nơi văn phòng tầng 1, một làn khói mỏng đang bốc lên.Như bị ma dẫn lối, Yoo Jeong-hwa bước ra ngoài, tiến về phía đó.Trong phòng hút thuốc, làn khói len lỏi qua màn mưa.Ai đó đang hút thuốc.【…Tiền bối?】【Lâu rồi không gặp, Yoo Jeong-hwa.】Người vừa mỉm cười, vừa hút thuốc là Lee Jung-hoon – đã lâu không gặp.Anh vuốt mái tóc ướt, chớp mắt, để từng giọt mưa lăn xuống má.【Cô vẫn ổn chứ?】Ổn cái đầu anh chứ.Cô muốn mắng anh vì đột nhiên xuất hiện rồi nói mấy lời vớ vẩn, nhưng không thể mở miệng nổi.Cũng đúng thôi – bởi cô còn không chắc thứ đang đứng trước mặt là người hay ma nữa.Cô chớp mắt thêm lần nữa, Lee Jung-hoon hít một hơi thuốc thật sâu, rồi nói thản nhiên:【Có vẻ cô đã vất vả lắm nhỉ. Đã đọc tập tài liệu đó chưa?】【…Cái này là gì vậy?】【Đọc rồi ha.】Ánh mắt anh rơi xuống đống hồ sơ cô cầm trên tay.【Cho tôi vài giây lên sóng được chứ, PD-nim.】Vô số câu hỏi dồn dập muốn được thốt ra với ông sếp trời đánh này:Tại sao lại tuyên bố nghỉ việc và biến mất như thế?Tại sao lại có những tài liệu này và đưa chúng cho cô?Rốt cuộc mối quan hệ với tiền bối Kang là gì?Có định quay trở lại không?Và… vì sao lại xuất hiện ở đây, ngay lúc này?【…Anh định làm gì vậy?】Nhưng giữa hàng tá suy nghĩ rối rắm ấy, chỉ một câu hỏi thoát ra từ miệng Yoo Jeong-hwa.【Anh định làm gì cơ?】Lee Jung-hoon nhướng nhẹ mày như thể câu hỏi đó thật hiển nhiên.Chỉ cần nhìn vẻ mặt anh lúc đó, Yoo Jeong-hwa cũng đủ thấy rợn người vì cảm xúc lẫn lộn giữa yên tâm và bất an.Bởi mỗi khi Lee Jung-hoon mang vẻ mặt đó…【Cô hỏi gì thế.】Khi đồng đội của mình bị sếp phòng khác mắng.Khi giám đốc xuống tận nơi để bắt bẻ.Khi kẻ thù không đội trời chung buông lời cà khịa.Và bất cứ khi nào khuôn mặt đó xuất hiện—【Thì phải kéo rating lên chứ?】Là lúc bão tố bắt đầu.

“Phuhahahaha…”

“….”

“Aha-hahk, khụ… phuhp.”

Tiếng cười của Min Ji-hun vang lên phía bên kia khi hắn ho sặc sụa rồi nghiến răng lại.

Cứ như thể đang trút hết mọi mối hận chất chứa bấy lâu, Min Ji-hun cười điên loạn như mất trí. Nhưng tôi tạm gác tên đó sang một bên.

Tôi khép mắt lại trong chốc lát, hồi tưởng lại tình huống phi lý vừa rồi, rồi quay ngoắt người lại.

“Hoo-yoon à! Chờ, chờ đã!”

Nghe thấy tiếng bước chân hối hả, vội vã đuổi theo kèm giọng nói hoảng hốt của Sung Ji-won.

Tôi vòng ra sau trụ cột, nơi đã đợi sẵn từ trước, rồi nhanh như chớp túm lấy gáy cậu ấy.

“……!”

“Này.”

Vì tôi biết cậu ấy sẽ đuổi theo.

Tôi kéo Ji-won tới nơi không có ai, cẩn thận quan sát xung quanh, rồi khẽ gật đầu với cậu.

“Từ giờ, trả lời thành thật.”

“Hả? Ư-ừm?”

“Tôi khiến cậu khó chịu à?”

Nói cách khác, tôi quyết định bỏ qua chuyện phải cư xử tế nhị hay gì đó, mà cứ thẳng thừng tiến tới luôn cho rồi.

