“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên…

Chương 114

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Sắc mặt Lâm Nhất bất biến, uy lực của Long Hổ bao quanh người, cơ thể xoay xung quanh như nước chảy, kiếm như cuồng phong, tùy ý loạn vũ.  Chính là Tụ Kiếm Thành Phong, khi một kiếm đó của Chu Vân sắp sửa hạ xuống.  Cả kiếm và người cùng lúc dừng lại, tay phải Lâm Nhất cầm Táng Hoa kiếm chỉ thẳng lên trời!  Trong phút chốc!  Một cảnh tưởng kinh ngạc đã xuất hiện, Táng Hoa kiếm mang theo Lâm Nhất lăngkhông bay lên, giống như một ngọn nước bắn mạnh lên vậy.  Keng!  Hai kiếm chạm nhau, kiếm thế kinh thiên của Lôi Xà Cuồng Bạo ầm ầm vỡ vụn.  Kiếm thế của Tụ Kiếm Thành Phong càn quét mà tới, đánh bay Chu Vân ra ngoài, sau khi tiếp đất thì phun ra một ngụm máu tươi lớn.  Hưu!  Lâm Nhất vẫn chưa dừng lại, kiếm kéo theo người, tiếp tục truy sát tới.  Đúng lúc sắp đâm thủng ngực đối phương thì dưới sự khống chế tài tình của Lâm Nhất, mũi kiếm ngang ngược dừng ngay tại đúng vị trí tim của đối phương.  "Ngươi thua rồi".  Lâm Nhất nhìn về phía đối phương, bình tĩnh nói.  Cả Diễn Võ trường rơi vào một mảng yên tĩnh, mặc dù sau khi được mở mang tầm mắt với Lưu Phong kiếm pháp, đại khái đã đoán được kết quả trận đấu.  Nhưng vẫn không thể ngờ được, Lâm Nhất lại thắng một cách quyết đoán như vậy.  "Ha ha, ta thua rồi ư? Ngươi thử đâm kiếm của ngươi vào xem đi", Chu Vân sắc mặt âm trầm, cười khẩy nói.  "Cầu được ước thấy!"  Lâm Nhất khẽ nhướn mày, không khách khí với hắn ta, cầm kiếm thẳng tắp.  Những tiếng kinh hô tại hội trường vang lên, toàn bộ đều không đành lòng nhìn, một kiếm này mà c ắm vào tim thì chính là lấy mạng đó.  Keng!  Hàn quang nổ ra, một âm thanh lanh lảnh vang lên, chỉ thấy ngực áo của Chu Vân rách ra.  Để lộ một chiếc nhuyễn giáp sát người bên trong, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, một kiếm ắt chết này vậy mà lại không chút thương tổn.  "Huyền khí!"  Mọi người lập tức nhận ra, tên Chu Vân này đang mặc một bộ huyền giáp. 

