Tác giả:

Trở về Ma giới ngày thứ hai. Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng. Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma. Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có. Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát. Thủ vệ hoảng hốt xông vào. “Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!” Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống. Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!” Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất. Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông. Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong. Nhưng ta vẫn nhịn. Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu. Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi. Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ…

Chương 12

Thần Cách Thượng CổTác giả: Khuyết DanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện SủngTrở về Ma giới ngày thứ hai. Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng. Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma. Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có. Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát. Thủ vệ hoảng hốt xông vào. “Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!” Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống. Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!” Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất. Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông. Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong. Nhưng ta vẫn nhịn. Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu. Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi. Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ… Hắn quay người nhìn biển máu gầm thét, vẻ mặt ung dung trầm tĩnh.“Phương pháp hiến tế thần cách được khắc trên cột đá hư hại cỏ điện Cổ thần, nơi đó, khi được tu sửa ta từng vào.”“Sư phụ, ta biết người muốn làm gì.”Ta ngẩn người. Thanh Nguyên nhìn ta, quỳ một gối xuống đất, ngẩng mặt lên, mỉm cười.“Nay biển máu đã hiện thế, thần cách trên người ta, đệ tử cam lòng chịu chết thay người.”Giọng hắn dịu dàng bình thản, bị cuốn vào tiếng gầm thét gió tanh.“Sư phụ, ta chưa từng phản bội người.”Một tay Thanh Nguyên đặt trước ngực, trực tiếp xé toang lồng ngực mình, làm nổ thần cách. Ta nhìn thấy hành động của y, vội vàng hét to:“Xích Uyên, tới mau!”Một thân áo báo trắng tới ngay lập tức, hai tay Xích Uyên giơ Cửu Cửu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Thanh Nguyên. Bé con nâng mặt Thanh Nguyên, cái miệng chu lên, dán lên trán hắn. Trong người Cửu Cửu có mảnh vỡ thần lực, cùng tông cùng nguồn. Thần cách trước ngực Thanh Nguyên hóa huỳnh quang nhỏ vụn, bay tràn lan, hội tụ trong ấn đường, được Cửu Cửu hút vào cơ thể.Ánh sáng xung quanh Đế quân mất đi, thần cách suy yếu, hắn ngồi sụp xuống mặt đất. Ta không có thời gian đỡ, nói to:“Nhận kiếm!”Xích Uyên giơ tay nhận lấy, ôm chặt Cửu Cửu, để Liệt Diễm vào lòng bàn tay bé nhỏ của thằng bé, bàn tay to nắm chặt.“Con trai, nắm chặt nhé!”Xích Uyên là đệ nhất chiến thần, mấy ngàn năm qua san bằng rối loạn lục giới, công đức viên mãn. Không cần xả thân hiến tế, tứ hải bát hoang, cửu châu thập địa đều muốn mượn sức y. Xích Uyên ôm Cửu Cửu, tung người nhảy vào biển máu, liếc chuẩn mắt trận, dốc toàn bộ thần lực, tung người lên trời cao rồi bổ xuống.Thần cách hoàn chỉnh thức tỉnh trong cơ thể Cửu Cửu, ánh sáng tiên thiên thần dung hòa vào thân kiếm, một tiếng leng leng kéo dài, kiếm khí hóa phượng hoàng rực lửa, đâm thẳng vào mắt trận. Một kiếm san bằng biển máu, trời đất rung lắc cực mạnh.Sau khi ánh lửa tràn ngập, Ma vật thượng cổ còn sót lại sụp đổ, ánh sáng Liệt Diễm biến mất, vỡ vụn thành bụi, hoàn toàn tiêu tán. Trời đất phát triển đến mức năng lực quá mạnh, dù Thần hay Ma đều không nên tồn tại. Biển máu trở về như thường, chìm xuống không tiếng động.Xích Uyên ôm con bay xuống, mái tóc điểm bạc. Y truyền hết thần lực cho Cửu Cửu, vừa mượn cơ thể thần để khởi động Liệt Diễm. Nay y mất sức mạnh thượng thần, không khác gì người phàm. Cửu Cửu còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì. Thằng bé ngơ ngác nhìn Xích Uyên, rồi quay đầu nhìn ta:“Cha, vẻ mặt cha đáng sợ quá.”Sau khi mất thần cách, ta tự hủy hoại thân xác, dựa vào ma khí biển máu ngưng tụ thành một cơ thể mới. Biển máu đã bị phá hủy, ta mất nguồn năng lượng, đương nhiên không tồn tại lâu.Thanh Nguyên lảo đảo nhào tới, nắm chặt tay ta:“Sư phụ, xin lỗi… ta vẫn hại người rồi.”Ta vỗ vai hắn:“Không trách ngươi, nếu không có sự tham dự của ngươi, ba nghìn năm trước ta đã chết cùng Ma vật biển máu rồi.”Vẻ mặt Thanh Nguyên trắng bệch, rơi vào hối hận không kìm chế được. Ta ôm Cửu Cửu vào lòng, dùng pháp thuật xóa ký ức thằng bé, đưa vào lòng Thanh Nguyên.“Nếu ngươi thực sự đau buồn, vậy thì giúp ta nuôi dưỡng Cửu Ly đi. Thằng bé kế thừa thần cách của ta, thừa hưởng thần lực Xích Uyên, nhưng ta và Xích Uyên không nhìn thằng bé trưởng thành được, ngươi giúp bọn ta dạy dỗ nó cho tốt.”Thanh Nguyên ôm Cửu Cửu đang ngủ, chăm chú ngắm khuôn mặt giống ta y đúc. Một giọt nước mắt rơi trên mặt thằng bé, hắn trịnh trọng gật đầu:“Vâng, đệ tử tuân lệnh.”