“…Hử?”

Ji-won nhìn tôi như thể tôi vừa nói chuyện hoang đường. Cậu ấy im lặng một lúc, rồi lấy ngón trỏ chỉ vào ngực mình.

“…Mình á? Với cậu?”

“Không thì sao lại thế?”

Lúc trước thì tránh mặt tôi, xong lại xưng hô kính ngữ, rồi hôm nay lại bảo không cần cố gắng gì cả.

Rốt cuộc tôi phải theo cái kiểu nào mới đúng? Bực bội quá, tôi buông tay khỏi gáy cậu ấy rồi đưa tay vuốt mạnh tóc mình.

“Nói đi. Cậu thực sự muốn cái gì.”

Vậy nên tôi quyết định không cần phải quan tâm đến Ji-won nữa, mà cứ nói thẳng cho rồi.

Dù lời lẽ có phần gay gắt, nhưng Ji-won chẳng những không giận mà còn ra vẻ như vừa ngộ ra điều gì đó.

“…Ờ.”

“Gì?”

“…Cậu không có ý mỉa mai tớ thật à?”

“Gì cơ?”

Tôi nhíu mày.

“Cậu nói cái quái gì thế?”

Vãi thật, ngoài lúc rap thì tôi có bao giờ mỉa mai cậu đâu?

Nhưng rồi Ji-won mở to mắt như thể đã hiểu ra hết mọi chuyện.

“Wow… Ahaha.”

Cậu ấy vừa sờ mép mình vừa bật cười, không thể nhịn được nữa.

Cười một lúc lâu, Ji-won lau giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt rồi nói.

“Giờ tâm trạng tớ hơi… À, đợi chút. Trời ạ.”

Cậu ấy nhìn tôi, cười tinh nghịch rồi hỏi:

“Ho-yoon à, cho tôi hỏi ba câu được không?”

“Không.”

“Ừm… Chỉ cần trả lời có hoặc không thôi. Lúc đầu cậu tránh tớ, là vì hiểu lầm rằng tớ cảm thấy khó chịu với cậu à?”

Như thể đã từng trải qua cảm giác này ở đâu rồi, tôi khẽ nhíu mày, và Ji-won hỏi tiếp với giọng bình tĩnh.

“Trả lời đi. Cậu hiểu nhầm đúng không?”

“……”

Tôi không đáp, nhưng có vẻ cậu ấy đã đoán được hết nên tiếp tục nói:

“Cậu còn nhớ tớ từng là người thế nào không?”

“Tất nhiên rồi.”

Rõ ràng như in trong đầu tôi đấy, cái đồ chết tiệt này.

Câu hỏi lạ đời gì thế không biết.

Dù ngớ người ra vì quá vô lý, Ji-won lại nở nụ cười rạng rỡ hơn khi nghe câu trả lời của tôi.

“Vậy cái thái độ thất thường gần đây của cậu… Là để tớ vui lên à?”

“……”

Cái này thì…

Tôi còn chưa kịp đáp lại gì cho ra hồn thì Jiwon đã mỉm cười, như thể chỉ cần nhìn nét mặt tôi thôi là đã có câu trả lời mong muốn.

“…Ho-yoon à, có vẻ tôi cũng chưa nói rõ ràng lắm.”

Ji-won tựa lưng vào tường, khẽ nói:

“Tớ chỉ là… việc người đó là cậu vẫn khiến tớ thấy lạ lẫm. Nên tớ muốn nói chuyện lại với cậu. Những gì tớ từng nói trước đây vẫn không thay đổi. Với tớ, cậu rất quan trọng. tớ chỉ… cảm thấy phấn khích khi người đó và cậu là một. Cả hai người đều rất tuyệt vời, mà giờ lại là một người…”

Hợp thể à, robot chắc?

Tôi định đáp lại như vậy nhưng kìm lại được.

“Xem phim xong, lại nhớ chuyện cũ. Nhưng cậu đã nói muốn bắt đầu lại, tớ sợ vì quá phấn khích mà lỡ lầm, nên mới tránh cậu. …Nhưng khi phim bắt đầu phát sóng, tớ lại muốn nói chuyện với cậu lần nữa.”

“……”

“Xin lỗi, chắc tớ đang nói linh tinh.”

