Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 168

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 168Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, là Thanh Long gọi tới.Sắc mặt Trần Thiên Hạo trở nên căng thẳng.“Tôi còn việc phải xử ly!”Nói xong liền vội vàng đi ra ngoài.“Vương, nhà họ Triệu lại phái người liên hệ với nhà họ Bạch ở Đế Đô, bọn họ chắc sốt ruột lắm rồi”.Trần Thiên Hạo thầm gật đầu.“Tiếp tục giám sát động tĩnh của chúng”.Sau khi cúp máy, sắc mặt Trần Thiên Hạo trầm xuống.Nhà họ Bạch ở Đế Đô rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này.Tại đại viện nhà họ Triệu.Một chiếc Hummer dài đỗ trước cổng.Một ông lão để râu dài bước xuống xe.Chòm dâu màu trắng dày của lão dài đến ngực, sắc mặt hồng nhuận, hai mắt sáng rực.“Sư phụ”.Triệu Thiên Đạo tiến lên, cung kính hành lễ thỉnh an.Đối phương cười nhạt, nhấc tay nhẹ nhàng đỡ Triệu Thiên Đạo dậy.“Thiên Đạo, con bảo ta đến rốt cuộc có chuyện gì?”“Sư phụ, người ngồi thuyền vất vả rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước rồi nói chuyện sau”.“Ừ”.Hai người đi cùng nhau vào đại viện.Theo sau là một thanh niên trọc đầu mang mặt nạ đen.Người nay trông giống cái xác biết đi, cứng ngắc nhưng tốc độ nhanh vô cùng.Đi đến đâu để lại sát khí khiến người ta khiếp sợ đến đấy.Cùng lúc đó.Ở trạm xe Nam Thành.Triệu Vô Quân mặc quân phục ngồi trong phòng chờ.Không lâu sau, bốn người đàn ông vội vàng xuống tàu.Người dẫn đầu là một thanh niên vạm vỡ.Triệu Vô Quân vừa nhìn liền hét lớn.“Bạch Phi”.Bạch Phi mặt mày u ám, vừa nhìn thấy Triệu Vô Quân liền cười toét miệng.“Anh rể”.Hai người tiến lên trước, nhiệt tình ôm lấy nhau.“Cuối cùng mọi người đã đến”.“Trong thư, anh bảo Nam Thành có biến, nên ông nội liền phái em đến đây”.“Mấy vị này là…”, Triệu Vô Quân nhìn ba người đứng sau lưng hắn.“Ba vị này là cao thủ đấm bốc ở Đế Đô, lần này đến là để giúp anh giải quyết vấn đề”, Bạch Phi ngẩng đầu, kiêu ngọa nói.“Nếu được vậy thì tốt quá!”Triệu Vô Quân gật đầu.Nói xong liền đưa mọi người vào trong trung tâm Nam Thành.Một lúc.Mà có mấy trợ thủ đến giúp đỡ nhà họ Triệu.Giờ có thể chống lại Trần Thiên Hạo được rồi.Tại đại viện nhà họ Trần.Trần Thiên Hạo nghe tin hồi báo của Thanh Long.Cũng biết, nhà họ Triệu đã mời trợ thủ đến giúp dỡ.Tuy nhiên sao anh có thể chú ý đến mấy trợ thủ kia được.Còn tin sư phụ của Triệu Thiên Đạo – Thiên Cơ Lão Nhân đã đến.Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ.

Chương 168

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, là Thanh Long gọi tới.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo trở nên căng thẳng.

“Tôi còn việc phải xử ly!”

Nói xong liền vội vàng đi ra ngoài.

“Vương, nhà họ Triệu lại phái người liên hệ với nhà họ Bạch ở Đế Đô, bọn họ chắc sốt ruột lắm rồi”.

Trần Thiên Hạo thầm gật đầu.

“Tiếp tục giám sát động tĩnh của chúng”.

Sau khi cúp máy, sắc mặt Trần Thiên Hạo trầm xuống.

Nhà họ Bạch ở Đế Đô rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này.

Tại đại viện nhà họ Triệu.

Một chiếc Hummer dài đỗ trước cổng.

Một ông lão để râu dài bước xuống xe.

Chòm dâu màu trắng dày của lão dài đến ngực, sắc mặt hồng nhuận, hai mắt sáng rực.

“Sư phụ”.

Triệu Thiên Đạo tiến lên, cung kính hành lễ thỉnh an.

Đối phương cười nhạt, nhấc tay nhẹ nhàng đỡ Triệu Thiên Đạo dậy.

“Thiên Đạo, con bảo ta đến rốt cuộc có chuyện gì?”

“Sư phụ, người ngồi thuyền vất vả rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước rồi nói chuyện sau”.

“Ừ”.

Hai người đi cùng nhau vào đại viện.

Theo sau là một thanh niên trọc đầu mang mặt nạ đen.

Người nay trông giống cái xác biết đi, cứng ngắc nhưng tốc độ nhanh vô cùng.

Đi đến đâu để lại sát khí khiến người ta khiếp sợ đến đấy.

Cùng lúc đó.

Ở trạm xe Nam Thành.

