“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên…
Chương 2106
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Lâm Nhất còn chưa sử dụng kiếm ý Tiên Thiên viên mãn đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc liên thủ với nhau, cho nên hắn thật sự không xem trọng Cơ Vô Dạ lắm. Đối phương tự tin như vậy, e rằng là biết rõ thành tựu của hắn trên kiếm đạo là cảnh giới gì. Sắp bốn năm trôi qua, thứ hạng trên bảng Long Vân cũng nên thay đổi một chút rồi. Từ khoảnh khắc bước ra khỏi Đại Tần đế quốc, mục đích của thiếu niên vẫn chưa từng thay đổi, Quần Long thịnh yến, nhất định phải có chỗ ngồi của Lâm Nhất hắn. Bên ngoài đế quốc, cổ vực Nam Hoa. Lâm Nhất mặc áo xanh, dùng kiếm tranh đấu! Nếu ngươi vẫn luôn nằm mơ không chịu tỉnh, vậy hôm nay kiếm trong tay ta sẽ chém vỡ cái uy danh Huyết Thủ Đồ Tể này của ngươi! Câu nói của Lâm Nhất rất có khí phách, vô cùng hùng hồn.“Người ngông cuồng ta gặp nhiều rồi, nhưng thật sự ít khi gặp kiểu khoác lác như ngươi. Có điều không sao cả, cho dù ngươi mạnh miệng như thế nào, trong cuộc chiến hôm nay, kết cục của ngươi cũng chỉ có một, chính là chết!”, Cơ Vô Dạ tỏ vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi trọng Lâm Nhất, lạnh lùng giễu cợt. “Sống hay chết cũng không phải do ngươi quyết định!”, Lâm Nhất lạnh lùng nói. “Không sai, vậy để ta xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu năng lực!” Cơ Vô Dạ đã không kiềm chế được sát khí từ lâu, trong lúc trò chuyện, hắn ta luôn muốn tìm sơ hở trong khí thế của đối phương. Tiếc là kiếm ý của Lâm Nhất cực kỳ ác liệt, bị huyết sát của hắn ta chèn ép nhưng vẫn không hề dao động, ngược lại còn trở nên dữ dội hơn. Bây giờ thật sự không kiềm chế được nữa. Hắn ta quát lạnh một tiếng, nắm chặt tay phải, một lực lượng tràn đầy lập tức ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn ta. Huyết sát tràn đầy trên người hắn ta ngưng tụ thành một ngọn lửa chói mắt trong lòng bàn tay hắn ta. “Ra tay đi”. Nét mặt Lâm Nhất rất lạnh nhạt, không có chút dao động. Hai người đứng trong hồ nước tựa như gương, mỗi một hành động đều chiếu ngược lên tinh không, được vô số đệ tử tông môn bên bờ biển Trăng Khô ngước mắt nhìn lên. Lúc này, dù là trưởng lão hay đệ tử của các tông môn lớn cũng đều nín thở tập trung, theo dõi trận chiến này. Dưới ánh nhìn chăm chú này, khí thế trên người hai bóng người chiếu ngược trong tinh không vẫn không ngừng dâng cao, nhanh chóng đạt đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Chỉ mỗi hơi thở đã khiến người ta không rét mà run, kinh hãi sợ sệt. Đột nhiên… Trong mắt Cơ Vô Dạ có phong mang màu máu lạnh lẽo loé lên, hắn ta là người ra tay trước. Oanh! Hắn ta giẫm mạnh một phát trong nước hồ, một cột nước lập tức dâng lên sau lưng hắn ta. Cột nước cao đến trăm trượng, tựa như vực sâu, còn rất nguy nga, giống như một ngọn núi lơ lửng giữa không trung.
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Lâm Nhất còn chưa sử dụng kiếm ý Tiên Thiên viên mãn đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc liên thủ với nhau, cho nên hắn thật sự không xem trọng Cơ Vô Dạ lắm. Đối phương tự tin như vậy, e rằng là biết rõ thành tựu của hắn trên kiếm đạo là cảnh giới gì. Sắp bốn năm trôi qua, thứ hạng trên bảng Long Vân cũng nên thay đổi một chút rồi. Từ khoảnh khắc bước ra khỏi Đại Tần đế quốc, mục đích của thiếu niên vẫn chưa từng thay đổi, Quần Long thịnh yến, nhất định phải có chỗ ngồi của Lâm Nhất hắn. Bên ngoài đế quốc, cổ vực Nam Hoa. Lâm Nhất mặc áo xanh, dùng kiếm tranh đấu! Nếu ngươi vẫn luôn nằm mơ không chịu tỉnh, vậy hôm nay kiếm trong tay ta sẽ chém vỡ cái uy danh Huyết Thủ Đồ Tể này của ngươi! Câu nói của Lâm Nhất rất có khí phách, vô cùng hùng hồn.