Ji-won thì thầm, ánh mắt cẩn trọng, khiến tôi thở dài như trời sập.

“Rồi… cậu giận gì tôi vậy?”

“…Giận? tớ đâu có giận?”

Không giận à?

Hôm trước, trong phòng làm việc, lúc tôi định tránh cậu thì đột nhiên chuyển sang dùng kính ngữ, giọng đầy tức giận còn gì.

Ji-won nhìn tôi, ngẩn ra như không hiểu gì, rồi “à…” và đáp:

“À… cậu đang nói chuyện đó hả? Chuyện đó chỉ là…”

Chỉ là gì?

Mặt đỏ bừng, Ji-won vò tóc mình rồi nhìn quanh, và như thể sắp thú nhận một bí mật động trời, cậu lí nhí:

“Chỉ là… hờn dỗi…”

“……”

“…Thật lòng xin lỗi.”

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

‘Cái quái gì đang xảy ra vậy?’

Tóm lại thì thế này.

Lúc đầu tránh tôi không phải vì khó chịu, mà vì sợ phạm sai lầm sau khi tôi nói muốn bắt đầu lại.

Lần thứ hai thì nhắc lại chuyện quá khứ vì không nhịn được mà muốn nói chuyện.

Lần thứ ba nổi giận là vì hiểu lầm tôi đang tránh cậu ấy, nên mới “hờn dỗi”.

Tất cả là do thiếu giao tiếp và chưa hiểu nhau đủ mà ra.

“Cậu…”

Thật đúng là một cú hỗn loạn từ hai phía.

Tôi khoanh tay lại, ngao ngán không nói nên lời. Những ngày qua, tôi liên tiếp hứng chịu những quả bom kiểu này, đến mức phải ấn trán mình thật mạnh.

Vẫn còn vô vàn thứ cần tìm hiểu…

“Sao cậu lại phức tạp thế hả?”

“Ha ha… Ho-yoon à, nhưng khi cậu bảo ‘cậu muốn gì’ nghe dễ hiểu lầm là đang mỉa mai đấy.”

“……”

“Với tớ, cậu cũng chẳng dễ hiểu gì đâu.”

Ji-won cười tít mắt, ánh nhìn đầy tinh nghịch.

“…Này, chúng ta còn nhiều thứ chưa biết về nhau thật đấy.”

Cực kỳ nhiều.

“Cả mấy người khác nữa, rồi cậu nữa… Tớ cứ nghĩ mình hiểu cậu đủ rồi, mà nghĩ vậy lại hóa ra sai to.” Với vẻ mặt có phần phấn khích, Seong Ji-won quay đầu lại nhìn tôi và nói:

“Nhưng mà, nghĩ đến việc từ giờ sẽ được hiểu thêm cậu là người như thế nào, tự nhiên thấy hạnh phúc.”

Khoảnh khắc đó, tôi như đứng hình trước khuôn mặt Ji-won đang mỉm cười, mắt cong hẳn lên.

Sau đó, Ji-won nói thêm rằng vì Kim Seong-hyeon chắc đang để tâm, nên lúc quay lại sẽ viện cớ là do không khỏe để giải thích. Còn tôi cũng định sẽ nói với Kang I-chae rằng mọi chuyện đã được giải quyết.

Việc nghĩ rằng mình đã hiểu hết một ai đó đúng là một sự ngạo mạn, và con đường mà chúng tôi sẽ cùng nhau đi có lẽ còn dài và gian truân hơn tưởng tượng – tôi khẽ quay đầu nhìn tên lắm lời đang nói nhiều hơn mọi khi ấy.

‘Haa…’

Seong Ji-won là người thẳng thắn hơn tôi tưởng.

Đúng như lời Kang I-chae nói.

“…Ho-yoon à?”

Đã đến lúc tôi cũng phải thừa nhận mình đã cư xử như một thằng ngốc.

Tôi chửi thầm trong đầu, còn Ji-won thì cười khẽ khi nhìn thấy vẻ mặt tôi thay đổi.

“…Nhưng tớ hỏi một câu được không? Cậu có xuất hiện trong tập tiếp theo của bộ phim đúng không?”

“Biết để làm gì?”

“Ơ, mặt cau có dữ vậy?”

