Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…

Chương 11

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… 7 Có đôi lúc ta thực sự hoài nghi không biết có phải Bùi Tịch là người trọng sinh, hay là hắn sở hữu một loại "bàn tay vàng" nào khác không.Thế nhưng hắn không hề đi theo con đường cũ là kế thừa vị trí Ma Tôn, cũng chẳng buồn đi tìm phiền phức cho các nhân vật chính.Ngược lại, hắn cứ suốt ngày dắt ta đi ngao du khắp nơi.Hành động này khiến ta cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.Dẫu sao theo lẽ thường, những nhân vật phản diện sau khi trọng sinh thường sẽ đi gây hấn với nhân vật chính, hoặc đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình mới đúng chứ.Ở bên cạnh Bùi Tịch lâu ngày, tuy vẫn còn chút sợ hắn, nhưng những sinh hoạt hằng ngày giữa chúng ta đã trở nên hòa thuận hơn rất nhiều.Ta và hắn đã cùng nhau đi qua biết bao danh lam thắng cảnh.Nếu không phải sau này đoàn người của nhân vật chính tìm tới cửa, ta nghĩ có lẽ ta và hắn vẫn còn đang mải mê chu du khắp chốn.Bùi Tịch đã đoạt đi quá nhiều thần khí.Đám người nhân vật chính lo lắng hắn nắm giữ thần khí sẽ làm điều xằng bậy, gây họa cho chúng sinh, thế là các bậc chính nghĩa nhân sĩ đã tập kết lại, mang danh nghĩa bảo vệ chính nghĩa tới để đòi lại thần khí.Ta và Bùi Tịch bị bọn họ bao vây tầng tầng lớp lớp.Lúc đó ta và Bùi Tịch đang ngồi câu cá ở một nơi sơn thủy hữu tình.Ta đã nài nỉ Bùi Tịch mãi hắn mới đồng ý nướng cá cho ta ăn.Không sai đâu, Bùi Tịch tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng tay nghề nấu nướng của hắn thực sự rất cừ khôi.Chỉ là, ngay khi phao câu vừa động đậy, dây câu của ta đã bị kẻ nào đó đánh đứt.Ta: "..." Cả đời này ta chưa từng thấy cạn lời đến thế.Bùi Tịch nhìn bộ dạng bực bội của ta mà bật cười.Hắn đưa tay về phía ta: "An Bùi." Ta đã quá quen với việc này, liền bước tới trước mặt hắn, biến trở về nguyên hình và chui tọt vào vạt áo trước ngực hắn.Mỗi khi giao chiến ta cũng muốn giúp hắn lắm chứ, nhưng lực bất tòng tâm.Mặc dù hắn đã cho ta ăn rất nhiều linh quả, nhưng linh lực của ta vẫn chẳng tiến bộ được bao nhiêu.Với những trận đối đầu như thế này, ta rất dễ bị thương tổn do dư chấn.Ta vẫn là một kẻ rất quý trọng mạng sống của mình.Bùi Tịch dùng ngón trỏ nhẹ nhàng xoa lên nụ hoa nhỏ đang lấp ló của ta: "Bọn chúng làm đứt dây câu của nàng, ta bắt bọn chúng quỳ xuống tạ tội với nàng có được không?" Ta biết Bùi Tịch rất mạnh, nhưng ta vẫn không khỏi lo lắng.Dẫu sao đối phương cũng là đoàn người của nhân vật chính, hào quang của bọn họ chắc chắn rất lớn: "Ca ca, chàng nhớ chú ý đừng để bị thương đấy."

7

 Có đôi lúc ta thực sự hoài nghi không biết có phải Bùi Tịch là người trọng sinh, hay là hắn sở hữu một loại "bàn tay vàng" nào khác không.

Thế nhưng hắn không hề đi theo con đường cũ là kế thừa vị trí Ma Tôn, cũng chẳng buồn đi tìm phiền phức cho các nhân vật chính.

Ngược lại, hắn cứ suốt ngày dắt ta đi ngao du khắp nơi.

Hành động này khiến ta cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Dẫu sao theo lẽ thường, những nhân vật phản diện sau khi trọng sinh thường sẽ đi gây hấn với nhân vật chính, hoặc đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình mới đúng chứ.

Ở bên cạnh Bùi Tịch lâu ngày, tuy vẫn còn chút sợ hắn, nhưng những sinh hoạt hằng ngày giữa chúng ta đã trở nên hòa thuận hơn rất nhiều.

Ta và hắn đã cùng nhau đi qua biết bao danh lam thắng cảnh.

Nếu không phải sau này đoàn người của nhân vật chính tìm tới cửa, ta nghĩ có lẽ ta và hắn vẫn còn đang mải mê chu du khắp chốn.

Bùi Tịch đã đoạt đi quá nhiều thần khí.

Đám người nhân vật chính lo lắng hắn nắm giữ thần khí sẽ làm điều xằng bậy, gây họa cho chúng sinh, thế là các bậc chính nghĩa nhân sĩ đã tập kết lại, mang danh nghĩa bảo vệ chính nghĩa tới để đòi lại thần khí.

Ta và Bùi Tịch bị bọn họ bao vây tầng tầng lớp lớp.

Lúc đó ta và Bùi Tịch đang ngồi câu cá ở một nơi sơn thủy hữu tình.