“Người ngông cuồng ta gặp nhiều rồi, nhưng thật sự ít khi gặp kiểu khoác lác như ngươi. Có điều không sao cả, cho dù ngươi mạnh miệng như thế nào, trong cuộc chiến hôm nay, kết cục của ngươi cũng chỉ có một, chính là chết!”, Cơ Vô Dạ tỏ vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi trọng Lâm Nhất, lạnh lùng giễu cợt. “Sống hay chết cũng không phải do ngươi quyết định!”, Lâm Nhất lạnh lùng nói. “Không sai, vậy để ta xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu năng lực!” Cơ Vô Dạ đã không kiềm chế được sát khí từ lâu, trong lúc trò chuyện, hắn ta luôn muốn tìm sơ hở trong khí thế của đối phương. Tiếc là kiếm ý của Lâm Nhất cực kỳ ác liệt, bị huyết sát của hắn ta chèn ép nhưng vẫn không hề dao động, ngược lại còn trở nên dữ dội hơn. Bây giờ thật sự không kiềm chế được nữa. Hắn ta quát lạnh một tiếng, nắm chặt tay phải, một lực lượng tràn đầy lập tức ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn ta. Huyết sát tràn đầy trên người hắn ta ngưng tụ thành một ngọn lửa chói mắt trong lòng bàn tay hắn ta. “Ra tay đi”. Nét mặt Lâm Nhất rất lạnh nhạt, không có chút dao động. Hai người đứng trong hồ nước tựa như gương, mỗi một hành động đều chiếu ngược lên tinh không, được vô số đệ tử tông môn bên bờ biển Trăng Khô ngước mắt nhìn lên. Lúc này, dù là trưởng lão hay đệ tử của các tông môn lớn cũng đều nín thở tập trung, theo dõi trận chiến này. Dưới ánh nhìn chăm chú này, khí thế trên người hai bóng người chiếu ngược trong tinh không vẫn không ngừng dâng cao, nhanh chóng đạt đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Chỉ mỗi hơi thở đã khiến người ta không rét mà run, kinh hãi sợ sệt. Đột nhiên… Trong mắt Cơ Vô Dạ có phong mang màu máu lạnh lẽo loé lên, hắn ta là người ra tay trước. Oanh! Hắn ta giẫm mạnh một phát trong nước hồ, một cột nước lập tức dâng lên sau lưng hắn ta. Cột nước cao đến trăm trượng, tựa như vực sâu, còn rất nguy nga, giống như một ngọn núi lơ lửng giữa không trung.
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Lâm Nhất còn chưa sử dụng kiếm ý Tiên Thiên viên mãn đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc liên thủ với nhau, cho nên hắn thật sự không xem trọng Cơ Vô Dạ lắm. Đối phương tự tin như vậy, e rằng là biết rõ thành tựu của hắn trên kiếm đạo là cảnh giới gì. Sắp bốn năm trôi qua, thứ hạng trên bảng Long Vân cũng nên thay đổi một chút rồi. Từ khoảnh khắc bước ra khỏi Đại Tần đế quốc, mục đích của thiếu niên vẫn chưa từng thay đổi, Quần Long thịnh yến, nhất định phải có chỗ ngồi của Lâm Nhất hắn. Bên ngoài đế quốc, cổ vực Nam Hoa. Lâm Nhất mặc áo xanh, dùng kiếm tranh đấu! Nếu ngươi vẫn luôn nằm mơ không chịu tỉnh, vậy hôm nay kiếm trong tay ta sẽ chém vỡ cái uy danh Huyết Thủ Đồ Tể này của ngươi! Câu nói của Lâm Nhất rất có khí phách, vô cùng hùng hồn.“Người ngông cuồng ta gặp nhiều rồi, nhưng thật sự ít khi gặp kiểu khoác lác như ngươi. Có điều không sao cả, cho dù ngươi mạnh miệng như thế nào, trong cuộc chiến hôm nay, kết cục của ngươi cũng chỉ có một, chính là chết!”, Cơ Vô Dạ tỏ vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi trọng Lâm Nhất, lạnh lùng giễu cợt. “Sống hay chết cũng không phải do ngươi quyết định!”, Lâm Nhất lạnh lùng nói. “Không sai, vậy để ta xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu năng lực!” Cơ Vô Dạ đã không kiềm chế được sát khí từ lâu, trong lúc trò chuyện, hắn ta luôn muốn tìm sơ hở trong khí thế của đối phương. Tiếc là kiếm ý của Lâm Nhất cực kỳ ác liệt, bị huyết sát của hắn ta chèn ép nhưng vẫn không hề dao động, ngược lại còn trở nên dữ dội hơn. Bây giờ thật sự không kiềm chế được nữa. Hắn ta quát lạnh một tiếng, nắm chặt tay phải, một lực lượng tràn đầy lập tức ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn ta. Huyết sát tràn đầy trên người hắn ta ngưng tụ thành một ngọn lửa chói mắt trong lòng bàn tay hắn ta. “Ra tay đi”. Nét mặt Lâm Nhất rất lạnh nhạt, không có chút dao động. Hai người đứng trong hồ nước tựa như gương, mỗi một hành động đều chiếu ngược lên tinh không, được vô số đệ tử tông môn bên bờ biển Trăng Khô ngước mắt nhìn lên. Lúc này, dù là trưởng lão hay đệ tử của các tông môn lớn cũng đều nín thở tập trung, theo dõi trận chiến này. Dưới ánh nhìn chăm chú này, khí thế trên người hai bóng người chiếu ngược trong tinh không vẫn không ngừng dâng cao, nhanh chóng đạt đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Chỉ mỗi hơi thở đã khiến người ta không rét mà run, kinh hãi sợ sệt. Đột nhiên… Trong mắt Cơ Vô Dạ có phong mang màu máu lạnh lẽo loé lên, hắn ta là người ra tay trước. Oanh! Hắn ta giẫm mạnh một phát trong nước hồ, một cột nước lập tức dâng lên sau lưng hắn ta. Cột nước cao đến trăm trượng, tựa như vực sâu, còn rất nguy nga, giống như một ngọn núi lơ lửng giữa không trung.