Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…

Chương 16

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Theo kịch bản, trận đại chiến Tiên - Ma lẽ ra phải bắt đầu từ nhiều năm trước, nhưng lúc đó chẳng hề có chút động tĩnh gì.Đáng lý bây giờ phải là thời kỳ thái bình, vậy mà trận chiến ấy lại sắp sửa bùng nổ.Hơn nữa, ba tộc vốn luôn đứng ngoài cuộc lần này cũng tham gia vào.Thật là kỳ quái!10 Mặc dù đại chiến đã cận kề nhưng ma tộc không hề có chút hoảng loạn nào, ma giới vẫn bình lặng như thường lệ.Bùi Tịch cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, vẫn dắt ta đi du sơn ngoạn thủy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.Mãi đến khi quân đội của Tiên tộc và các tộc khác tiến đến sát nút, Bùi Tịch mới chậm rãi đưa ta trở về ma tộc.Vẫn giống như vô số lần trước đó, hắn bảo ta biến về nguyên hình rồi rúc vào trong vạt áo hắn.Ta vô cớ cảm thấy có chút căng thẳng: "Bùi Tịch, lần này trông có vẻ nguy hiểm hơn trước nhiều, chàng phải chú ý an toàn đấy." Bùi Tịch đưa ngón tay gõ nhẹ lên nụ hoa nhỏ là ta: "Khinh thường ta sao?" Dù không biết vì sao các nhân vật chính đều vắng mặt, nhưng theo cốt truyện thì kết cục của vai ác đều không tốt lành gì.Hơn nữa, khó khăn lắm ta mới kéo được độ hảo cảm lên tới 99%...Bùi Tịch không nhận được câu trả lời của ta, cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ nhếch môi rồi lại búng nhẹ vào nụ hoa của ta một cái nữa.Ra tay hơi nặng rồi đấy, sao hắn lại bực mình nữa rồi?Ta im bặt, rúc sâu vào trong lòng hắn.Bùi Tịch không nói gì thêm.Ngay khi hắn ngồi xuống, một chiếc ghế bỗng hiện ra phía sau.Hắn một tay chống đầu nhìn tiểu tinh linh trong vạt áo, hoàn toàn không để quân đội bốn tộc đối diện vào mắt.Lực lượng bốn tộc vô cùng hùng hậu, nhưng so với ma tộc thì cũng chẳng thấm vào đâu.Kẻ dẫn đầu phe đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn: "Bùi Tịch, thần khí vốn là vật của Tiên tộc ta, ngươi năm lần bảy lượt đột nhập bí cảnh cướp đi truyền thừa của Tiên tộc, ý định là gì?" "Ma Tôn Bùi Tịch, các tộc chúng ta vốn nước sông không phạm nước giếng, vì sao ngươi lại tàn hại đệ tử ưu tú trong tộc của chúng ta?" Bùi Tịch không phản ứng.Tộc trưởng Tinh linh tộc cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Bùi Tịch, tiểu tinh linh trong lòng ngươi chính là hoa thảo tinh linh của tộc ta.Ngươi có biết nếu tinh linh bị ma khí xâm nhiễm lâu ngày sẽ ch·ết không?Khuyên ngươi sớm ngày trả nàng về cho Tinh linh tộc chúng ta." Ta nhịn không được thò đầu ra ngoài nhìn thử, liền bị một ngón tay của Bùi Tịch ấn ngược trở vào.Thấy thái độ lạnh nhạt của Bùi Tịch, phe đối diện càng thêm giận dữ, cứ thế léo nhéo không ngừng.

Theo kịch bản, trận đại chiến Tiên - Ma lẽ ra phải bắt đầu từ nhiều năm trước, nhưng lúc đó chẳng hề có chút động tĩnh gì.

Đáng lý bây giờ phải là thời kỳ thái bình, vậy mà trận chiến ấy lại sắp sửa bùng nổ.

Hơn nữa, ba tộc vốn luôn đứng ngoài cuộc lần này cũng tham gia vào.

Thật là kỳ quái!

10

 Mặc dù đại chiến đã cận kề nhưng ma tộc không hề có chút hoảng loạn nào, ma giới vẫn bình lặng như thường lệ.

Bùi Tịch cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, vẫn dắt ta đi du sơn ngoạn thủy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mãi đến khi quân đội của Tiên tộc và các tộc khác tiến đến sát nút, Bùi Tịch mới chậm rãi đưa ta trở về ma tộc.

Vẫn giống như vô số lần trước đó, hắn bảo ta biến về nguyên hình rồi rúc vào trong vạt áo hắn.

Ta vô cớ cảm thấy có chút căng thẳng: "Bùi Tịch, lần này trông có vẻ nguy hiểm hơn trước nhiều, chàng phải chú ý an toàn đấy." Bùi Tịch đưa ngón tay gõ nhẹ lên nụ hoa nhỏ là ta: "Khinh thường ta sao?" Dù không biết vì sao các nhân vật chính đều vắng mặt, nhưng theo cốt truyện thì kết cục của vai ác đều không tốt lành gì.

Hơn nữa, khó khăn lắm ta mới kéo được độ hảo cảm lên tới 99%...

Bùi Tịch không nhận được câu trả lời của ta, cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ nhếch môi rồi lại búng nhẹ vào nụ hoa của ta một cái nữa.