Ta đã nài nỉ Bùi Tịch mãi hắn mới đồng ý nướng cá cho ta ăn.

Không sai đâu, Bùi Tịch tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng tay nghề nấu nướng của hắn thực sự rất cừ khôi.

Chỉ là, ngay khi phao câu vừa động đậy, dây câu của ta đã bị kẻ nào đó đánh đứt.

Ta: "..." Cả đời này ta chưa từng thấy cạn lời đến thế.

Bùi Tịch nhìn bộ dạng bực bội của ta mà bật cười.

Hắn đưa tay về phía ta: "An Bùi." Ta đã quá quen với việc này, liền bước tới trước mặt hắn, biến trở về nguyên hình và chui tọt vào vạt áo trước ngực hắn.

Mỗi khi giao chiến ta cũng muốn giúp hắn lắm chứ, nhưng lực bất tòng tâm.

Mặc dù hắn đã cho ta ăn rất nhiều linh quả, nhưng linh lực của ta vẫn chẳng tiến bộ được bao nhiêu.

Với những trận đối đầu như thế này, ta rất dễ bị thương tổn do dư chấn.

Ta vẫn là một kẻ rất quý trọng mạng sống của mình.

Bùi Tịch dùng ngón trỏ nhẹ nhàng xoa lên nụ hoa nhỏ đang lấp ló của ta: "Bọn chúng làm đứt dây câu của nàng, ta bắt bọn chúng quỳ xuống tạ tội với nàng có được không?" Ta biết Bùi Tịch rất mạnh, nhưng ta vẫn không khỏi lo lắng.

Dẫu sao đối phương cũng là đoàn người của nhân vật chính, hào quang của bọn họ chắc chắn rất lớn: "Ca ca, chàng nhớ chú ý đừng để bị thương đấy."

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… 7 Có đôi lúc ta thực sự hoài nghi không biết có phải Bùi Tịch là người trọng sinh, hay là hắn sở hữu một loại "bàn tay vàng" nào khác không.Thế nhưng hắn không hề đi theo con đường cũ là kế thừa vị trí Ma Tôn, cũng chẳng buồn đi tìm phiền phức cho các nhân vật chính.Ngược lại, hắn cứ suốt ngày dắt ta đi ngao du khắp nơi.Hành động này khiến ta cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.Dẫu sao theo lẽ thường, những nhân vật phản diện sau khi trọng sinh thường sẽ đi gây hấn với nhân vật chính, hoặc đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình mới đúng chứ.Ở bên cạnh Bùi Tịch lâu ngày, tuy vẫn còn chút sợ hắn, nhưng những sinh hoạt hằng ngày giữa chúng ta đã trở nên hòa thuận hơn rất nhiều.Ta và hắn đã cùng nhau đi qua biết bao danh lam thắng cảnh.Nếu không phải sau này đoàn người của nhân vật chính tìm tới cửa, ta nghĩ có lẽ ta và hắn vẫn còn đang mải mê chu du khắp chốn.Bùi Tịch đã đoạt đi quá nhiều thần khí.Đám người nhân vật chính lo lắng hắn nắm giữ thần khí sẽ làm điều xằng bậy, gây họa cho chúng sinh, thế là các bậc chính nghĩa nhân sĩ đã tập kết lại, mang danh nghĩa bảo vệ chính nghĩa tới để đòi lại thần khí.Ta và Bùi Tịch bị bọn họ bao vây tầng tầng lớp lớp.Lúc đó ta và Bùi Tịch đang ngồi câu cá ở một nơi sơn thủy hữu tình.Ta đã nài nỉ Bùi Tịch mãi hắn mới đồng ý nướng cá cho ta ăn.Không sai đâu, Bùi Tịch tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng tay nghề nấu nướng của hắn thực sự rất cừ khôi.Chỉ là, ngay khi phao câu vừa động đậy, dây câu của ta đã bị kẻ nào đó đánh đứt.Ta: "..." Cả đời này ta chưa từng thấy cạn lời đến thế.Bùi Tịch nhìn bộ dạng bực bội của ta mà bật cười.Hắn đưa tay về phía ta: "An Bùi." Ta đã quá quen với việc này, liền bước tới trước mặt hắn, biến trở về nguyên hình và chui tọt vào vạt áo trước ngực hắn.Mỗi khi giao chiến ta cũng muốn giúp hắn lắm chứ, nhưng lực bất tòng tâm.Mặc dù hắn đã cho ta ăn rất nhiều linh quả, nhưng linh lực của ta vẫn chẳng tiến bộ được bao nhiêu.Với những trận đối đầu như thế này, ta rất dễ bị thương tổn do dư chấn.Ta vẫn là một kẻ rất quý trọng mạng sống của mình.Bùi Tịch dùng ngón trỏ nhẹ nhàng xoa lên nụ hoa nhỏ đang lấp ló của ta: "Bọn chúng làm đứt dây câu của nàng, ta bắt bọn chúng quỳ xuống tạ tội với nàng có được không?" Ta biết Bùi Tịch rất mạnh, nhưng ta vẫn không khỏi lo lắng.Dẫu sao đối phương cũng là đoàn người của nhân vật chính, hào quang của bọn họ chắc chắn rất lớn: "Ca ca, chàng nhớ chú ý đừng để bị thương đấy."

Chương 11