Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 231

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 231Đánh bay một đám cảnh sát chống bạo động.Trần Thiên Hạo sức cùng lực kiệt, lùi đến cửa, thở hổn hển.Trần Vĩnh Khang đứng cạnh bà Trần canh gác ở cổng, Trần Vĩnh Hằng cuối cùng không chịu nổi xông lên, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.“Muốn bắt con trai nhà họ Trần bọn tao, nhất định phải đạp lên xác tao”.Vừa nói xong.Đối phương liền tung cước, hai người ôm ngực ngã xuống đất.“Chú hai, chú ba!”Trần Thiên Hạo lo lắng nhìn họ.Trước đây anh luôn khinh thường hai người họ. Bây giờ họ lại lao đến trước đám cảnh sát chống bạo động như vậy.Họ khiến anh rất cảm động.“Muốn bắt con trai Thiên Hạo của tôi, phải bước qua xác bà lão này đã”.Bà Trần chống gậy lao ra, run rẩy đứng chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.Một cái gậy sắt đen ngòm đập xuống.Sắc mặt Trần Thiên Hạo thay đổi.Anh tung người phi ra, đạp vào lồng ng.ực tên kia.“Muốn chết!”Hai người Chu Tước và Bạch Hổ ào ào lấy ra vũ khí, bọn họ biết Trần Thiên Hạo muốn giết người rồi.“Mẹ!”Trần Thiên Hạo đỡ bà Trần, muốn đưa bà ngồi xuống.Nhưng bà Trần kiên cường đẩy anh ra.“Thiên Hạo, hôm nay hãy để mẹ bảo vệ con”.“Ai dám động vào con trai bà, bà đây sẽ liều mạng với người ấy”.Nói xong liền bắt đầu vung gậy, lao đến đám người kia.Hốc mắt Trần Thiên Hạo ửng đỏ, nước mắt dâng trào.Anh cõng bà lên.“Mẹ, để con làm đôi mắt của mẹ, chúng ta cùng liều mạng với mấy tên này”.Cùng lúc đó, Chu Tước và Bạch Hổ lao vọt tới trước, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo và bà Trần.Một giây sau.Phía sau đội phòng chống bạo đống vang lên tiếng xôn xao cực lớn.Một giọng nói già nua vang lên.“Muốn bắt Trần Thiên Hạo, trước hết phải bước qua xác bọn tao”.Sau đó tiếng đánh nhau truyền đến.Trần Thiên Hạo sửng sốt, cõng bà lên bậc thang.Chỉ thấy một đoàn quân đen ngòm lao qua đám cảnh sát để mở đường máu.Dẫn đầu xông lên!Là một ông lính già cụt tay, mặt đầy máu xông lên phá tan mọi trở ngại.Hai người.Ba người.Ngày càng có nhiều lính già xuất hiện.Ước chừng hơn trăm người.Họ cả người đầy vết thương, chắn trước cửa đại viện nhà họ Trần.Chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo cảm động, nước mắt lăn dài.“Cảm ơn!”“Cảm ơn mọi người!”Mấy người lính già mặt mày nghiêm túc, bày trận đón địch.Đợt tấn công lần này khiến cho đội phòng chống bạo động nhanh chóng mất đi sức chiến đấu.Đối mặt với đám lính già sức lực không hề giảm, bọn họ có hơi luống cuống.

Chương 231

Đánh bay một đám cảnh sát chống bạo động.

Trần Thiên Hạo sức cùng lực kiệt, lùi đến cửa, thở hổn hển.

Trần Vĩnh Khang đứng cạnh bà Trần canh gác ở cổng, Trần Vĩnh Hằng cuối cùng không chịu nổi xông lên, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

“Muốn bắt con trai nhà họ Trần bọn tao, nhất định phải đạp lên xác tao”.

Vừa nói xong.

Đối phương liền tung cước, hai người ôm ngực ngã xuống đất.

“Chú hai, chú ba!”

Trần Thiên Hạo lo lắng nhìn họ.

Trước đây anh luôn khinh thường hai người họ. Bây giờ họ lại lao đến trước đám cảnh sát chống bạo động như vậy.

Họ khiến anh rất cảm động.

“Muốn bắt con trai Thiên Hạo của tôi, phải bước qua xác bà lão này đã”.

Bà Trần chống gậy lao ra, run rẩy đứng chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

Một cái gậy sắt đen ngòm đập xuống.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo thay đổi.

Anh tung người phi ra, đạp vào lồng ng.ực tên kia.

“Muốn chết!”

Hai người Chu Tước và Bạch Hổ ào ào lấy ra vũ khí, bọn họ biết Trần Thiên Hạo muốn giết người rồi.

“Mẹ!”

Trần Thiên Hạo đỡ bà Trần, muốn đưa bà ngồi xuống.

Nhưng bà Trần kiên cường đẩy anh ra.

“Thiên Hạo, hôm nay hãy để mẹ bảo vệ con”.

“Ai dám động vào con trai bà, bà đây sẽ liều mạng với người ấy”.

