Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…
Chương 22
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Giọng hắn càng thêm khẳng định: "Bùi Bùi, nàng đang lo lắng cho ta, nàng thích ta." "Phải, phải, phải, ta thích chàng!" Lời vừa thốt ra, chính ta cũng phải ngẩn người.Ta thích hắn sao?Vì hai lần công lược trước, ban đầu ta thực sự rất sợ hắn.Nhưng lần công lược thứ ba này kéo dài quá lâu, suốt trăm năm sớm tối bên nhau, cái ý định công lược ban đầu đã dần phai nhạt theo dòng thời gian.Hắn đối xử với ta rất tốt, cầu được ước thấy, mọi chuyện của ta đều do một tay hắn lo liệu.Hắn bảo vệ ta, chăm sóc ta, đưa ta đi ngao du khắp chốn, tìm đủ mọi loại tiên quả để tăng tu vi và kéo dài thọ mệnh cho ta.Hắn tìm những món thần khí lợi hại nhất để ta hộ thân, có kẻ bắt nạt ta là hắn sẽ ra mặt đòi lại công đạo.Chẳng có ai trên đời này đối xử với ta tốt hơn hắn cả.Đúng rồi, hóa ra ta thực sự rất thích hắn.Nụ cười của Bùi Tịch càng sâu thêm: "Bùi Bùi, nàng đã thừa nhận là nàng thích ta." Nói xong, hắn lại nôn ra một ngụm máu lớn.Đôi bàn tay ta run rẩy: "Ta thích chàng, ta thích chàng mà, Bùi Tịch.Chúng ta còn chưa kịp ở bên nhau tử tế, chàng thông minh như vậy, nhất định phải có cách đúng không?" Bùi Tịch khẽ mỉm cười.Hắn đưa tay lấy tất cả những món thần khí đã thu thập được trong trăm năm qua đặt vào lòng ta, sau đó chậm rãi cúi đầu hôn lên khóe môi ta: "Ta yêu nàng sâu đậm như vậy, sao nhẫn tâm để nàng phải ch·ết cùng ta cơ chứ." Giây tiếp theo, cơ thể Bùi Tịch bắt đầu trở nên mờ ảo.Thế giới đang sụp đổ dường như bị ấn nút tạm dừng.Đầu óc ta trống rỗng, ta đưa tay muốn níu giữ lấy hắn, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay mình xuyên qua cơ thể hắn."Bùi Tịch!" Ta nhìn thấy hắn mỉm cười với ta lần cuối, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không.14 "Bùi Tịch!" "Bùi Tịch, chàng đừng lừa ta nữa, Bùi Tịch, chàng mau ra đây đi!" "Bùi Tịch, ta không đi nữa, ta không đi đâu cả.Chàng mau ra đây đi, ta thực lòng không đi nữa mà.Ta thích chàng, ta nguyện ý ở lại đây." "Bùi Tịch..." "Bùi Tịch, chàng đừng dọa ta, ta sợ lắm." "Bùi Tịch, ta sợ lắm, chàng đừng bỏ rơi ta mà." Cảm giác vừa mới nhận ra mình thích một người, thì ngay lập tức người đó lại tan biến ngay trước mắt, là cảm giác như thế nào?Ta không thể diễn tả nổi, chỉ thấy đau đớn đến mức nghẹt thở."Bùi Tịch..." Trước kia, chỉ cần ta nói ta sợ, Bùi Tịch luôn là người đầu tiên xuất hiện trước mặt để bảo vệ ta.Nhưng lần này thì không, hắn dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.Thời gian tại khoảnh khắc này dường như ngưng đọng lại.
Giọng hắn càng thêm khẳng định: "Bùi Bùi, nàng đang lo lắng cho ta, nàng thích ta." "Phải, phải, phải, ta thích chàng!" Lời vừa thốt ra, chính ta cũng phải ngẩn người.
Ta thích hắn sao?
Vì hai lần công lược trước, ban đầu ta thực sự rất sợ hắn.
Nhưng lần công lược thứ ba này kéo dài quá lâu, suốt trăm năm sớm tối bên nhau, cái ý định công lược ban đầu đã dần phai nhạt theo dòng thời gian.
Hắn đối xử với ta rất tốt, cầu được ước thấy, mọi chuyện của ta đều do một tay hắn lo liệu.
Hắn bảo vệ ta, chăm sóc ta, đưa ta đi ngao du khắp chốn, tìm đủ mọi loại tiên quả để tăng tu vi và kéo dài thọ mệnh cho ta.
Hắn tìm những món thần khí lợi hại nhất để ta hộ thân, có kẻ bắt nạt ta là hắn sẽ ra mặt đòi lại công đạo.
Chẳng có ai trên đời này đối xử với ta tốt hơn hắn cả.
Đúng rồi, hóa ra ta thực sự rất thích hắn.
Nụ cười của Bùi Tịch càng sâu thêm: "Bùi Bùi, nàng đã thừa nhận là nàng thích ta." Nói xong, hắn lại nôn ra một ngụm máu lớn.
Đôi bàn tay ta run rẩy: "Ta thích chàng, ta thích chàng mà, Bùi Tịch.
Chúng ta còn chưa kịp ở bên nhau tử tế, chàng thông minh như vậy, nhất định phải có cách đúng không?" Bùi Tịch khẽ mỉm cười.
