Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…
Chương 15
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… 9 Tới đâu hay tới đó, ta cứ thế ở lại ma tộc.Có lẽ Bùi Tịch đã dặn dò gì đó nên người của ma giới đối xử với ta vô cùng khách khí.Tẩm cung của Bùi Tịch và căn phòng ta ở cách nhau không xa.Chỉ là sau khi trở về ma tộc, hắn không còn vẻ nhàn nhã như khi ở bên ngoài nữa, thỉnh thoảng lại có ma tộc tìm đến bẩm báo chuyện này việc kia.Ta nhàn rỗi quá đỗi nên toàn quanh quẩn trong cung, thi thoảng thì đi chơi cùng mấy tiểu cô nương ma tộc.Cho đến khi tiếng hệ thống lại vang lên: "An Bùi, có phải ngươi đã quên mất nhiệm vụ công lược của mình rồi không?" Ta: "..." Đúng là quên thật.Hệ thống chỉ xuất hiện một giây rồi lại lặn mất tăm.Ta có chút bực bội nhưng cũng đã quen với cái tính thoắt ẩn thoắt hiện của nó.Thế là ta bắt đầu kế hoạch mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt Bùi Tịch.Lúc rảnh rỗi, Bùi Tịch vẫn đưa ta đến các bí cảnh để tìm kiếm thần khí.Ta cũng chẳng hiểu vì sao hắn lại chấp nhất với thần khí đến thế, rõ ràng hắn chẳng mảy may để tâm đến chúng, cứ thu thập được món nào là lại ném hết cho ta.Còn về phần ta, với cái thứ linh lực "mèo ba chân" này, ta cũng chẳng tài nào thúc giục nổi thần khí.Không sử dụng được thì đối với ta, thần khí cũng chẳng khác gì đống sắt vụn.Ta cũng không nhớ rõ đã bao lâu trôi qua, tóm lại là Bùi Tịch từ một thiếu niên đã trở thành một nam tử trưởng thành, còn ta từ một cục bột nhỏ đi đứng vấp ngã cũng đã biến thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.Ta và Bùi Tịch đã đi qua không ít nơi, trải qua không ít chuyện, nhưng đều chẳng phải đại sự gì.Chủ yếu là vì thực lực của hắn quá mạnh, bất cứ kẻ nào tìm đến gây hấn đều bị hắn giải quyết nhẹ nhàng.Tính tình hắn thì lúc nắng lúc mưa, rất nhiều khi giận dỗi một cách vô lý.Nhưng đôi lúc cũng khá dễ dỗ dành, chỉ cần kéo ống tay áo nói vài lời ngọt ngào, làm nũng một chút là ma khí quanh người hắn sẽ nhạt đi ngay.Ta và Bùi Tịch cứ thế bầu bạn bên nhau.Ta không còn gấp gáp muốn có được độ hảo cảm của hắn như ngày đầu mới tới nữa, thế nhưng độ hảo cảm ngược lại cứ thế tăng lên không ít.Hệ thống mãi không thấy xuất hiện, đoàn người nhân vật chính cũng dường như biến mất tăm.Ta từng hoài nghi có phải thế giới này xảy ra lỗi (bug) rồi không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy chắc cũng không đến mức đó.Cuộc sống vốn đang rất bình yên, cho đến khi ta nghe phong thanh chuyện Tiên tộc đang tập kết Tinh linh tộc, Quỷ tộc và Yêu tộc để chuẩn bị tấn công ma tộc.
9
Tới đâu hay tới đó, ta cứ thế ở lại ma tộc.
Có lẽ Bùi Tịch đã dặn dò gì đó nên người của ma giới đối xử với ta vô cùng khách khí.
Tẩm cung của Bùi Tịch và căn phòng ta ở cách nhau không xa.
Chỉ là sau khi trở về ma tộc, hắn không còn vẻ nhàn nhã như khi ở bên ngoài nữa, thỉnh thoảng lại có ma tộc tìm đến bẩm báo chuyện này việc kia.
Ta nhàn rỗi quá đỗi nên toàn quanh quẩn trong cung, thi thoảng thì đi chơi cùng mấy tiểu cô nương ma tộc.
Cho đến khi tiếng hệ thống lại vang lên: "An Bùi, có phải ngươi đã quên mất nhiệm vụ công lược của mình rồi không?" Ta: "..." Đúng là quên thật.
Hệ thống chỉ xuất hiện một giây rồi lại lặn mất tăm.
Ta có chút bực bội nhưng cũng đã quen với cái tính thoắt ẩn thoắt hiện của nó.
Thế là ta bắt đầu kế hoạch mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt Bùi Tịch.
Lúc rảnh rỗi, Bùi Tịch vẫn đưa ta đến các bí cảnh để tìm kiếm thần khí.
Ta cũng chẳng hiểu vì sao hắn lại chấp nhất với thần khí đến thế, rõ ràng hắn chẳng mảy may để tâm đến chúng, cứ thu thập được món nào là lại ném hết cho ta.
Còn về phần ta, với cái thứ linh lực "mèo ba chân" này, ta cũng chẳng tài nào thúc giục nổi thần khí.
