Đêm thứ bảy Xuân Hạnh hầu hạ cô gia, tiếng kêu còn lớn hơn những ngày trước. Mấy nha hoàn bọn ta, đều nghe rất rõ, huống chi tiểu thư trắng đêm không ngủ. Chính tai tiếng động kiều diễm của phu quân và nữ tử khác, chỉ sợ trái tim tiểu thư cũng đã bị bóp nát. Nàng ta ngồi ở mép giường vặn vẹo chiếc khăn, môi thì bị cắn đến chảy máu đỏ tươi. Đến nửa đêm, tiếng kêu mới dần yếu đi. Khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, tiểu thư mới bảo ta thổi tắt đèn, nằm trên giường trống trải, nhíu mày và ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, khi ta giúp tiểu thư cài trâm, một nha hoàn mặt mày tái mét xông vào. “Tiểu thư… không xong rồi, Xuân Hạnh tỷ ấy…”. Tiểu thư nhíu mày, quát: “Ngươi gấp cái gì, từ từ nói, Xuân Hạnh nàng ta làm sao?”. Nha hoàn không kìm được giọng run rẩy, như thể đã thấy điều gì đáng sợ: “Xuân Hạnh tỷ tỷ, tỷ ấy đã chết trên giường của cô gia.” Ta cùng mấy nha hoàn trong phòng đều giật mình hoảng sợ. Xuân Hạnh tỷ tỷ là người cũ trong phòng tiểu thư, làm việc nhanh nhẹn, tâm địa cũng rất tốt, thường…
Tác giả: