Dưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên.
Chương 2420
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Mấy người bên cạnh cũng đều cười khẩy. “Lát nữa các cậu đừng ai nói gì, hôm nay ông đây phải ra oai với anh ta”. Lý Tiểu Phi đứng dậy tiện tay cầm lấy một chai rượu vang, lạnh lùng nhìn về phía cánh cửa lớn. Không lâu sau chỉ thấy Tiêu Chính Văn và Trần Hân bước vào. Nhìn thấy cánh cửa phòng tiệc mở ra, Từ Thanh Thanh cũng cười khẩy. Lý Tiểu Phi đập chai rượu sang, bất kể là có đập trúng hay không cũng có thể nói là đùa giỡn. Đến lúc đó dù Trần Hân muốn nói giúp ông chủ này cũng không thể nói được gì. Vừa bước vào cửa đã bị người ta đập chai rượu vào người, ông chủ đó còn mặt mũi ở lại đây sao? Còn đánh trả thì dù cho đối phương mười lá gan cũng chưa chắc dám nói nửa chữ không không với Lý Tiểu Phi. Dù sao thân phận của những người như họ cũng ở đó, dù là vài ông lớn ở Sơn Thành cũng chỉ có thể câm nín. Nhưng cánh cửa phòng VIP mở ra, khoảnh khắc Tiêu Chính Văn sải bước đi vào sảnh tiệc, Từ Thanh Thanh và Lý Tiểu Phi bỗng sửng sốt. Nhất là Lý Tiểu Phi, sắc mặt bỗng chốc khó coi đến cực điểm. Cho dù thế nào hắn cũng không ngờ lại gặp Tiêu Chính Văn ở đây. Cái tát trước đó đã khiến Lý Tiểu Phi còn nhớ mãi đến bây giờ, hắn đâu còn dám ném chai rượu vào đầu Tiêu Chính Văn. Sửng sốt một chốc, Lý Tiểu Phi vội buông rượu vang trong tay xuống, hai mắt tràn đầy sự tức giận nhìn Tiêu Chính Văn. Cũng may hôm nay đã có chuẩn bị, trước khi đi đã gọi trợ thủ, nếu không hôm nay lại phải ăn đấm. Dù như thế, Lý Tiểu Phi cũng không đánh nhau với Tiêu Chính Văn lần thứ hai. “Giới thiệu với mọi người, vị này là anh Tiêu mà tôi từng nhắc đến với mọi người. Còn chị Vy Nhan thì hôm nay tạm có việc nên không thể đến, nếu không nhất định sẽ để mọi người biết thế nào mới là gái xinh chính hiệu”. Trần Hân chỉ vào Tiêu Chính Văn mỉm cười nói với mọi người. Thấy mấy người Lý Tiểu Phi ngơ ngác đứng đó, Trần Hân sửng sốt, sau đó lại xoay người nói với Tiêu Chính Văn: “Ông chủ, mấy người này đều là bạn học lớp đại học với tôi”. Lý Tiểu Phi chỉ là gật đầu tượng trưng với Tiêu Chính Văn rồi ngồi xuống. Sắc mặt Từ Thanh Thanh cũng khó coi đến cực điểm. Lần ở núi Đại Lương trước đó, cô ta cũng có mặt, hơn nữa còn bị Tiêu Chính Văn tát một cái. Cho đến giờ nhìn thấy gương mặt của Tiêu Chính Văn, mặt cô ta vẫn cảm thấy đau rát. Tiêu Chính Văn không để ý đến họ chỉ tìm một vị trí rồi ngồi xuống. Trần Hân đi đến trước mặt Từ Thanh Thanh nói: “Thanh Thanh, thế nào, có phải anh Tiêu rất có phong thái không?” “Hừ! Đúng thế!” Từ Thanh Thanh cười khẩy, lạnh lùng đáp một câu. “Hân Hân nói đúng, anh Tiêu này quả thật có phong thái cực đỉnh, không biết anh Tiêu xuất thân từ danh sơn nào, là đệ tử của ai thế?” Lý Tiểu Phi lạnh lùng nhìn Tiêu Chính Văn lạnh giọng hỏi.