Hắn đưa tay lấy tất cả những món thần khí đã thu thập được trong trăm năm qua đặt vào lòng ta, sau đó chậm rãi cúi đầu hôn lên khóe môi ta: "Ta yêu nàng sâu đậm như vậy, sao nhẫn tâm để nàng phải ch·ết cùng ta cơ chứ." Giây tiếp theo, cơ thể Bùi Tịch bắt đầu trở nên mờ ảo.
Thế giới đang sụp đổ dường như bị ấn nút tạm dừng.
Đầu óc ta trống rỗng, ta đưa tay muốn níu giữ lấy hắn, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay mình xuyên qua cơ thể hắn.
"Bùi Tịch!" Ta nhìn thấy hắn mỉm cười với ta lần cuối, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không.
14
"Bùi Tịch!" "Bùi Tịch, chàng đừng lừa ta nữa, Bùi Tịch, chàng mau ra đây đi!" "Bùi Tịch, ta không đi nữa, ta không đi đâu cả.
Chàng mau ra đây đi, ta thực lòng không đi nữa mà.
Ta thích chàng, ta nguyện ý ở lại đây." "Bùi Tịch..." "Bùi Tịch, chàng đừng dọa ta, ta sợ lắm." "Bùi Tịch, ta sợ lắm, chàng đừng bỏ rơi ta mà." Cảm giác vừa mới nhận ra mình thích một người, thì ngay lập tức người đó lại tan biến ngay trước mắt, là cảm giác như thế nào?
Ta không thể diễn tả nổi, chỉ thấy đau đớn đến mức nghẹt thở.
"Bùi Tịch..." Trước kia, chỉ cần ta nói ta sợ, Bùi Tịch luôn là người đầu tiên xuất hiện trước mặt để bảo vệ ta.
Nhưng lần này thì không, hắn dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Thời gian tại khoảnh khắc này dường như ngưng đọng lại.
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Giọng hắn càng thêm khẳng định: "Bùi Bùi, nàng đang lo lắng cho ta, nàng thích ta." "Phải, phải, phải, ta thích chàng!" Lời vừa thốt ra, chính ta cũng phải ngẩn người.Ta thích hắn sao?Vì hai lần công lược trước, ban đầu ta thực sự rất sợ hắn.Nhưng lần công lược thứ ba này kéo dài quá lâu, suốt trăm năm sớm tối bên nhau, cái ý định công lược ban đầu đã dần phai nhạt theo dòng thời gian.Hắn đối xử với ta rất tốt, cầu được ước thấy, mọi chuyện của ta đều do một tay hắn lo liệu.Hắn bảo vệ ta, chăm sóc ta, đưa ta đi ngao du khắp chốn, tìm đủ mọi loại tiên quả để tăng tu vi và kéo dài thọ mệnh cho ta.Hắn tìm những món thần khí lợi hại nhất để ta hộ thân, có kẻ bắt nạt ta là hắn sẽ ra mặt đòi lại công đạo.Chẳng có ai trên đời này đối xử với ta tốt hơn hắn cả.Đúng rồi, hóa ra ta thực sự rất thích hắn.Nụ cười của Bùi Tịch càng sâu thêm: "Bùi Bùi, nàng đã thừa nhận là nàng thích ta." Nói xong, hắn lại nôn ra một ngụm máu lớn.Đôi bàn tay ta run rẩy: "Ta thích chàng, ta thích chàng mà, Bùi Tịch.Chúng ta còn chưa kịp ở bên nhau tử tế, chàng thông minh như vậy, nhất định phải có cách đúng không?" Bùi Tịch khẽ mỉm cười.Hắn đưa tay lấy tất cả những món thần khí đã thu thập được trong trăm năm qua đặt vào lòng ta, sau đó chậm rãi cúi đầu hôn lên khóe môi ta: "Ta yêu nàng sâu đậm như vậy, sao nhẫn tâm để nàng phải ch·ết cùng ta cơ chứ." Giây tiếp theo, cơ thể Bùi Tịch bắt đầu trở nên mờ ảo.Thế giới đang sụp đổ dường như bị ấn nút tạm dừng.Đầu óc ta trống rỗng, ta đưa tay muốn níu giữ lấy hắn, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay mình xuyên qua cơ thể hắn."Bùi Tịch!" Ta nhìn thấy hắn mỉm cười với ta lần cuối, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không.14 "Bùi Tịch!" "Bùi Tịch, chàng đừng lừa ta nữa, Bùi Tịch, chàng mau ra đây đi!" "Bùi Tịch, ta không đi nữa, ta không đi đâu cả.Chàng mau ra đây đi, ta thực lòng không đi nữa mà.Ta thích chàng, ta nguyện ý ở lại đây." "Bùi Tịch..." "Bùi Tịch, chàng đừng dọa ta, ta sợ lắm." "Bùi Tịch, ta sợ lắm, chàng đừng bỏ rơi ta mà." Cảm giác vừa mới nhận ra mình thích một người, thì ngay lập tức người đó lại tan biến ngay trước mắt, là cảm giác như thế nào?Ta không thể diễn tả nổi, chỉ thấy đau đớn đến mức nghẹt thở."Bùi Tịch..." Trước kia, chỉ cần ta nói ta sợ, Bùi Tịch luôn là người đầu tiên xuất hiện trước mặt để bảo vệ ta.Nhưng lần này thì không, hắn dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.Thời gian tại khoảnh khắc này dường như ngưng đọng lại.