Hắn quay người nhìn biển máu gầm thét, vẻ mặt ung dung trầm tĩnh.

“Phương pháp hiến tế thần cách được khắc trên cột đá hư hại cỏ điện Cổ thần, nơi đó, khi được tu sửa ta từng vào.”

“Sư phụ, ta biết người muốn làm gì.”

Ta ngẩn người. Thanh Nguyên nhìn ta, quỳ một gối xuống đất, ngẩng mặt lên, mỉm cười.

“Nay biển máu đã hiện thế, thần cách trên người ta, đệ tử cam lòng chịu chết thay người.”

Giọng hắn dịu dàng bình thản, bị cuốn vào tiếng gầm thét gió tanh.

“Sư phụ, ta chưa từng phản bội người.”

Một tay Thanh Nguyên đặt trước ngực, trực tiếp xé toang lồng ngực mình, làm nổ thần cách. Ta nhìn thấy hành động của y, vội vàng hét to:

“Xích Uyên, tới mau!”

Một thân áo báo trắng tới ngay lập tức, hai tay Xích Uyên giơ Cửu Cửu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Thanh Nguyên. Bé con nâng mặt Thanh Nguyên, cái miệng chu lên, dán lên trán hắn. Trong người Cửu Cửu có mảnh vỡ thần lực, cùng tông cùng nguồn. Thần cách trước ngực Thanh Nguyên hóa huỳnh quang nhỏ vụn, bay tràn lan, hội tụ trong ấn đường, được Cửu Cửu hút vào cơ thể.

Ánh sáng xung quanh Đế quân mất đi, thần cách suy yếu, hắn ngồi sụp xuống mặt đất. Ta không có thời gian đỡ, nói to:

“Nhận kiếm!”

Xích Uyên giơ tay nhận lấy, ôm chặt Cửu Cửu, để Liệt Diễm vào lòng bàn tay bé nhỏ của thằng bé, bàn tay to nắm chặt.

“Con trai, nắm chặt nhé!”

Xích Uyên là đệ nhất chiến thần, mấy ngàn năm qua san bằng rối loạn lục giới, công đức viên mãn. Không cần xả thân hiến tế, tứ hải bát hoang, cửu châu thập địa đều muốn mượn sức y. Xích Uyên ôm Cửu Cửu, tung người nhảy vào biển máu, liếc chuẩn mắt trận, dốc toàn bộ thần lực, tung người lên trời cao rồi bổ xuống.

