Tác giả:

Đêm thứ bảy Xuân Hạnh hầu hạ cô gia, tiếng kêu còn lớn hơn những ngày trước. Mấy nha hoàn bọn ta, đều nghe rất rõ, huống chi tiểu thư trắng đêm không ngủ. Chính tai tiếng động kiều diễm của phu quân và nữ tử khác, chỉ sợ trái tim tiểu thư cũng đã bị bóp nát. Nàng ta ngồi ở mép giường vặn vẹo chiếc khăn, môi thì bị cắn đến chảy máu đỏ tươi. Đến nửa đêm, tiếng kêu mới dần yếu đi. Khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, tiểu thư mới bảo ta thổi tắt đèn, nằm trên giường trống trải, nhíu mày và ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, khi ta giúp tiểu thư cài trâm, một nha hoàn mặt mày tái mét xông vào. “Tiểu thư… không xong rồi, Xuân Hạnh tỷ ấy…”. Tiểu thư nhíu mày, quát: “Ngươi gấp cái gì, từ từ nói, Xuân Hạnh nàng ta làm sao?”. Nha hoàn không kìm được giọng run rẩy, như thể đã thấy điều gì đáng sợ: “Xuân Hạnh tỷ tỷ, tỷ ấy đã chết trên giường của cô gia.” Ta cùng mấy nha hoàn trong phòng đều giật mình hoảng sợ. Xuân Hạnh tỷ tỷ là người cũ trong phòng tiểu thư, làm việc nhanh nhẹn, tâm địa cũng rất tốt, thường…

