Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 167
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 167“Anh đừng đi!”“Buông tôi ra!”Trần Thiên Hạo lạnh lùng nói.Nhưng cơ thể căng thẳng của anh chẳng lừa được bất kỳ ai.Nhất là Tiền Cẩm Lâm.“Tôi xin anh, đừng từ chối tôi”.Nước mắt cô ta tuôn rơi.Thấm ướt lưng áo Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo muốn giãy ra.Nhưng trong đầu chợt lóe lên tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiền Cẩm Lâm.Tuổi thơ bơ vơ không nơi nương tựa.Thời kỳ thiếu niên phản nghịch.Cả đời cô ta phải vượt qua biết bao trắc trở.Anh hơi không đành lòng thở dài.“Cô cứ thả tôi ra đã, có lời gì từ từ nói”.Trần Thiên Hạo nhẹ nhàng nói.Nghe thấy giọng Trần Thiên Hạo dịu hơn nhiều.Tiền Cẩm Lâm mừng thầm, cô ta lau nước mắt.Hít mũi một cái.“Tôi, tôi rất thích anh”.“Từ thời khắc nhìn thấy anh!”“Từ khi anh tha cho tôi”.“Từ lần đâu tiên anh cứu tôi”.“Rồi đến lần thứ hai!”“Tôi biết tôi ích kỷ, tôi không thể thay họ báo thù”.“Nhưng sau lần này, tôi đã thông suốt rồi”.“Tôi nên sống vì mình”. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tiền Cẩm Lâm gằn từng chữ một.Trong lòng dường như có vô vàn tủi hờn cùng ái mộ, cô ta chỉ muốn nói hết cho Trần Thiên Hạo nghe.Trần Thiên Hạo nhìn cô ta.Hai mắt không có dao động gì rõ rệt.“Cẩm Lâm, cô lý trí chút được không?”“Tôi là ai, tôi là Trần Thiên Hạo, là kẻ thù của cô, là người sắp kết hôn”, Trần Thiên Hạo nghiêm túc nói.“Tôi nghĩ rất lâu rồi, tôi có thể khẳng định, bây giờ tôi vô cùng lý trí”.Tiền Cẩm Lâm nghiêm túc nói.Trần Thiên Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.Anh thật sự không biết nên nói thế nào với đối phương.“Bây giờ tôi phải xử lý rất nhiều việc, còn cả chuyện nhà họ Triệu, chúng ta tạm thời không nói mấy thứ này được không?”“Ừ, được!”Tiền Cẩm Lâm ngoan ngoãn gật đầu.“Nếu anh cần tôi làm gì anh cứ nói”.Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười lắc đầu.“Cô đừng rước thêm phiền toái cho tôi là được”.Tiền Cẩm Lâm hừ một tiếng, hai tay vén mái tóc xoăn dài.Ánh sáng dịu dàng lay động trên mái tóc cô ta.Gò má hơi nâu khỏe mạnh hướng về phía Trần Thiên Hạo, cô ta lặng người nhìn anh.“Tôi biết tôi có đẹp hay không, tôi biết anh thích tôi”.Tiền Cẩm Lâm quyến rũ nháy mắt với Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo bất lực lắc đầu.
Chương 167
“Anh đừng đi!”
“Buông tôi ra!”
Trần Thiên Hạo lạnh lùng nói.
Nhưng cơ thể căng thẳng của anh chẳng lừa được bất kỳ ai.
Nhất là Tiền Cẩm Lâm.
“Tôi xin anh, đừng từ chối tôi”.
Nước mắt cô ta tuôn rơi.
Thấm ướt lưng áo Trần Thiên Hạo.
Trần Thiên Hạo muốn giãy ra.
Nhưng trong đầu chợt lóe lên tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiền Cẩm Lâm.
Tuổi thơ bơ vơ không nơi nương tựa.
Thời kỳ thiếu niên phản nghịch.
Cả đời cô ta phải vượt qua biết bao trắc trở.
Anh hơi không đành lòng thở dài.
“Cô cứ thả tôi ra đã, có lời gì từ từ nói”.
Trần Thiên Hạo nhẹ nhàng nói.
Nghe thấy giọng Trần Thiên Hạo dịu hơn nhiều.
Tiền Cẩm Lâm mừng thầm, cô ta lau nước mắt.
Hít mũi một cái.
“Tôi, tôi rất thích anh”.
“Từ thời khắc nhìn thấy anh!”
“Từ khi anh tha cho tôi”.
“Từ lần đâu tiên anh cứu tôi”.
“Rồi đến lần thứ hai!”
“Tôi biết tôi ích kỷ, tôi không thể thay họ báo thù”.
“Nhưng sau lần này, tôi đã thông suốt rồi”.
“Tôi nên sống vì mình”. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Tiền Cẩm Lâm gằn từng chữ một.