Ji-won mỉm cười nhẹ rồi nói:

“PD Lee Jung-hoon làm trò ác quá mà, không biết tuyến truyện sẽ được gỡ thế nào nữa?”

“Cậu quan tâm cái đó làm gì?”

“Ơ? Đương nhiên là—”

Nhưng rồi Ji-won nghiêm túc nói:

“PD Lee Jung-hoon ngầu thế mà nếu bị mọi người hiểu lầm thì uất ức quá còn gì— Ấy! Ho-yoon! Cậu đi đâu đấy?!”

“Đừng nói chuyện với tôi.”

Thế đấy, tôi vẫn còn giận.

Tôi đứng bật dậy và bước đi trước, thì tiếng bước chân ai đó khẽ khàng theo kịp từ bên cạnh lại vang lên.

Lần đầu tiên tôi thấy Seong Ji-won không buồn rầu dù bị ngó lơ đến thế.

Vừa thấy ngạc nhiên, tôi vừa tiếp tục phớt lờ cậu ấy.

**** Vào thời điểm tập 5 “máy quay ” được phát sóng, khán giả cũng đã kiệt sức như Yoo Jeong-hwa.

【Ha… Không chịu nổi nữa rồi.】

Tình yêu gian truân, công việc bị chèn ép, mọi thứ như ác mộng. Yoo Jeong-hwa lê bước vào văn phòng trống rỗng trong nước mắt.

Cô ướt sũng vì đứng dưới mưa, trông thảm thương như một chú chó bị dội nước.

【…Tôi bỏ việc.】

Dù Min Seung-tae có yêu cô đến thế nào, dù cô có yêu công việc này bao nhiêu, Yoo Jeong-hwa cũng đã hoàn toàn kiệt sức. Cô không còn đủ sức, cũng không còn lý do để tiếp tục.

Bàn tay run rẩy mở ngăn kéo, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Định lấy đơn thôi việc ra thì—

Soạt—

Yoo Jeong-hwa thấy một tập tài liệu.

Một tập hồ sơ lạ lẫm mà cô không nhớ đã để vào lúc nào.

【…Hả?】

Càng lật từng trang, mắt cô càng mở to vì kinh ngạc.

Bản kế hoạch, ý tưởng, và cả dấu vết nhận hối lộ – tất cả do người tiền bối thế chỗ Lee Jung-hoon soạn ra.

【…Cái quái gì đây?】

Ngay cả chương trình được cho là do PD Lee Jung-hoon “ăn cắp” từ tiền bối Kang, hóa ra chính Kang mới là người đầu tiên ăn cắp ý tưởng của người khác. Còn người nổi tiếng từng dội nước vào Jung-hoon trong nhà hàng, thật ra cũng đã lén lút đưa tiền cho vị PD kia.

【Woa, mẹ kiếp…】

Đang đứng ngây người nhìn đống tài liệu ấy, Yoo Jeong-hwa bất chợt ngửi thấy mùi thuốc lá lẫn trong hương mưa. Phía xa nơi văn phòng tầng 1, một làn khói mỏng đang bốc lên.

Như bị ma dẫn lối, Yoo Jeong-hwa bước ra ngoài, tiến về phía đó.

Trong phòng hút thuốc, làn khói len lỏi qua màn mưa.

Ai đó đang hút thuốc.

【…Tiền bối?】

【Lâu rồi không gặp, Yoo Jeong-hwa.】

Người vừa mỉm cười, vừa hút thuốc là Lee Jung-hoon – đã lâu không gặp.

Anh vuốt mái tóc ướt, chớp mắt, để từng giọt mưa lăn xuống má.

【Cô vẫn ổn chứ?】

Ổn cái đầu anh chứ.

Cô muốn mắng anh vì đột nhiên xuất hiện rồi nói mấy lời vớ vẩn, nhưng không thể mở miệng nổi.

Cũng đúng thôi – bởi cô còn không chắc thứ đang đứng trước mặt là người hay ma nữa.

Cô chớp mắt thêm lần nữa, Lee Jung-hoon hít một hơi thuốc thật sâu, rồi nói thản nhiên:

【Có vẻ cô đã vất vả lắm nhỉ. Đã đọc tập tài liệu đó chưa?】

【…Cái này là gì vậy?】

【Đọc rồi ha.】

Ánh mắt anh rơi xuống đống hồ sơ cô cầm trên tay.

