Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…
Chương 23
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Mọi thứ đổ nát xung quanh đều dừng lại giữa không trung, chỉ còn mình ta là thực thể sống duy nhất.Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.Từng cùng Bùi Tịch đi qua bao nhiêu nơi, ta tự cho là mình đã kiến thức rộng mở, nhưng đứng giữa thế giới đang sụp đổ này, ta vẫn chẳng biết phải làm sao.Thói quen quả thực là một thứ đáng sợ.Rõ ràng trước đây ta là một người rất độc lập, nhưng trong trăm năm chung sống với Bùi Tịch, ta đã hình thành thói quen ỷ lại vào hắn.Chỉ cần có hắn bên cạnh, lòng ta sẽ thấy vô cùng bình yên.Hắn chưa bao giờ bỏ rơi ta, chưa bao giờ để ta cô độc, đến mức ta chưa từng nghĩ xem nếu chỉ còn một mình, ta sẽ phải làm gì.Trong lúc tầm mắt đang nhòa đi, trong đầu ta đột nhiên vang lên tiếng dòng điện "xè xè"."Hệ thống, hệ thống là ngươi phải không?Ta phải làm sao mới cứu được Bùi Tịch?Ngươi mau nói cho ta biết đi, hệ thống!" Một lúc lâu sau không có tiếng trả lời.Ngay khi ta tưởng mình nghe nhầm, giọng nói của hệ thống mới chậm rãi vang lên: "Ký chủ, tình hình khẩn cấp, ta sẽ nói ngắn gọn.Sức mạnh của tất cả thần khí trong tay ngươi sau khi hợp nhất có thể giúp tái cấu trúc lại thế giới đang sụp đổ này..." Vừa dứt lời, xung quanh lại chỉ còn tiếng điện lưu "xè xè".Ta nhìn đống thần khí trong tay, lặng người đi.Hóa ra Bùi Tịch đã sớm đoán được sẽ có ngày này sao?Vậy nên hắn mới dắt ta đi khắp nơi tìm kiếm thần khí?Ta không rõ, nhưng hiện tại đã có mục tiêu, ta nhất định phải thử.Ta nhìn đống thần khí, nhất thời chẳng biết làm sao để hợp nhất chúng lại.Ta chợt nhớ tới mỗi lần thu thập được thần khí, Bùi Tịch đều bắt ta nhỏ máu nhận chủ.Ta thử đặt các thần khí lại gần nhau, nhỏ những giọt máu từ lòng bàn tay đã bị rạch nát lên đó.Thế nhưng một lúc lâu sau vẫn không có gì thay đổi.Đang lúc ta tưởng mình đã lầm, các món thần khí bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.Tất cả thần khí bay bổng lên không trung, tỏa ra thứ ánh sáng ôn hòa.Ánh sáng ấy càng lúc càng chói lòa, dần dần bao phủ mọi ngóc ngách của thế giới.Luồng sáng mạnh mẽ khiến ta không thể mở mắt ra nổi...Trong cơn mê man, ý thức của ta hoàn toàn chìm vào hư vô."Tích, độ hảo cảm 100%." 15 Không biết qua bao lâu, ta tỉnh lại trong cung điện ở ma tộc, mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Khi mở cửa bước ra ngoài, bên ngoài đã đứng rất nhiều người.Tiên, Ma, Yêu, Quỷ, Tinh Linh tộc đều có đủ.Ta theo bản năng lùi lại phía sau vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và quan trọng nhất là...Bùi Tịch đâu rồi?
Mọi thứ đổ nát xung quanh đều dừng lại giữa không trung, chỉ còn mình ta là thực thể sống duy nhất.
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Từng cùng Bùi Tịch đi qua bao nhiêu nơi, ta tự cho là mình đã kiến thức rộng mở, nhưng đứng giữa thế giới đang sụp đổ này, ta vẫn chẳng biết phải làm sao.
Thói quen quả thực là một thứ đáng sợ.
Rõ ràng trước đây ta là một người rất độc lập, nhưng trong trăm năm chung sống với Bùi Tịch, ta đã hình thành thói quen ỷ lại vào hắn.
Chỉ cần có hắn bên cạnh, lòng ta sẽ thấy vô cùng bình yên.
Hắn chưa bao giờ bỏ rơi ta, chưa bao giờ để ta cô độc, đến mức ta chưa từng nghĩ xem nếu chỉ còn một mình, ta sẽ phải làm gì.
Trong lúc tầm mắt đang nhòa đi, trong đầu ta đột nhiên vang lên tiếng dòng điện "xè xè".
"Hệ thống, hệ thống là ngươi phải không?
Ta phải làm sao mới cứu được Bùi Tịch?
Ngươi mau nói cho ta biết đi, hệ thống!" Một lúc lâu sau không có tiếng trả lời.
Ngay khi ta tưởng mình nghe nhầm, giọng nói của hệ thống mới chậm rãi vang lên: "Ký chủ, tình hình khẩn cấp, ta sẽ nói ngắn gọn.
Sức mạnh của tất cả thần khí trong tay ngươi sau khi hợp nhất có thể giúp tái cấu trúc lại thế giới đang sụp đổ này..." Vừa dứt lời, xung quanh lại chỉ còn tiếng điện lưu "xè xè".