Thần cách hoàn chỉnh thức tỉnh trong cơ thể Cửu Cửu, ánh sáng tiên thiên thần dung hòa vào thân kiếm, một tiếng leng leng kéo dài, kiếm khí hóa phượng hoàng rực lửa, đâm thẳng vào mắt trận. Một kiếm san bằng biển máu, trời đất rung lắc cực mạnh.

Sau khi ánh lửa tràn ngập, Ma vật thượng cổ còn sót lại sụp đổ, ánh sáng Liệt Diễm biến mất, vỡ vụn thành bụi, hoàn toàn tiêu tán. Trời đất phát triển đến mức năng lực quá mạnh, dù Thần hay Ma đều không nên tồn tại. Biển máu trở về như thường, chìm xuống không tiếng động.

Xích Uyên ôm con bay xuống, mái tóc điểm bạc. Y truyền hết thần lực cho Cửu Cửu, vừa mượn cơ thể thần để khởi động Liệt Diễm. Nay y mất sức mạnh thượng thần, không khác gì người phàm. Cửu Cửu còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì. Thằng bé ngơ ngác nhìn Xích Uyên, rồi quay đầu nhìn ta:

“Cha, vẻ mặt cha đáng sợ quá.”

Sau khi mất thần cách, ta tự hủy hoại thân xác, dựa vào ma khí biển máu ngưng tụ thành một cơ thể mới. Biển máu đã bị phá hủy, ta mất nguồn năng lượng, đương nhiên không tồn tại lâu.

Thanh Nguyên lảo đảo nhào tới, nắm chặt tay ta:

“Sư phụ, xin lỗi… ta vẫn hại người rồi.”

Ta vỗ vai hắn:

“Không trách ngươi, nếu không có sự tham dự của ngươi, ba nghìn năm trước ta đã chết cùng Ma vật biển máu rồi.”

Vẻ mặt Thanh Nguyên trắng bệch, rơi vào hối hận không kìm chế được. Ta ôm Cửu Cửu vào lòng, dùng pháp thuật xóa ký ức thằng bé, đưa vào lòng Thanh Nguyên.

“Nếu ngươi thực sự đau buồn, vậy thì giúp ta nuôi dưỡng Cửu Ly đi. Thằng bé kế thừa thần cách của ta, thừa hưởng thần lực Xích Uyên, nhưng ta và Xích Uyên không nhìn thằng bé trưởng thành được, ngươi giúp bọn ta dạy dỗ nó cho tốt.”

Thanh Nguyên ôm Cửu Cửu đang ngủ, chăm chú ngắm khuôn mặt giống ta y đúc. Một giọt nước mắt rơi trên mặt thằng bé, hắn trịnh trọng gật đầu:

“Vâng, đệ tử tuân lệnh.”