【Cho tôi vài giây lên sóng được chứ, PD-nim.】

Vô số câu hỏi dồn dập muốn được thốt ra với ông sếp trời đánh này:

Tại sao lại tuyên bố nghỉ việc và biến mất như thế?

Tại sao lại có những tài liệu này và đưa chúng cho cô?

Rốt cuộc mối quan hệ với tiền bối Kang là gì?

Có định quay trở lại không?

Và… vì sao lại xuất hiện ở đây, ngay lúc này?

【…Anh định làm gì vậy?】

Nhưng giữa hàng tá suy nghĩ rối rắm ấy, chỉ một câu hỏi thoát ra từ miệng Yoo Jeong-hwa.

【Anh định làm gì cơ?】

Lee Jung-hoon nhướng nhẹ mày như thể câu hỏi đó thật hiển nhiên.

Chỉ cần nhìn vẻ mặt anh lúc đó, Yoo Jeong-hwa cũng đủ thấy rợn người vì cảm xúc lẫn lộn giữa yên tâm và bất an.

Bởi mỗi khi Lee Jung-hoon mang vẻ mặt đó…

【Cô hỏi gì thế.】

Khi đồng đội của mình bị sếp phòng khác mắng.

Khi giám đốc xuống tận nơi để bắt bẻ.

Khi kẻ thù không đội trời chung buông lời cà khịa.

Và bất cứ khi nào khuôn mặt đó xuất hiện—

【Thì phải kéo rating lên chứ?】

Là lúc bão tố bắt đầu.