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Sắc mặt Lâm Nhất bất biến, uy lực của Long Hổ bao quanh người, cơ thể xoay xung quanh như nước chảy, kiếm như cuồng phong, tùy ý loạn vũ.  Chính là Tụ Kiếm Thành Phong, khi một kiếm đó của Chu Vân sắp sửa hạ xuống.  Cả kiếm và người cùng lúc dừng lại, tay phải Lâm Nhất cầm Táng Hoa kiếm chỉ thẳng lên trời!  Trong phút chốc!  Một cảnh tưởng kinh ngạc đã xuất hiện, Táng Hoa kiếm mang theo Lâm Nhất lăngkhông bay lên, giống như một ngọn nước bắn mạnh lên vậy.  Keng!  Hai kiếm chạm nhau, kiếm thế kinh thiên của Lôi Xà Cuồng Bạo ầm ầm vỡ vụn.  Kiếm thế của Tụ Kiếm Thành Phong càn quét mà tới, đánh bay Chu Vân ra ngoài, sau khi tiếp đất thì phun ra một ngụm máu tươi lớn.  Hưu!  Lâm Nhất vẫn chưa dừng lại, kiếm kéo theo người, tiếp tục truy sát tới.  Đúng lúc sắp đâm thủng ngực đối phương thì dưới sự khống chế tài tình của Lâm Nhất, mũi kiếm ngang ngược dừng ngay tại đúng vị trí tim của đối phương.  "Ngươi thua rồi".  Lâm Nhất nhìn về phía đối phương, bình tĩnh nói.  Cả Diễn Võ trường rơi vào một mảng yên tĩnh, mặc dù sau khi được mở mang tầm mắt với Lưu Phong kiếm pháp, đại khái đã đoán được kết quả trận đấu.  Nhưng vẫn không thể ngờ được, Lâm Nhất lại thắng một cách quyết đoán như vậy.  "Ha ha, ta thua rồi ư? Ngươi thử đâm kiếm của ngươi vào xem đi", Chu Vân sắc mặt âm trầm, cười khẩy nói.  "Cầu được ước thấy!"  Lâm Nhất khẽ nhướn mày, không khách khí với hắn ta, cầm kiếm thẳng tắp.  Những tiếng kinh hô tại hội trường vang lên, toàn bộ đều không đành lòng nhìn, một kiếm này mà c ắm vào tim thì chính là lấy mạng đó.  Keng!  Hàn quang nổ ra, một âm thanh lanh lảnh vang lên, chỉ thấy ngực áo của Chu Vân rách ra.  Để lộ một chiếc nhuyễn giáp sát người bên trong, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, một kiếm ắt chết này vậy mà lại không chút thương tổn.  "Huyền khí!"  Mọi người lập tức nhận ra, tên Chu Vân này đang mặc một bộ huyền giáp. 

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Sắc mặt Lâm Nhất bất biến, uy lực của Long Hổ bao quanh người, cơ thể xoay xung quanh như nước chảy, kiếm như cuồng phong, tùy ý loạn vũ.  Chính là Tụ Kiếm Thành Phong, khi một kiếm đó của Chu Vân sắp sửa hạ xuống.  Cả kiếm và người cùng lúc dừng lại, tay phải Lâm Nhất cầm Táng Hoa kiếm chỉ thẳng lên trời!  Trong phút chốc!  Một cảnh tưởng kinh ngạc đã xuất hiện, Táng Hoa kiếm mang theo Lâm Nhất lăngkhông bay lên, giống như một ngọn nước bắn mạnh lên vậy.  Keng!  Hai kiếm chạm nhau, kiếm thế kinh thiên của Lôi Xà Cuồng Bạo ầm ầm vỡ vụn.  Kiếm thế của Tụ Kiếm Thành Phong càn quét mà tới, đánh bay Chu Vân ra ngoài, sau khi tiếp đất thì phun ra một ngụm máu tươi lớn.  Hưu!  Lâm Nhất vẫn chưa dừng lại, kiếm kéo theo người, tiếp tục truy sát tới.  Đúng lúc sắp đâm thủng ngực đối phương thì dưới sự khống chế tài tình của Lâm Nhất, mũi kiếm ngang ngược dừng ngay tại đúng vị trí tim của đối phương.  "Ngươi thua rồi".  Lâm Nhất nhìn về phía đối phương, bình tĩnh nói.  Cả Diễn Võ trường rơi vào một mảng yên tĩnh, mặc dù sau khi được mở mang tầm mắt với Lưu Phong kiếm pháp, đại khái đã đoán được kết quả trận đấu.  Nhưng vẫn không thể ngờ được, Lâm Nhất lại thắng một cách quyết đoán như vậy.  "Ha ha, ta thua rồi ư? Ngươi thử đâm kiếm của ngươi vào xem đi", Chu Vân sắc mặt âm trầm, cười khẩy nói.  "Cầu được ước thấy!"  Lâm Nhất khẽ nhướn mày, không khách khí với hắn ta, cầm kiếm thẳng tắp.  Những tiếng kinh hô tại hội trường vang lên, toàn bộ đều không đành lòng nhìn, một kiếm này mà c ắm vào tim thì chính là lấy mạng đó.  Keng!  Hàn quang nổ ra, một âm thanh lanh lảnh vang lên, chỉ thấy ngực áo của Chu Vân rách ra.  Để lộ một chiếc nhuyễn giáp sát người bên trong, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, một kiếm ắt chết này vậy mà lại không chút thương tổn.  "Huyền khí!"  Mọi người lập tức nhận ra, tên Chu Vân này đang mặc một bộ huyền giáp. 

Chương 114