Ra tay hơi nặng rồi đấy, sao hắn lại bực mình nữa rồi?

Ta im bặt, rúc sâu vào trong lòng hắn.

Bùi Tịch không nói gì thêm.

Ngay khi hắn ngồi xuống, một chiếc ghế bỗng hiện ra phía sau.

Hắn một tay chống đầu nhìn tiểu tinh linh trong vạt áo, hoàn toàn không để quân đội bốn tộc đối diện vào mắt.

Lực lượng bốn tộc vô cùng hùng hậu, nhưng so với ma tộc thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Kẻ dẫn đầu phe đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn: "Bùi Tịch, thần khí vốn là vật của Tiên tộc ta, ngươi năm lần bảy lượt đột nhập bí cảnh cướp đi truyền thừa của Tiên tộc, ý định là gì?" "Ma Tôn Bùi Tịch, các tộc chúng ta vốn nước sông không phạm nước giếng, vì sao ngươi lại tàn hại đệ tử ưu tú trong tộc của chúng ta?" Bùi Tịch không phản ứng.

Tộc trưởng Tinh linh tộc cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Bùi Tịch, tiểu tinh linh trong lòng ngươi chính là hoa thảo tinh linh của tộc ta.

Ngươi có biết nếu tinh linh bị ma khí xâm nhiễm lâu ngày sẽ ch·ết không?

Khuyên ngươi sớm ngày trả nàng về cho Tinh linh tộc chúng ta." Ta nhịn không được thò đầu ra ngoài nhìn thử, liền bị một ngón tay của Bùi Tịch ấn ngược trở vào.

Thấy thái độ lạnh nhạt của Bùi Tịch, phe đối diện càng thêm giận dữ, cứ thế léo nhéo không ngừng.

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Theo kịch bản, trận đại chiến Tiên - Ma lẽ ra phải bắt đầu từ nhiều năm trước, nhưng lúc đó chẳng hề có chút động tĩnh gì.Đáng lý bây giờ phải là thời kỳ thái bình, vậy mà trận chiến ấy lại sắp sửa bùng nổ.Hơn nữa, ba tộc vốn luôn đứng ngoài cuộc lần này cũng tham gia vào.Thật là kỳ quái!10 Mặc dù đại chiến đã cận kề nhưng ma tộc không hề có chút hoảng loạn nào, ma giới vẫn bình lặng như thường lệ.Bùi Tịch cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, vẫn dắt ta đi du sơn ngoạn thủy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.Mãi đến khi quân đội của Tiên tộc và các tộc khác tiến đến sát nút, Bùi Tịch mới chậm rãi đưa ta trở về ma tộc.Vẫn giống như vô số lần trước đó, hắn bảo ta biến về nguyên hình rồi rúc vào trong vạt áo hắn.Ta vô cớ cảm thấy có chút căng thẳng: "Bùi Tịch, lần này trông có vẻ nguy hiểm hơn trước nhiều, chàng phải chú ý an toàn đấy." Bùi Tịch đưa ngón tay gõ nhẹ lên nụ hoa nhỏ là ta: "Khinh thường ta sao?" Dù không biết vì sao các nhân vật chính đều vắng mặt, nhưng theo cốt truyện thì kết cục của vai ác đều không tốt lành gì.Hơn nữa, khó khăn lắm ta mới kéo được độ hảo cảm lên tới 99%...Bùi Tịch không nhận được câu trả lời của ta, cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ nhếch môi rồi lại búng nhẹ vào nụ hoa của ta một cái nữa.Ra tay hơi nặng rồi đấy, sao hắn lại bực mình nữa rồi?Ta im bặt, rúc sâu vào trong lòng hắn.Bùi Tịch không nói gì thêm.Ngay khi hắn ngồi xuống, một chiếc ghế bỗng hiện ra phía sau.Hắn một tay chống đầu nhìn tiểu tinh linh trong vạt áo, hoàn toàn không để quân đội bốn tộc đối diện vào mắt.Lực lượng bốn tộc vô cùng hùng hậu, nhưng so với ma tộc thì cũng chẳng thấm vào đâu.Kẻ dẫn đầu phe đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn: "Bùi Tịch, thần khí vốn là vật của Tiên tộc ta, ngươi năm lần bảy lượt đột nhập bí cảnh cướp đi truyền thừa của Tiên tộc, ý định là gì?" "Ma Tôn Bùi Tịch, các tộc chúng ta vốn nước sông không phạm nước giếng, vì sao ngươi lại tàn hại đệ tử ưu tú trong tộc của chúng ta?" Bùi Tịch không phản ứng.Tộc trưởng Tinh linh tộc cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Bùi Tịch, tiểu tinh linh trong lòng ngươi chính là hoa thảo tinh linh của tộc ta.Ngươi có biết nếu tinh linh bị ma khí xâm nhiễm lâu ngày sẽ ch·ết không?Khuyên ngươi sớm ngày trả nàng về cho Tinh linh tộc chúng ta." Ta nhịn không được thò đầu ra ngoài nhìn thử, liền bị một ngón tay của Bùi Tịch ấn ngược trở vào.Thấy thái độ lạnh nhạt của Bùi Tịch, phe đối diện càng thêm giận dữ, cứ thế léo nhéo không ngừng.

Chương 16