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Phuhahahaha…”“….”“Aha-hahk, khụ… phuhp.”Tiếng cười của Min Ji-hun vang lên phía bên kia khi hắn ho sặc sụa rồi nghiến răng lại.Cứ như thể đang trút hết mọi mối hận chất chứa bấy lâu, Min Ji-hun cười điên loạn như mất trí. Nhưng tôi tạm gác tên đó sang một bên.Tôi khép mắt lại trong chốc lát, hồi tưởng lại tình huống phi lý vừa rồi, rồi quay ngoắt người lại.“Hoo-yoon à! Chờ, chờ đã!”Nghe thấy tiếng bước chân hối hả, vội vã đuổi theo kèm giọng nói hoảng hốt của Sung Ji-won.Tôi vòng ra sau trụ cột, nơi đã đợi sẵn từ trước, rồi nhanh như chớp túm lấy gáy cậu ấy.“……!”“Này.”Vì tôi biết cậu ấy sẽ đuổi theo.Tôi kéo Ji-won tới nơi không có ai, cẩn thận quan sát xung quanh, rồi khẽ gật đầu với cậu.“Từ giờ, trả lời thành thật.”“Hả? Ư-ừm?”“Tôi khiến cậu khó chịu à?”Nói cách khác, tôi quyết định bỏ qua chuyện phải cư xử tế nhị hay gì đó, mà cứ thẳng thừng tiến tới luôn cho rồi.“…Hử?”Ji-won nhìn tôi như thể tôi vừa nói chuyện hoang đường. Cậu ấy im lặng một lúc, rồi lấy ngón trỏ chỉ vào ngực mình.“…Mình á? Với cậu?”“Không thì sao lại thế?”Lúc trước thì tránh mặt tôi, xong lại xưng hô kính ngữ, rồi hôm nay lại bảo không cần cố gắng gì cả.Rốt cuộc tôi phải theo cái kiểu nào mới đúng? Bực bội quá, tôi buông tay khỏi gáy cậu ấy rồi đưa tay vuốt mạnh tóc mình.“Nói đi. Cậu thực sự muốn cái gì.”Vậy nên tôi quyết định không cần phải quan tâm đến Ji-won nữa, mà cứ nói thẳng cho rồi.Dù lời lẽ có phần gay gắt, nhưng Ji-won chẳng những không giận mà còn ra vẻ như vừa ngộ ra điều gì đó.“…Ờ.”“Gì?”“…Cậu không có ý mỉa mai tớ thật à?”“Gì cơ?”Tôi nhíu mày.“Cậu nói cái quái gì thế?”Vãi thật, ngoài lúc rap thì tôi có bao giờ mỉa mai cậu đâu?Nhưng rồi Ji-won mở to mắt như thể đã hiểu ra hết mọi chuyện.“Wow… Ahaha.”Cậu ấy vừa sờ mép mình vừa bật cười, không thể nhịn được nữa.Cười một lúc lâu, Ji-won lau giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt rồi nói.“Giờ tâm trạng tớ hơi… À, đợi chút. Trời ạ.”Cậu ấy nhìn tôi, cười tinh nghịch rồi hỏi:“Ho-yoon à, cho tôi hỏi ba câu được không?”“Không.”“Ừm… Chỉ cần trả lời có hoặc không thôi. Lúc đầu cậu tránh tớ, là vì hiểu lầm rằng tớ cảm thấy khó chịu với cậu à?”Như thể đã từng trải qua cảm giác này ở đâu rồi, tôi khẽ nhíu mày, và Ji-won hỏi tiếp với giọng bình tĩnh.“Trả lời đi. Cậu hiểu nhầm đúng không?”“……”Tôi không đáp, nhưng có vẻ cậu ấy đã đoán được hết nên tiếp tục nói:“Cậu còn nhớ tớ từng là người thế nào không?”“Tất nhiên rồi.”Rõ ràng như in trong đầu tôi đấy, cái đồ chết tiệt này.Câu hỏi lạ đời gì thế không biết.Dù ngớ người ra vì quá vô lý, Ji-won lại nở nụ cười rạng rỡ hơn khi nghe câu trả lời của tôi.“Vậy cái thái độ thất thường gần đây của cậu… Là để tớ vui lên à?”“……”Cái này thì…Tôi còn chưa kịp đáp lại gì cho ra hồn thì Jiwon đã mỉm cười, như thể chỉ cần nhìn nét mặt tôi thôi là đã có câu trả lời mong muốn.“…Ho-yoon à, có vẻ tôi cũng chưa nói rõ ràng lắm.”Ji-won tựa lưng vào tường, khẽ nói:“Tớ chỉ là… việc người đó là cậu vẫn khiến tớ thấy lạ lẫm. Nên tớ muốn nói chuyện lại với cậu. Những gì tớ từng nói trước đây vẫn không thay đổi. Với tớ, cậu rất quan trọng. tớ chỉ… cảm thấy phấn khích khi người đó và cậu là một. Cả hai người đều rất tuyệt vời, mà giờ lại là một người…”Hợp thể à, robot chắc?Tôi định đáp lại như vậy nhưng kìm lại được.