Tác giả:

Dưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên.

Chương 3173

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nói rồi Tiêu Chính Văn quay người tung ra một cú đấm đánh thẳng vào bụng của kỵ sĩ Thánh Điện khiến hắn bị thương khá nặng. “Chạy mau!” Joseph là người đầu tiên nhận ra rõ hiện thực, với thực lực của ba người không thể giết được Tiêu Chính Văn, chỉ có thể bị cậu ta giết ngược lại. “Chạy? Các ông đừng hòng thoát”. Nói rồi Tiêu Chính Văn sải bước đi đến. Joseph vừa chạy chưa đến nửa cây số, phía sau nổi lên trận gió lớn khiến ông ta hoảng sợ vội vàng né người sang, rồi chạy thẳng về hướng của Huyền Thiên Đạo Cung. Chỉ cần vào được trong Huyền Thiên Đạo Cung thì sẽ được Vân Hà Trận bảo vệ, dù Tiêu Chính Văn có bản lĩnh thế nào cũng không thể làm được gì. Hodar và kỵ sĩ Thánh Điện cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, ngay lập tức chạy về hướng Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này thể diện gì đó đã không còn quan trọng nữa rồi, chỉ cần còn sống mới có mặt mũi để nói chuyện. Chỉ thoáng chốc, ba người đã biến thành một luồng sáng lao vào trong Huyền Thiên Đạo Cung. Mọi người đều toát mồ hôi lạnh thấm ướt cả người khi nhìn thấy cảnh tượng này. Tiêu Chính Văn thế mà lại đánh cho đám người Joseph bỏ chạy? Điều này quả thật là mạnh đến mức biến thái. Quan trọng nhất là cho đến giờ Tiêu Chính Văn vẫn không hề bị thương gì, nhưng đám người Joseph lại vô cùng thê thảm. Ngay cả Khổng Thiên Tường trước đó vẫn luôn tự cho là mình có năng lực hơn người cũng đổi sắc nhìn chằm chằm Tiêu Chính Văn, thậm chí không nói được một câu nào. Bởi vì với thực lực mà Tiêu Chính Văn thể hiện thì muốn giết hắn cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi. “Thảo nào trước giờ anh Tiêu chưa từng xem Huyền Thiên Đạo Cung ra gì, với thực lực của anh ta, Huyền Thiên Đạo Cung không chứa nổi nhân vật lớn như thế này”. Mấy thế tử trước đó từng mời rượu Tiêu Chính Văn thở dài nói. Bất kể bọn họ đã nghe bao nhiêu lời đồn đại về Tiêu Chính Văn ở vùng ngoài lãnh thổ, nhưng trong trận chiến ngày hôm nay, bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của chiến thần Hoa Quốc. Rất nhiều người cùng ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này, ba người Joseph đã trốn vào Vân Hà Trận, thậm chí đã tiến vào Huyền Thiên Đạo Cung, dù Tiêu Chính Văn có mạnh đến đâu cũng không thể đuổi vào Huyền Thiên Đạo Cung để giết bọn họ. “Tiêu Chính Văn quả thật không tầm thường, nhưng trận chiến này cũng chỉ kết thúc ở đây thôi. Sau này, đám người Joseph nhất định sẽ điên cuồng trả thù”. Giữa đám đông, có người thở dài nói. Tiêu Chính Văn không thể tiến vào Vân Hà Trận. Chỉ cần hôm nay, đám người Joseph thoát chết, thì rất có thể bọn họ sẽ ở lại vùng ngoài lãnh thổ, mời thêm nhiều cao thủ quay lại liều mạng với Tiêu Chính Văn. Lúc này, ba người trốn vào Huyền Thiên Đạo Cung đều thở phào nhẹ nhõm.