Triệu Vô Quân mặc quân phục ngồi trong phòng chờ.

Không lâu sau, bốn người đàn ông vội vàng xuống tàu.

Người dẫn đầu là một thanh niên vạm vỡ.

Triệu Vô Quân vừa nhìn liền hét lớn.

“Bạch Phi”.

Bạch Phi mặt mày u ám, vừa nhìn thấy Triệu Vô Quân liền cười toét miệng.

“Anh rể”.

Hai người tiến lên trước, nhiệt tình ôm lấy nhau.

“Cuối cùng mọi người đã đến”.

“Trong thư, anh bảo Nam Thành có biến, nên ông nội liền phái em đến đây”.

“Mấy vị này là…”, Triệu Vô Quân nhìn ba người đứng sau lưng hắn.

“Ba vị này là cao thủ đấm bốc ở Đế Đô, lần này đến là để giúp anh giải quyết vấn đề”, Bạch Phi ngẩng đầu, kiêu ngọa nói.

“Nếu được vậy thì tốt quá!”

Triệu Vô Quân gật đầu.

Nói xong liền đưa mọi người vào trong trung tâm Nam Thành.

Một lúc.

Mà có mấy trợ thủ đến giúp đỡ nhà họ Triệu.

Giờ có thể chống lại Trần Thiên Hạo được rồi.

Tại đại viện nhà họ Trần.

Trần Thiên Hạo nghe tin hồi báo của Thanh Long.

Cũng biết, nhà họ Triệu đã mời trợ thủ đến giúp dỡ.

Tuy nhiên sao anh có thể chú ý đến mấy trợ thủ kia được.

Còn tin sư phụ của Triệu Thiên Đạo – Thiên Cơ Lão Nhân đã đến.

Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 168Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, là Thanh Long gọi tới.Sắc mặt Trần Thiên Hạo trở nên căng thẳng.“Tôi còn việc phải xử ly!”Nói xong liền vội vàng đi ra ngoài.“Vương, nhà họ Triệu lại phái người liên hệ với nhà họ Bạch ở Đế Đô, bọn họ chắc sốt ruột lắm rồi”.Trần Thiên Hạo thầm gật đầu.“Tiếp tục giám sát động tĩnh của chúng”.Sau khi cúp máy, sắc mặt Trần Thiên Hạo trầm xuống.Nhà họ Bạch ở Đế Đô rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này.Tại đại viện nhà họ Triệu.Một chiếc Hummer dài đỗ trước cổng.Một ông lão để râu dài bước xuống xe.Chòm dâu màu trắng dày của lão dài đến ngực, sắc mặt hồng nhuận, hai mắt sáng rực.“Sư phụ”.Triệu Thiên Đạo tiến lên, cung kính hành lễ thỉnh an.Đối phương cười nhạt, nhấc tay nhẹ nhàng đỡ Triệu Thiên Đạo dậy.“Thiên Đạo, con bảo ta đến rốt cuộc có chuyện gì?”“Sư phụ, người ngồi thuyền vất vả rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước rồi nói chuyện sau”.“Ừ”.Hai người đi cùng nhau vào đại viện.Theo sau là một thanh niên trọc đầu mang mặt nạ đen.Người nay trông giống cái xác biết đi, cứng ngắc nhưng tốc độ nhanh vô cùng.Đi đến đâu để lại sát khí khiến người ta khiếp sợ đến đấy.Cùng lúc đó.Ở trạm xe Nam Thành.Triệu Vô Quân mặc quân phục ngồi trong phòng chờ.Không lâu sau, bốn người đàn ông vội vàng xuống tàu.Người dẫn đầu là một thanh niên vạm vỡ.Triệu Vô Quân vừa nhìn liền hét lớn.“Bạch Phi”.Bạch Phi mặt mày u ám, vừa nhìn thấy Triệu Vô Quân liền cười toét miệng.“Anh rể”.Hai người tiến lên trước, nhiệt tình ôm lấy nhau.“Cuối cùng mọi người đã đến”.“Trong thư, anh bảo Nam Thành có biến, nên ông nội liền phái em đến đây”.“Mấy vị này là…”, Triệu Vô Quân nhìn ba người đứng sau lưng hắn.“Ba vị này là cao thủ đấm bốc ở Đế Đô, lần này đến là để giúp anh giải quyết vấn đề”, Bạch Phi ngẩng đầu, kiêu ngọa nói.“Nếu được vậy thì tốt quá!”Triệu Vô Quân gật đầu.Nói xong liền đưa mọi người vào trong trung tâm Nam Thành.Một lúc.Mà có mấy trợ thủ đến giúp đỡ nhà họ Triệu.Giờ có thể chống lại Trần Thiên Hạo được rồi.Tại đại viện nhà họ Trần.Trần Thiên Hạo nghe tin hồi báo của Thanh Long.Cũng biết, nhà họ Triệu đã mời trợ thủ đến giúp dỡ.Tuy nhiên sao anh có thể chú ý đến mấy trợ thủ kia được.Còn tin sư phụ của Triệu Thiên Đạo – Thiên Cơ Lão Nhân đã đến.Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ.

Chương 168