“Xem phim xong, lại nhớ chuyện cũ. Nhưng cậu đã nói muốn bắt đầu lại, tớ sợ vì quá phấn khích mà lỡ lầm, nên mới tránh cậu. …Nhưng khi phim bắt đầu phát sóng, tớ lại muốn nói chuyện với cậu lần nữa.”“……”“Xin lỗi, chắc tớ đang nói linh tinh.”Ji-won thì thầm, ánh mắt cẩn trọng, khiến tôi thở dài như trời sập.“Rồi… cậu giận gì tôi vậy?”“…Giận? tớ đâu có giận?”Không giận à?Hôm trước, trong phòng làm việc, lúc tôi định tránh cậu thì đột nhiên chuyển sang dùng kính ngữ, giọng đầy tức giận còn gì.Ji-won nhìn tôi, ngẩn ra như không hiểu gì, rồi “à…” và đáp:“À… cậu đang nói chuyện đó hả? Chuyện đó chỉ là…”Chỉ là gì?Mặt đỏ bừng, Ji-won vò tóc mình rồi nhìn quanh, và như thể sắp thú nhận một bí mật động trời, cậu lí nhí:“Chỉ là… hờn dỗi…”“……”“…Thật lòng xin lỗi.”Tôi giả vờ như không nghe thấy.‘Cái quái gì đang xảy ra vậy?’Tóm lại thì thế này.Lúc đầu tránh tôi không phải vì khó chịu, mà vì sợ phạm sai lầm sau khi tôi nói muốn bắt đầu lại.Lần thứ hai thì nhắc lại chuyện quá khứ vì không nhịn được mà muốn nói chuyện.Lần thứ ba nổi giận là vì hiểu lầm tôi đang tránh cậu ấy, nên mới “hờn dỗi”.Tất cả là do thiếu giao tiếp và chưa hiểu nhau đủ mà ra.“Cậu…”Thật đúng là một cú hỗn loạn từ hai phía.Tôi khoanh tay lại, ngao ngán không nói nên lời. Những ngày qua, tôi liên tiếp hứng chịu những quả bom kiểu này, đến mức phải ấn trán mình thật mạnh.Vẫn còn vô vàn thứ cần tìm hiểu…“Sao cậu lại phức tạp thế hả?”“Ha ha… Ho-yoon à, nhưng khi cậu bảo ‘cậu muốn gì’ nghe dễ hiểu lầm là đang mỉa mai đấy.”“……”“Với tớ, cậu cũng chẳng dễ hiểu gì đâu.”Ji-won cười tít mắt, ánh nhìn đầy tinh nghịch.“…Này, chúng ta còn nhiều thứ chưa biết về nhau thật đấy.”Cực kỳ nhiều.“Cả mấy người khác nữa, rồi cậu nữa… Tớ cứ nghĩ mình hiểu cậu đủ rồi, mà nghĩ vậy lại hóa ra sai to.” Với vẻ mặt có phần phấn khích, Seong Ji-won quay đầu lại nhìn tôi và nói:“Nhưng mà, nghĩ đến việc từ giờ sẽ được hiểu thêm cậu là người như thế nào, tự nhiên thấy hạnh phúc.”Khoảnh khắc đó, tôi như đứng hình trước khuôn mặt Ji-won đang mỉm cười, mắt cong hẳn lên.Sau đó, Ji-won nói thêm rằng vì Kim Seong-hyeon chắc đang để tâm, nên lúc quay lại sẽ viện cớ là do không khỏe để giải thích. Còn tôi cũng định sẽ nói với Kang I-chae rằng mọi chuyện đã được giải quyết.Việc nghĩ rằng mình đã hiểu hết một ai đó đúng là một sự ngạo mạn, và con đường mà chúng tôi sẽ cùng nhau đi có lẽ còn dài và gian truân hơn tưởng tượng – tôi khẽ quay đầu nhìn tên lắm lời đang nói nhiều hơn mọi khi ấy.‘Haa…’Seong Ji-won là người thẳng thắn hơn tôi tưởng.Đúng như lời Kang I-chae nói.“…Ho-yoon à?”Đã đến lúc tôi cũng phải thừa nhận mình đã cư xử như một thằng ngốc.Tôi chửi thầm trong đầu, còn Ji-won thì cười khẽ khi nhìn thấy vẻ mặt tôi thay đổi.“…Nhưng tớ hỏi một câu được không? Cậu có xuất hiện trong tập tiếp theo của bộ phim đúng không?”“Biết để làm gì?”“Ơ, mặt cau có dữ vậy?”Ji-won mỉm cười nhẹ rồi nói:“PD Lee Jung-hoon làm trò ác quá mà, không biết tuyến truyện sẽ được gỡ thế nào nữa?”“Cậu quan tâm cái đó làm gì?”“Ơ? Đương nhiên là—”Nhưng rồi Ji-won nghiêm túc nói:“PD Lee Jung-hoon ngầu thế mà nếu bị mọi người hiểu lầm thì uất ức quá còn gì— Ấy! Ho-yoon! Cậu đi đâu đấy?!”