Chương 5

Thấy Được Xuân TớiTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ ĐạiĐêm thứ bảy Xuân Hạnh hầu hạ cô gia, tiếng kêu còn lớn hơn những ngày trước. Mấy nha hoàn bọn ta, đều nghe rất rõ, huống chi tiểu thư trắng đêm không ngủ. Chính tai tiếng động kiều diễm của phu quân và nữ tử khác, chỉ sợ trái tim tiểu thư cũng đã bị bóp nát. Nàng ta ngồi ở mép giường vặn vẹo chiếc khăn, môi thì bị cắn đến chảy máu đỏ tươi. Đến nửa đêm, tiếng kêu mới dần yếu đi. Khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, tiểu thư mới bảo ta thổi tắt đèn, nằm trên giường trống trải, nhíu mày và ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, khi ta giúp tiểu thư cài trâm, một nha hoàn mặt mày tái mét xông vào. “Tiểu thư… không xong rồi, Xuân Hạnh tỷ ấy…”. Tiểu thư nhíu mày, quát: “Ngươi gấp cái gì, từ từ nói, Xuân Hạnh nàng ta làm sao?”. Nha hoàn không kìm được giọng run rẩy, như thể đã thấy điều gì đáng sợ: “Xuân Hạnh tỷ tỷ, tỷ ấy đã chết trên giường của cô gia.” Ta cùng mấy nha hoàn trong phòng đều giật mình hoảng sợ. Xuân Hạnh tỷ tỷ là người cũ trong phòng tiểu thư, làm việc nhanh nhẹn, tâm địa cũng rất tốt, thường… Ta xốc tấm màn đỏ lên một cái, dùng sức kéo mạnh cánh tay của cô gia.Lúc này, Ly Nương gần như chết ngất, trên mặt cô gia còn lưu lại vết thương do móng tay nàng ấy để lại.Trong khi hắn ta đang kinh ngạc, ta đã thả lỏng đai lưng quanh cổ Ly Nương.Nàng ấy thở hổn hển, nhưng ngay lập tức lại ngất đi.Cho đến khi ta dùng áo khoác che vai nàng ấy đang run rẩy, cô gia mới phản ứng lại, tát ta một cái.Cái tát này hết sức mạnh mẽ, nhưng lại làm cho những suy nghĩ mơ hồ trong đầu ta trở nên rõ ràng hơn.Hắn ta còn định nổi giận, ta đã cung kính nói với hắn ta:“Nô tỳ không có ý mạo phạm đến cô gia.“Chẳng qua Ly Nương thân là thiếp của Vương phủ, không phải là nữ tử tiện tịch như trước. Nàng ấy mới vào được một tháng đã mất mạng, tin tức này truyền ra ngoài không chỉ khiến lão phu nhân trách cứ, mà còn khiến các gia tộc trong kinh thành bàn tán xôn xao.“Đến lúc đó, e rằng sẽ làm ô uế thanh danh của cô gia, có thể còn ảnh hưởng đến con đường làm quan.”Ánh mắt cô gia lạnh lẽo nhìn Ly Nương đang run rẩy, dường như cũng nhận ra được lợi hại của vấn đề.Một kỹ nữ chết đi thì không sao cả, nhưng điều hắn ta quan tâm nhất chính là con đường làm quan.Hắn ta không kiên nhẫn phất phất tay:“Thôi được, thứ làm mất hứng, cút ra ngoài đi, đừng làm cản mắt gia.”Quay lại sương phòng nhỏ hẹp của Ly Nương, ta đỡ nàng ấy lên giường.Cầm chiếc khăn ướt rượu, ta lau những vết roi trên cơ thể nàng ấy.Có lẽ do cơn đau k*ch th*ch, Ly Nương vốn đã ngất bỗng dưng tỉnh lại, đôi mắt nàng ấy tràn ngập sợ hãi, bờ vai không ngừng run rẩy, trong miệng lắp bắp cầu xin tha thứ.Có thể thấy trước khi ngất, cô gia đã hành hạ nàng ấy như thế nào.Đến khi nhận ra người trước mắt là ta, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt lăn dài trên má.“Thu Đào, phải làm sao đây, hôm nay làm tổn thương cô gia, chắc chắn ngày khác sẽ không tha cho ta…“Rõ ràng đã thoát khỏi được Di Hồng Viện, tại sao vẫn không tránh khỏi cái chết?“Phải chăng những người có thân phận thấp kém như chúng ta, trời sinh sẽ bị quý nhân giày vò đến chết hay không?”Ta nhìn về phía thuốc câm và canh tránh thai trên bàn, rồi nhìn Ly Nương yếu ớt trên giường, nhớ lại tiểu thư từng thì thầm rằng, nàng ta đến từ hậu thế, nơi mà tất cả mọi người đều bình đẳng.Nếu có thể, ta cũng mong muốn được đến thế giới công bằng trong sạch đó để xem thử.Nhưng hiện tại, chỉ có ta mới có thể giúp chính mình.Ta buồn bã nói: “Dù là hạ nhân cũng không nên bị người khác hành hạ vô lý như thế, chúng ta sinh ra đều là con người, hà cớ gì lại bị bọn họ coi như mãnh thú hồng thủy?”Ta đứng dậy, đổ bát thuốc trong tay vào trong cái bô.Ly Nương kinh ngạc: “Nhưng chúng ta rốt cuộc chỉ là hạ nhân, bị coi rẻ tựa như cỏ rác mà thôi, còn có thể làm được gì?”Đúng vậy, bọn ta không có gì cả.Nhưng ưu thế của bọn ta, chính là không có gì để mất.Ta bước đến bên giường, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Ly Nương: “Ly Nương, nếu sống chết chỉ trong gang tấc, sao không thử liều mình một phen?”Trong ánh mắt kiên định của ta, Ly Nương chậm rãi gật đầu. 

Ta xốc tấm màn đỏ lên một cái, dùng sức kéo mạnh cánh tay của cô gia.

Lúc này, Ly Nương gần như chết ngất, trên mặt cô gia còn lưu lại vết thương do móng tay nàng ấy để lại.

Trong khi hắn ta đang kinh ngạc, ta đã thả lỏng đai lưng quanh cổ Ly Nương.

Nàng ấy thở hổn hển, nhưng ngay lập tức lại ngất đi.

Cho đến khi ta dùng áo khoác che vai nàng ấy đang run rẩy, cô gia mới phản ứng lại, tát ta một cái.

Cái tát này hết sức mạnh mẽ, nhưng lại làm cho những suy nghĩ mơ hồ trong đầu ta trở nên rõ ràng hơn.

Hắn ta còn định nổi giận, ta đã cung kính nói với hắn ta:

“Nô tỳ không có ý mạo phạm đến cô gia.

“Chẳng qua Ly Nương thân là thiếp của Vương phủ, không phải là nữ tử tiện tịch như trước. Nàng ấy mới vào được một tháng đã mất mạng, tin tức này truyền ra ngoài không chỉ khiến lão phu nhân trách cứ, mà còn khiến các gia tộc trong kinh thành bàn tán xôn xao.

“Đến lúc đó, e rằng sẽ làm ô uế thanh danh của cô gia, có thể còn ảnh hưởng đến con đường làm quan.”