Thần Cách Thượng CổTác giả: Khuyết DanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện SủngTrở về Ma giới ngày thứ hai. Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng. Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma. Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có. Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát. Thủ vệ hoảng hốt xông vào. “Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!” Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống. Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!” Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất. Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông. Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong. Nhưng ta vẫn nhịn. Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu. Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi. Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ… Hắn quay người nhìn biển máu gầm thét, vẻ mặt ung dung trầm tĩnh.“Phương pháp hiến tế thần cách được khắc trên cột đá hư hại cỏ điện Cổ thần, nơi đó, khi được tu sửa ta từng vào.”“Sư phụ, ta biết người muốn làm gì.”Ta ngẩn người. Thanh Nguyên nhìn ta, quỳ một gối xuống đất, ngẩng mặt lên, mỉm cười.“Nay biển máu đã hiện thế, thần cách trên người ta, đệ tử cam lòng chịu chết thay người.”Giọng hắn dịu dàng bình thản, bị cuốn vào tiếng gầm thét gió tanh.“Sư phụ, ta chưa từng phản bội người.”Một tay Thanh Nguyên đặt trước ngực, trực tiếp xé toang lồng ngực mình, làm nổ thần cách. Ta nhìn thấy hành động của y, vội vàng hét to:“Xích Uyên, tới mau!”Một thân áo báo trắng tới ngay lập tức, hai tay Xích Uyên giơ Cửu Cửu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Thanh Nguyên. Bé con nâng mặt Thanh Nguyên, cái miệng chu lên, dán lên trán hắn. Trong người Cửu Cửu có mảnh vỡ thần lực, cùng tông cùng nguồn. Thần cách trước ngực Thanh Nguyên hóa huỳnh quang nhỏ vụn, bay tràn lan, hội tụ trong ấn đường, được Cửu Cửu hút vào cơ thể.Ánh sáng xung quanh Đế quân mất đi, thần cách suy yếu, hắn ngồi sụp xuống mặt đất. Ta không có thời gian đỡ, nói to:“Nhận kiếm!”Xích Uyên giơ tay nhận lấy, ôm chặt Cửu Cửu, để Liệt Diễm vào lòng bàn tay bé nhỏ của thằng bé, bàn tay to nắm chặt.“Con trai, nắm chặt nhé!”Xích Uyên là đệ nhất chiến thần, mấy ngàn năm qua san bằng rối loạn lục giới, công đức viên mãn. Không cần xả thân hiến tế, tứ hải bát hoang, cửu châu thập địa đều muốn mượn sức y. Xích Uyên ôm Cửu Cửu, tung người nhảy vào biển máu, liếc chuẩn mắt trận, dốc toàn bộ thần lực, tung người lên trời cao rồi bổ xuống.Thần cách hoàn chỉnh thức tỉnh trong cơ thể Cửu Cửu, ánh sáng tiên thiên thần dung hòa vào thân kiếm, một tiếng leng leng kéo dài, kiếm khí hóa phượng hoàng rực lửa, đâm thẳng vào mắt trận. Một kiếm san bằng biển máu, trời đất rung lắc cực mạnh.Sau khi ánh lửa tràn ngập, Ma vật thượng cổ còn sót lại sụp đổ, ánh sáng Liệt Diễm biến mất, vỡ vụn thành bụi, hoàn toàn tiêu tán. Trời đất phát triển đến mức năng lực quá mạnh, dù Thần hay Ma đều không nên tồn tại. Biển máu trở về như thường, chìm xuống không tiếng động.Xích Uyên ôm con bay xuống, mái tóc điểm bạc. Y truyền hết thần lực cho Cửu Cửu, vừa mượn cơ thể thần để khởi động Liệt Diễm. Nay y mất sức mạnh thượng thần, không khác gì người phàm. Cửu Cửu còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì. Thằng bé ngơ ngác nhìn Xích Uyên, rồi quay đầu nhìn ta:“Cha, vẻ mặt cha đáng sợ quá.”Sau khi mất thần cách, ta tự hủy hoại thân xác, dựa vào ma khí biển máu ngưng tụ thành một cơ thể mới. Biển máu đã bị phá hủy, ta mất nguồn năng lượng, đương nhiên không tồn tại lâu.Thanh Nguyên lảo đảo nhào tới, nắm chặt tay ta:“Sư phụ, xin lỗi… ta vẫn hại người rồi.”Ta vỗ vai hắn:“Không trách ngươi, nếu không có sự tham dự của ngươi, ba nghìn năm trước ta đã chết cùng Ma vật biển máu rồi.”Vẻ mặt Thanh Nguyên trắng bệch, rơi vào hối hận không kìm chế được. Ta ôm Cửu Cửu vào lòng, dùng pháp thuật xóa ký ức thằng bé, đưa vào lòng Thanh Nguyên.“Nếu ngươi thực sự đau buồn, vậy thì giúp ta nuôi dưỡng Cửu Ly đi. Thằng bé kế thừa thần cách của ta, thừa hưởng thần lực Xích Uyên, nhưng ta và Xích Uyên không nhìn thằng bé trưởng thành được, ngươi giúp bọn ta dạy dỗ nó cho tốt.”Thanh Nguyên ôm Cửu Cửu đang ngủ, chăm chú ngắm khuôn mặt giống ta y đúc. Một giọt nước mắt rơi trên mặt thằng bé, hắn trịnh trọng gật đầu:“Vâng, đệ tử tuân lệnh.”

Chương 12