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Mấy người bên cạnh cũng đều cười khẩy. “Lát nữa các cậu đừng ai nói gì, hôm nay ông đây phải ra oai với anh ta”. Lý Tiểu Phi đứng dậy tiện tay cầm lấy một chai rượu vang, lạnh lùng nhìn về phía cánh cửa lớn. Không lâu sau chỉ thấy Tiêu Chính Văn và Trần Hân bước vào. Nhìn thấy cánh cửa phòng tiệc mở ra, Từ Thanh Thanh cũng cười khẩy. Lý Tiểu Phi đập chai rượu sang, bất kể là có đập trúng hay không cũng có thể nói là đùa giỡn. Đến lúc đó dù Trần Hân muốn nói giúp ông chủ này cũng không thể nói được gì. Vừa bước vào cửa đã bị người ta đập chai rượu vào người, ông chủ đó còn mặt mũi ở lại đây sao? Còn đánh trả thì dù cho đối phương mười lá gan cũng chưa chắc dám nói nửa chữ không không với Lý Tiểu Phi. Dù sao thân phận của những người như họ cũng ở đó, dù là vài ông lớn ở Sơn Thành cũng chỉ có thể câm nín. Nhưng cánh cửa phòng VIP mở ra, khoảnh khắc Tiêu Chính Văn sải bước đi vào sảnh tiệc, Từ Thanh Thanh và Lý Tiểu Phi bỗng sửng sốt. Nhất là Lý Tiểu Phi, sắc mặt bỗng chốc khó coi đến cực điểm. Cho dù thế nào hắn cũng không ngờ lại gặp Tiêu Chính Văn ở đây. Cái tát trước đó đã khiến Lý Tiểu Phi còn nhớ mãi đến bây giờ, hắn đâu còn dám ném chai rượu vào đầu Tiêu Chính Văn. Sửng sốt một chốc, Lý Tiểu Phi vội buông rượu vang trong tay xuống, hai mắt tràn đầy sự tức giận nhìn Tiêu Chính Văn. Cũng may hôm nay đã có chuẩn bị, trước khi đi đã gọi trợ thủ, nếu không hôm nay lại phải ăn đấm. Dù như thế, Lý Tiểu Phi cũng không đánh nhau với Tiêu Chính Văn lần thứ hai. “Giới thiệu với mọi người, vị này là anh Tiêu mà tôi từng nhắc đến với mọi người. Còn chị Vy Nhan thì hôm nay tạm có việc nên không thể đến, nếu không nhất định sẽ để mọi người biết thế nào mới là gái xinh chính hiệu”. Trần Hân chỉ vào Tiêu Chính Văn mỉm cười nói với mọi người. Thấy mấy người Lý Tiểu Phi ngơ ngác đứng đó, Trần Hân sửng sốt, sau đó lại xoay người nói với Tiêu Chính Văn: “Ông chủ, mấy người này đều là bạn học lớp đại học với tôi”. Lý Tiểu Phi chỉ là gật đầu tượng trưng với Tiêu Chính Văn rồi ngồi xuống. Sắc mặt Từ Thanh Thanh cũng khó coi đến cực điểm. Lần ở núi Đại Lương trước đó, cô ta cũng có mặt, hơn nữa còn bị Tiêu Chính Văn tát một cái. Cho đến giờ nhìn thấy gương mặt của Tiêu Chính Văn, mặt cô ta vẫn cảm thấy đau rát. Tiêu Chính Văn không để ý đến họ chỉ tìm một vị trí rồi ngồi xuống. Trần Hân đi đến trước mặt Từ Thanh Thanh nói: “Thanh Thanh, thế nào, có phải anh Tiêu rất có phong thái không?” “Hừ! Đúng thế!” Từ Thanh Thanh cười khẩy, lạnh lùng đáp một câu. “Hân Hân nói đúng, anh Tiêu này quả thật có phong thái cực đỉnh, không biết anh Tiêu xuất thân từ danh sơn nào, là đệ tử của ai thế?” Lý Tiểu Phi lạnh lùng nhìn Tiêu Chính Văn lạnh giọng hỏi.