Ánh mắt cô gia lạnh lẽo nhìn Ly Nương đang run rẩy, dường như cũng nhận ra được lợi hại của vấn đề.

Một kỹ nữ chết đi thì không sao cả, nhưng điều hắn ta quan tâm nhất chính là con đường làm quan.

Hắn ta không kiên nhẫn phất phất tay:

“Thôi được, thứ làm mất hứng, cút ra ngoài đi, đừng làm cản mắt gia.”

Quay lại sương phòng nhỏ hẹp của Ly Nương, ta đỡ nàng ấy lên giường.

Cầm chiếc khăn ướt rượu, ta lau những vết roi trên cơ thể nàng ấy.

Có lẽ do cơn đau k*ch th*ch, Ly Nương vốn đã ngất bỗng dưng tỉnh lại, đôi mắt nàng ấy tràn ngập sợ hãi, bờ vai không ngừng run rẩy, trong miệng lắp bắp cầu xin tha thứ.

Có thể thấy trước khi ngất, cô gia đã hành hạ nàng ấy như thế nào.

Đến khi nhận ra người trước mắt là ta, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt lăn dài trên má.

“Thu Đào, phải làm sao đây, hôm nay làm tổn thương cô gia, chắc chắn ngày khác sẽ không tha cho ta…

“Rõ ràng đã thoát khỏi được Di Hồng Viện, tại sao vẫn không tránh khỏi cái chết?

“Phải chăng những người có thân phận thấp kém như chúng ta, trời sinh sẽ bị quý nhân giày vò đến chết hay không?”

Ta nhìn về phía thuốc câm và canh tránh thai trên bàn, rồi nhìn Ly Nương yếu ớt trên giường, nhớ lại tiểu thư từng thì thầm rằng, nàng ta đến từ hậu thế, nơi mà tất cả mọi người đều bình đẳng.

Nếu có thể, ta cũng mong muốn được đến thế giới công bằng trong sạch đó để xem thử.

Nhưng hiện tại, chỉ có ta mới có thể giúp chính mình.

Ta buồn bã nói: “Dù là hạ nhân cũng không nên bị người khác hành hạ vô lý như thế, chúng ta sinh ra đều là con người, hà cớ gì lại bị bọn họ coi như mãnh thú hồng thủy?”

Ta đứng dậy, đổ bát thuốc trong tay vào trong cái bô.

Ly Nương kinh ngạc: “Nhưng chúng ta rốt cuộc chỉ là hạ nhân, bị coi rẻ tựa như cỏ rác mà thôi, còn có thể làm được gì?”

Đúng vậy, bọn ta không có gì cả.

Nhưng ưu thế của bọn ta, chính là không có gì để mất.

Ta bước đến bên giường, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Ly Nương: “Ly Nương, nếu sống chết chỉ trong gang tấc, sao không thử liều mình một phen?”

Trong ánh mắt kiên định của ta, Ly Nương chậm rãi gật đầu.

 