Không sử dụng được thì đối với ta, thần khí cũng chẳng khác gì đống sắt vụn.
Ta cũng không nhớ rõ đã bao lâu trôi qua, tóm lại là Bùi Tịch từ một thiếu niên đã trở thành một nam tử trưởng thành, còn ta từ một cục bột nhỏ đi đứng vấp ngã cũng đã biến thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.
Ta và Bùi Tịch đã đi qua không ít nơi, trải qua không ít chuyện, nhưng đều chẳng phải đại sự gì.
Chủ yếu là vì thực lực của hắn quá mạnh, bất cứ kẻ nào tìm đến gây hấn đều bị hắn giải quyết nhẹ nhàng.
Tính tình hắn thì lúc nắng lúc mưa, rất nhiều khi giận dỗi một cách vô lý.
Nhưng đôi lúc cũng khá dễ dỗ dành, chỉ cần kéo ống tay áo nói vài lời ngọt ngào, làm nũng một chút là ma khí quanh người hắn sẽ nhạt đi ngay.
Ta và Bùi Tịch cứ thế bầu bạn bên nhau.
Ta không còn gấp gáp muốn có được độ hảo cảm của hắn như ngày đầu mới tới nữa, thế nhưng độ hảo cảm ngược lại cứ thế tăng lên không ít.
Hệ thống mãi không thấy xuất hiện, đoàn người nhân vật chính cũng dường như biến mất tăm.
Ta từng hoài nghi có phải thế giới này xảy ra lỗi (bug) rồi không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy chắc cũng không đến mức đó.
Cuộc sống vốn đang rất bình yên, cho đến khi ta nghe phong thanh chuyện Tiên tộc đang tập kết Tinh linh tộc, Quỷ tộc và Yêu tộc để chuẩn bị tấn công ma tộc.
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… 9 Tới đâu hay tới đó, ta cứ thế ở lại ma tộc.Có lẽ Bùi Tịch đã dặn dò gì đó nên người của ma giới đối xử với ta vô cùng khách khí.Tẩm cung của Bùi Tịch và căn phòng ta ở cách nhau không xa.Chỉ là sau khi trở về ma tộc, hắn không còn vẻ nhàn nhã như khi ở bên ngoài nữa, thỉnh thoảng lại có ma tộc tìm đến bẩm báo chuyện này việc kia.Ta nhàn rỗi quá đỗi nên toàn quanh quẩn trong cung, thi thoảng thì đi chơi cùng mấy tiểu cô nương ma tộc.Cho đến khi tiếng hệ thống lại vang lên: "An Bùi, có phải ngươi đã quên mất nhiệm vụ công lược của mình rồi không?" Ta: "..." Đúng là quên thật.Hệ thống chỉ xuất hiện một giây rồi lại lặn mất tăm.Ta có chút bực bội nhưng cũng đã quen với cái tính thoắt ẩn thoắt hiện của nó.Thế là ta bắt đầu kế hoạch mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt Bùi Tịch.Lúc rảnh rỗi, Bùi Tịch vẫn đưa ta đến các bí cảnh để tìm kiếm thần khí.Ta cũng chẳng hiểu vì sao hắn lại chấp nhất với thần khí đến thế, rõ ràng hắn chẳng mảy may để tâm đến chúng, cứ thu thập được món nào là lại ném hết cho ta.Còn về phần ta, với cái thứ linh lực "mèo ba chân" này, ta cũng chẳng tài nào thúc giục nổi thần khí.Không sử dụng được thì đối với ta, thần khí cũng chẳng khác gì đống sắt vụn.Ta cũng không nhớ rõ đã bao lâu trôi qua, tóm lại là Bùi Tịch từ một thiếu niên đã trở thành một nam tử trưởng thành, còn ta từ một cục bột nhỏ đi đứng vấp ngã cũng đã biến thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.Ta và Bùi Tịch đã đi qua không ít nơi, trải qua không ít chuyện, nhưng đều chẳng phải đại sự gì.Chủ yếu là vì thực lực của hắn quá mạnh, bất cứ kẻ nào tìm đến gây hấn đều bị hắn giải quyết nhẹ nhàng.Tính tình hắn thì lúc nắng lúc mưa, rất nhiều khi giận dỗi một cách vô lý.Nhưng đôi lúc cũng khá dễ dỗ dành, chỉ cần kéo ống tay áo nói vài lời ngọt ngào, làm nũng một chút là ma khí quanh người hắn sẽ nhạt đi ngay.Ta và Bùi Tịch cứ thế bầu bạn bên nhau.Ta không còn gấp gáp muốn có được độ hảo cảm của hắn như ngày đầu mới tới nữa, thế nhưng độ hảo cảm ngược lại cứ thế tăng lên không ít.Hệ thống mãi không thấy xuất hiện, đoàn người nhân vật chính cũng dường như biến mất tăm.Ta từng hoài nghi có phải thế giới này xảy ra lỗi (bug) rồi không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy chắc cũng không đến mức đó.Cuộc sống vốn đang rất bình yên, cho đến khi ta nghe phong thanh chuyện Tiên tộc đang tập kết Tinh linh tộc, Quỷ tộc và Yêu tộc để chuẩn bị tấn công ma tộc.