Ta nhìn đống thần khí trong tay, lặng người đi.
Hóa ra Bùi Tịch đã sớm đoán được sẽ có ngày này sao?
Vậy nên hắn mới dắt ta đi khắp nơi tìm kiếm thần khí?
Ta không rõ, nhưng hiện tại đã có mục tiêu, ta nhất định phải thử.
Ta nhìn đống thần khí, nhất thời chẳng biết làm sao để hợp nhất chúng lại.
Ta chợt nhớ tới mỗi lần thu thập được thần khí, Bùi Tịch đều bắt ta nhỏ máu nhận chủ.
Ta thử đặt các thần khí lại gần nhau, nhỏ những giọt máu từ lòng bàn tay đã bị rạch nát lên đó.
Thế nhưng một lúc lâu sau vẫn không có gì thay đổi.
Đang lúc ta tưởng mình đã lầm, các món thần khí bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Tất cả thần khí bay bổng lên không trung, tỏa ra thứ ánh sáng ôn hòa.
Ánh sáng ấy càng lúc càng chói lòa, dần dần bao phủ mọi ngóc ngách của thế giới.
Luồng sáng mạnh mẽ khiến ta không thể mở mắt ra nổi...
Trong cơn mê man, ý thức của ta hoàn toàn chìm vào hư vô.
"Tích, độ hảo cảm 100%."
15
Không biết qua bao lâu, ta tỉnh lại trong cung điện ở ma tộc, mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khi mở cửa bước ra ngoài, bên ngoài đã đứng rất nhiều người.
Tiên, Ma, Yêu, Quỷ, Tinh Linh tộc đều có đủ.
Ta theo bản năng lùi lại phía sau vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và quan trọng nhất là...
Bùi Tịch đâu rồi?
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Mọi thứ đổ nát xung quanh đều dừng lại giữa không trung, chỉ còn mình ta là thực thể sống duy nhất.Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.Từng cùng Bùi Tịch đi qua bao nhiêu nơi, ta tự cho là mình đã kiến thức rộng mở, nhưng đứng giữa thế giới đang sụp đổ này, ta vẫn chẳng biết phải làm sao.Thói quen quả thực là một thứ đáng sợ.Rõ ràng trước đây ta là một người rất độc lập, nhưng trong trăm năm chung sống với Bùi Tịch, ta đã hình thành thói quen ỷ lại vào hắn.Chỉ cần có hắn bên cạnh, lòng ta sẽ thấy vô cùng bình yên.Hắn chưa bao giờ bỏ rơi ta, chưa bao giờ để ta cô độc, đến mức ta chưa từng nghĩ xem nếu chỉ còn một mình, ta sẽ phải làm gì.Trong lúc tầm mắt đang nhòa đi, trong đầu ta đột nhiên vang lên tiếng dòng điện "xè xè"."Hệ thống, hệ thống là ngươi phải không?Ta phải làm sao mới cứu được Bùi Tịch?Ngươi mau nói cho ta biết đi, hệ thống!" Một lúc lâu sau không có tiếng trả lời.Ngay khi ta tưởng mình nghe nhầm, giọng nói của hệ thống mới chậm rãi vang lên: "Ký chủ, tình hình khẩn cấp, ta sẽ nói ngắn gọn.Sức mạnh của tất cả thần khí trong tay ngươi sau khi hợp nhất có thể giúp tái cấu trúc lại thế giới đang sụp đổ này..." Vừa dứt lời, xung quanh lại chỉ còn tiếng điện lưu "xè xè".Ta nhìn đống thần khí trong tay, lặng người đi.Hóa ra Bùi Tịch đã sớm đoán được sẽ có ngày này sao?Vậy nên hắn mới dắt ta đi khắp nơi tìm kiếm thần khí?Ta không rõ, nhưng hiện tại đã có mục tiêu, ta nhất định phải thử.Ta nhìn đống thần khí, nhất thời chẳng biết làm sao để hợp nhất chúng lại.Ta chợt nhớ tới mỗi lần thu thập được thần khí, Bùi Tịch đều bắt ta nhỏ máu nhận chủ.Ta thử đặt các thần khí lại gần nhau, nhỏ những giọt máu từ lòng bàn tay đã bị rạch nát lên đó.Thế nhưng một lúc lâu sau vẫn không có gì thay đổi.Đang lúc ta tưởng mình đã lầm, các món thần khí bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.Tất cả thần khí bay bổng lên không trung, tỏa ra thứ ánh sáng ôn hòa.Ánh sáng ấy càng lúc càng chói lòa, dần dần bao phủ mọi ngóc ngách của thế giới.Luồng sáng mạnh mẽ khiến ta không thể mở mắt ra nổi...Trong cơn mê man, ý thức của ta hoàn toàn chìm vào hư vô."Tích, độ hảo cảm 100%." 15 Không biết qua bao lâu, ta tỉnh lại trong cung điện ở ma tộc, mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Khi mở cửa bước ra ngoài, bên ngoài đã đứng rất nhiều người.Tiên, Ma, Yêu, Quỷ, Tinh Linh tộc đều có đủ.Ta theo bản năng lùi lại phía sau vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và quan trọng nhất là...Bùi Tịch đâu rồi?