Thấy Được Xuân TớiTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ ĐạiĐêm thứ bảy Xuân Hạnh hầu hạ cô gia, tiếng kêu còn lớn hơn những ngày trước. Mấy nha hoàn bọn ta, đều nghe rất rõ, huống chi tiểu thư trắng đêm không ngủ. Chính tai tiếng động kiều diễm của phu quân và nữ tử khác, chỉ sợ trái tim tiểu thư cũng đã bị bóp nát. Nàng ta ngồi ở mép giường vặn vẹo chiếc khăn, môi thì bị cắn đến chảy máu đỏ tươi. Đến nửa đêm, tiếng kêu mới dần yếu đi. Khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, tiểu thư mới bảo ta thổi tắt đèn, nằm trên giường trống trải, nhíu mày và ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, khi ta giúp tiểu thư cài trâm, một nha hoàn mặt mày tái mét xông vào. “Tiểu thư… không xong rồi, Xuân Hạnh tỷ ấy…”. Tiểu thư nhíu mày, quát: “Ngươi gấp cái gì, từ từ nói, Xuân Hạnh nàng ta làm sao?”. Nha hoàn không kìm được giọng run rẩy, như thể đã thấy điều gì đáng sợ: “Xuân Hạnh tỷ tỷ, tỷ ấy đã chết trên giường của cô gia.” Ta cùng mấy nha hoàn trong phòng đều giật mình hoảng sợ. Xuân Hạnh tỷ tỷ là người cũ trong phòng tiểu thư, làm việc nhanh nhẹn, tâm địa cũng rất tốt, thường… Ta xốc tấm màn đỏ lên một cái, dùng sức kéo mạnh cánh tay của cô gia.Lúc này, Ly Nương gần như chết ngất, trên mặt cô gia còn lưu lại vết thương do móng tay nàng ấy để lại.Trong khi hắn ta đang kinh ngạc, ta đã thả lỏng đai lưng quanh cổ Ly Nương.Nàng ấy thở hổn hển, nhưng ngay lập tức lại ngất đi.Cho đến khi ta dùng áo khoác che vai nàng ấy đang run rẩy, cô gia mới phản ứng lại, tát ta một cái.Cái tát này hết sức mạnh mẽ, nhưng lại làm cho những suy nghĩ mơ hồ trong đầu ta trở nên rõ ràng hơn.Hắn ta còn định nổi giận, ta đã cung kính nói với hắn ta:“Nô tỳ không có ý mạo phạm đến cô gia.“Chẳng qua Ly Nương thân là thiếp của Vương phủ, không phải là nữ tử tiện tịch như trước. Nàng ấy mới vào được một tháng đã mất mạng, tin tức này truyền ra ngoài không chỉ khiến lão phu nhân trách cứ, mà còn khiến các gia tộc trong kinh thành bàn tán xôn xao.“Đến lúc đó, e rằng sẽ làm ô uế thanh danh của cô gia, có thể còn ảnh hưởng đến con đường làm quan.”Ánh mắt cô gia lạnh lẽo nhìn Ly Nương đang run rẩy, dường như cũng nhận ra được lợi hại của vấn đề.Một kỹ nữ chết đi thì không sao cả, nhưng điều hắn ta quan tâm nhất chính là con đường làm quan.Hắn ta không kiên nhẫn phất phất tay:“Thôi được, thứ làm mất hứng, cút ra ngoài đi, đừng làm cản mắt gia.”Quay lại sương phòng nhỏ hẹp của Ly Nương, ta đỡ nàng ấy lên giường.Cầm chiếc khăn ướt rượu, ta lau những vết roi trên cơ thể nàng ấy.Có lẽ do cơn đau k*ch th*ch, Ly Nương vốn đã ngất bỗng dưng tỉnh lại, đôi mắt nàng ấy tràn ngập sợ hãi, bờ vai không ngừng run rẩy, trong miệng lắp bắp cầu xin tha thứ.Có thể thấy trước khi ngất, cô gia đã hành hạ nàng ấy như thế nào.Đến khi nhận ra người trước mắt là ta, nàng ấy mới thở phào nhẹ nhõm, nước mắt lăn dài trên má.“Thu Đào, phải làm sao đây, hôm nay làm tổn thương cô gia, chắc chắn ngày khác sẽ không tha cho ta…“Rõ ràng đã thoát khỏi được Di Hồng Viện, tại sao vẫn không tránh khỏi cái chết?“Phải chăng những người có thân phận thấp kém như chúng ta, trời sinh sẽ bị quý nhân giày vò đến chết hay không?”Ta nhìn về phía thuốc câm và canh tránh thai trên bàn, rồi nhìn Ly Nương yếu ớt trên giường, nhớ lại tiểu thư từng thì thầm rằng, nàng ta đến từ hậu thế, nơi mà tất cả mọi người đều bình đẳng.Nếu có thể, ta cũng mong muốn được đến thế giới công bằng trong sạch đó để xem thử.Nhưng hiện tại, chỉ có ta mới có thể giúp chính mình.Ta buồn bã nói: “Dù là hạ nhân cũng không nên bị người khác hành hạ vô lý như thế, chúng ta sinh ra đều là con người, hà cớ gì lại bị bọn họ coi như mãnh thú hồng thủy?”Ta đứng dậy, đổ bát thuốc trong tay vào trong cái bô.Ly Nương kinh ngạc: “Nhưng chúng ta rốt cuộc chỉ là hạ nhân, bị coi rẻ tựa như cỏ rác mà thôi, còn có thể làm được gì?”Đúng vậy, bọn ta không có gì cả.Nhưng ưu thế của bọn ta, chính là không có gì để mất.Ta bước đến bên giường, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Ly Nương: “Ly Nương, nếu sống chết chỉ trong gang tấc, sao không thử liều mình một phen?”Trong ánh mắt kiên định của ta, Ly Nương chậm rãi gật đầu. 

Chương 5