“Đừng nói chuyện với tôi.”Thế đấy, tôi vẫn còn giận.Tôi đứng bật dậy và bước đi trước, thì tiếng bước chân ai đó khẽ khàng theo kịp từ bên cạnh lại vang lên.Lần đầu tiên tôi thấy Seong Ji-won không buồn rầu dù bị ngó lơ đến thế.Vừa thấy ngạc nhiên, tôi vừa tiếp tục phớt lờ cậu ấy.**** Vào thời điểm tập 5 “máy quay ” được phát sóng, khán giả cũng đã kiệt sức như Yoo Jeong-hwa.【Ha… Không chịu nổi nữa rồi.】Tình yêu gian truân, công việc bị chèn ép, mọi thứ như ác mộng. Yoo Jeong-hwa lê bước vào văn phòng trống rỗng trong nước mắt.Cô ướt sũng vì đứng dưới mưa, trông thảm thương như một chú chó bị dội nước.【…Tôi bỏ việc.】Dù Min Seung-tae có yêu cô đến thế nào, dù cô có yêu công việc này bao nhiêu, Yoo Jeong-hwa cũng đã hoàn toàn kiệt sức. Cô không còn đủ sức, cũng không còn lý do để tiếp tục.Bàn tay run rẩy mở ngăn kéo, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Định lấy đơn thôi việc ra thì—Soạt—Yoo Jeong-hwa thấy một tập tài liệu.Một tập hồ sơ lạ lẫm mà cô không nhớ đã để vào lúc nào.【…Hả?】Càng lật từng trang, mắt cô càng mở to vì kinh ngạc.Bản kế hoạch, ý tưởng, và cả dấu vết nhận hối lộ – tất cả do người tiền bối thế chỗ Lee Jung-hoon soạn ra.【…Cái quái gì đây?】Ngay cả chương trình được cho là do PD Lee Jung-hoon “ăn cắp” từ tiền bối Kang, hóa ra chính Kang mới là người đầu tiên ăn cắp ý tưởng của người khác. Còn người nổi tiếng từng dội nước vào Jung-hoon trong nhà hàng, thật ra cũng đã lén lút đưa tiền cho vị PD kia.【Woa, mẹ kiếp…】Đang đứng ngây người nhìn đống tài liệu ấy, Yoo Jeong-hwa bất chợt ngửi thấy mùi thuốc lá lẫn trong hương mưa. Phía xa nơi văn phòng tầng 1, một làn khói mỏng đang bốc lên.Như bị ma dẫn lối, Yoo Jeong-hwa bước ra ngoài, tiến về phía đó.Trong phòng hút thuốc, làn khói len lỏi qua màn mưa.Ai đó đang hút thuốc.【…Tiền bối?】【Lâu rồi không gặp, Yoo Jeong-hwa.】Người vừa mỉm cười, vừa hút thuốc là Lee Jung-hoon – đã lâu không gặp.Anh vuốt mái tóc ướt, chớp mắt, để từng giọt mưa lăn xuống má.【Cô vẫn ổn chứ?】Ổn cái đầu anh chứ.Cô muốn mắng anh vì đột nhiên xuất hiện rồi nói mấy lời vớ vẩn, nhưng không thể mở miệng nổi.Cũng đúng thôi – bởi cô còn không chắc thứ đang đứng trước mặt là người hay ma nữa.Cô chớp mắt thêm lần nữa, Lee Jung-hoon hít một hơi thuốc thật sâu, rồi nói thản nhiên:【Có vẻ cô đã vất vả lắm nhỉ. Đã đọc tập tài liệu đó chưa?】【…Cái này là gì vậy?】【Đọc rồi ha.】Ánh mắt anh rơi xuống đống hồ sơ cô cầm trên tay.【Cho tôi vài giây lên sóng được chứ, PD-nim.】Vô số câu hỏi dồn dập muốn được thốt ra với ông sếp trời đánh này:Tại sao lại tuyên bố nghỉ việc và biến mất như thế?Tại sao lại có những tài liệu này và đưa chúng cho cô?Rốt cuộc mối quan hệ với tiền bối Kang là gì?Có định quay trở lại không?Và… vì sao lại xuất hiện ở đây, ngay lúc này?【…Anh định làm gì vậy?】Nhưng giữa hàng tá suy nghĩ rối rắm ấy, chỉ một câu hỏi thoát ra từ miệng Yoo Jeong-hwa.【Anh định làm gì cơ?】Lee Jung-hoon nhướng nhẹ mày như thể câu hỏi đó thật hiển nhiên.Chỉ cần nhìn vẻ mặt anh lúc đó, Yoo Jeong-hwa cũng đủ thấy rợn người vì cảm xúc lẫn lộn giữa yên tâm và bất an.Bởi mỗi khi Lee Jung-hoon mang vẻ mặt đó…【Cô hỏi gì thế.】Khi đồng đội của mình bị sếp phòng khác mắng.Khi giám đốc xuống tận nơi để bắt bẻ.Khi kẻ thù không đội trời chung buông lời cà khịa.Và bất cứ khi nào khuôn mặt đó xuất hiện—【Thì phải kéo rating lên chứ?】Là lúc bão tố bắt đầu.

Chương 558