Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…
Chương 12
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Nếu đánh không lại thì chúng ta còn có thần khí mà, lấy mấy món đó ra chắc chắn có thể đối phó được với bọn họ.Bùi Tịch khẽ cười một tiếng, ngón tay hắn khẽ động, ta liền cảm thấy mình được một luồng ma khí nhẹ nhàng bao bọc lấy.Ta đã quen rồi, tự mình tìm một tư thế thoải mái nhất.Cái thứ ma khí này chẳng khác nào dây an toàn cả, hắn lo lắng trong lúc chiến đấu ta sẽ bị rơi ra khỏi vạt áo.Ta vốn ngỡ đây sẽ là một trận ác chiến, nhưng sự thực lại hoàn toàn trái ngược.Chỉ thấy hắn đơn giản kết ấn bằng một tay, xung quanh liền xuất hiện tầng tầng lớp lớp ma khí màu đen đậm đặc.Những luồng ma khí này dần ngưng tụ thành thực thể, lao vào tấn công đoàn người nhân vật chính đang vây quanh chúng ta.Đoàn người vừa rồi còn hung hăng buông lời đe dọa giờ đây sắc mặt đã đại biến: "Không xong rồi, hắn chính là Ma Tôn!" Ta nằm trong vạt áo hắn suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi hắn đã quay về ma tộc để đoạt lấy ngôi vị Ma Tôn từ khi nào nữa.Quả nhiên không ngoài dự tính, trận chiến này Bùi Tịch thậm chí còn chưa thèm động tay, đoàn người nhân vật chính đã bị luồng ma khí vô tận kia đánh cho tan tác, liên tiếp bại lui.Khi thấy bọn họ bị trói nghiến lại ném thành một đống, ta khẽ rúc sâu hơn vào vạt áo hắn.Không hổ danh là đại ma đầu có sức mạnh hủy thiên diệt địa, ra tay thật là hung tàn!Bùi Tịch khẽ cử động ngón tay, ta liền bay ra khỏi vạt áo, rơi vào lòng bàn tay hắn.Ngay khi hắn buông tay, ta không tự chủ được mà biến trở lại hình người, rơi xuống và được hắn dang tay ôm trọn vào lòng.Bao nhiêu người đang nhìn như thế kia, ta thấy ngượng ngùng vô cùng, định thoát khỏi vòng tay hắn thì hắn khẽ cười nói: "Đám người này tự xưng là chính phái nhân sĩ, nhưng thực chất tâm cơ thâm hiểm nhất.Ngươi yếu ớt như vậy, cẩn thận kẻo bị bọn chúng đánh lén." Ta: "..." Hắn mạnh nhất nên hắn nói gì cũng đúng.Đoàn người nhân vật chính nhìn thấy ta thì sắc mặt thay đổi: "Ma Tôn, ngươi dám dụ dỗ lừa gạt một tiểu tinh linh, thật là không biết xấu hổ." "Tiểu tinh linh, muội đừng sợ, chờ chúng ta đòi lại được thần khí sẽ đưa muội trở về với tinh linh tộc." Ta: "..." "Cái đó...liệu có khả năng là vì ta thấy chàng ấy quá đẹp trai, nên mới mặt dày mày dạn bám dính lấy chàng ấy không..." Đám người đang bị trói: "..." Khóe miệng Bùi Tịch khẽ nhếch lên."Không thể nào!Tiểu tinh linh muội đừng sợ, có phải hắn đã uy h·iếp muội không?""Không có.""Muội là người của tinh linh tộc, còn hắn là Ma Tôn của ma tộc..."Ta: "..."
Nếu đánh không lại thì chúng ta còn có thần khí mà, lấy mấy món đó ra chắc chắn có thể đối phó được với bọn họ.
Bùi Tịch khẽ cười một tiếng, ngón tay hắn khẽ động, ta liền cảm thấy mình được một luồng ma khí nhẹ nhàng bao bọc lấy.
Ta đã quen rồi, tự mình tìm một tư thế thoải mái nhất.
Cái thứ ma khí này chẳng khác nào dây an toàn cả, hắn lo lắng trong lúc chiến đấu ta sẽ bị rơi ra khỏi vạt áo.
Ta vốn ngỡ đây sẽ là một trận ác chiến, nhưng sự thực lại hoàn toàn trái ngược.
Chỉ thấy hắn đơn giản kết ấn bằng một tay, xung quanh liền xuất hiện tầng tầng lớp lớp ma khí màu đen đậm đặc.
Những luồng ma khí này dần ngưng tụ thành thực thể, lao vào tấn công đoàn người nhân vật chính đang vây quanh chúng ta.
Đoàn người vừa rồi còn hung hăng buông lời đe dọa giờ đây sắc mặt đã đại biến: "Không xong rồi, hắn chính là Ma Tôn!" Ta nằm trong vạt áo hắn suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi hắn đã quay về ma tộc để đoạt lấy ngôi vị Ma Tôn từ khi nào nữa.
Quả nhiên không ngoài dự tính, trận chiến này Bùi Tịch thậm chí còn chưa thèm động tay, đoàn người nhân vật chính đã bị luồng ma khí vô tận kia đánh cho tan tác, liên tiếp bại lui.
Khi thấy bọn họ bị trói nghiến lại ném thành một đống, ta khẽ rúc sâu hơn vào vạt áo hắn.