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Mấy người bên cạnh cũng đều cười khẩy. “Lát nữa các cậu đừng ai nói gì, hôm nay ông đây phải ra oai với anh ta”. Lý Tiểu Phi đứng dậy tiện tay cầm lấy một chai rượu vang, lạnh lùng nhìn về phía cánh cửa lớn. Không lâu sau chỉ thấy Tiêu Chính Văn và Trần Hân bước vào. Nhìn thấy cánh cửa phòng tiệc mở ra, Từ Thanh Thanh cũng cười khẩy. Lý Tiểu Phi đập chai rượu sang, bất kể là có đập trúng hay không cũng có thể nói là đùa giỡn. Đến lúc đó dù Trần Hân muốn nói giúp ông chủ này cũng không thể nói được gì. Vừa bước vào cửa đã bị người ta đập chai rượu vào người, ông chủ đó còn mặt mũi ở lại đây sao? Còn đánh trả thì dù cho đối phương mười lá gan cũng chưa chắc dám nói nửa chữ không không với Lý Tiểu Phi. Dù sao thân phận của những người như họ cũng ở đó, dù là vài ông lớn ở Sơn Thành cũng chỉ có thể câm nín. Nhưng cánh cửa phòng VIP mở ra, khoảnh khắc Tiêu Chính Văn sải bước đi vào sảnh tiệc, Từ Thanh Thanh và Lý Tiểu Phi bỗng sửng sốt. Nhất là Lý Tiểu Phi, sắc mặt bỗng chốc khó coi đến cực điểm. Cho dù thế nào hắn cũng không ngờ lại gặp Tiêu Chính Văn ở đây. Cái tát trước đó đã khiến Lý Tiểu Phi còn nhớ mãi đến bây giờ, hắn đâu còn dám ném chai rượu vào đầu Tiêu Chính Văn. Sửng sốt một chốc, Lý Tiểu Phi vội buông rượu vang trong tay xuống, hai mắt tràn đầy sự tức giận nhìn Tiêu Chính Văn. Cũng may hôm nay đã có chuẩn bị, trước khi đi đã gọi trợ thủ, nếu không hôm nay lại phải ăn đấm. Dù như thế, Lý Tiểu Phi cũng không đánh nhau với Tiêu Chính Văn lần thứ hai. “Giới thiệu với mọi người, vị này là anh Tiêu mà tôi từng nhắc đến với mọi người. Còn chị Vy Nhan thì hôm nay tạm có việc nên không thể đến, nếu không nhất định sẽ để mọi người biết thế nào mới là gái xinh chính hiệu”. Trần Hân chỉ vào Tiêu Chính Văn mỉm cười nói với mọi người. Thấy mấy người Lý Tiểu Phi ngơ ngác đứng đó, Trần Hân sửng sốt, sau đó lại xoay người nói với Tiêu Chính Văn: “Ông chủ, mấy người này đều là bạn học lớp đại học với tôi”. Lý Tiểu Phi chỉ là gật đầu tượng trưng với Tiêu Chính Văn rồi ngồi xuống. Sắc mặt Từ Thanh Thanh cũng khó coi đến cực điểm. Lần ở núi Đại Lương trước đó, cô ta cũng có mặt, hơn nữa còn bị Tiêu Chính Văn tát một cái. Cho đến giờ nhìn thấy gương mặt của Tiêu Chính Văn, mặt cô ta vẫn cảm thấy đau rát. Tiêu Chính Văn không để ý đến họ chỉ tìm một vị trí rồi ngồi xuống. Trần Hân đi đến trước mặt Từ Thanh Thanh nói: “Thanh Thanh, thế nào, có phải anh Tiêu rất có phong thái không?” “Hừ! Đúng thế!” Từ Thanh Thanh cười khẩy, lạnh lùng đáp một câu. “Hân Hân nói đúng, anh Tiêu này quả thật có phong thái cực đỉnh, không biết anh Tiêu xuất thân từ danh sơn nào, là đệ tử của ai thế?” Lý Tiểu Phi lạnh lùng nhìn Tiêu Chính Văn lạnh giọng hỏi.