Trong lòng dường như có vô vàn tủi hờn cùng ái mộ, cô ta chỉ muốn nói hết cho Trần Thiên Hạo nghe.
Trần Thiên Hạo nhìn cô ta.
Hai mắt không có dao động gì rõ rệt.
“Cẩm Lâm, cô lý trí chút được không?”
“Tôi là ai, tôi là Trần Thiên Hạo, là kẻ thù của cô, là người sắp kết hôn”, Trần Thiên Hạo nghiêm túc nói.
“Tôi nghĩ rất lâu rồi, tôi có thể khẳng định, bây giờ tôi vô cùng lý trí”.
Tiền Cẩm Lâm nghiêm túc nói.
Trần Thiên Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.
Anh thật sự không biết nên nói thế nào với đối phương.
“Bây giờ tôi phải xử lý rất nhiều việc, còn cả chuyện nhà họ Triệu, chúng ta tạm thời không nói mấy thứ này được không?”
“Ừ, được!”
Tiền Cẩm Lâm ngoan ngoãn gật đầu.
“Nếu anh cần tôi làm gì anh cứ nói”.
Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười lắc đầu.
“Cô đừng rước thêm phiền toái cho tôi là được”.
Tiền Cẩm Lâm hừ một tiếng, hai tay vén mái tóc xoăn dài.
Ánh sáng dịu dàng lay động trên mái tóc cô ta.
Gò má hơi nâu khỏe mạnh hướng về phía Trần Thiên Hạo, cô ta lặng người nhìn anh.
“Tôi biết tôi có đẹp hay không, tôi biết anh thích tôi”.
Tiền Cẩm Lâm quyến rũ nháy mắt với Trần Thiên Hạo.
Trần Thiên Hạo bất lực lắc đầu.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 167“Anh đừng đi!”“Buông tôi ra!”Trần Thiên Hạo lạnh lùng nói.Nhưng cơ thể căng thẳng của anh chẳng lừa được bất kỳ ai.Nhất là Tiền Cẩm Lâm.“Tôi xin anh, đừng từ chối tôi”.Nước mắt cô ta tuôn rơi.Thấm ướt lưng áo Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo muốn giãy ra.Nhưng trong đầu chợt lóe lên tất cả mọi chuyện liên quan đến Tiền Cẩm Lâm.Tuổi thơ bơ vơ không nơi nương tựa.Thời kỳ thiếu niên phản nghịch.Cả đời cô ta phải vượt qua biết bao trắc trở.Anh hơi không đành lòng thở dài.“Cô cứ thả tôi ra đã, có lời gì từ từ nói”.Trần Thiên Hạo nhẹ nhàng nói.Nghe thấy giọng Trần Thiên Hạo dịu hơn nhiều.Tiền Cẩm Lâm mừng thầm, cô ta lau nước mắt.Hít mũi một cái.“Tôi, tôi rất thích anh”.“Từ thời khắc nhìn thấy anh!”“Từ khi anh tha cho tôi”.“Từ lần đâu tiên anh cứu tôi”.“Rồi đến lần thứ hai!”“Tôi biết tôi ích kỷ, tôi không thể thay họ báo thù”.“Nhưng sau lần này, tôi đã thông suốt rồi”.“Tôi nên sống vì mình”. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tiền Cẩm Lâm gằn từng chữ một.Trong lòng dường như có vô vàn tủi hờn cùng ái mộ, cô ta chỉ muốn nói hết cho Trần Thiên Hạo nghe.Trần Thiên Hạo nhìn cô ta.Hai mắt không có dao động gì rõ rệt.“Cẩm Lâm, cô lý trí chút được không?”“Tôi là ai, tôi là Trần Thiên Hạo, là kẻ thù của cô, là người sắp kết hôn”, Trần Thiên Hạo nghiêm túc nói.“Tôi nghĩ rất lâu rồi, tôi có thể khẳng định, bây giờ tôi vô cùng lý trí”.Tiền Cẩm Lâm nghiêm túc nói.Trần Thiên Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.Anh thật sự không biết nên nói thế nào với đối phương.“Bây giờ tôi phải xử lý rất nhiều việc, còn cả chuyện nhà họ Triệu, chúng ta tạm thời không nói mấy thứ này được không?”“Ừ, được!”Tiền Cẩm Lâm ngoan ngoãn gật đầu.“Nếu anh cần tôi làm gì anh cứ nói”.Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười lắc đầu.“Cô đừng rước thêm phiền toái cho tôi là được”.Tiền Cẩm Lâm hừ một tiếng, hai tay vén mái tóc xoăn dài.Ánh sáng dịu dàng lay động trên mái tóc cô ta.Gò má hơi nâu khỏe mạnh hướng về phía Trần Thiên Hạo, cô ta lặng người nhìn anh.“Tôi biết tôi có đẹp hay không, tôi biết anh thích tôi”.Tiền Cẩm Lâm quyến rũ nháy mắt với Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo bất lực lắc đầu.