Không hổ danh là đại ma đầu có sức mạnh hủy thiên diệt địa, ra tay thật là hung tàn!
Bùi Tịch khẽ cử động ngón tay, ta liền bay ra khỏi vạt áo, rơi vào lòng bàn tay hắn.
Ngay khi hắn buông tay, ta không tự chủ được mà biến trở lại hình người, rơi xuống và được hắn dang tay ôm trọn vào lòng.
Bao nhiêu người đang nhìn như thế kia, ta thấy ngượng ngùng vô cùng, định thoát khỏi vòng tay hắn thì hắn khẽ cười nói: "Đám người này tự xưng là chính phái nhân sĩ, nhưng thực chất tâm cơ thâm hiểm nhất.
Ngươi yếu ớt như vậy, cẩn thận kẻo bị bọn chúng đánh lén." Ta: "..." Hắn mạnh nhất nên hắn nói gì cũng đúng.
Đoàn người nhân vật chính nhìn thấy ta thì sắc mặt thay đổi: "Ma Tôn, ngươi dám dụ dỗ lừa gạt một tiểu tinh linh, thật là không biết xấu hổ." "Tiểu tinh linh, muội đừng sợ, chờ chúng ta đòi lại được thần khí sẽ đưa muội trở về với tinh linh tộc." Ta: "..." "Cái đó...
liệu có khả năng là vì ta thấy chàng ấy quá đẹp trai, nên mới mặt dày mày dạn bám dính lấy chàng ấy không..." Đám người đang bị trói: "..." Khóe miệng Bùi Tịch khẽ nhếch lên.
"Không thể nào!
Tiểu tinh linh muội đừng sợ, có phải hắn đã uy h·iếp muội không?"
"Không có."
"Muội là người của tinh linh tộc, còn hắn là Ma Tôn của ma tộc..."
Ta: "..."
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Nếu đánh không lại thì chúng ta còn có thần khí mà, lấy mấy món đó ra chắc chắn có thể đối phó được với bọn họ.Bùi Tịch khẽ cười một tiếng, ngón tay hắn khẽ động, ta liền cảm thấy mình được một luồng ma khí nhẹ nhàng bao bọc lấy.Ta đã quen rồi, tự mình tìm một tư thế thoải mái nhất.Cái thứ ma khí này chẳng khác nào dây an toàn cả, hắn lo lắng trong lúc chiến đấu ta sẽ bị rơi ra khỏi vạt áo.Ta vốn ngỡ đây sẽ là một trận ác chiến, nhưng sự thực lại hoàn toàn trái ngược.Chỉ thấy hắn đơn giản kết ấn bằng một tay, xung quanh liền xuất hiện tầng tầng lớp lớp ma khí màu đen đậm đặc.Những luồng ma khí này dần ngưng tụ thành thực thể, lao vào tấn công đoàn người nhân vật chính đang vây quanh chúng ta.Đoàn người vừa rồi còn hung hăng buông lời đe dọa giờ đây sắc mặt đã đại biến: "Không xong rồi, hắn chính là Ma Tôn!" Ta nằm trong vạt áo hắn suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi hắn đã quay về ma tộc để đoạt lấy ngôi vị Ma Tôn từ khi nào nữa.Quả nhiên không ngoài dự tính, trận chiến này Bùi Tịch thậm chí còn chưa thèm động tay, đoàn người nhân vật chính đã bị luồng ma khí vô tận kia đánh cho tan tác, liên tiếp bại lui.Khi thấy bọn họ bị trói nghiến lại ném thành một đống, ta khẽ rúc sâu hơn vào vạt áo hắn.Không hổ danh là đại ma đầu có sức mạnh hủy thiên diệt địa, ra tay thật là hung tàn!Bùi Tịch khẽ cử động ngón tay, ta liền bay ra khỏi vạt áo, rơi vào lòng bàn tay hắn.Ngay khi hắn buông tay, ta không tự chủ được mà biến trở lại hình người, rơi xuống và được hắn dang tay ôm trọn vào lòng.Bao nhiêu người đang nhìn như thế kia, ta thấy ngượng ngùng vô cùng, định thoát khỏi vòng tay hắn thì hắn khẽ cười nói: "Đám người này tự xưng là chính phái nhân sĩ, nhưng thực chất tâm cơ thâm hiểm nhất.Ngươi yếu ớt như vậy, cẩn thận kẻo bị bọn chúng đánh lén." Ta: "..." Hắn mạnh nhất nên hắn nói gì cũng đúng.Đoàn người nhân vật chính nhìn thấy ta thì sắc mặt thay đổi: "Ma Tôn, ngươi dám dụ dỗ lừa gạt một tiểu tinh linh, thật là không biết xấu hổ." "Tiểu tinh linh, muội đừng sợ, chờ chúng ta đòi lại được thần khí sẽ đưa muội trở về với tinh linh tộc." Ta: "..." "Cái đó...liệu có khả năng là vì ta thấy chàng ấy quá đẹp trai, nên mới mặt dày mày dạn bám dính lấy chàng ấy không..." Đám người đang bị trói: "..." Khóe miệng Bùi Tịch khẽ nhếch lên."Không thể nào!Tiểu tinh linh muội đừng sợ, có phải hắn đã uy h·iếp muội không?""Không có.""Muội là người của tinh linh tộc, còn hắn là Ma Tôn của ma tộc..."Ta: "..."