Nói xong liền bắt đầu vung gậy, lao đến đám người kia.

Hốc mắt Trần Thiên Hạo ửng đỏ, nước mắt dâng trào.

Anh cõng bà lên.

“Mẹ, để con làm đôi mắt của mẹ, chúng ta cùng liều mạng với mấy tên này”.

Cùng lúc đó, Chu Tước và Bạch Hổ lao vọt tới trước, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo và bà Trần.

Một giây sau.

Phía sau đội phòng chống bạo đống vang lên tiếng xôn xao cực lớn.

Một giọng nói già nua vang lên.

“Muốn bắt Trần Thiên Hạo, trước hết phải bước qua xác bọn tao”.

Sau đó tiếng đánh nhau truyền đến.

Trần Thiên Hạo sửng sốt, cõng bà lên bậc thang.

Chỉ thấy một đoàn quân đen ngòm lao qua đám cảnh sát để mở đường máu.

Dẫn đầu xông lên!

Là một ông lính già cụt tay, mặt đầy máu xông lên phá tan mọi trở ngại.

Hai người.

Ba người.

Ngày càng có nhiều lính già xuất hiện.

Ước chừng hơn trăm người.

Họ cả người đầy vết thương, chắn trước cửa đại viện nhà họ Trần.

Chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo cảm động, nước mắt lăn dài.

“Cảm ơn!”

“Cảm ơn mọi người!”

Mấy người lính già mặt mày nghiêm túc, bày trận đón địch.

Đợt tấn công lần này khiến cho đội phòng chống bạo động nhanh chóng mất đi sức chiến đấu.

Đối mặt với đám lính già sức lực không hề giảm, bọn họ có hơi luống cuống.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 231Đánh bay một đám cảnh sát chống bạo động.Trần Thiên Hạo sức cùng lực kiệt, lùi đến cửa, thở hổn hển.Trần Vĩnh Khang đứng cạnh bà Trần canh gác ở cổng, Trần Vĩnh Hằng cuối cùng không chịu nổi xông lên, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.“Muốn bắt con trai nhà họ Trần bọn tao, nhất định phải đạp lên xác tao”.Vừa nói xong.Đối phương liền tung cước, hai người ôm ngực ngã xuống đất.“Chú hai, chú ba!”Trần Thiên Hạo lo lắng nhìn họ.Trước đây anh luôn khinh thường hai người họ. Bây giờ họ lại lao đến trước đám cảnh sát chống bạo động như vậy.Họ khiến anh rất cảm động.“Muốn bắt con trai Thiên Hạo của tôi, phải bước qua xác bà lão này đã”.Bà Trần chống gậy lao ra, run rẩy đứng chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.Một cái gậy sắt đen ngòm đập xuống.Sắc mặt Trần Thiên Hạo thay đổi.Anh tung người phi ra, đạp vào lồng ng.ực tên kia.“Muốn chết!”Hai người Chu Tước và Bạch Hổ ào ào lấy ra vũ khí, bọn họ biết Trần Thiên Hạo muốn giết người rồi.“Mẹ!”Trần Thiên Hạo đỡ bà Trần, muốn đưa bà ngồi xuống.Nhưng bà Trần kiên cường đẩy anh ra.“Thiên Hạo, hôm nay hãy để mẹ bảo vệ con”.“Ai dám động vào con trai bà, bà đây sẽ liều mạng với người ấy”.Nói xong liền bắt đầu vung gậy, lao đến đám người kia.Hốc mắt Trần Thiên Hạo ửng đỏ, nước mắt dâng trào.Anh cõng bà lên.“Mẹ, để con làm đôi mắt của mẹ, chúng ta cùng liều mạng với mấy tên này”.Cùng lúc đó, Chu Tước và Bạch Hổ lao vọt tới trước, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo và bà Trần.Một giây sau.Phía sau đội phòng chống bạo đống vang lên tiếng xôn xao cực lớn.Một giọng nói già nua vang lên.“Muốn bắt Trần Thiên Hạo, trước hết phải bước qua xác bọn tao”.Sau đó tiếng đánh nhau truyền đến.Trần Thiên Hạo sửng sốt, cõng bà lên bậc thang.Chỉ thấy một đoàn quân đen ngòm lao qua đám cảnh sát để mở đường máu.Dẫn đầu xông lên!Là một ông lính già cụt tay, mặt đầy máu xông lên phá tan mọi trở ngại.Hai người.Ba người.Ngày càng có nhiều lính già xuất hiện.Ước chừng hơn trăm người.Họ cả người đầy vết thương, chắn trước cửa đại viện nhà họ Trần.Chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.Trần Thiên Hạo cảm động, nước mắt lăn dài.“Cảm ơn!”“Cảm ơn mọi người!”Mấy người lính già mặt mày nghiêm túc, bày trận đón địch.Đợt tấn công lần này khiến cho đội phòng chống bạo động nhanh chóng mất đi sức chiến đấu.Đối mặt với đám lính già sức lực không hề giảm, bọn họ có hơi luống cuống.

Chương 231