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nói rồi Tiêu Chính Văn quay người tung ra một cú đấm đánh thẳng vào bụng của kỵ sĩ Thánh Điện khiến hắn bị thương khá nặng. “Chạy mau!” Joseph là người đầu tiên nhận ra rõ hiện thực, với thực lực của ba người không thể giết được Tiêu Chính Văn, chỉ có thể bị cậu ta giết ngược lại. “Chạy? Các ông đừng hòng thoát”. Nói rồi Tiêu Chính Văn sải bước đi đến. Joseph vừa chạy chưa đến nửa cây số, phía sau nổi lên trận gió lớn khiến ông ta hoảng sợ vội vàng né người sang, rồi chạy thẳng về hướng của Huyền Thiên Đạo Cung. Chỉ cần vào được trong Huyền Thiên Đạo Cung thì sẽ được Vân Hà Trận bảo vệ, dù Tiêu Chính Văn có bản lĩnh thế nào cũng không thể làm được gì. Hodar và kỵ sĩ Thánh Điện cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, ngay lập tức chạy về hướng Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này thể diện gì đó đã không còn quan trọng nữa rồi, chỉ cần còn sống mới có mặt mũi để nói chuyện. Chỉ thoáng chốc, ba người đã biến thành một luồng sáng lao vào trong Huyền Thiên Đạo Cung. Mọi người đều toát mồ hôi lạnh thấm ướt cả người khi nhìn thấy cảnh tượng này. Tiêu Chính Văn thế mà lại đánh cho đám người Joseph bỏ chạy? Điều này quả thật là mạnh đến mức biến thái. Quan trọng nhất là cho đến giờ Tiêu Chính Văn vẫn không hề bị thương gì, nhưng đám người Joseph lại vô cùng thê thảm. Ngay cả Khổng Thiên Tường trước đó vẫn luôn tự cho là mình có năng lực hơn người cũng đổi sắc nhìn chằm chằm Tiêu Chính Văn, thậm chí không nói được một câu nào. Bởi vì với thực lực mà Tiêu Chính Văn thể hiện thì muốn giết hắn cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi. “Thảo nào trước giờ anh Tiêu chưa từng xem Huyền Thiên Đạo Cung ra gì, với thực lực của anh ta, Huyền Thiên Đạo Cung không chứa nổi nhân vật lớn như thế này”. Mấy thế tử trước đó từng mời rượu Tiêu Chính Văn thở dài nói. Bất kể bọn họ đã nghe bao nhiêu lời đồn đại về Tiêu Chính Văn ở vùng ngoài lãnh thổ, nhưng trong trận chiến ngày hôm nay, bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của chiến thần Hoa Quốc. Rất nhiều người cùng ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này, ba người Joseph đã trốn vào Vân Hà Trận, thậm chí đã tiến vào Huyền Thiên Đạo Cung, dù Tiêu Chính Văn có mạnh đến đâu cũng không thể đuổi vào Huyền Thiên Đạo Cung để giết bọn họ. “Tiêu Chính Văn quả thật không tầm thường, nhưng trận chiến này cũng chỉ kết thúc ở đây thôi. Sau này, đám người Joseph nhất định sẽ điên cuồng trả thù”. Giữa đám đông, có người thở dài nói. Tiêu Chính Văn không thể tiến vào Vân Hà Trận. Chỉ cần hôm nay, đám người Joseph thoát chết, thì rất có thể bọn họ sẽ ở lại vùng ngoài lãnh thổ, mời thêm nhiều cao thủ quay lại liều mạng với Tiêu Chính Văn. Lúc này, ba người trốn vào Huyền Thiên Đạo Cung đều thở phào nhẹ nhõm.

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nói rồi Tiêu Chính Văn quay người tung ra một cú đấm đánh thẳng vào bụng của kỵ sĩ Thánh Điện khiến hắn bị thương khá nặng. “Chạy mau!” Joseph là người đầu tiên nhận ra rõ hiện thực, với thực lực của ba người không thể giết được Tiêu Chính Văn, chỉ có thể bị cậu ta giết ngược lại. “Chạy? Các ông đừng hòng thoát”. Nói rồi Tiêu Chính Văn sải bước đi đến. Joseph vừa chạy chưa đến nửa cây số, phía sau nổi lên trận gió lớn khiến ông ta hoảng sợ vội vàng né người sang, rồi chạy thẳng về hướng của Huyền Thiên Đạo Cung. Chỉ cần vào được trong Huyền Thiên Đạo Cung thì sẽ được Vân Hà Trận bảo vệ, dù Tiêu Chính Văn có bản lĩnh thế nào cũng không thể làm được gì. Hodar và kỵ sĩ Thánh Điện cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, ngay lập tức chạy về hướng Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này thể diện gì đó đã không còn quan trọng nữa rồi, chỉ cần còn sống mới có mặt mũi để nói chuyện. Chỉ thoáng chốc, ba người đã biến thành một luồng sáng lao vào trong Huyền Thiên Đạo Cung. Mọi người đều toát mồ hôi lạnh thấm ướt cả người khi nhìn thấy cảnh tượng này. Tiêu Chính Văn thế mà lại đánh cho đám người Joseph bỏ chạy? Điều này quả thật là mạnh đến mức biến thái. Quan trọng nhất là cho đến giờ Tiêu Chính Văn vẫn không hề bị thương gì, nhưng đám người Joseph lại vô cùng thê thảm. Ngay cả Khổng Thiên Tường trước đó vẫn luôn tự cho là mình có năng lực hơn người cũng đổi sắc nhìn chằm chằm Tiêu Chính Văn, thậm chí không nói được một câu nào. Bởi vì với thực lực mà Tiêu Chính Văn thể hiện thì muốn giết hắn cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi. “Thảo nào trước giờ anh Tiêu chưa từng xem Huyền Thiên Đạo Cung ra gì, với thực lực của anh ta, Huyền Thiên Đạo Cung không chứa nổi nhân vật lớn như thế này”. Mấy thế tử trước đó từng mời rượu Tiêu Chính Văn thở dài nói. Bất kể bọn họ đã nghe bao nhiêu lời đồn đại về Tiêu Chính Văn ở vùng ngoài lãnh thổ, nhưng trong trận chiến ngày hôm nay, bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của chiến thần Hoa Quốc. Rất nhiều người cùng ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Thiên Đạo Cung. Lúc này, ba người Joseph đã trốn vào Vân Hà Trận, thậm chí đã tiến vào Huyền Thiên Đạo Cung, dù Tiêu Chính Văn có mạnh đến đâu cũng không thể đuổi vào Huyền Thiên Đạo Cung để giết bọn họ. “Tiêu Chính Văn quả thật không tầm thường, nhưng trận chiến này cũng chỉ kết thúc ở đây thôi. Sau này, đám người Joseph nhất định sẽ điên cuồng trả thù”. Giữa đám đông, có người thở dài nói. Tiêu Chính Văn không thể tiến vào Vân Hà Trận. Chỉ cần hôm nay, đám người Joseph thoát chết, thì rất có thể bọn họ sẽ ở lại vùng ngoài lãnh thổ, mời thêm nhiều cao thủ quay lại liều mạng với Tiêu Chính Văn. Lúc này, ba người trốn vào Huyền Thiên Đạo Cung đều thở phào nhẹ nhõm.

Chương 3173