Trở về Ma giới ngày thứ hai. Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng. Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma. Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có. Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát. Thủ vệ hoảng hốt xông vào. “Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!” Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống. Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!” Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất. Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông. Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong. Nhưng ta vẫn nhịn. Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu. Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi. Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ…
Tác giả: